(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 250: Sự biến bên sông
Làng Vạn Xuân thành hình, sông Khoai từ thành Luy Lâu mở rộng gần đến cổng làng. Hơn hai nghìn tù binh Tế Giang được giao nhiệm vụ kè đá hai bên bờ, trồng cây xanh tạo bóng mát. Trên bến dưới thuyền tấp nập người cuốc kẻ xúc sớm hôm.
Lam Khuê giám sát những công việc cuối cùng trong làng Vạn Xuân. Điện Hưng Quốc khang trang, nền gạch lát, mái ngói đỏ tươi. Từ cổng chính đi vào, bên tả có dãy nhà dài dùng cho các võ tướng trong quân họp bàn. Đối diện là dãy dành cho văn sĩ. Khoảng sân lớn lát gạch vuông có chữ “Hưng Quốc điện” đỏ hồng. Thẳng từ cổng chính vào là một ngôi nhà năm gian hai trái, thềm cao 6 thước có 9 bậc. Tay vịn một bên chạm hình rồng ẩn mây, bên còn lại chạm hình đầu hổ ẩn sau tán lá.
Chương vì bận nên không ghé xem, Lam Khuê tự ý trang hoàng và cô muốn nơi này đại diện cho quyền lực của Vạn Thắng vương. Đằng sau căn nhà lớn là một khoảng sân vườn. Qua sân vườn là căn nhà nhỏ nơi Chương sẽ làm việc, hai bên là các phòng ban phục vụ công việc của Chương. Biết Chương không thích bày biện, Lam Khuê bài trí phòng làm việc của anh thoáng đãng, yên tĩnh với những đồ dùng quen thuộc. Đặc biệt, cửa sổ căn nhà mở ra một ao cá nhỏ phía sau, thả bèo, trồng cây ven bờ ao, đặt một bộ bàn ghế bằng tre dưới tán cây vối.
Đối với nơi ở của cả gia đình, Lam Khuê không thay đổi nhiều, sợ Chương phật ý. Bởi Chương muốn đó là không gian riêng tư của mình và những người thân thuộc, vậy nên Lam Khuê chỉ cho trồng thêm những cây ăn quả như bưởi, ổi, na, đu đủ, nhãn. Một vườn rau nhỏ được đặt bên cạnh ao trước nhà. Thợ thuyền lắm khi thắc mắc với Lam Khuê rằng nơi vương ở sao lại giản đơn vậy được. Lam Khuê chỉ khéo léo đáp rằng bách tính còn đang khó khăn. Nơi làm việc cần trang trọng để tiếp khách, còn nơi ở như thế này đã là tốt lắm.
Lam Khuê băn khoăn việc lập một ban thờ gia tiên, cô mời Khuông Vạn Thái sư đến xem. Khuông Vạn Thái sư bốc giúp Lam Khuê một bát hương lớn thờ gia tiên họ Mạc. Ông căn dặn cô đôi điều cần phải nhớ kỹ, nhất là gò đất sau nhà, không được phép cho ai đụng cuốc xẻng hay làm gì ô uế.
Ngay cả khi trở về từ Tế Giang, Chương vẫn thường đưa ra những quyết sách quan trọng ngay trong lúc bàn bạc với thợ thủ công về việc chế tạo xe đạp.
Đến hạ tuần tháng Tư, những chiếc xe đẩy chân bằng gỗ đã lác đác xuất hiện, di chuyển ngược xuôi khắp vùng, nhất là trên đường Vạn An. Thảng hoặc, dân chúng cũng tận mắt thấy hàng chục xe đạp thồ lương thảo từ thành Luy Lâu về Lý phủ, từ Lý phủ đến trại Nguyệt Đức…
Thượng tuần tháng Năm thì những chiếc xe đạp Thống Nhất, với hệ thống phanh bằng da sử dụng dây kéo gắn ở thân, đã xuất hiện trên đường. Ngoài Thiên Bình và thuộc hạ, xe Thống Nhất còn được cấp cùng đợt cho Nguyệt, Thái Hương, Thanh, Huệ và hàng chục con gái hoặc vợ của các sĩ quan, hạ sĩ quan. Tuy nhiên, chỉ có các cô gái được cấp phát nhằm phục vụ mục đích kinh tài của Ty Thương nghiệp.
