Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 269: Thuyền hơi nước sơ khai

Hạ tuần tháng Bảy, tiết trời đã vào thu nhưng vẫn còn oi ả. Từ Luy Lâu, xưởng đóng tàu tâu rằng họ đã hoàn tất thử nghiệm mẫu thuyền hơi nước cỡ nhỏ. Đây là tin cơ mật, Chương không muốn các nàng theo cùng, một phần cũng vì Lâm Uyển Như.

Từ lâu, Chương đã ấp ủ việc chế tạo tàu thuyền chạy bằng hơi nước nhằm giảm bớt sức người lao động. Trước đây, Chương vẫn chưa thực hiện vì nhiều lý do. Thứ nhất, xưởng đóng tàu thuyền và lò rèn đều nằm trên sông Thiên Đức, nhưng bờ bên kia lại thuộc đất của đối phương, vô cùng nguy hiểm. Hơn nữa, trình độ của thợ rèn, thợ đúc còn nhiều hạn chế, số lượng thợ có tay nghề cũng rất ít ỏi.

Từ ngày chiêu mộ thợ từ làng Văn Lãng về, mọi việc mới bắt đầu chuyển biến tích cực. Có thể nói, làng Văn Lãng là làng nghề đúc đồng duy nhất trong vùng Siêu Loại cũ và các khu vực lân cận. Thợ ở làng ấy thường đi nhiều nơi, trước đây vài người trong làng còn được tiến cử vào triều đình để dạy nghề.

Chương lần lượt bắt tay từng người thợ rèn lành nghề, những bàn tay thô kệch, xám đen vì công việc. Anh hỏi han tình hình, không quên gửi lời cảm ơn đến họ.

Để rèn sắt thép, bấy lâu nay các lò rèn đều dùng than củi. Nguồn than củi chủ yếu phải mua từ nơi khác về, vì Chương không cho phép đốn cây trên dãy Linh Sơn để đốt than. Chương biết rằng muốn có thép tốt hơn loại đang dùng và nhiều thứ khác nữa, cần phải có than cốc. Than cốc là gì? Một cái tên nghe quá đỗi lạ lẫm. Chính vì vậy, công việc của những người thợ trong xưởng rèn đúc vẫn còn gặp nhiều khó khăn và tốn kém rất nhiều sức lực.

Chiếc thuyền dài chừng hai chục trượng nằm dưới bến sông, là thành quả của nhiều tháng miệt mài. Mẫu thuyền làm bằng gỗ, thân rộng chừng tám thước. Ở giữa thuyền đặt một nồi thép lớn hình trụ nằm ngang trên giá đỡ, và một nồi nhỏ hơn, chỉ bằng một nửa, được đặt đứng cạnh bên làm nồi dự trữ hơi khi thuyền dừng lại. Dưới nồi lớn có hai bếp lò chất sẵn than củi, mỗi lò đường kính chừng hai thước, được làm từ đất nung. Nồi hơi đựng nước, có hai nắp xoay bằng núm kim loại. Một đầu nồi hơi có vòi đúc liền khối thò ra, van đóng mở bằng đồng là điểm tiếp giáp với ống kim loại mỏng cắm xuống nước, ống có đường kính chừng một gang tay người lớn.

Hai bên bếp lò có bốn ống tre lớn rỗng ruột, chiều dài hơn bốn thước. Đây là hai ống bơm hơi, giúp lò cháy mạnh hơn. Chương đã dựa theo cách thổi lửa truyền thống của các thợ rèn mà chế tạo ra chúng.

Chương bảo mấy người tiến hành đốt lò rồi quay sang hỏi người thợ cả:

– Bác thấy thế nào?

– Thưa Vương, so với những mẫu thử trước đây thì mẫu này hoàn thiện hơn cả. Nếu Vương ưng thuận, những mẫu sau tôi sẽ làm ống chìm hẳn dưới nước. Hai ống ở hai bên như Vương mong muốn.

