(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 234: Trịnh Tú và Phất Ngân
Sau mười ngày đêm dốc sức, Chương cùng quân lính mới xây dựng được gần sáu dặm tường lũy bao bọc hướng Tây Nam và một phần hướng Tây.
Địa hình Hiến Doanh và khu vực xung quanh tương đối bằng phẳng, nếu không có lũy che chắn, kỵ binh đối phương liều chết tràn vào thì chắc chắn Hiến Doanh sẽ chìm trong biển máu.
Chương và binh lính chờ mãi đến giờ Thân mà vẫn không thấy động tĩnh gì ở hai mặt trận. Triệu Quang Phục nhận định:
– Quân Tế Giang thông thuộc địa hình nơi này, chắc chắn bọn họ sẽ tấn công lúc trời tối nhằm hạn chế hỏa lực của chúng ta.
Chương thấy vậy là phải, bèn hạ lệnh binh sĩ tranh thủ ăn uống, nghỉ ngơi tại chỗ.
Cuối giờ Thân, một thương thuyền nhỏ từ hạ lưu ngược dòng tiến đến. Đinh Công Tráng cùng những người của mình từ trong bờ nheo mắt nhìn ra, khẽ nhếch miệng cười, cũng không cho thuyền ra chặn hỏi. Quả nhiên, thương thuyền dừng giữa dòng một lát rồi quay đầu chèo mất dạng.
Tin tức quân Tế Giang chuẩn bị tấn công khi trời tối được khẳng định là có cơ sở vững chắc, chỉ là Chương cùng các tướng lĩnh không rõ Thủy sư Đô đốc sẽ đem bao nhiêu thủy quân đến mà thôi.
Thủy quân Thiên Đức bên trong thương cảng Hiến Doanh đã sắp đặt đâu vào đấy, các thuyền Mông Đồng và Xa Hải đóng theo từng cụm, neo sát bờ. Bộ binh và pháo được bố trí sau những vật che chắn như ụ đất, cửa gỗ, ván gỗ.
Bách tính ở Hiến Doanh ai nấy đều về nhà, đóng cửa then cài để tránh tên bay đạn lạc. Những thương nhân còn ở lại cùng gia nhân thì trú ẩn trong các quán trọ, tửu điếm, khiến đường phố trở nên vắng lặng. Từng tốp thương nhân ngồi thì thào bên chén rượu nhạt, tách trà ấm, băn khoăn đoán định tương lai. Việc họ chọn ở lại cũng là một cách đánh bạc với số phận.
Lâm Trạch Dương, Lưu Giai Thụy, Bạch Diện Tuấn Lang Diệp Vĩ Thành cùng vài người khác đã chọn đứng về một phe. Thông thường khi có chiến loạn, họ vẫn yên lặng đợi chờ, song lần này thì khác, họ thấy cơ hội đến nên muốn nắm lấy.
Các thương nhân đều nhận thấy quân Thiên Đức trước sau chỉ có khoảng bảy ngàn binh sĩ sẽ phải chống lại La Lệnh công với sự giúp đỡ của Phạm Lệnh công. Quân tấn công ước tính phải đến hai vạn, một con số không nhỏ. Hiến Doanh không phải thành trì kiên cố, bức tường sơ sài mới dựng chưa xong chẳng thể ngăn được đại quân Tế Giang.
Vậy sao họ ở lại?
Trước tiên, những thương nhân lão luyện có con mắt tinh tường. Ba quân tướng sĩ Thiên Đức dường như không hề có vẻ náo loạn hay run sợ. Trái lại, họ vô cùng thản nhiên, chỉ chăm chú lo liệu công việc được giao phó. Thái độ ấy chỉ có ở những người tự tin vào việc mình đang làm, nghĩa là binh sĩ tin rằng họ sẽ chiến thắng. Thôi thì đã chuẩn bị ra trận, nào ai nghĩ mình sẽ bại? Nếu đã thua, quy hàng sớm còn hơn.
