Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 268: Cười nụ giấu dao

Chợ vốn là nơi phức tạp, trăm người tứ xứ, việc lừa lọc nhau là khó tránh khỏi. Những người gánh gồng ngồi ngoài cổng chợ cũng thường tranh giành công việc, với sức vóc hơn người, họ dễ dàng xảy ra cãi cọ, đánh nhau.

Bọn Như Hổ cũng có thân phận chẳng khác gì, nhưng không tham gia vào các cuộc cãi vã. Nếu có xô xát, họ chỉ đứng ra can ngăn rồi mời rượu giảng hòa. Mấy kẻ cầm đầu ở chợ thường khá hung hãn, điều đó cũng chẳng lạ gì. Song bọn Như Hổ lại thường xuyên biếu xén, gặp mặt là mời rượu. Đôi khi họ mua thứ nọ quà kia biếu, có lúc còn được trả công hậu hĩnh, thậm chí được lót tay thêm mà chẳng hề đòi hỏi gì. Đám du thủ du thực coi bọn Trương Hống, Như Hổ là người biết điều, nên ra mặt quý mến.

Một bận, đệ tử thân tín của kẻ cầm đầu lỡ lời trêu ghẹo một tiểu thư, ai ngờ cô lại là ý trung nhân của trưởng nam nhà Xã trưởng, vị quản lý một xã lân cận chợ Tây Phù Liệt. Xã trưởng đó khét tiếng hung dữ, lại có võ nghệ cao cường, khiến dân trong xã ai cũng kiêng dè.

Thân tín của kẻ cầm đầu bị lôi ra đánh 20 trượng, rồi chặt luôn bàn tay trái.

Kẻ cầm đầu đám du thủ du thực họ Bùi tên Chính vô cùng căm tức, nhưng không làm gì được. Ngồi chén tạc chén thù với thân tín trong tửu điếm, hắn không ngừng chửi bới, nguyền rủa tên Xã trưởng. Hoàng Như Hổ thấy vậy bèn rỉ tai:

– Nó chặt tay người nhà mình thì mình chặt tay người nhà nó. Ca ca cáu giận chỉ thêm bực vào mình thôi.

Bùi Chính quắc mắt nhìn Như Hổ, nhưng Như Hổ chỉ cười trừ, đảo mắt nhìn quanh như thể chẳng có chuyện gì. Lát sau, Bùi Chính đập bàn, đằng đằng sát khí bước ra cửa, Như Hổ liền chạy theo ghé tai nói nhỏ:

– Ca ca à, nếu ca ca ra tay lúc này ắt sẽ bị nghi ngờ đó. Ca ca phải làm như không có chuyện gì, cần phải tính toán kế sách cẩn thận, ca ca ạ.

– Ngươi nói vậy hẳn là có kế hay? Nói đi, nếu ta trả được thù mà không bị lộ, ta sẽ khoản đãi ngươi thật hậu hĩnh.

– Nơi này nói không tiện, chờ tan chợ tiểu đệ sẽ tìm ca ca để bàn cách.

Tối muộn hôm ấy, Hoàng Như Hổ nhìn trước ngó sau, lén lút mò vào chỗ ở của Bùi Chính. Chính đang ngồi đó, có vẻ đã chờ sẵn.

– Ca ca phải dò xem tên Xã trưởng đó có thù oán với ai, con hắn có đắc tội với ai hay không. Khi dò la được, ca ca giả dạng thành người của kẻ đó ra tay trả thù thì có muộn gì đâu.

– Ngươi nói thì dễ, dò la được rồi thì giả trang kiểu gì?

– Ca ca cứ dò xem tên đó thù với ai. Nói gì thì nói, hắn ác như vậy thì thiếu gì người thù ghét. Ca ca nên tìm kẻ nào có thế lực một chút, ngang sức ngang tài với hắn ta thì càng tốt.

Vài ngày sau, Bùi Chính dò la được rằng tên Xã trưởng có thù oán với Xã trưởng xã bên, vì hai kẻ vốn không ưa nhau, đã từng hằn học đánh nhau mấy trận để phân cao thấp. Phe bên kia toàn bị thua nên ôm hận, muốn tìm cách trả thù nhưng chưa có cơ hội.