– Công việc của các bác quá nhọc nhằn, ta vẫn đang tìm kiếm thứ nguyên liệu tốt hơn giúp các bác làm ra thành phẩm tốt hơn. Đội của chúng ta ở đây có bao nhiêu người nhỉ?

Người thợ cả thưa:

– Bẩm Vương, đội này tất cả có ba mươi lăm người, đều là những thợ lành nghề.

Chương ra hiệu cho nữ binh lại gần và bảo:

– Tặng các bác, các anh đây mỗi người hai xấp lụa, một nén vàng.

Đoạn Chương nói với người thợ cả:

– Mẫu thử đã hoàn chỉnh, bác cứ điều chỉnh, cải tiến thêm sao cho thuận tiện. Ta cũng chỉ muốn chế tạo khoảng năm mươi chiếc như thế này dùng cho thủy quân mà thôi. Ta muốn các bác thành thục, rành rẽ thêm trước khi các bác chế tạo ra một thứ… ờ… thượng hạng hơn. Tàu thuyền chạy bằng máy hơi nước, máy nhé!

Người thợ cả cười tươi rói, nói:

– Vương quả là người tài, có thể nghĩ ra nhiều điều đến thế! Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, chúng tôi còn chưa từng dám nghĩ nước đun sôi lại có thể làm thuyền chạy được.

Chương để ý một cậu trai độ mười bảy, mười tám tuổi, mặt mày lấm lem nhưng đôi mắt lại sáng rực. Cậu chỉ mặc độc chiếc quần cộc, người đẫm mồ hôi, nãy giờ vẫn đứng lẫn trong đám thợ. Trong khi những người thợ khác đều dồn sự chú ý vào Chương, thì cậu trai trẻ ấy dường như chỉ mãi dõi theo con thuyền dưới mép nước. Nhìn hai người, một già một trẻ có nhiều nét giống nhau, Chương đoán cậu trai là con của người thợ cả. Chương hỏi:

– Cậu kia là con trai bác?

Người thợ cả vội đáp, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối:

– Bẩm Vương, quả đúng là vậy. Nó chỉ là thợ phụ, bình thường vẫn đi học nhưng ngoài giờ lại đến đây học nghề. Dù rất thích những thứ Vương sai làm, tôi vẫn chưa tính nó là thợ chính, vì nó rất kín miệng.

Cậu thanh niên đứng nghiêm khi Chương tiến lại gần. Chương hỏi:

�� Cậu tên gì?

– Thưa Vương, em họ Trần, tên là Văn Lịch.

Nghe cậu trai trẻ buột miệng xưng "em" một cách tự nhiên như phản xạ, Chương mỉm cười tủm tỉm, dò hỏi thêm:

– Cậu là học trò của ai?

– Dạ thưa Vương, trước đây, em là học trò của thầy Mạnh Đức. Giờ thì em học các thầy cô trẻ tuổi, chắc Vương chưa biết đến đâu ạ.

Bác thợ cả họ Trần khúm núm tỏ bày:

– Tâu Vương, đó là do nó quá đam mê những thứ Vương sai chúng tôi làm, nó nhất quyết xin được theo nên tôi mới cho phép. Mong Vương thứ tội, cháu nó học hành rất tiến bộ, chưa từng cãi lời thầy cô bao giờ. Thấy nó ham học lại ngoan ngoãn nên… nên tôi…

Cậu trai thưa rằng sắp tròn mười tám tuổi. Chương hỏi thêm:

– Ta cho em học chữ để mở mang kiến thức, học xong nên tìm tòi thêm sách mà đọc. Sao em lại đến xưởng làm gì?

– Dạ bẩm Vương, các sách từng học em đọc gần hết nhưng nhiều thứ trong sách không hề chép đến. Sách chắc chắn không chép những điều mà Vương đã sai làm, như đúc súng đạn, chế tạo xe hay cả thuyền. Em muốn tìm hiểu nhưng chẳng ai biết, nên em mới xin theo cha đến đây để học hỏi thêm.

