(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 281: Triệu Nhã Lâm
Chương tiếp kiến Triệu Trung cùng em gái Triệu Nhã Lâm tại đại bản doanh Thần Sách quân. Triệu Trung dâng bản đồ Hoa quốc, thể hiện lòng thần phục. Triệu Trung vốn là người Hán tộc, cha từng là đại thần của Hoa quốc. Ba mươi năm trước, Hoa quốc xảy ra nội loạn, đất nước rộng lớn sau đó chia năm xẻ bảy. Gần đây, quân Đại Vũ từ mạn Tây Bắc đã khởi binh chinh phạt khắp nơi, chiếm giữ nhiều vùng đất rộng lớn.
Triệu Trung có trong tay dăm nghìn quân bản bộ, từng liên minh với mấy nhóm cát cứ khác để chống Đại Vũ, nhưng đã bị đánh tan. Đại Vũ truy lùng gắt gao, sợ bị diệt tộc, Triệu Trung đành dẫn gia quyến và số binh lính bản bộ còn lại men theo bờ biển chạy xuống phương Nam.
Chương lắng nghe mọi chuyện đầu đuôi thông qua phiên dịch Lâm Minh Tự, người vừa đến Ninh Hải ít hôm trước. Chương chấp thuận Triệu Trung trở thành dân Thiên Đức, nhận thấy huyện Thủy Đường đất rộng người thưa, lại có nhiều sông ngòi. Chương bèn cho Triệu Trung đến ở Đằng Giang, một vùng ngã ba sông chiến lược. Triệu Trung xin lập ba làng, đặt tên là Tam Hưng. Chương thuận ý, hứa sẽ cấp thóc gạo, vải vóc, trâu bò làm vốn ban đầu cho Triệu Trung. Triệu Trung được giữ lại quân bản bộ, có nhiệm vụ giúp quân Thiên Đức đảm bảo an ninh quanh vùng. Chương cũng sẽ cử một số văn thân đến hỗ trợ Triệu Trung các việc cần thiết.
Triệu Trung ngỏ ý muốn dâng em gái mình là Triệu Nhã Lâm để tạ ơn, nhưng Chương đã khéo léo từ chối. Trên đường từ bản doanh Thần Sách về, Triệu Trung mời Lâm Minh Tự ghé vào một tửu điếm ven sông để bày tỏ nỗi lòng:
– Vương thượng tuổi trẻ tài cao lại đức độ, khoan hòa, sẵn lòng giúp người lúc nguy khốn. Ta có ý dâng muội muội của mình, vậy mà ngài ấy không nhận. Hiền muội của ta có nhan sắc chim sa cá lặn, quả là mỹ nhân hiếm có trong thiên hạ.
Lâm Minh Tự xua tay, cười mà nói:
– Chẳng giấu gì Triệu đệ, gia muội của ta nay đã là Ái phi của Vương thượng. Vương thượng có nhiều điểm khác lạ, Triệu đệ không cần bận lòng. Nếu Triệu đệ vẫn muốn thể hiện lòng thành, chi bằng hãy để Triệu tiểu thư làm tì nữ bên cạnh Vương thượng.
– Muội muội của ta sao lại phải làm tì nữ? Chẳng lẽ nàng không xứng đáng làm thê thiếp của Vương thượng sao?
– Vương thượng xứ này văn võ song toàn, mỹ nhân bên cạnh ngài nhiều như sao trời. Ngài có ba nghìn nữ nhân trung thành, nhưng không để ai thật sự vào mắt. Tuy nhiên, làm tì nữ hầu cận Vương thượng cũng không thiệt thòi đâu, Triệu đệ có biết vì sao không?
