(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 27: Con ông Bụt cũng là người
Quanh nhà bà Cả Ngư có đến hơn ba chục tráng niên chia nhau thành từng nhóm nhỏ thay nhau tuần tra. Theo lời họ kể, Tả Đô đốc căn dặn phải đóng trại bảo vệ an toàn cho Chương. Những thanh niên này tuổi tác cũng tầm như Chương, khuôn mặt chất phác, chiều cao trung bình khoảng mét sáu nhưng người nào người nấy rắn chắc. Điều khiến Chương có chút tò mò là hầu hết họ đều biết chút ít chữ nghĩa, ăn nói nhẹ nhàng, trái ngược hẳn với vẻ ngoài phong trần của mình.
Ban đầu họ nấu cơm ngoài đồng nhưng bà Cả Ngư rồi Chương cũng bảo họ hãy dùng bếp, nấu nướng xong thì ngồi ăn ở góc sân hay dưới gốc cây trong vườn. Bà Cả Ngư cho họ mượn cái đơm cá nên bữa ăn cũng không đến nỗi đạm bạc. Sau một ngày, Chương đã quen mặt hết tất cả nhưng nhất thời chưa thể nhớ tên. Lân la trò chuyện đôi chút, Chương biết hầu hết họ đều từng là cô nhi, được Tả Đô đốc nhận về cưu mang từ khi còn đỏ hỏn. Chương vô cùng ngạc nhiên khi biết Phạm Tu đã nhận nuôi hơn năm trăm đứa trẻ như vậy. Ngoài việc nuôi ăn, họ còn được học chữ nghĩa và võ nghệ. Chương thật sự không hiểu rõ mục đích của ông bác là gì, lẽ nào chỉ đơn giản là một người có lòng nhân ái?
Thông qua họ, Chương biết được Thiên Bình cũng được nhận nuôi cùng với Xuân và Duệ. Từ cuộc nói chuyện sáng hôm qua với ông Phạm Tu đến khi nghe đủ chuyện liên quan đến làng Vạn thì Chương càng có thêm thiện cảm đối với người đàn ông và ngôi làng cậu chưa từng đặt chân đến.
Khi nói chuyện với Chương, ánh mắt vị Tả Đô đốc vô cùng kỳ lạ. Ông thường chú ý đến cử chỉ của cậu mỗi khi rót nước, rồi lại hay nhìn thẳng vào mắt cậu. Chương nhận ra đó là một người đàn ông cương trực, nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự hiền từ. Trong vài thoáng giây, ánh mắt của ông ấy khiến Chương nhớ đến bố.
Sau hai ngày, Chương đã tự có lời giải. Cậu vô cùng ngạc nhiên khi hơn ba mươi thanh niên cùng thuận tay trái, dù là lúc ăn uống, cầm vũ khí hay làm bất cứ việc gì. Cậu nhớ lại những người đã từng gặp, từ bà Cả Ngư, Nguyệt cho đến Tôn và đám bạn chăn trâu, tất cả đều thuận tay trái. Liệu chuyện này có liên quan gì đến mặt trời hay mặt trăng mọc đằng Đông chăng?
Chương tự nhủ, đây không phải quá khứ, và họ cũng không phải tổ tiên của mình. Phải chăng đây là một thế giới song song? Một nơi mà mọi thứ đều trái ngược với thế giới Chương từng sinh ra và lớn lên?
Những người lính không hề gây phiền hà gì cho Chương. Qua những câu chuyện họ kể cho nhau và cho cả Chương nghe, cậu nhận thấy hiểu biết của họ chủ yếu gói gọn trong lũy tre làng Vạn, còn những chuyện ngoài lũy tre thì đều gắn với hai chữ “nghe nói…” hoặc “nghe bảo…”
Chương chưa có ý định đến làng Vạn, cậu chưa biết tại sao Phạm Tu lại muốn mời cậu và cũng chẳng thể hiểu nổi vì lý do gì khiến Bình và Lượng lại quan tâm đến tên cậu.
Buổi tối trăng tròn, bà Cả Ngư pha một nồi nước trà lớn cho tất cả cùng uống. Một vài người lính nướng cá và khoai ngoài đồng, số còn lại đều đứng, nằm, ngồi la liệt trong khoảnh sân nhỏ trước nhà bà Cả Ngư. Những người lính không có vẻ gì đề phòng Chương, cậu hỏi gì họ cũng nói, cũng kể. Chương đoán ông Tả Đô đốc hẳn đã dặn dò họ nhưng không thể nào mười người lại kể mười câu chuyện khác nhau, chân thật đến mức đó mà đã được sắp đặt sẵn.