Sau nữa, quân Thiên Đức sở hữu rất nhiều thứ lạ lẫm mà đến những kẻ từng ngang dọc khắp bốn phương trời, nghe nhìn nhiều sự lạ cũng chưa từng thấy. Từ thứ bột giúp tường khô nhanh, vững chắc, binh sĩ Thiên Đức còn được trang bị những vũ khí uy lực mạnh lần đầu họ thấy. Nỏ Liên Châu, một phát minh của quân Thiên Đức mà họ từng nghe đồn đã khiến Phan Văn Hầu đại bại, Vũ Ninh vương cầu hòa, nay chỉ được trang bị cho những kẻ mặt mũi non choẹt làm vũ khí chính. Thứ pháo ném được viên đá bay thật xa nay cũng không còn thấy, thay vào đó là một ống đồng ngắn và có vẻ nặng. Điều này chứng tỏ rằng những trang bị dành cho tinh binh mạnh vượt trội hơn hẳn. Mấy lần quân Tế Giang kéo đến đều bị đẩy lui, các thương nhân chỉ nghe những âm thanh đì đùng nối tiếp nhau chẳng biết là gì, song đoán rằng nó phát ra từ thứ mà quân sĩ đeo trên lưng.
Cuối cùng, một đội quân toàn những tráng niên, vài năm trước còn chưa ai biết tên nay đã làm chủ vùng Siêu Loại, đánh tan vạn quân của Lý Lệnh công thì chắc chắn không hề yếu kém. Lâm Trạch Dương rỉ tai với mọi người rằng Lý Sứ tướng Lý An, vốn là thân tín của Lý Lệnh công trước đây, nay cũng được trọng dụng cùng nhiều bộ tướng cũ khác. Một Lý An danh tiếng lừng lẫy khắp vùng Siêu Loại mà lại chịu dưới trướng một tráng niên tuổi ngoài đôi mươi? Ắt hẳn người đó phải có tài năng gì đó vượt trội.
Hơn nữa, Lâm Trạch Dương còn bảo rằng Vạn Thắng vương đối đãi với thương nhân rất trọng thị, lại sòng phẳng trong việc tiền bạc. Nếu lúc nguy nan này mà ở lại giúp sức, kể cả quân Thiên Đức có bại đi nữa, ngày sau chẳng phải sẽ được buôn bán thuận lợi trong vùng Siêu Loại cũ hay sao?
Bởi những lý do đó các thương nhân ở lại tìm cơ hội trong binh đao khói lửa.
Khung cảnh trên bến dưới thuyền tĩnh lặng, chờ trời tắt nắng ngả dần về phía Đông.
Thiên Bình và Bùi Thị Xuân đang bàn bạc thì một nữ binh dẫn vào một thanh niên chừng mười tám tuổi.
– Thưa hai nữ tướng quân, tôi họ Trịnh tên Tú, người gốc châu Đại Hoàng. Hôm trước tôi bị giam trong nhà lao, được Vạn Thắng vương ân xá và cho đi xây tường bao.
Thiên Bình nhìn người thanh niên một lượt, khẽ chau mày hỏi lại:
– Nếu ta nhớ không nhầm, anh bị bắt vì tội đánh nhau. Anh đánh con nhà người ta suýt chết có phải không?
– Thưa nữ tướng, là do kẻ đó tráo trở, lật lọng, hiếp đáp người cô thế nên tôi nóng mắt. Hắn lại là con cháu trong Hiến Doanh phủ, bởi vậy tôi bị khép vào tội mang ý đồ giết người.
Thiên Bình nhìn sang Xuân, khẽ cười:
– Hồi em tầm tuổi này có vậy không nhỉ?
Xuân đáp lời:
– Khi ấy, tôi ra tay với bao nhiêu kẻ còn không đếm xuể.
Sau đó Thiên Bình hỏi Trịnh Tú:
– Chúng ta đã tha cho các người đi vì quân Tế Giang sắp tấn công, tiền bạc đã trả mỗi kẻ hai quan tiền dù việc chưa làm xong. Ngươi còn đến gặp ta làm gì? Đòi thêm một quan tiền ư?
– Thưa nữ tướng, tôi và hơn bảy mươi người khác không còn chốn nương thân. Nữ tướng thả chúng tôi đi, nhưng chúng tôi lại chẳng còn nơi nào để nương tựa.
– Châu Đại Hoàng không xa lắm, dưới bến có nhiều thuyền, ta có thể cấp cho các người đi.