Chương thoáng vui mừng, hỏi thêm:

– Ồ, đúng như cậu nói, đây đều là những bí mật quân sự chưa thể tiết lộ. Thế nào, làm việc ở đây cậu đã học hỏi được gì rồi? À… cậu nghĩ sao về chiếc thuyền mới lạ này?

Cậu trai vội thưa rằng:

– Dạ thưa, những thứ Vương sai làm đều là những kỳ trân dị bảo. Học trò chúng em đều ao ước được nhìn thấy, nhiều người muốn vào quân đội để được làm ra những thứ ấy. Chiếc thuyền này Vương sai làm ắt sẽ giúp Thiên Đức phủ lớn mạnh. Sẽ có ngày người ta không phải chèo thuyền nữa. Có thuyền hơi, anh Yết Kiêu ắt sẽ bách chiến bách thắng.

– Hử? Cậu biết cả Yết Kiêu sao?

– Dạ thưa Vương, anh Yết Kiêu có hứa với em mấy năm trước, nếu em học giỏi sẽ nhận em vào thủy quân. Bây giờ có thuyền này, em sẽ xin làm lính chèo ạ.

Chương cười nhăn mặt, chắp hai tay sau lưng, ngắm nhìn hai bếp lò đang rực lửa, đoạn hỏi Trần Văn Lịch:

– Có thứ này, Yết Kiêu ắt sẽ bách chiến bách thắng, vô địch thiên hạ sao?

Trần Văn Lịch tự tin đáp:

– Thưa Vương, anh Yết Kiêu đã vang danh nhờ súng lớn, súng nhỏ do Vương chế tạo, lại thêm cái guồng xoay giúp thuyền đi nhanh. Giờ đây, anh ấy có thuyền không cần người chèo, ắt sẽ đi được xa hơn, nhanh hơn nhiều. Hiến Doanh nào đáng là gì, chiến thuyền Thiên Đức có thể đi khắp Vạn Xuân mà không cần mái chèo!

Chương nghe vậy, lấy làm hài lòng, giục Trần Văn Lịch cứ nói thêm:

– Dạ bẩm, thuyền hơi nước này nếu làm lớn hơn sẽ chở được nhiều quân sĩ. Còn như thuyền nhỏ, hầu như binh sĩ nào cũng chiến đấu được mà không tốn nhiều người chèo. Nếu làm thuyền lớn hơn, bằng sắt chẳng hạn, cái nồi kia sẽ to hơn gấp mấy lần và… em nghĩ còn có thể dựng đứng lên thay vì để nằm.

Chương ngoái lại nhìn lượt những người thợ rèn. Ai nấy đều đứng nghiêm trang, duy chỉ có bác thợ cả đang vã mồ hôi hột, khom lưng cúi đầu vì sợ vạ sắp giáng xuống đầu. Chương nói với bác thợ cả họ Trần:

– Từ ngày mai Trần Văn Lịch không phải đến trường nữa, cậu ta sẽ đến Lý phủ học. Ta sẽ là thầy của cậu ấy.

Nét mặt người thợ cả như giãn hẳn ra. Ông vội chạy đến, ấn đứa con trai đang còn đứng ngơ ngác quỳ sụp xuống đất bái sư. Tuy gặp Vương không cần quỳ lạy, nhưng bái sư lại là lễ nghĩa thầy trò, nên Chương chẳng cấm đoán.

– Học trò Trần Văn Lịch xin ra mắt thầy.

Chương nói với người thợ cả và những thợ đúc, rèn khác r��ng:

– Ta nhận Trần Văn Lịch làm học trò không phải vì cậu ấy là con của ông Trần Bá đây, mà là vì cậu ta sáng dạ, ham học hỏi. Nếu các ông ở đây có con hay cháu ruột tầm tuổi Văn Lịch, và tự thấy con cháu mình sáng dạ, ham học, hãy tiến cử lên. Nếu ta thấy phù hợp, ta sẽ nhận làm học trò. Các ông là cha, là chú hãy dạy họ nghề, ta sẽ dạy chúng những thứ ta biết, có như vậy sau này mới sản sinh được thế hệ tài năng, giúp phủ Thiên Đức lớn mạnh.

