Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 242: Bà chửa lập đại công

Thiết kỵ tướng quân Bùi Quang Dũng miệng thét lớn, tay múa thanh yển nguyệt đao, thúc ngựa phi tới, khí thế vô cùng dũng mãnh.

Khoảng cách hai bên chỉ chừng năm trượng, Bùi Quang Dũng quyết xẻ đôi đối thủ, trong khi đó, đối phương vẫn bình chân như vại, thậm chí còn khẽ lắc đầu, nhếch miệng cười nhạt.

"Pằng! Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!" Tiếng súng AK đanh gọn, khô khốc của Chương vang lên, át cả tiếng trống trận và những âm thanh reo hò, không thể lẫn đi đâu được.

Bùi Quang Dũng thúc ngựa, vung đao thét lớn, vừa xông đến gần Chương đã bỗng nhiên bật ngửa. Tay ông buông thõng, thanh yển nguyệt đao rơi loảng xoảng, rồi ông đổ sập xuống đất. Con chiến mã theo đà còn phải chạy thêm một quãng mới chịu dừng lại.

Trận chiến còn chưa kịp bắt đầu đã vội vã kết thúc, khiến bao kẻ háo hức mong chờ phải chưng hửng. Tiếng trống trận rộn rã cũng bỗng chốc thưa dần rồi im bặt.

Chương nhảy xuống ngựa, quỳ một gối bên cạnh vị Thiết kỵ tướng quân vừa ngã xuống. Anh đưa tay vuốt mắt cho ông, rồi khẽ nói một mình:

"Súng đạn không có mắt, ta sẽ làm cho ông một nấm mộ lớn tương xứng với vị thế của ông. Ông đã thác như một vị tướng, mong ông an nghỉ."

Thời gian trôi qua chẳng biết bao lâu, có lẽ chỉ một thoáng, cũng có thể đến một khắc. Chỉ biết rằng ngay sau đó, La Đình Kính và La Đình Độ thét quân tràn lên, quyết trả thù cho Bùi Quang Dũng.

"Kẻ nào bắt được Vạn Thắng vương lập t��c phong thống soái!"

Quân Thiên Đức cũng không hề kém cạnh, bấy giờ mới nhất loạt hò reo, vung đao giương súng, xông vào giao chiến. Chương không lùi về sau mà chạy thẳng về phía trước, dẫn đầu đội quân. Anh khai hỏa hết băng đạn thứ nhất, chậm rãi rút băng đạn cũ, thay băng đạn mới một cách điêu luyện, đúng lúc Thiên Bình, Uyển Như, Lam Khuê vừa bắt kịp. Chạy thêm vài bước, anh dừng chân, quạt ngang khẩu AK trước khi trung quân và tả quân lần lượt tràn lên khai hỏa.

Quân Thiên Đức, sau khi xả hết đạn, lập tức chuyển sang dùng đoản đao, nỏ Liên Châu, ai nấy đều vô cùng hăng hái.

Theo đúng hiệp đồng, Tiểu đoàn Kim Động với những tân binh và quân địa phương chạy băng băng đến chỗ đàn ngựa. Tiểu đoàn Đường Vỹ, tay cầm hỏa mai, chạy bên trái Kim Động, bắn hạ những kẻ nhanh chân định cướp lại ngựa.

Nói về bọn Phạm Cự Lượng, vì mang theo thần công nặng nề, lại gặp địa hình Tế Giang nhiều sình lầy, sông ngòi chằng chịt, nên đoàn quân tiến khá chậm. Những kẻ dẫn đường chỉ sai phương hướng, khiến cả đoàn quân lệch về bên hữu. Phạm Cự Lượng bèn ra lệnh cho quân tiến vào các làng mạc ven đường, bắt vài người dân để dẫn đường. Mãi đến gần nửa đêm, đoàn quân mới dừng chân bên cạnh một ngôi làng. Người trong làng bảo:

"Các ngài đi thêm quãng hai dặm về hướng Đông Nam sẽ gặp một ngôi làng, ấy là làng Kim Động. Băng qua làng ấy là cánh đồng lớn rồi ��ến Hiến Doanh."