Họ nói với Chương rằng trước khi về làng Vạn, họ đều ở thái ấp của Tả Đô đốc. Em gái Tả Đô đốc là Quý phi trong cung, nghe đâu con gái bị bắt cóc mất nên tiên vương trách phạt mà phế truất. Tả Đô đốc vì vậy cáo lão hồi hương nhưng tại sao ông lập ra ba làng Vạn, nhận lưu dân về an cư thì chẳng ai biết rõ. Tất cả những người lính Chương từng trò chuyện đều nhất nhất nghe lời Tả Đô đốc, bởi lẽ ông đối với họ như người cha vậy.
Chương thầm nghĩ: "Nếu ông Phạm Tu đó có lòng riêng thì có thể lập cơ đồ được, binh sĩ trên dưới một lòng, sẵn sàng phó thác sinh tử như thế này thật sự rất đáng sợ."
Ngẫm lại Chương thấy bản thân cũng có duyên với những người làng Vạn thật. Từ bộ quần áo đang mặc cho đến việc cậu được cứu sống, đều nhờ người làng Vạn giúp đỡ. Đây có được coi là cơ duyên không? Cho dù là vậy đi chăng nữa, Chương cũng chẳng biết mình có thể giúp gì cho họ. Trở thành một người lính dưới cờ Thiên Gia Bảo Hựu quân? Cậu thì có thể làm được gì, ngoài vỏn vẹn 8 viên đạn giắt bên hông?
Bà Cả Ngư còn được giảm thuế, và hôm qua lại nhận thêm gạo, muối, thịt cùng mấy bộ quần áo từ làng Vạn gửi đến. Bà cụ không dám nhận, nhưng mấy người đem đến bảo rằng đó là quà Tả Đô đốc muốn báo đáp công ơn bà đã cứu Chương. Bà cụ hỏi nên Chương cũng đành bảo bà cụ nhận, chẳng tội gì mà không nhận.
Tại sao Chương lại được đối xử trọng thị như vậy, trong khi họ có thể gô cổ Chương lôi đi?
Đây là câu hỏi mà cậu chưa có lời đáp.
Sáng ngày rằm, Chương đang lúi húi pha ấm trà thì một người đứng ở cửa nói: - Thưa cậu, có cô Duệ muốn gặp. - Đã bảo đừng có gọi ta là cậu, gọi tên được rồi. A… Duệ à? Cô ấy đến đây làm gì? Chương nhìn ra cổng, chính là cô gái lần trước đã cười với cậu nơi bìa rừng. Chương thầm nghĩ: "Ông bác tính dùng mỹ nhân kế với ta ư?"
Duệ buộc mái tóc dài đen nhánh gọn gàng, mặc đồ đơn giản, vai đeo tay nải, đi giày bện từ rơm đứng bên cạnh con ngựa. Chương ra cổng mời Duệ vào nhà với nụ cười thường trực trên môi. - Chào cô Duệ, lâu không gặp, cô vẫn khoẻ chứ? Chương nhận thấy cô gái ngạc nhiên, nét mặt và cử chỉ lộ rõ sự bối rối sau lời hỏi thăm của cậu, nhưng rồi cô mau chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. - Mạc tiên sinh! Ta theo lệnh Tả Đô đốc đến đây hầu hạ ngài.
Chương nghe xong liền giật mình thất kinh. - Cái gì? Sao lại hầu hạ ta? - Mạc tiên sinh, Tả Đô đốc nói ngài ở cùng bà Cả Ngư, bà cụ đã lớn tuổi nên ngài cần có người chăm lo cơm nước. - Không được, không được! - Chương vội xua tay. - Ta có tay có chân tự làm được, không cần người khác giúp. Cô Duệ mau về đi. - Mạc tiên sinh, mong ngài chấp nhận vì ta là k�� dưới, mọi việc đều do Tả Đô đốc phân phó. Nếu Mạc tiên sinh không nhận, ta cũng chẳng thể về được. - Sao có chuyện ấy được, cô về nói với ông bác, à… ông Tả Đô đốc là ta cảm ơn lòng tốt của ông ấy nhưng… - Tả Đô đốc có dặn, nếu ngài không nhận, ta nên tìm nơi khác mà sống. Nay Mạc tiên sinh không nhận, ta đành dựng lều ở ngoài này, ngài đi đâu ta theo đấy. Ta chẳng còn nơi nào để đi. - Không được, không thể vậy được. Sao cái ông ấy cứ tự ý sắp xếp thế nhỉ? Cô Duệ cứ về bảo ông ấy là ta không cần. Duệ không đáp, chỉ cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau. Chương bực dọc quay lưng trở vào nhà. Chương thầm nghĩ: "Ông già này không đơn giản, ông đừng nghĩ ta đây thương hoa tiếc ngọc gì, mặc kệ ông. Tưởng ép ta bằng cách này mà dễ à?"