Đoạn Chương nói với Trần Văn Lịch:

– Ngày mai, em cùng các thầy cô giáo hãy đến gặp thầy Mạnh Đức, rồi chuyển lời mời thầy ấy cùng đến gặp ta.

Chương nhắc luôn nữ binh cận vệ:

– Báo với Ty Giáo dục, tất cả các thầy cô giáo đang giảng dạy hoặc nhân viên trong ty đều được thưởng một tháng lương, một xấp lụa. Thầy cô nào tiến cử được học sinh tài giỏi cho ta, bất kể trai gái, ta sẽ thưởng một nén vàng.

Sau năm năm đầu tư vào giáo dục, cố gắng phổ cập chữ nghĩa, dường như Chương bắt đầu thu hoạch được những quả ngọt đầu tiên. Muốn có thêm nhiều quả ngọt, cần phải ưu tiên thêm cho những người dẫn dắt.

Ty Giáo dục đột nhiên nhận được tin ban thưởng mà chẳng rõ đầu đuôi sự việc, phải đến hôm sau mới vỡ lẽ.

Nồi nước đã sôi sùng sục, ba người thợ vận hành dưới thuyền bắt đầu mở dần van xả khí. Phần đuôi thuyền, mặt nước sông bắt đầu nổi lên những bong bóng, nghe tiếng "pạch pạch" rất nhỏ, từ từ đẩy chiếc thuyền chậm rãi tiến về phía trước. Hai người thợ đứng hai bên lò, ra sức kéo bễ thổi lửa mạnh hơn, khiến con thuyền theo đó mà tăng tốc, tiến nhanh giữa tiếng reo mừng của hơn trăm người có mặt.

Những người thợ rèn, thợ đúc, người thợ cả… thay nhau xuống thuyền tự tay thử nghiệm thành quả họ làm ra. Khi nước trong nồi vơi, họ lại lấy nước sông lọc sơ qua bằng vải lụa rồi đổ thêm vào.

Phải đến lúc này, Yết Kiêu cùng các sĩ quan, hạ sĩ quan thủy quân đang đóng ở thành Luy Lâu mới được gọi đến xem. Tất cả đều há hốc miệng kinh ngạc, không thốt nên lời. Yết Kiêu và các thân tín đều được thử một lượt, và chẳng thể giấu nổi vẻ ph��n khích.

Từ bánh xe đạp nước, giờ đây đã phát triển thành thuyền hơi nước. So với thủy quân của các sứ quân khác, đội của Yết Kiêu đã vượt trội đến hai bậc về công nghệ thuyền chiến.

Chương tổ chức họp ngay tại xưởng, đưa ra ý định cải tạo các thuyền Mông Đồng hiện có, chỉ giữ lại hai bánh xe đạp nước ở phần mũi thuyền. Phần sau của thuyền Mông Đồng sẽ lắp đặt một nồi hơi với hai bếp lò, sao cho phù hợp với kích thước thuyền. Về việc kéo bễ, Chương sẽ đưa bản thiết kế dạng đạp, thay vì kéo bằng tay, sử dụng các trục khuỷu để đẩy pít-tông bằng gỗ bọc da trâu. Những trục khuỷu, vòng bi này chính là tiền đề cho việc phát triển tàu hơi nước, và thậm chí là tàu hỏa, điều mà Chương dự kiến sẽ làm trong tương lai gần.

Mẫu thuyền Mông Đồng đầu tiên sau cải tiến có gắn chông trên mái như nhím, chở được hai mươi tám lính chiến đấu, hai lính đạp guồng và một lính đạp bễ thổi lửa. Người lính đạp bễ sẽ ngồi trên một thứ chẳng khác gì yên xe đạp, đầu thò hẳn lên nóc thuyền để quan sát tứ phía. Thuyền trang bị một súng nòng trơn 80mm đặt phía trước, bắn đạn nổ mảnh gây sát thương cự ly gần. Hỏa hổ cá nhân được trang bị tiêu chuẩn cho mỗi lính sáu ống.

