(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 280: Nương nhờ Thiên Đức
Sớm hôm sau, Lê Chân dẫn Chương đến chân núi Yên Lãng. Sau hơn một canh giờ loanh quanh, Chương ngó nghiêng khắp nơi, vạch lá nhặt cành, thi thoảng dùng que gạt những lớp lá khô dày dưới chân.
Chương chống nạnh, nhìn ngọn núi trầm ngâm suy tính: “Một mỏ than đá lộ thiên, trữ lượng không biết bao nhiêu. Cả ngọn núi này có thể đều là than, vùng xung quanh đây cũng thế. Cần tìm cách thăm dò và khai thác. Mình có thuốc súng, phá đá không phải chuyện khó, đào mới tốn công. Hừ… nơi này sẽ thành một nhà lao lớn có được không nhỉ? Có vẻ ổn, bốn bề đồi núi điệp trùng. Nếu cùng lúc bị vây đánh, mình vẫn có thể nương thân ở một nơi có tài nguyên.”
Nghĩ đoạn, Chương hỏi Lê Chân:
— Nơi này có nhiều hang dơi không?
— Thưa ngài, hang động lớn thì ít, nhưng hang nhỏ lại có rất nhiều dơi trú ngụ.
Chương ngẫm nghĩ thêm một hồi rồi bảo tất cả mọi người nhặt những viên quái thạch nằm rải rác ngay chân núi Yên Lãng cho lên gùi; những viên lớn thì dùng búa đập nhỏ ra. Sau đó, tất cả quay trở lại làng Mao Khê với gần một trăm gùi quái thạch. Sau khi hướng dẫn dân binh sử dụng nỏ Liên Châu, anh đã thay đổi kế hoạch đôi chút. Dân làng, những người mới theo về, và cả tù binh cùng nhau đắp đất rào làng bằng cọc tre, gỗ vót nhọn, đồng thời đào hào sâu một thước, rộng hai trượng. Mục đích của Chương là dẫn nước từ sông Kinh Sư chảy vào hào, nhằm giảm thiểu nguy cơ bị đột nhập.
Phụ nữ, trẻ nhỏ, đàn ông và cả đám tù binh bị bắt về sẽ không sang Kinh Môn. Thay vào đó, sau khi đào hào dẫn nước, họ sẽ dựng một làng nhỏ bên cạnh Mao Khê. Ai muốn trở về làng cũ đều được phép, song ít người có ý định ấy. Toàn bộ châu báu, trâu bò, lợn gà, lương thực lấy được của Trương Hiền, Chương đều bảo Lê Chân phân phát đều cho tất cả mọi người, kể cả tù binh. Anh chỉ giữ lại một phần ba số của cải, cho vào hai rương rồi đem về phủ Thiên Đức.
Tạm thời, một trăm nữ binh Đường Vỹ sẽ ở lại trấn giữ làng Mao Khê, chờ bàn giao địa bàn cho một tiểu đoàn do Nghị cử từ thành Kinh Môn đến tiếp quản. Nhiệm vụ của tiểu đoàn ấy, ngoài việc dựng trại đồn trú lâu dài, còn phải dựng một khu nhà tập thể cho khoảng một nghìn người sẽ chuyển đến trong nay mai.
Mươi ngày sau đó, lương thực, vải vóc, ngựa xe lần lượt được chuyển đến. Chương còn cắt cử người thăm dò, cùng với sự dẫn đường của dân làng Mao Khê, nhằm dựng một bến lớn ven bờ tả ngạn.
Chẳng ai hiểu vì sao Vạn Thắng vương có vẻ ưu ái vùng đất hoang sơ đến vậy. Họ ngầm đoán, sự ưu ái ấy là vì cô sơn nữ Lê Chân.
Lê Chân chẳng biết quái thạch dùng làm gì nhưng Chương đã dặn không được nói với ai, vì dễ rước họa sát thân. Cô nàng càng kín miệng như bưng sau khi làm lễ bái sư trong niềm vui mừng của dân Mao Khê, bởi điều này đồng nghĩa với việc họ sẽ được bảo vệ. Cô sơn nữ sẽ giúp các n��� binh ở lại sắp đặt công việc, chờ đến khi Chương quay lại cùng nhiều người khác rồi đón họ đi.
Số phận của Trương Hiền được định đoạt ngay chính Ngọ khi bọn Chương còn ở trong núi Yên Lãng tìm quái thạch. Lê Hiệp đã chặt đầu Trương Hiền và chôn cất trong rừng.
