Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 260: Đặng Sỹ Nghị rửa mặt

Tuy Chương không biết Lê Hoan dùng tà thuật gì, nhưng anh tin rằng tà thuật không thể địch lại trí tuệ con người, mà cụ thể ở đây là… quả nổ!

Gió lạnh thổi về một hướng, thế mà lá cờ hiệu của Lê Hoan lẫn Thiên Đức lại bay ngả khác. Đội quân vài nghìn người kia hẳn chỉ là những bóng hình nhằm che đậy một bí mật nào đó phía sau, hoặc chỉ đơn giản là để hù dọa kẻ yếu bóng vía.

Chương hỏi quân canh và thám mã, tất cả đều khẳng định không thấy Lê Hoan điều binh ra khỏi thành. Binh mã xuất hiện đột ngột như thể từ dưới đất chui lên. Kỵ binh xuất thành nhưng không tiến đánh cũng là một chuyện lạ. Muốn biết thực hư, cần phái quân thám thính dò la.

Trần Nhật Tôn phái quân lén lút theo dõi, và họ báo rằng đội quân đó gần như bất động, trăm người như một. Hôm đầu tiên, trước trận tiền có một bàn nhỏ bày biện ngũ quả, khói hương nghi ngút. Hai bên còn có hai cột treo đầy những tờ giấy vàng trông như bùa chú.

Chương muốn chờ giờ Ngọ vì cậu từng nghe bà kể, giờ Ngọ dương khí vượng, quỷ thần không thể hoành hành. Chương muốn một công đôi việc, vừa gây dựng tên tuổi gắn liền với chiến công cho những người một lòng một dạ với mình, vừa muốn xác định rõ thực hư.

Kẻ không có bóng ắt chẳng phải người, mà đã không phải người thì chẳng cần bận tâm đến nữa.

Đến chiều muộn, thám mã ở hậu tuyến báo rằng trời quang mây tạnh, nắng chói chang cả ngày, duy chỉ có nơi quân Thiên Đức hạ trại là mây mù giăng kín, trông như sắp đổ mưa lớn.

Chương ngả người trên ghế, gác chân lên bàn suy ngẫm. Duệ đứng sau bóp vai cho Chương, còn Uyển Như và Lam Khuê ngồi ghé bên bàn, bóc vỏ mấy quả cam rồi đưa cho Chương, Duệ và cả mình. Ba nàng cười nói khúc khích. Chương rất thích những khoảnh khắc như vậy, cảm giác vô cùng hưởng thụ.

– Công nhận đất Vạn Xuân thật nhiều thứ ma mị, mấy vị đạo sĩ hô mưa gọi gió được quả là tài tình. Sao họ có thể làm được như vậy nhỉ?

Nghe Chương hỏi vậy, Uyển Như đáp:

– Thiên hạ lắm kẻ tài năng, anh cũng nên thu nạp vài ba người như vậy.

– Ừ, anh cũng muốn vậy lắm.

Lam Khuê chợt hỏi:

– Anh tính khi nào sẽ đánh thành?

Chương đang lim dim, nghe Lam Khuê hỏi, liền hé một mắt, tủm tỉm cười, ngước lên nói với Duệ:

– Sau khi binh sĩ thổi cơm tối xong, em bảo mọi người đi nghỉ sớm, canh tư dậy thổi cơm ăn sáng.

– Đêm về sáng sẽ khởi sự sao? – Duệ tròn mắt.

– Binh sĩ nghỉ ngơi xong, ta sẽ họp các tướng bàn kế, cũng đến lúc bắt chuột rồi. Bọn chúng vẫn đang có chỗ dựa tinh thần. Nếu đánh sập được cái đó, bọn chúng sẽ chạy tán loạn. Tướng bên đó nếu bắt được thì tốt nhất nên trừ khử, khỏi phải giam giữ tra hỏi.

Lam Khuê thắc mắc:

– Anh không định thu dụng bọn họ sao?