Tốc độ di chuyển của thuyền Mông Đồng khi chỉ dùng nồi hơi khoảng 8km/h và khoảng 14km/h nếu đạp thêm hai guồng ở hai mạn. Trong trường hợp cấp thiết, nếu thuận gió và dựng thêm cột buồm nhỏ, thuyền sẽ đạt khoảng 20 - 22km/giờ.

Sắt, đồng, chì, than củi là những nguyên liệu được mua từ nhiều nơi. Thủy quân tự làm hầm than, gỗ, củi để sản xuất than, do Ty Thương nghiệp cung cấp.

Không phải Chương lo xa gì, mà là vì nguồn cung khoáng sản từ Sơn Tây về Thiên Đức đã có dấu hiệu bị kiểm soát gắt gao. Đặc biệt là sau khi Thiên Đức kiểm soát Hiến Doanh và hạ thành Kinh Môn, việc khai khoáng ở Sơn Tây gần như phải dừng lại hoàn toàn.

Nguồn cung sắt, đồng, chì phục vụ cho quân đội bắt đầu phụ thuộc vào Lâm Chí Hòa và giới thương nhân Hoa quốc, tiêu biểu như Bạch Diện Tuấn Lang Diệp Đường chủ, Diệp Vĩ Thành hay Thốc Tử Bá Lâm Trạch Dương. Thương nhân ở châu Đại Ho��ng là Lưu Giai Thụy, cũng được chỉ định cung cấp nguyên liệu cho quân đội.

Chương ưu ái thương nhân để phát triển kinh tế, nhưng điều đó không có nghĩa là anh muốn phó thác vận mệnh, cơ nghiệp đang gầy dựng của mình cho kẻ khác thâu tóm. Chính vì vậy, khi Lâm Uyển Như hay tin mật báo rằng thủy quân có chiến thuyền mới không dùng sức người, nàng đã hỏi Chương. Chương nói:

– Anh tin em, nhưng máu thương nhân vẫn chảy trong huyết quản của em. Có những thứ em được phép trao đổi, nhưng riêng điều này thì không thể.

– Tin em mà lại chẳng cho em hay biết, anh lo em nói với cha sao?

– Nếu chuyện đó xảy ra, em nghĩ anh sẽ phải làm gì với em? Anh không thể trừ khử em, cũng không thể trừng phạt em. Nếu yêu thương anh, em hãy hiểu điều đó: anh có những bí mật quân sự là để bảo vệ em và các con được an toàn. Em muốn kiếm tiền thì tốt thôi, anh vẫn luôn ủng hộ. Nhưng sau này khi anh thống nhất Vạn Xuân, em còn cần gì đến tiền bạc nữa?

– Em hiểu rồi. Em đã mách với cha nên ông ấy đang dần chuyển sản nghiệp khỏi La Thành, càng sớm càng tốt.

– Và chuyển đến Ninh Hải ư?

Lâm Uyển Như tròn mắt:

– Sao anh biết?

Chương phì cười:

– Người đầu gối tay ấp với anh, tiên nữ của anh, đến Ninh Hải làm gì vậy?

– Quả thật chẳng thể giấu được anh điều gì.

– Tốt. Tốt nhất là đừng giấu anh những việc hệ trọng. Em phải nhớ, kiếm tiền cứ kiếm nhưng phải né các thứ liên quan đến quân sự ra. Càng ít người biết càng có lợi. Nếu bí mật bị lộ, em có thể vô sự, nhưng những người xung quanh em sẽ khó mà an toàn.

– Em biết mà, em biết mà.

Chương không hề nói đùa. Nếu Lâm Uyển Như tìm cách moi bí mật quân sự, anh cũng đành nhắm mắt hạ lệnh xuống tay với bất kỳ kẻ nào có ý định tiếp cận những bí mật mà anh muốn giấu kín.

Bản quyền của câu chuyện này thuộc về truyen.free, xin đừng quên điều đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free