Chương quay trở lại làng Thủy Đường gặp Duệ, dẫn theo vợ con của Trương Hiền. Họ ở lại làng Thủy Đường. Chương nói với Tạ Khôn rằng họ là nạn nhân của cường đạo, chồng đã bị sát hại. Tạ Khôn thu nạp họ vào làng, dân làng liền dựng nhà cho họ ở. Chương căn dặn những người đàn bà ấy: “Chuyện liên quan đến Trương Hiền hãy để lại trong rừng. Con trẻ không có tội tình, đừng để miệng đời gièm pha.”
— Đám trẻ sẽ được đi học, sẽ biết chữ. Đừng cho chúng biết gốc tích đấng sinh thành, hãy nói cha chúng bị cường đạo sát hại.
Chương cho thêm mỗi người năm xấp vải, một nén vàng cùng hai mươi nén bạc làm vốn sinh nhai. Mấy người đàn bà tuổi chưa đến ba mươi líu ríu lạy tạ ơn. Nhiều năm sau, con cái, cháu chắt của Trương Hiền không hề biết gốc tích thực của mình, chỉ biết rằng cha ông tổ tiên được Vạn Thắng vương không quản ngại khó khăn, dẫn binh vào rừng sâu cứu về, lo cho cái ăn cái mặc lúc nghèo khó, bơ vơ. Nghe đâu trong thần phả nhà họ Trương ở làng Thủy Đường có chép rằng, Vạn Thắng vương tay phải đánh cọp dữ, tay trái hạ trăn lớn cứu tổ tiên của họ. Dòng họ Trương Thủy Đường cứ vào ngày quân vương băng hà là làm lễ giỗ tổ, giống như nhiều làng mạc hay dòng họ khác ở Vạn Xuân.
Từ làng Thủy Đường, Chương và Duệ cùng đến An Sơn phủ của Trần Công Tích, rồi cho gọi thêm Đặng Sỹ Nghị cùng nhiều người khác đến để bàn định công việc.
Chương bổ nhiệm Trịnh Hoài Thượng làm Huyện trưởng Kinh Môn, Bùi Quốc Khái giữ chức Huyện trưởng Thủy Đường. Ninh Hải tạm thời giữ nguyên những người cũ mà Trần Minh công từng dùng. Trịnh Hoài Thượng và Bùi Quốc Khái sẽ có toàn quyền về nhân sự trong huyện. Đặng Sỹ Nghị được toàn quyền binh mã. Cả ba người đều tạ ơn.
Trần Công Tích sẽ về trám vào vị trí Phó Ty Giáo dục mà Bùi Công Truyền để lại. Chương giảng giải cặn kẽ mọi lẽ, nhất là với Trần Công Tích.
— Ta muốn Ninh Hải sau này giao cho cậu. Cậu là văn nhân, về làm ở Ty Giáo dục là thích hợp nhất. Ông Mạnh Đức sẽ tận tâm giúp cậu. Chúng ta cai quản đất này bằng trí, bằng chữ nghĩa. Cố gắng tiếp thu những cái mới, rồi về Ninh Hải giúp ta.
Duệ đến, theo sau Duệ là Thái Hương. Chương giới thiệu:
— Em gái của ta, Mạc Thái Hương, như ta hay nói đó, thế nào? Sắc nước hương trời chứ hả?
— Tại hạ là Trần Công Tích. — Công Tích bước đến gần, nói tiếp: — Vốn nghe Vương nhắc đến nàng rất nhiều, nay mới được gặp. Mạc tiểu thư quả nhiên nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, lại đang nắm trọng trách trong quân. Văn võ song toàn như vậy, đời này hiếm có nữ tử nào sánh bằng, tại hạ bái phục.
— Trần công tử, có phải miệng anh bôi mỡ lợn rồi không?
— Dạ sao ạ?
Chương khụt khịt đứng dậy, nói:
— Ta còn nhiều việc, em ở lại tiếp cậu Tích giúp ta.
Chương và Duệ rời đi, vẫn kịp thấy Công Tích kéo ghế mời Thái Hương ngồi. Duệ thì thào:
— Anh nghĩ mối này có thành không?
Chương gật:
— Thái Hương cứng cỏi, Công Tích nhã nhặn, ghép lại sẽ hợp. Nãy Thái Hương bước vào, em có thấy ánh mắt sáng như sao của cậu Tích không?
— Vậy anh phải thưởng vì em đã trang điểm lộng lẫy cho em ấy.
— Được rồi, nếu Thái Hương ưng thuận, hôn sự mà thành, anh tạm yên tâm. Vừa khéo léo buộc Công Tích về phe ta, mà Thái Hương cũng có chỗ gửi gắm.
— Anh hay nói tôn trọng tình yêu nam nữ, sao còn cố ghép hai người này chứ?