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Chương không thể không bận tâm khi mặt trời đã lên cao mà cô gái vẫn đứng ngoài cổng chịu nắng. Cậu không phải gỗ đá, nhìn cô gái đứng chờ ở đó, chẳng thể sắt đá được. - Cô Duệ đi về đi, cứ đứng dưới trời nắng như thế sẽ bị cảm nắng, không tốt đâu. Cô nói giúp với… Chương nói không hết câu vì thấy hai hàng nước mắt của Duệ tuôn ra. - Mạc tiên sinh không nhận ta, ta chẳng còn biết đi đâu. Dù đoán cô gái này khả năng cao là đang đóng kịch khiến Chương tức phát điên, nhưng thân là con trai, cậu chẳng thể nào sắt đá nổi khi thấy cô ấy khóc nghẹn ngào trước mặt. Hơn một năm Chương làm phục vụ quán cafe, hình như việc để ý đến cảm xúc của khách hàng nữ đã thành thói quen. Chả thế mà tiền típ hàng tháng Chương nhận được lại gấp đôi tiền lương.
Chương hít thật sâu vài hơi, kìm nén cơn bực dọc, nhẹ nhàng nói với Duệ: - Cô Duệ vào đi, nhưng ta nói trước là ta không cần người giúp đỡ gì cả. Cô cũng như những anh kia, ở lại chơi chán rồi về. - Đa tạ Mạc tiên sinh đã không đuổi. - Ta không phải Mạc tiên sinh gì cả, chỉ mấy ông già mới là tiên sinh thôi. - Vâng, vâng. Duệ cúi đầu vâng dạ rồi nhanh chân bước vào, bỏ mặc con ngựa đang đứng cạnh bờ rào. Thấy vậy, Chương có cảm giác mình vừa làm sai gì đấy, hình như bị lừa.
Chương làm sao biết được Duệ là người nghĩ ra kế sách giúp Phạm Tu. Nếu biết, chắc Chương sẽ ân hận lắm vì mắc mưu con gái. Nếu Duệ có thể vẽ ra được kế sách này, thì mỹ nhân kế vào hang bắt cọp cũng chẳng đáng để nhắc đến. - Cô Duệ đứng đấy làm gì thế? Chương chau mày hỏi khi thấy Duệ đứng bên cạnh, khi tay nải của cô đã treo gọn gàng trên vách.
- Mạc tiên sinh, ta đến đây làm gia nhân của ngài. Chương nén tiếng thở dài đặt chén nước xuống bàn. - Đã nói ta không phải tiên sinh. Ta cũng không muốn cô làm gia nhân gì cả. Cô sẽ như những người lính đang canh gác ngoài kia, muốn làm gì thì làm, đừng phiền ta. Duệ lại vâng dạ, ra chiều đã hiểu. - Cô đứng mãi không mỏi chân à, trong nhà có ghế thì cứ ngồi đi. Cô đứng như vậy chả lẽ bắt ta phải đứng à? Duệ vâng dạ nhanh chân ngồi xuống ghế đối diện rót trà cho Chương. - Tiên sinh uống nước ạ. Chương nhăn mặt định nói gì đó nhưng lại thôi.
Bữa tối Duệ giúp bà Cả Ngư nấu nướng, cô còn lo luôn cơm nước cho những anh lính. Chương không bằng lòng nhưng vẫn quan sát, xem chừng Duệ khá thân thiết với các chàng thanh niên. Chương có cảm giác Duệ sẽ cắm rễ ở đây.
Sáng hôm sau, Chương trở mình nhưng chưa dậy đã nghe tiếng Duệ bên cạnh: - Thưa tiên sinh, mặt trời đã lên cao. Chương xoay người lại, thấy Duệ đứng cạnh giường, tay đã cầm sẵn khăn lụa. - Ta đã pha nước ấm, tiên sinh có rửa mặt ngay không ạ? Chương nén giận ngồi dậy, cố gắng không sỗ sàng, nhận khăn mặt rồi tự lau, lại thấy Duệ ngồi thụp xuống như chờ đợi điều gì, thấy lạ nên cậu hỏi: - Cô định làm gì? - Để ta rửa chân cho ngài. Chương bất giác rụt chân lên giường, Duệ cũng đứng lên, rõ là Duệ đang cố không cười. - Đã bảo đừng làm phiền ta rồi cơ mà? - Hôm qua tiên sinh bảo ta muốn làm gì thì làm. Ta đến đây là gia nhân của ngài. Chương á khẩu, đành rời khỏi giường xỏ dép định ra ngoài, thấy mâm cơm đã bày sẵn trên bàn. Một bát canh rau mùng tơi còn nóng, cá rán, cùng mấy quả cà pháo và bát nước mắm. Chương định hỏi gì đó thì bà Cả Ngư, với nét mặt rạng rỡ, hớn hở từ ngoài sân bước vào. Duệ liền đến bên, cầm tay bà Cả Ngư mời bà ngồi xuống bàn. - Tiên sinh, ngài mau ngồi để bà đỡ phải đợi ạ. Chương bỏ ra ngoài, Duệ liền bám theo. - Cô đi theo ta làm gì? - Ta là gia nhân của ngài, đi theo để giúp ngài.