Triệu Trung lắc đầu, Lâm Minh Tự bèn giảng giải:
– Ở Hoa quốc của Triệu đệ, nữ nhân chẳng có danh phận, có khi họ chỉ là đồ trang sức, là quân cờ. Nhưng tại Thiên Đức, nữ nhân được đối xử ngang hàng với nam nhân, đó chính là điểm khác biệt lớn. Vương thượng ưu ái nữ nhân, nếu có tài năng lại càng cảm mến. Triệu đệ ở lâu sẽ rõ, nhiều v��� trí quan trọng ở Thiên Đức đều do nữ nhân nắm giữ. Lâm Ái phi là quan coi việc buôn bán. Giúp trị quốc có Nguyễn Thần phi. Giúp việc quân có Đại Thắng Phạm Hoàng hậu. Họ đều là những nữ tử phi thường, tuyệt đối đừng xem thường họ. Việc Triệu đệ dâng em gái làm thiếp mà Vương thượng không nhận còn vì nhiều lẽ khác. Chi bằng hãy khuyên tiểu thư một mực xin theo hầu. Với tài năng và nhan sắc, trước sau gì chẳng được chỗ tốt. Vương thượng trọng dụng nhân tài, trân trọng phụ nữ, không hề ưng thuận việc gả bán nữ nhân, thậm chí còn cấm tiệt. Có nghĩa là, nếu Triệu tiểu thư nguyện lòng tự nhiên sẽ khác.
– Ta chỉ lo muội muội thiệt thòi.
– Mấy năm trước ta cũng lo như đệ vậy, nhưng bây giờ thì khác rồi. Muội muội của ta hồi đó đã đặt cược vào Vương thượng, tự hiến gia sản tích cóp, quyết tâm chen chân mới có được vị trí như ngày nay đó. Đệ dâng bạc vàng mà Vương thượng không nhận, lại còn cho đệ thêm thóc gạo, đệ phải ngẫm nghĩ kỹ chứ. Phàm là bậc đế vương không màng tiền tài, địa vị, thì xưa nay chỉ có mỹ nhân mới có thể lay động. Mỹ nhân nhiều vô kể, bản thân Triệu tiểu thư phải thực sự trội hẳn may ra mới có cơ hội. Còn nếu Triệu đệ chỉ muốn an phận thì không cần bận tâm, đệ không có ý phản nghịch cứ kê cao gối mà ngủ.
– Đệ trốn đến đây là kẻ thất thế, nào còn gì nữa mà ôm mộng xưng bá. Ta chỉ lo một mai kẻ thù tìm đến tận cửa, Vương thượng lại đem giao nộp. Bởi thế…
– Đệ đừng thấy Vương thượng còn trẻ mà nghĩ rằng dễ bắt nạt. Cứ thư thả, ta sẽ kể đệ nghe đầu đuôi mọi chuyện. Đệ muốn gì cứ đề đạt thẳng thắn, còn một khi Vương thượng đã thu nhận đệ là dân Thiên Đức rồi, kẻ nào đến đòi người tự nhiên sẽ trở thành địch nhân. Vương thượng là người dễ nói chuyện, nhưng tuyệt đối không dễ bị dọa.
– Đại Vũ rất mạnh và hung bạo.
Lâm Minh Tự chép miệng:
– Vậy phải xem ai mạnh hơn ai. Quân Thiên Đức một người địch được hai, ba quân lính Đại Vũ đó.
Triệu Trung thở dài:
– Thủy binh Thiên Đức lèo tèo vài ba thuyền nhỏ, đệ cho thuyền chiến cũng là vì muốn góp chút công sức, vậy mà… Với trang bị như thế, sao có thể địch lại Đại Vũ hùng mạnh?
– Đệ cho thì họ nhận, đó là điều tốt. Ta sống đủ lâu để hiểu rằng, đôi khi cái ta nhìn thấy không phải là cái ta thực sự biết. Vùng này Vương thượng mới chiếm được hơn ba tháng, nên mọi thứ còn đang trong giai đoạn sắp đặt. Thủy quân Thiên Đức hãy còn ở đại bản doanh, ta cũng chẳng rõ quân số của họ là bao nhiêu, nhưng…
Lâm Minh Tự vì tình đồng hương, đã thuật lại đầu đuôi mọi chuyện cho Triệu Trung. Triệu Trung nghe xong bèn gọi Triệu Nhã Lâm đến bên, phân rõ thiệt hơn, phải trái, cốt là để đảm bảo ngày sau gia tộc có chỗ nương nhờ vững chắc.