– Lần này ta chỉ cần quân chứ không cần tướng, có Sỹ Nghị và Trí Thắng là đủ. Anh đã có sắp xếp rồi, em đã từng là bà chúa Siêu Loại, vậy thì Duệ sẽ là bà chúa Hải Đông.

Uyển Như ngồi lên thành ghế, choàng tay qua, dí cặp đồi núi vào mặt khiến Chương suýt ngạt.

– Bao giờ anh đánh La thành?

Chương thản nhiên nói:

– Nói thì nói vậy thôi, đất này đều của các em và các con, chứ anh cần gì đâu. Em muốn cai quản một nơi nào đó, hay muốn đến đâu thì nơi đó đều thuộc về em?

– Siêu Loại giờ ai cũng biết Lam Khuê, Hải Đông rồi đây sẽ vang danh Duệ, em cũng muốn đất La thành nghe danh em.

Chương gật gù:

– Ừ! Cái gì to thì cứ từ từ nhấm nháp.

Duệ ghé tai hỏi:

– Anh nói vậy là ý gì?

– Hả? Ý anh chính là La thành lớn thì cứ để đó mà hưởng sau cùng, vội vàng gì chứ. Thôi, giờ chúng ta cứ đánh chén no bụng rồi họp. Họp xong còn phải nghỉ ngơi, đêm nay sẽ lắm việc đây.

Trời vừa tắt nắng đã đổ mưa tầm tã, Chương thầm nghĩ những cơn mưa này có vấn đề. Nghe loáng thoáng lão tướng Đoàn Thượng lầm bầm rằng mưa gió khiến củi lửa khó nhóm, khói mù mịt, Chương bỗng hiểu ra vấn đề.

– A! Thì ra là vậy, dùng mưa để chế ngự hỏa công sao? Hừ! – Chương chép miệng, lắc đầu cười khổ. – Một phép cơ bản thôi. Tiếc thay hỏa công của ta đâu có phụ thuộc vào mưa, tuy có chút khó khăn do thuốc súng bị ẩm. Nhưng từ ngày chế súng, ta đã liệu trước điều này rồi, lũ đáng thương. Các ngươi làm mưa để ngăn ta công thành ư? Hừ.

Đầu trống canh tư, quân Thiên Đức đã bắc bếp thổi cơm trong cơn mưa không ngớt, sấm chớp đùng đùng. Quân thám về báo, đội hùng binh vẫn án ngữ quanh ba mặt thành, bất chấp mưa gió. Nước sông Kinh Sư dâng cao, hào quanh thành đã tràn nước lênh láng khắp cánh đồng.

Đầu trống canh năm, trong cơn mưa xối xả, ba mươi cỗ ngựa kéo những khẩu thần công lặng lẽ rời cổng trại, chia làm ba ngả, kèm theo ba chục hỏa pháo liên hoàn. Mỗi ngả đều có quân dẫn đường, một tiểu đoàn Thần Vũ hộ tống. Quân sĩ đều đội nón rộng vành, khoác áo tơi bện rơm, ngựa tháo nhạc, người bỏ dép.

Mỗi cánh quân nhắm đến một cửa thành. Cánh quân thứ tư xuất trại sau đó một lúc, gồm mười thần công và hai trăm tinh binh. Cánh quân này ẩn mình ven bờ sông, dùng thần công đánh chặn quân rút khỏi thành.

Gà gáy mưa ngớt, Chương thống lĩnh số quân còn lại, bao gồm quân của Đặng Sỹ Nghị, quân hậu cần và Tiểu đoàn Luy Lâu mới tăng cường, tổng cộng gần bốn nghìn binh mã.

Đại quân chậm rãi thẳng tiến, trống đánh thùng thùng, tiếng tiền hô hậu ủng vang dội, khí thế vô cùng. Ngay sau đó, trời đổ mưa như trút nước, sấm động đì đùng, thỉnh thoảng chớp giật sáng lóa cả một vùng trời.