- Nhưng ta đi vệ sinh, đi cầu ấy, cô đi cùng luôn hả? - Tiên sinh tự nhiên, ta sẽ đợi. Ngài đừng để ý đến ta. Chương vào nhà xí, Duệ đứng ngoài khiến cậu không tự nhiên. Lúc cúi người súc miệng bằng nước muối, Duệ lại cầm gáo dừa đứng cạnh. Khi Chương vào nhà ngồi xuống ghế, Duệ lại cầm khăn đứng bên cạnh. - Cô nấu mà không ăn hả? - Cơm canh ta làm cho bà và tiên sinh. - Vậy cô ăn gì? - Tiên sinh không cần để tâm đến ta, chỉ cần ngài ăn ngon là ta đã no rồi. Chương bỏ đũa xuống mâm gỗ đứng dậy: - Ta không có thói quen ăn mà kẻ khác đứng. - Vậy ngài cho phép ta ngồi để tiện việc hầu hạ. Chẳng chờ Chương đồng ý, chẳng hiểu Duệ lôi đâu ra một cái ghế đẩu. Cô ngồi xuống, xới cơm và thậm chí còn gỡ xương cá cho cậu. Bà Cả Ngư thấy cảnh này thì tủm tỉm cười, còn Chương thì cố nuốt hết bát cơm độn khoai lang. Công bằng mà nói, Duệ nấu ăn cũng được, nhưng Chương còn đang bận nghĩ cách để đuổi cô về. Chương sợ Duệ ở thêm vài hôm nữa thì cậu sẽ phát điên mất. Tối hôm qua, vừa ăn cơm xong đặt đũa xuống là Duệ đã đưa tăm. Cậu ngồi đọc sách sử thì cô cầm đèn soi cho tỏ. Cậu bỏ ra ngoài loanh quanh thì cô không rời nửa bước. Lên giường nằm thì Duệ mắc màn mới toanh, thậm chí còn đứng đó quạt cho Chương khiến cậu muốn ngủ cũng chẳng được.
Chương thầm nghĩ: "Nhất định phải đuổi cô ta về, cô này nhìn bề ngoài hiền lành dịu dàng nhưng e là khó đối phó hơn cái con dở người oang oang kia."
Đến chập tối, Chương chịu không nổi nữa. Cậu không tài nào làm được việc gì ra hồn, kể cả đi cầu, bởi Duệ chỉ còn thiếu nước bón cơm cho cậu nữa là đủ bộ. - Nói đi, có phải ông già ở làng Vạn tính dùng mỹ nhân kế với ta đúng không? Đừng tưởng thằng này mắt mờ, không lừa được ta đâu. Duệ vẫn nhẹ nhàng đáp: - Tiên sinh, ta là gia nô của ngài, ngài nói mỹ nhân kế là như thế nào ạ? Chương nắm chặt hai bàn tay lại vì tức, cậu muốn gào lên nhưng đành kìm lại. - Cô muốn gì ��� ta? - Thân là gia nô, tì nữ, ta chỉ mong chăm sóc cho tiên sinh mà không phạm lỗi gì khiến ngài phật lòng. - Cô không khiến ta phật lòng, chỉ khiến ta tức điên. Trong nhà đêm nay chỉ có ta và cô… cô mà không về thì đừng có trách ta ác. - Tiên sinh định làm gì ta? - Ta sẽ… sẽ… sẽ biến cô thành đàn bà, cô đừng hòng thoát. - Bây giờ luôn hay sao thưa tiên sinh? Trời hãy còn chưa tối, ta ngại. Duệ e thẹn, đôi mắt lúng liếng: - Nhưng nếu tiên sinh muốn thì ta sẽ đáp ứng, chỉ cần ngài cảm thấy vui là được. Cuộc đời Chương chưa bao giờ cảm thấy bất lực như bây giờ. Cậu đành bỏ ra ngoài ngồi cùng những người lính, Duệ bám sát không rời nửa bước. Đến nước này, cậu đã dùng đến hạ sách mà đám con gái nhà lành nghe thôi đã sợ, vậy mà Duệ lại vẫn chờ đợi như thế, khiến Chương thật sự không biết phải làm sao nữa.
Mọi diễn biến tiếp theo sẽ được cập nhật độc quyền tại truyen.free, mời quý độc giả đón đọc.