Sáng hôm sau, Triệu Nhã Lâm vận y phục gấm lụa, quỳ gối chờ sẵn ngoài cổng doanh trại, đợi Chương và Duệ quay về An Sơn phủ.
Chương đi ngang qua một quãng đành dừng chân, thở dài, rồi quay bước trở lại.
– Nói với cô ấy rằng ta đã thuận theo mọi mong muốn của Triệu Trung, cho đất, giữ quân, cho thêm cả lương thảo rồi, còn muốn gì nữa? Đất Vạn Xuân này không có lệ cống nạp đàn bà con gái, bảo cô ấy về đi.
Một văn nhân thuật lại lời của Chương, Triệu Nhã Lâm cúi đầu đáp. Văn nhân dịch lại:
– Triệu Trung cả giận vì Triệu Nhã Lâm làm chuyện vô ích, nên đã đuổi cô ấy đi. Cô ấy không còn biết đi đâu, nên đành khăn gói quỳ ở đây từ sớm xin làm tì nữ nâng khăn sửa túi cho Vương thượng, mong Vương thượng thu dụng. Nếu Vương thượng không thu nạp, cô ấy chỉ còn đường chết mà thôi.
Chương giậm chân, bực dọc nói:
– Trò này chắc chắn là Lâm Minh Tự bày cho Triệu Trung, định gạt ta ư? Nói với cô ấy đừng quỳ ở đây vô ích nữa. Hãy ngoan ngoãn về thuyền rồi đến Tam Hưng khai khẩn đi.
Văn nhân dịch lời Chương, Triệu Nhã Lâm dập đầu tạ ơn rồi lui. Chương trông theo thở phào nhẹ nhõm. Bất ngờ, Nhã Lâm rút lấy đoản đao của một binh sĩ toan đưa lên cổ. Binh sĩ ấy phản ứng mau lẹ, đánh mạnh vào cổ tay Triệu Nhã Lâm, khiến thanh đao rơi xuống.
Triệu Nhã Lâm định dùng tay còn lại nhặt lại thanh đao, nhưng nữ binh Đường Vỹ đã kịp thời tiếp cận và khống chế.
– Thật thì quá giả mà giả thì quá thật.
Chương than thở với Duệ, rồi nhăn nhó bước đến gần Triệu Nhã Lâm, nói:
– Ta xưa nay vốn không thích người ta dùng nữ nhân để phục vụ mưu đồ riêng, dù mưu đồ ấy là tốt hay xấu. Em hà cớ gì phải làm vậy, sinh mạng cha mẹ ban cho, sao có thể làm thế được? Bây giờ ta không thu nhận, ba quân sẽ nói ta không thương hoa tiếc ngọc; mà thu nhận em, ta lại cảm thấy ấm ức trong lòng.
Triệu Nhã Lâm nghe thông dịch xong, mắt đẫm lệ đáp:
– Là do em nguyện lòng mong ngài thu nhận em làm kẻ hầu sớm hôm phục dịch ngài, để báo đáp ơn thu dụng gia quyến. Ý nguyện nhỏ nhoi ấy không thành, em nào còn vương vấn gì nữa? Chi bằng em xuống cửu tuyền theo phụ mẫu sẽ tốt hơn.
Chương biết mình đã trúng kế giản đơn, chỉ còn biết thở dài ngao ngán. Ban nãy, Chương thấy động tác trộm đao của Nhã Lâm rất nhanh, nhưng khi toan xuống tay lại hớ hênh, chậm một nhịp đủ để bị tước vũ khí. Từ đó có thể thấy cô gái họ Triệu này bản lĩnh không vừa, dù vẻ ngoài yểu điệu thục nữ. Binh sĩ xung quanh ngó mỹ nhân rớt nước mắt, ai nấy đều thương cảm. Lão tướng Đoàn Thượng lại gần thì thào:
– Nếu chẳng phải mỹ nhân ta cũng mặc lòng, có điều tuyệt sắc giai nhân chỉ xin làm tì nữ mà Vương thượng lại hẹp hòi đến thế sao?