Chương thiết kế áo dài cho chị em phụ nữ mặc khi đi xe đạp. Anh mong muốn xây dựng hình ảnh đẹp để thu hút các thương nhân, dù vậy, anh lại yêu cầu Ty Thông tin không đề cập bất cứ điều gì về việc này.
Thiên Bình và thuộc hạ đã mở lớp dạy đi xe đạp cho hàng trăm người sở hữu. Lớp này quy tụ hội chị em vợ các sĩ quan, hạ sĩ quan trong quân. Chương đã từng ngăn cản ý định thành lập Hội Phu nhân quân Thiên Đức. Bởi thế, hội này chưa bao giờ được thành lập chính thức dù Duệ có thuyết phục khéo léo đến mấy đi chăng nữa. Cái hội phi chính thức này là nơi các bà các cô kể xấu chồng con, mách nhau cách trị, nhờ vả nhau giám sát để các ông không lập thêm thê thiếp. Chương không thể ngăn cấm họ tụ họp, nhưng anh kiên quyết không cho phép hội đó được thành lập chính thức. Anh sợ nếu cho phép, một ngày nào đó Thiên Bình trở thành Chủ tịch hội, tướng sĩ của anh sẽ bị một cổ nhiều tròng.
Phụ nữ Thiên Đức sau khi biết đi xe đạp, thường chọn các phiên chợ ở các xã để dạo chơi vài vòng trước khi mất hút. Dân Thiên Đức truyền tai nhau về thiết mã không cần ăn cỏ vẫn đi nhanh, một thứ vũ khí, một cỗ máy do Vạn Thắng vương chế tạo ra.
Nửa tuần trăng trôi qua, khắp 4 huyện của phủ Thiên Đức đều râm ran bàn tán về một vật phẩm mà họ không thể gọi đích xác tên là gì. Tin tức theo binh sĩ lan sang huyện Kim Động. Tại Hiến Doanh, một thương cảng sầm uất, tất nhiên xe đạp cũng trở thành câu chuyện của giới thương nhân, những người lắm tiền và thừa tính tò mò.
Chương làm việc với Ty Thông tin trong ba ngày liên tiếp.
Vài hôm sau, tờ báo Thiên Đức Mới thuộc Ty Thông tin được thành lập, Nguyễn Trung Ngạn chịu trách nhiệm cai quản.
Nhân sự ban đầu làm việc ở báo Thiên Đức Mới có 41 người bao gồm cả Ngạn. Nhiệm vụ mà Chương giao cho Ngạn đó là cùng các phóng viên dưới quyền đi khắp các huyện của Thiên Đức ghi chép lại các mẩu chuyện hay, các điển hình làm kinh tế, cách thức làm nghề hoặc đôi khi phỏng vấn những ông thầy đồ về lý do họ chọn nghề.
Thiên Đức Mới cũng sẽ kể về các tấm gương sáng trong quân, về thân thế, thời điểm nhập ngũ và những thành tích đã đạt được. Chương yêu cầu thông tin về người được viết phải đầy đủ, chân thực, ngắn gọn.
Báo Thiên Đức Mới sẽ được in trên một khổ giấy lớn, hai mặt, gấp làm tư. Những bài viết chính phải có ảnh vẽ nhân vật. Ban đầu, báo dùng song ngữ, mỗi tháng phát hành hai lần, được cấp phát trong quân đội, tại lỵ sở và ba tờ cho mỗi làng.
Chương góp ý chỉnh sửa trong vài số đầu. Nhìn chung, Thiên Đức Mới gần giống như một tờ báo tường vậy. Có khác chăng, báo được in ấn bằng kỹ thuật chữ rời – thành quả dày công nghiên cứu của Hàn Thuyên trong hơn hai năm qua, dùng để in bố cáo, yết thị, truyền đơn. Báo in để trống phần ảnh vẽ minh hoạ. Họa sư vẽ hình minh họa, sau đó thợ khắc gỗ sẽ chuyển lên khuôn in và dập lên từng tờ báo. Chữ dùng mực đen, ảnh dùng mực đỏ.
Dù là vương nhưng Chương không thích được tung hô, nên Trung Ngạn và đồng sự luôn khéo léo lồng ghép những huấn thị của anh vào các bài viết. Thậm ch��, ngay dưới chữ Thiên Đức Mới in bằng mực đỏ, Trung Ngạn và đồng sự cũng cho in thêm một dòng chữ nhỏ “Vạn Thắng vương vạn tuế” bằng song ngữ.