Từ mạn thành Kinh Môn, tiếng chiêng trống cũng rộ lên, át cả những thanh âm do quân Thiên Đức tạo ra.

Chương gọi Đặng Sỹ Nghị lại gần và hỏi:

– Phiêu Kỵ tướng quân, ông có sẵn lòng dẫn binh xông lên giao chiến với đội binh mã dàn ngang trước mặt đằng kia không?

Đặng Sỹ Nghị thưa:

– Chỉ cần Vương ban lệnh, mạt tướng xin không từ nan. Mạt tướng cảm thấy hổ thẹn khi từng run sợ trước tà thuật che mắt.

– Ông không cần tự trách, chốc nữa khi cờ hiệu màu đỏ phất lên kèm năm nhịp trống, ông dẫn theo một trăm kỵ binh đánh tràn qua bọn hình nhân thế mạng, tìm đến cái bàn nhỏ nghi ngút khói hương trước cửa Nam. Mỗi binh sĩ trang bị một khiên bọc đồng, một giáo dài và một đoản đao, vì lẫn trong quân giả có thể có quân thật trà trộn. Ta giao cho ông nhiệm vụ ném nước giải và phân lên cái bàn ấy.

Đặng Sỹ Nghị cứ ngỡ mình nghe nhầm, tròn mắt ngạc nhiên. Chương cười:

– Ông không nghe lầm, cũng đừng sợ quỷ thần trách phạt. Bọn chúng có thần của bọn chúng, ông có Phật của ông, vậy cứ để thần Phật đấu với nhau xem ai thắng.

– Tuân lệnh!

Trời sáng rõ, hàng nghìn binh mã Hải Đông chĩa giáo cùng lúc tiến đánh quân Thiên Đức. Trên thành cao, hàng nghìn binh sĩ kẻ kiếm người giáo thét vang, khí thế hừng hực trời long đất lở. Tưởng chừng quân Thiên Đức sẽ nao núng, nhưng thay vào đó, bọn Phạm Bạch Hổ lần lượt khai hỏa. Phạm Bạch Hổ không nhắm bắn vào hàng quân đang tịnh tiến mỗi lúc một gần, mà mười khẩu thần công chỉ nhắm vào cổng thành.

Trời mưa chẳng thể ngăn được những khẩu thần công cất tiếng. Cổng lớn bằng gỗ dày có đóng đai đồng vững chắc cũng chẳng thể chống lại được hơn chục loạt thần công cùng lúc nhắm bắn.

Hai cổng thành tả hữu cũng chung số phận, quân Thiên Đức quyết phá cổng thành, phá cầu bắc qua hào nước để nhốt quân Hải Đông ở bên trong.

Đúng như dự liệu, khi cầu gỗ bị phá tan tành, đội quân vài nghìn người tề chỉnh bỗng khựng lại, không tiến cũng chẳng lui nữa. Bấy giờ Chương phát lệnh phất cờ gióng trống, Đặng Sỹ Nghị dẫn kỵ binh trang bị nhẹ, liều chết xông thẳng lên trước.

Nghị không muốn thua kém bọn Lý Kế Nguyên, nên đã chọn ra những kẻ gan góc liều mình nhất. Lạ thay, khi Nghị chọc mũi giáo vào kẻ địch trước mặt, mũi giáo lại xuyên qua hư ảnh. Nghị thúc ngựa tràn qua mà chẳng hề bị thương. Bỗng đâu Nghị thấy ba tên đạo đồng đang đứng trước mặt, chúng hoảng hốt bỏ lại cỗ ngựa kéo hương án. Nghị như hiểu ra, thét lớn:

– Mỗi tên một giáo!

Kỵ binh xông lên phi giáo, ba tên đạo đồng hộc máu chết tươi.

Tên từ tường thành bắn xuống như mưa, một số ngựa bị hạ, nhưng binh sĩ tuyệt nhiên không hề hấn.

– Các ngươi thấy chưa? Diệt hết bọn đạo đồng, lấy thủ cấp của chúng, đừng để quân Hải Đông mất mặt.