Bọn Phạm Cự Lượng thúc quân đi mau, mặc dù ai nấy đều đã thấm mệt sau khi di chuyển liên tục hơn ba canh giờ. Khi lũy tre làng Kim Động đã hiện rõ trong tầm mắt, Phạm Cự Lượng động viên quân sĩ cố gắng tiến đến ngôi làng phía trước để tạm nghỉ, đồng thời cử một toán đi trước thám thính.

Phạm Cự Lượng và ba quân tướng sĩ đã nghe thấy tiếng trống trận dồn dập từ xa. Khi đến gần lũy tre làng Kim Động, cả đoàn bèn dừng lại khi nghe thấy một âm thanh lạ. Đúng lúc đó, một toán quân được cử đi trước để nắm tình hình cũng nghe thấy tràng liên thanh không thể lẫn đi đâu được. Nguyễn Lạc Thổ một mực khẳng định đó là âm thanh phát ra từ thần khí của Vạn Thắng vương.

"Nếu Vương đã phải dùng đến thần khí, ắt tình hình nguy khốn!" Phạm Cự Lượng nói. "Hiến Doanh bên hữu, tiếng thần khí trước mặt, vậy là địch ở bên tả."

Phạm Cự Lượng vừa dứt lời, liền nghe thấy âm thanh thần công vọng lại từ bên hữu thật. Anh lập tức quyết đoán:

"Bạch Hổ đâu? Cho thần công bắn vọt qua làng này, chếch về bên tả vài loạt để báo hiệu. Lạc Thổ, Trương Văn Long, Nghiêm Phúc Lý đốc quân vòng sang cánh tả, thấy địch là đánh ngay không cần đội hình, Vương đang bị vây!"

Lạc Thổ, Trương Văn Long, Nghiêm Phúc Lý dẫn quân cắm đầu chạy. Kẻ nhanh thì chạy trước, người chậm thì ở phía sau, chẳng cần bận tâm mình thuộc quyền chỉ huy của ai, chỉ cần theo bóng cờ hiệu mà xông tới.

Quả nhiên, vừa vòng qua làng Kim Động, họ liền thấy trên cánh đồng, tít đằng xa, có hàng nghìn ánh đuốc cùng tiếng hò reo dậy đất.

Bọn Phạm Cự Lượng hăm hở xông lên, trong khi thần công ở phía sau bắt đầu nổ đì đùng.

Chương, Thiên Bình, Thị Xuân, Kế Nguyên cùng hàng nghìn binh sĩ đang giao chiến, bỗng nghe thấy tiếng súng thần công từ phía Tây Bắc vọng đến. Ban đầu, âm thanh không rõ ràng, họ cứ ngỡ là tiếng thần công của bọn Cao Lịch. Đến khi thần công nổ gần như đồng loạt thì biết chắc không phải nhầm lẫn nữa.

Bọn Cao Lịch, Lan Ngư đang yểm trợ chiến đấu, nghe tiếng thần công nổ ran từ một góc chiến trường, liền đoán ra đó là quân Bạch Hổ. Cao Lịch bèn hạ lệnh cho thần công chỉnh tầm bắn hết cỡ, chếch về cánh hữu ba loạt rồi ngưng chờ đợi.

"Đùng! Đùng! Đùng!" Liên tiếp ba tiếng thần công đáp lại.

Quân Thiên Đức biết có tiếp viện ở cánh tả, các chỉ huy lập tức thúc quân đánh mạnh về hướng ấy để hội quân.

Tiểu đoàn Thần Vũ, Đường Vỹ tụt lại phía sau để lấy ngựa, chỉnh đốn binh mã, chờ lệnh.

Phạm Cự Lượng hội quân được với Kế Nguyên rồi cùng xốc tới tấn công.