Dân phủ Thiên Đức nhiều người biết chữ hơn. Người trên ba mươi tuổi vẫn quen với chữ Hán, còn lớp trẻ dưới ba mươi thì thường đọc chữ Bụt.
Báo sau khi in xong sẽ do Tiểu đoàn Hậu cần và Phòng Liên lạc chịu trách nhiệm phát hành trong quân đội. Ty Dân vận sẽ đưa báo đến tận tay người dân, còn các ty ban hoặc trường học sẽ cử người đến nhận.
Số đầu tiên Trung Ngạn và đồng sự muốn viết về Chương nhưng anh không đồng ý. Anh chọn ra những người có uy tín trong dân để Trung Ngạn và đồng sự đến tìm hiểu và viết bài. Những Khuông Vạn Thái sư Ngô Chân Lưu, Thiền sư Sùng Phạm, Đại sư Thích Viên Chiếu, Thích Minh Không, Tả Đô đốc Phạm Tu, Hiệu trưởng Trường Quân sự Vạn Xuân Lý An, Triệu Quang Phục, Đoàn Thượng, Hội Bát Vạn Thương Nhân, thương nhân Cả Lụa, Long Vũ Yết Kiêu, Thần Sấm Phạm Bạch Hổ, Trương Lôi, Lý Tài, Lê Văn Thịnh, Vũ Trinh, Nguyễn Công Truyền, Nguyễn Gia Miêu, Ngô Thị Nguyệt, Vương Thị Thoan… được Chương liệt kê để Trung Ngạn và đồng sự theo đó mà viết.
Chính nhờ tờ Thiên Đức Mới mà danh tiếng của các danh tướng hoặc thương nhân, văn thân, nghĩa sĩ nổi như cồn, được hàng chục nghìn người biết đến. Thiên Đức Mới cũng theo đà phát triển của quân Thiên Đức mà dần trở thành cơ quan ngôn luận của Ty Thông tin.
Số đầu tiên của tờ Thiên Đức Mới có hình vẽ minh họa xe đạp Thống Nhất và xe đẩy chân, kèm theo những dòng mô tả ngắn gọn về ưu điểm của thiết mã Thống Nhất.
Nhiều thương nhân đọc được thông tin này càng thêm háo hức muốn tìm hiểu và sở hữu thiết mã Thống Nhất. Những người từng nhìn thấy thiết mã Thống Nhất bảo rằng thứ đó có thể đi được tới năm mươi dặm trong một canh giờ, thậm chí còn xa hơn.
– Các bà các cô đạp rất nhẹ nhàng, trẻ con đuổi không kịp, may ra ngựa phi nước đại mới thắng.
Chương cứ thế mà quảng bá siêu phẩm này. Nghe đồn có giá vài trăm nén vàng? Đúng vậy, vài trăm nén vàng cho những khung sắt biết di chuyển.
Chẳng rõ tin ấy ở đâu đồn ra.
Chương còn chưa kịp chuẩn bị thu hút tài chính từ giới lắm tiền, đột nhiên vào một buổi chiều trung tuần tháng Năm, Trần Nhật Tôn gặp anh báo quân tình:
– Báo cáo Vương, trấn Hải Đông có sự biến.
Chương lấy làm lạ và bất ngờ. Trần Nhật Tôn bèn trình bày rõ sự tình, khiến Chương phải tạm gác việc kiếm tiền mà trở về Lý phủ ngay lập tức.
Trần Minh công cai quản trấn Hải Đông, phía Tây của phủ Thiên Đức, từ trần, thọ 59 tuổi! Việc người cai trị đột ngột qua đời chắc chắn sẽ gây ra nhiều xáo trộn trong quân.
Theo tin tình báo, trưởng nam của Trần Minh công đã mất từ vài năm trước. Ba người con của vợ lẽ hãy còn trẻ và chưa có bất kỳ vị trí quan trọng nào trong quân đội.
Chương dặn dò Tôn phải theo dõi sát sao tình hình. Hoàng Thái Công đang đóng trại ở bến Bình Than và cho quân cấm trại. Đồng thời, anh điều Tiểu đoàn Đường Vỹ đang đóng ở Bãi Dinh di chuyển về phía Tây Nam, cách bến Bình Than chừng mười dặm, nhằm đề phòng mọi biến cố có thể xảy ra.
Tất cả quyền sở hữu của bản dịch này thu��c về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được gìn giữ và lan tỏa.