— Đều là chỗ tốt, do họ quyết cả.
— Còn cô tiểu thư khuê các Đan Ngọc anh tính sao đấy?
— Học cho tốt rồi anh sắp xếp. Nhà ta còn biết bao nhiêu anh em trẻ đang ế kia kìa. Cô ấy chọn đâu chẳng được.
— Nghe chừng trong mắt cô ấy chỉ có Vạn Thắng vương mà thôi.
Chương liền nói gạt đi:
— Trẻ con biết gì.
Duệ nói bóng gió:
— Anh nói thế, lúc em gặp anh cũng chừng đó tuổi.
— Bây giờ em vẫn tuổi đó nhỉ?
— Ây da, thật là khéo nịnh. Thế cô sơn nữ Lê Chân sao nào? Em nghe nữ binh bảo nàng ta đẹp, vẻ đẹp khác lạ và rất ngây thơ.
Chương đáp ngắn gọn:
— Môn đệ của anh chẳng mấy chốc mà thành Thiên Bình thứ hai. Nhà mình có một Thiên Bình là đủ, anh cũng chỉ có một mạng mà thôi.
— Cứ sểnh ra một tí là lại xuất hiện mỹ nhân. Kỳ này cha mẹ phù hộ, anh mà nạp thiếp chắc em bị mấy người cạo đầu mất.
Chương than vãn:
— Ngủ còn chẳng đủ giấc, hơi sức đâu mà nghĩ đến nữ nhân chứ. Nay ở đây anh tranh thủ nghỉ ngơi, chờ người từ Thiên Đức đưa sang để còn tính kế. Anh muốn đưa em quản Ninh Hải mà… ba người cùng mang thai một lượt, để em một mình ở Ninh Hải anh không yên lòng.
— Nếu anh muốn em sẽ đi mà.
— Anh không muốn, xa em quá nhớ thì biết làm sao?
— Miệng anh mới bôi mỡ có đúng không?
Vương và Duệ đã có hai ngày mặn nồng, bù đắp cho nhau trong lúc chờ người từ phủ Thiên Đức. Bỗng, họ nhận tin quân cơ của Đoàn Thượng báo rằng ba hạm đội với hơn hai trăm thuyền lớn nhỏ, bao gồm cả thương thuyền lẫn chiến thuyền của Hoa quốc, cùng hơn 6000 người đã kéo vào Ninh Hải xin được nương nhờ.
— “… đoàn người do Triệu Trung, một vương tôn công tử của Hoa quốc dẫn đầu, đi cùng có em gái Triệu Nhã Lâm và hai nghìn binh lính bản bộ, số còn lại là gia thuộc. Theo như trình bày, họ bị họa sát thân nên phải chạy trốn. Nay thuyền vẫn neo trên sông, chờ Vương định đoạt.”
Duệ đọc thư xong liền hỏi Chương quyết định ra sao. Chương ngồi bên bàn, nhâm nhi chén trà nhạt, nhịp mấy ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn rồi đáp:
— Chúng ta cứ thu nạp tất cả, ngày sau ắt sẽ có lợi. Chỉ cần bố trí nơi ăn ở của họ sao cho hợp lý mà thôi. Em cùng anh đến Ninh Hải một chuyến nhé?
Sớm hôm sau, Chương và Duệ bí mật rời An Sơn phủ đến Ninh Hải theo đường thủy, dẫn theo đoàn tùy tùng gồm trăm người cận vệ. Chương muốn một công đôi việc, đó là đột xuất kiểm tra cách bố trí quân mã sau một thời gian ngắn. Năm thuyền gần đến Ninh Hải quả nhiên bị một chiến thuyền nhỏ của Thái Công tuần tiễu chặn lại. Chương lấy làm hài lòng, liền ban cho binh sĩ trên thuyền ấy một nén vàng.
Tối ấy, Chương họp các tướng Đoàn Thượng, Trương Văn Long, Lý Văn Ba, Hoàng Thái Công để thăm hỏi tình hình và nghe báo cáo quân tình. Chương dặn rằng:
— Nay mai, dăm ba sứ quân sẽ bắt tay kết bè đảng, đồng loạt tấn công chúng ta cùng một lúc. Tình hình lúc ấy hẳn sẽ vô cùng nguy khốn. Các ông còn khoảng ba tháng để chỉnh đốn quân kỷ, chiêu binh mãi mã.
Trương Văn Long bèn hỏi:
— Thưa Vương, nếu đã dự liệu trước sự tình, tại sao chúng ta không diệt trừ những kẻ yếu thế trước? Chẳng cần phải đoán, tôi tin rằng Lê Hoan chỉ chờ thời cơ đó để phục hận.