– Được, hai tên đó ngang vai vế. Bây giờ ca ca phải cho thân tín dò kỹ những thân tín của Xã trưởng mà hắn thù ghét. Họ ăn vận ra sao, để tóc tai như thế nào, có thói quen nào không… càng nhiều chi tiết càng tốt.

– Sau đó thì sao?

– Thì ca ca tìm người vóc dáng giống vậy mà cải trang. Nếu có được vật tùy thân của kẻ đó mà để lại hiện trường thì càng tốt. Ra tay vào ban đêm là hợp lý nhất. Cố ý thì thầm nhắc đến tên một ai đó để đổ vấy tội cho họ, ờ… nên chọn kẻ nào từng nâng đỡ cho tên Xã trưởng kia thì càng hay. Và…

Như Hổ ngó trước nhìn sau, hạ giọng:

– Ngày hành sự, ca ca phải tìm vài kẻ đến nhà mời uống rượu, chuốc say túy lúy. Xong xuôi, ca ca về nhà cứ thế uống say rồi ngủ vật ra, quan có tra đến cũng chẳng sao.

– Diệu kế, diệu kế! Ngươi quả là cao tay.

Mọi việc sau đó không khác là bao so với kế sách Như Hổ bày cho Bùi Chính. Bọn Bùi Chính gồm sáu người giả trang bịt mặt, lợi dụng đêm tối, thông thạo đường đi lối lại, mò đến cửa sau gia trang Xã trưởng ra tay. Sáng hôm sau, con trai thứ của Xã trưởng đã đầu lìa khỏi cổ.

Quan tra xét không ra ai làm, những kẻ có thù oán với Xã trưởng đều bị chất vấn nhưng đều có chứng cứ ngoại phạm cả. Bọn Bùi Chính được đà lấn tới, chờ tình hình tạm yên, nửa đêm liền mò đến phóng hỏa. Gia trang của Xã trưởng cháy lớn, may không có thiệt hại về người.

Thấy hai lần hành động trót lọt mà không để lại dấu vết gì, bọn Bùi Chính lớn gan hơn. Chúng muốn tìm nhà có của để cướp một mẻ lớn hòng đổi đời.

Nhớ lời căn dặn của Tôn trước khi đi, Như Hổ xúi bọn Bùi Chính nên nhắm nhà quan vì quan lắm tiền nhiều của, lại ăn trên ngồi trốc.

– Đánh một mẻ như vậy ca ca mới đổi đời được, chứ thương nhân ở chợ này cũng toàn lương dân như chúng ta, chẳng giúp được họ thì thôi, cướp của họ làm gì.

– Ây da, cướp nhà quan rồi trốn đi đâu?

– Từ đây lên La Thành là gần nhất, tiểu đệ nghe nói La Thành là nơi phồn hoa đô hội, tiền bạc tiêu ở nơi đó chẳng phải tốt hơn sao?

– Ngươi nói phải. Vậy ta sẽ dò la nhà quan, phủ nào lớn.

– Ca ca cứ dò nhà văn quan, người nào có chức quyền hoặc có quen biết rộng. Đừng đụng đến nhà võ quan. Vả lại, phải tính đường lui trước, có thế mới còn mạng mà tiêu tiền chứ.

Bọn Bùi Chính dò la, kê ra một danh sách, Như Hổ xem xong liền bảo:

– Tiểu đệ thấy quan Giảng dụ này là hợp nhất, phủ đệ của ông ta không lớn lắm, lại dạy chữ cho vương tôn công tử.

Bùi Chính nói:

– Ông này là thông gia với nhà Tả Phó sứ có danh tiếng đấy.

Như Hổ tặc lưỡi:

– Chẳng sao, ca ca nghĩ mà xem, ông ấy là thầy dạy của con các quan, nghe đâu con cháu Ninh vương cũng là học trò. Ông này ra vẻ liêm khiết nhưng thiếu gì bạc vàng châu báu.

– Ngươi nói phải, ta có nội gián trong phủ nên ta biết.

– Nếu ca ca tính ăn mẻ lớn thì phải đưa tay trong ��i luôn vì của đau con xót, họ lôi gia nhân ra đánh nhất định sẽ bị lộ. Tại sao ư? Ca ca nghĩ xem, người ta giấu của nơi nào chỉ người trong phủ mới biết mà thôi.

Bùi Chính thưởng cho Như Hổ một chén rượu, nói với thân tín rằng Như Hổ chính là nghĩa đệ.