Chương lắc đầu, cười khổ:
– Biết bẫy mà vẫn dính bẫy, thật đúng là… chú Thượng ơi, chẳng lẽ chú không nhận ra ẩn ý của bọn Triệu Trung sao?
– Sao mà không biết? Họ muốn dâng mỹ nhân cho Vương thượng để ngài che chở, Vương thượng không nhận chẳng phải là phụ lòng người ta sao? Cô gái này thân thủ không vừa, giữ lại làm quân vệ thì cũng chẳng thiệt gì. Vương thượng có ba nghìn nữ nhân trung thành, nay thêm một cũng chẳng tính là nhiều.
– Chú nhìn thấy ánh mắt của Duệ chưa? Thấy chưa?
– Thấy thì đã sao? Hừ… thu nhận tì nữ, quân vệ chứ có nạp thiếp đâu? Mà có nạp thiếp thì đã sao? Tiên vương năm xưa có đến hơn chục phi tần, tính ra còn ít ấy chứ. Vương thượng một mai là vua cũng phải lập tam cung lục viện, thu nhận mỹ nhân tài sắc trong thiên hạ chứ.
– Chú nói thì hay.
– Ta mê tửu không mê sắc, tuổi cũng đã ngoài tứ tuần rồi, chỉ thích bạn đối tửu. Vương thượng còn trẻ khỏe, tranh thủ mà.
Chương thở dài, gọi thông dịch lại gần rồi bảo:
– Nói với cô ấy rằng sau này gặp ta đừng có quỳ lạy như vậy. Nếu cô ta nguyện lòng, ta sẽ thu nạp làm nữ thân quân chứ ta không có tì nữ. À, bảo cô ấy rằng ta có lời khen thân thủ không tệ, nhưng sau này đừng có giả vờ trước mặt ta nữa.
Triệu Nhã Lâm nghe thông dịch thuật lại, mặt rạng rỡ hẳn lên. Nàng chạy đến trước mặt Chương cúi đầu nói gì đó, đại ý là tạ ơn. Đoạn nàng ôm tay nải theo sau Chương và Duệ.
– Anh vẫn cứ yếu lòng trước mỹ nhân. – Duệ ghé tai Chương thì thầm. – Công bằng mà nói, nhan sắc của cô ấy xứng danh thiên hạ. So với chị Uyển Như thì một chín một mười.
– Ai cũng có chỗ nhược. – Chương chép miệng, cố ý lái sang chuyện khác.
– Em mong anh tỉnh táo, luôn luôn.
– Ồ, em không ghen ư?
Duệ cười:
– Để làm gì chứ? Chỉ cần trong lòng anh có em là đủ rồi. Bậc quân vương mỹ nhân nhiều như lá trên cây, em chỉ là một chiếc lá nhỏ, nếu may mắn được sủng ái đã là tốt rồi, không nên quá phận.
– Anh nghe sặc mùi trách móc đấy. Thôi, chuyện ấy dẹp sang một bên vậy.
Bọn Chương lên thuyền về An Sơn phủ. Về đến nơi, Duệ liền gửi thư báo tin cho ba bà đang bụng mang dạ chửa, trong thư có đoạn: “Sơn nữ Lê Chân là môn đệ, chẳng cần lo. Còn mỹ nhân Hoa quốc họ Triệu, nhan sắc hơn người, thân thủ không tệ, lại được nhận vào quân vệ, đáng lo lắm thay.”
Về phần Triệu Nhã Lâm, cô nàng quyết chí học tiếng Vạn Xuân. Mặc dù Triệu Trung đã dặn Nhã Lâm phải làm vậy, nhưng trong lòng cô gái tuổi đôi mươi này thực lòng cũng đã cảm mến Vạn Thắng vương rất nhiều.
Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch này đều thuộc sở hữu của truyen.free.