La Đình Kính, La Đình Độ ngay khi nghe tiếng súng pháo từ cánh hữu, đoán rằng quân Thiên Đức đã kéo đến bèn khua chiêng thu binh. Quân Thiên Đức đánh rất rát, nên anh em họ La lập tức nhắm hướng Tây Nam, cùng kỵ binh tháo chạy.

Bùi Thị Xuân lúc bấy giờ mới được lệnh dẫn nữ quân truy kích. Thấy ngựa chiến còn quá nhiều, Đoàn Thượng bèn hạ lệnh cho những chàng tân binh, kẻ nào có gan thì lên ngựa mà truy đuổi. Thấy thế đang hăng, kẻ nào nhanh chân nhảy được lên ngựa là thúc ngựa phi thẳng, cứ thế bám theo những nữ binh áo vàng.

Trịnh Tú là một trong số những tân binh hăng hái ấy, như sợ mất phần.

Bùi Thị Xuân dẫn quân vượt qua đám bộ binh tháo chạy, nhằm truy đuổi toán kỵ binh phía trước. Các nữ binh vừa cưỡi ngựa vừa bắn vừa đuổi. La Đình Độ đang núng thế, bèn cho một toán kỵ binh chặn hậu rồi thúc ngựa chạy tiếp.

Bùi Thị Xuân dẫn đầu, vung đao thúc quân thẳng tiến, quyết bắt anh em họ La cho bằng được. Kỵ binh chặn hậu của Tế Giang bị hạ gục một số, số còn lại thì dạt sang hai bên. Định truy theo thì Đoàn Thượng kéo đội tân binh vừa đến, lăn xả vào giao chiến. Tân binh gần nghìn người mà quân chặn hậu chỉ có chừng hơn hai trăm. Mãnh hổ nan địch quần hồ, đại bộ phận kỵ binh đành vứt giáo mác xin hàng. Đoàn Thượng bèn cho trói hết lại dẫn về Hiến Doanh, số còn lại thì tiếp tục truy đuổi.

Chạy thêm được chừng hai dặm, đoàn của Đoàn Thượng thấy nữ binh đang giao chiến với một toán kỵ liền dẫn quân đánh thẳng vào. Quân số áp đảo, toán kỵ kia biết không thể chống cự nổi, cũng đành xin hàng, chỉ một số thúc ngựa chạy thoát.

"Xuân đâu?" Đoàn Thượng hỏi một nữ binh.

"Chị ấy dẫn Đường Vỹ đuổi anh em họ La ạ."

Đoàn Thượng lại nhảy phốc lên ngựa, quay lại thét với đám tân binh:

"Kẻ nào còn sức thì theo ta."

Hơn hai trăm tân binh thúc ngựa bám theo. Trịnh Tú, nghe Đường Vỹ đã ở phía trước, cũng hăm hở thúc ngựa vượt lên trước cả Đoàn Thượng. Đi thêm chừng gần ba dặm, phía trước đã thấy đèn đuốc. Khi đến gần, Đoàn Thượng nhận ra quân của Tiểu đoàn Đường Vỹ.

Bùi Thị Xuân đang túm cổ một người bị trói hai tay, lôi đến trước mặt Đoàn Thượng, nét mặt hỉ hả. Xuân nói trong hơi thở đứt quãng:

"Hữu Tướng quân La Đình Kính."

Đoàn Thượng nhảy tót xuống, vớ lấy đuốc soi rõ mặt tên tù binh, rồi nói:

"Hữu Tướng quân uy chấn thiên hạ nay lại là bại tướng của một bà chửa, ta thật buồn cho ngươi! Còn kẻ nào khác không?"

"Tả Tướng quân La Đình Độ đã nhanh chân trốn mất rồi." Xuân đáp. "Nhưng có thứ này, quả thật không uổng công ta. Đi!"

Bọn Đoàn Thượng thu quân về Hiến Doanh, có bao nhiêu đuốc đều được thắp hết lượt, dường như muốn mời gọi quân Tế Giang đến giao chiến.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được ươm mầm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free