Bọn Trương Hống, Trương Hát, Linh Thông Thuận được sắp xếp vào trong số những kẻ hành động, vì Bùi Chính không muốn Như Hổ nhúng tay vào việc. Như Hổ biết vậy, mách bọn Linh Thông Thuận vài cách để gắp lửa bỏ tay người, nhằm hoàn thành mục tiêu đã định.

Một đêm mưa gió hạ tuần tháng 10, bọn Bùi Chính sau khi đã điều tra kỹ lưỡng liền hành sự. Tất cả có 21 người gồm bọn Trương Hống, không gồm Hoàng Như Hổ.

Tay trong của Bùi Chính dùng bả chó diệt hết đàn chó trong tư gia, mở vách tường khoét sẵn cho bọn Bùi Chính đột nhập. Hai lính canh ngoài cửa phủ đệ bị chuốc rượu có pha thuốc mê.

Do có tay trong, bọn Bùi Chính dễ dàng tìm được nơi cất giấu của cải rồi vơ vét sạch sẽ. Bốn gia nhân trong phủ có trách nhiệm canh gác căn phòng khóa trái đều bị khống chế, bị nhét giẻ trói vào cột.

Trương Hống, Trương Hát và Linh Thông Thuận dù giả trang nhưng cố ý để lộ y phục bên trong của binh sĩ La Thành. Đồng thời thì thầm gần chỗ mấy kẻ bị trói, cố ý buột miệng nhắc dăm ba câu đến tên phó chỉ huy trại quân La Thành và một đội trưởng cai quản khoảng dăm chục binh lính La Thành mà bọn Trương Hống c�� biết qua.

Vụ trộm trót lọt là điều dễ hiểu khi có tay trong và bọn Bùi Chính thông thạo đường ngang ngõ tắt. Của cải trộm được, bọn Chính khiêng thẳng ra bờ sông chất lên hai thuyền nhỏ rồi mất dạng trong đêm. Trương Hống, Trương Hát và Linh Thông Thuận lợi dụng đêm tối, đi sau đoàn người, để lại vài dấu vết rồi tìm cớ lảng đi luôn. Trương Hống nói với Bùi Chính:

– Tiểu Hổ còn ở chợ, anh em tôi đi kiểu gì người ta cũng sinh nghi cho nó. Đất rộng trời cao, nếu còn duyên, mong gặp lại ca ca.

Bùi Chính cho là phải, ngẫm thấy bọn Như Hổ có nghĩa khí, Chính đưa cho bọn Trương Hống mỗi người hơn hai mươi nén bạc trộm được. Số bạc này bọn Trương Hống chôn giấu ven bờ sông cùng y phục, rửa sạch chân tay rồi chuồn về thuyền đắp chiếu ngủ thẳng cẳng đến sáng mới dậy.

Trong khi đó, Hoàng Như Hổ cố ý mời mấy tiên tửu đến quán uống, chuốc cho cả bọn uống, bản thân cũng say ngã gục trước các bậc tiên tửu. Sáng hôm sau chủ hàng gọi mãi Hổ mới dậy, mắng cho một trận. Hổ cúi đầu chắp tay tạ lỗi luôn miệng, hứa không tái phạm.

Phủ đệ của quan Giảng dụ bị khoắng sạch quả là một chuyện lớn. Tả Phó sứ được cậy nhờ nên điều tra rất gắt gao. Quân sĩ dò được chút dấu vết đến gần bến sông thì trời mưa làm mất dấu. Gia nhân cung khai những gì tai nghe mắt thấy, thêm hai gia nhân trốn mất dạng nên không khó đoán được có tay trong giúp sức.

Tả Phó sứ cho người đến hỏi doanh trại của quân La Thành gần Xích Giang khiến tướng sĩ trong trại này tức tối. Có điều, sáng hôm ấy chẳng biết tại sao bên ngoài bờ rào trại có vài nén bạc rơi vãi, gần bến sông nơi dẫn lên trại quân cũng có mấy nén rải rác ven đường đất. Dân qua lại nhặt được đồn ầm lên. Bạc thì vẫn là bạc, nhưng mọi người cứ mặc sức nghi ngờ lẫn nhau. Số bạc ấy là do một toán khác phối hợp vứt lại.