Binh sĩ của Đặng Sỹ Nghị tỏa ra, đám đạo đồng chỉ huy những cỗ mã, biết mánh khóe của mình vô tác dụng liền bỏ chạy về hướng ba cổng Nam cầu cứu. Quân sĩ trấn thành bắn tên như mưa vẫn không ngăn được đám tinh binh của Đặng Sỹ Nghị điên cuồng áp sát, tặng cho mỗi tên đạo đồng một giáo. Hàng chục đạo đồng nhảy xuống hào nước bơi sang bờ lũy, nhưng rất ít kẻ thoát được ngọn giáo phi từ trên bờ xuống, với tất cả cơn giận dữ.

Đặng Sỹ Nghị tìm được bàn tế lễ ven hào nước, hơn hai chục binh sĩ dùng khiên che đầu hộ tống Nghị đến trước cái bàn đang nghi ngút khói hương cùng hàng chục tờ giấy vàng vẽ đủ thứ hình thù kỳ dị bằng máu t��ơi.

– Tận mắt chứng kiến, đúng là trò hề con trẻ!

Nói đoạn, Đặng Sỹ Nghị dùng giáo gạt hết hoa quả, đèn nến. Gió từ bốn phương tám hướng kéo về, Nghị mặc kệ, lấy khiên che chắn. Đoạn, hắn nhảy phốc lên bàn, tụt quần xuống thét lớn:

– Lê Hoan, số ngươi đã tận, xem ta đái vào đầu gia tiên của ngươi đây.

Nước giải làm tắt ngúm mấy cây hương lớn. Xong xuôi, Nghị vung chân đá vỡ luôn bát hương, trút hết lòng căm giận tích tụ bấy lâu.

Ngay lúc hương tắt, Nghị nghe bên tai vẳng tiếng thét gào của trăm kẻ từ xa vọng đến. Bát hương vỡ tan, đoàn quân ảo ảnh cũng theo đó mà nhạt dần, biến thành những làn khói đen mờ ảo bốc lên cao.

Trong thành Kinh Môn, Mao đạo sĩ đang bế quan bỗng hai mắt mở trừng trừng, khóe miệng rỉ ra máu tươi rồi phun ra một ngụm. Mấy đạo đồng chạy đến thì đã thấy Mao đạo sĩ hồn lìa khỏi xác, toàn thân bốc mùi ngai ngái của nước giải.

Trời quang mây tạnh, cơn mưa cũng biến mất nhanh hơn lúc nó xuất hiện. Thành Kinh Môn hiện rõ trong nắng sớm nhưng âm thanh huyên náo đã không còn nữa. Chỉ còn lác đác âm thanh phát ra từ những khẩu thần công đang nhắm vào những sợi xích sắt bên cổng thành.

Gần vạn quân trong thành Kinh Môn giờ đây chẳng khác nào cá chậu chim lồng. Thực sự, thời đại lũy thành bằng đất hay gạch vồ cao đôi ba trượng đã chấm dứt kể từ khi quân Thiên Đức hạ thành Luy Lâu. Thay vì hạ thành nhanh chóng, Chương lại muốn thao binh luyện mã. Bên cạnh đó, Chương cũng muốn gây ám ảnh tâm lý cho binh sĩ trấn giữ thành, để ngày sau dễ bề hành sự.

Còn tướng trong thành ư? Thực tình Chương không muốn thu phục, vì những kẻ như vậy ắt sớm muộn cũng sẽ gây họa. Chương không muốn một ngày nào đó phải đau đầu cử người đi dẹp loạn.

Vạn Xuân vì sao lại có cát cứ? Ấy là vì Lý Nam Vương khi dựng nước phải nhờ cậy nhiều lực lượng từ gia binh, thổ binh. Đến khi vận nước suy yếu, họ lập tức cát cứ, chuyện ấy phải chấm dứt.

Truyen.free nắm giữ toàn bộ quyền sở hữu đối với bản thảo này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free