Chương nghe xong bèn đáp:
— Gặt lúa non làm gì. Tuy nhiên anh nói đúng, Lê Hoan sẽ là kẻ đầu tiên lên đoạn đầu đài. Ta muốn quân Thiên Đức có thêm thời gian thao binh luyện mã và… chờ dân gặt xong mới khởi sự. Tiên hạ thủ vi cường, dẹp yên Lê Hoan để làm phên giậu phía Nam của Ninh Hải là chuyện sớm muộn, song ta muốn Lê Hoan nghĩ rằng ta đang bận đối phó với phía La Thành. Các ông ở Ninh Hải sẽ khai hỏa trước tiên.
Đoạn Chương hỏi Lý Văn Ba:
— Anh có nắm được quân tình của Phạm Khải Ca không?
Ba đáp:
— Bẩm Vương, Phạm Lệnh công có trong tay khoảng năm nghìn bộ binh và năm nghìn thủy binh. Ông ta có kỵ binh nhưng không đáng kể.
Chương tiếp lời:
— Ông ta mấy lần tiếp tay cho Cao Mộc Viễn, tưởng yên thân vì xa Thiên Đức, vậy cứ để ông ta nghĩ như thế. Một mai ta đến cửa nhà, sẽ vét sạch như chùi của cải, nhà cửa và cả dân của ông ta.
Lý Văn Ba trải sơ đồ ra bàn lớn cho Chương xem, anh nói:
— Các ông ở đây tùy cơ mà hành động, ta chỉ nhắc nhở về thời gian khởi sự mà thôi. Xuất binh bất thần, một lần là đánh tan bọn Lê Hoan rồi tiến thẳng đến phủ đệ của Phạm Khải Ca. Lão ta trốn chạy cũng mặc, ta cần bắt người của lão đem về… ờ… Mao Khê.
Đoàn Thượng và các tướng lĩnh lấy làm ngạc nhiên, chẳng rõ Mao Khê là nơi nào. Chương liền chỉ lên họa đồ và nói:
— Cần ít nhất năm nghìn dân cư ngụ hai bờ sông Đá Vách, ít nhất! Ta cần những người trong độ tuổi lao động, tức là sẽ cưỡng chế di cư họ. Ta sẽ lập thêm huyện Tây Triều ở bờ tả ngạn sông Đá Vách.
Trương Văn Long ướm hỏi:
— Bẩm Vương, vậy chúng tôi khởi binh vào thượng tuần tháng Chạp liệu có được không?
Chương cười, cặp mắt sáng lên trong một thoáng. Đoạn, anh hạ giọng:
— Nếu bọn họ không tấn công ta trước Tết, ắt sau Tết mới động binh. Vậy thì… ba quân ăn Tết sớm, cứ tối cuối năm thì đi, có vậy mới bất ngờ. Xem nào… cũng còn ngót ba tháng để các ông kín đáo chuẩn bị.
Tướng sĩ nhìn nhau, bấy giờ Hoàng Thái Công mới thưa rằng:
— Bẩm Vương, bộ binh của chúng ta thì không nói làm gì, song thủy binh vẫn còn gặp khó khăn.
Chương vỗ vai Thái Công, hỏi:
— Anh cần thêm chiến thuyền chứ gì?
— Dạ.
— Anh sẽ có Mông Đồng và Xa Hải, ta đảm bảo trước Tết sẽ có đủ. Thủy bộ phối hợp thành thế gọng kìm mới dẹp được đám chuột nhắt này.
Chương chỉ lên họa đồ, giảng giải:
— Sông Thiên Đức bị tắc một khúc ở chỗ này, có hai trại thủy và một trại binh của Vũ Ninh vương trú đóng bên bờ tả ngạn. Ta đã có kế sách dẹp gọn đám này.
— Binh mã của chúng ở nơi ấy chừng bao nhiêu, thưa ngài? — Hoàng Thái Công hỏi.
— Chừng một nghìn quân. Cậu Tôn đang tung người thám thính kỹ càng ở nơi ấy. Ta chờ thời cơ cất vó một mẻ. Quân sĩ ở nơi ấy, sau khi túm được, ta sẽ điều về cho các ông quản lý.
Chương bàn định với Đoàn Thượng và các tướng lĩnh đến quá nửa đêm mới tan. Đoàn Thượng và các tướng lĩnh ai nấy đều phấn khởi với kế hoạch Chương đưa ra. Đồng thời, Chương khao thưởng ba quân Ninh Hải bằng một rương châu báu thu được của Trương Hiền. Thật đúng là của người phúc ta.
Toàn bộ nội dung đã được biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.