Tả Phó sứ không tìm lại được của cải cho thông gia khiến ông cũng phần nào ái ngại. Các phu nhân của quan Giảng dụ đổ vấy rằng chỉ có quân La Thành mới dám làm như vậy. Quân sĩ canh chợ bỗng thấy sau một đêm bọn Bùi Chính biến mất thì lấy làm lạ, tâu lên cấp trên nhưng dường như chẳng ai để tâm.

Trong nhiều chợ lớn nhỏ, bách tính rỉ tai nhau chuyện lính La Thành ăn trộm của nhà quan Giảng dụ. Sự thực thì kẻ thông tuệ sẽ biết điều đó không đời nào có thể xảy ra, có điều miệng đời khó bịt, lại liên quan đến danh dự của quân đội. Tướng chỉ huy bị đổ vấy tâu lên thượng cấp, thượng cấp viết thư trách Tả Phó sứ hồ đồ.

Hai bên trách móc qua lại, bỗng đâu hạ tuần tháng 11, một đồn thủy nhỏ của thủy quân La Thành trấn giữ ven bờ Xích Giang bất ngờ bị một toán binh tập kích từ sau lưng bằng cung tiễn, đao kiếm. Hai mươi lăm binh sĩ bị hạ, đồn bị phóng hỏa. Năm binh sĩ sống sót một mực khẳng định rằng y phục của đám tập kích rất giống quân của Tả Phó sứ, dù chúng đã cố cải trang cho khác đi. Quân tập kích có khoảng năm chục người, phóng hỏa xong rút về hướng Đông, hướng mà họ xuất hiện.

Thế là to chuyện.

Tướng sĩ quân La Thành trấn giữ ven sông đều nhất loạt tin rằng bị Tả Phó sứ trả thù vụ thông gia mất của. Chỉ có thể là vậy, chứ quân Thiên Đức ở bên kia bờ sông, có mu��n tập kích bất ngờ cũng chẳng dại gì mà lại vòng ra sau lưng như vậy.

Tả Phó sứ oan ức mà chẳng thể giải thích, nộ khí xung thiên, mạt sát quân La Thành là đám ngu độn, ăn cướp la làng, thậm chí viết thư chửi thẳng mặt. Mối bất hòa theo đó mà lớn dần, đặc biệt khi quân Thiên Đức liên tục dùng lực lượng nhỏ, tinh nhuệ, khi quấy phá bên này, lúc lại đột kích bên kia.

Hoàng Như Hổ ở chợ Tây Phù Liệt mãi đến gần cuối năm mới lên thuyền vòng vèo về Thiên Đức cùng bọn Trương Hống sau khi gây mất an ninh trật tự ở các làng mạc xung quanh chợ Tây Phù Liệt. Trong thời gian Hoàng Như Hổ “công tác”, nhiều làng xóm gần chợ hay có những tin đồn liên quan đến ông nọ tằng tịu với bà kia, tì thiếp của đại nhân này gian dâm với tùy tướng ông khác… đủ cả.

Các tin ấy đều từ chợ Tây Phù Liệt, qua miệng các tiên tửu và từ ngôi tửu điếm trong chợ ấy.

Hoàng Như Hổ chỉ là một trong năm nhóm được cử đi theo cách thức khác nhau với chung một mục đích, và nhóm của Hổ thành công hơn cả. Bốn nhóm còn lại nằm vùng chỉ gây rối loạn trật tự, kích động dân chúng chửi quan, khiến quan phủ phải ra tay đánh roi nhiều hơn.

Vũ Ninh vương và Trữ quân kết liên minh, chuẩn bị lương thảo, khí giới, quân mã hẹn khởi binh đánh Thiên Đức vào mùa xuân năm Thiên Đức 31.

Liên quân sẽ có Trữ quân, Quảng Trí quân, Vũ Ninh vương, Nguyễn Ninh vương, Thủy sư Đô đốc Cao Mộc Viễn, Lê Hoan, Phạm Lệnh công Phạm Khải Ca. Bách tính Vạn Xuân gọi là “Thất quân nhất dạ” nhưng sau đó đổi thành “Thất quân thất trận”.

Hiệu quả, hậu quả những việc đó ra sao, hồi sau sẽ rõ.

Truyen.free nắm giữ bản quyền nội dung của bản chuyển ngữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free