– Đội ơn nữ tướng đã có lòng nhân. Tôi và nhiều người khác tứ cố vô thân, nếu thả ra mà không có việc làm, sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ quay ra làm nghề trộm cắp. Tôi từng nghe nói quân Thiên Đức dùng người không kể xuất thân, liệu có thể thu dụng chúng tôi làm lính của nữ tướng được không? Chúng tôi sẽ gắng sức phục vụ.
– Các anh đã suy nghĩ kỹ chưa? Quân Tế Giang tràn vào đây nay mai, sao không chọn lúc trời yên biển lặng để đầu quân mà lại nhằm lúc sóng to gió lớn thế này?
– Trong lúc xây tường, tôi có nghe nhiều binh lính trong quân Thiên Đức nói rằng, nếu xin vào quân Thiên Đức mà chăm chỉ, sáng dạ và không ngại nguy hiểm thì sẽ mau chóng có nhà, có cuộc sống tốt và có cả vợ nữa. Nếu nghèo không đủ tiền cưới vợ, Vạn Thắng vương sẽ đứng ra lo liệu. Chúng tôi không có họ hàng thân thích, không có tương lai, mong nữ tướng ban cho chúng tôi một cơ hội đổi đời.
Thiên Bình mỉm cười, vẻ mặt hài lòng lắm. Cô nói:
– Anh ăn nói lưu loát, ánh mắt kiên định, hẳn là anh cũng có chút võ nghệ phòng thân và dăm ba chữ nghĩa?
– Thưa vâng, thân phụ tôi là thầy dạy võ trong làng, trước đây từng theo tiên vương đánh giặc.
– Ồ! Lệnh tôn nay ở đâu?
– Thưa nữ tướng, phụ thân tôi nay đã ngoài năm mươi, ở làng làm nghề chài lưới sống qua ngày.
– Sao anh không về phụng dưỡng báo hiếu mà lại ở chốn này chứ?
– Mấy tháng trước, cháu trai của quan huyện đến làng chòng ghẹo và định giở trò xằng bậy với thiếu nữ trong làng, tôi đã đánh gãy hai tay của hắn.
Bùi Thị Xuân, Thiên Bình và cả vài nữ binh không hẹn mà cùng bật cười khiến Trịnh Tú dường như bối rối.
– Nghe chừng anh cũng có nghĩa khí của bậc trượng phu. – Thiên Bình nói. – Ta thuộc Thần Vũ quân, quân này chỉ nhận nữ nhân hoặc nam nhân thuộc huyện Thiên Đức. Ta không thể nhận anh vào dù anh rất tốt. Tuy nhiên, anh cùng những người khác hãy tập hợp lại thành một nhóm, ta sẽ báo cáo lên trên. Tạm thời các anh sẽ ở trong nhóm tân binh.
– Đội ơn nữ tướng đã chiếu cố.
– Ta là Phạm Thiên Bình. – Sau đó, Thiên Bình quay sang hỏi Xuân. – Trông anh ta đẹp trai cao ráo, chị có tuyển không?
– Đừng có nói xằng, những kẻ đẹp trai cao ráo như này sẽ năm thê bảy thiếp. Chị đã sai.
– Chị ám chỉ Vạn Thắng vương sao?
– Vạn Thắng vương thì khác, đó là do các cô tự tranh giành chứ Vương không hề tán tỉnh các cô.
Thiên Bình bĩu môi tỏ vẻ không đồng tình, rồi bảo nữ binh đưa Trịnh Tú và những người muốn đầu quân giao cho đội tân binh.
Trịnh Tú hỏi nữ binh đang đưa cậu đi gia nhập tân binh:
– Quân Thiên Đức thiếu người nên nhận cả con gái làm lính hả, hiền tỷ?
Nữ binh cười mà đáp:
– Ban nãy anh nói đã đánh gãy hai tay kẻ định xằng bậy với phụ nữ, Vạn Thắng vương thích những kẻ như thế đấy. Còn ta thì sao? Con gái Thiên Đức không cần bảo vệ, anh có muốn đánh tay đôi với ta không?
– Hiền tỷ đừng đùa như vậy chứ, tôi hỏi vui vậy thôi. Tôi không đánh với phụ nữ, phụ thân tôi dạy phải bảo vệ họ vì họ yếu hơn mà thôi.
– Phụ thân anh dạy đúng rồi đấy. Anh vào quân Thiên Đức hãy phát huy tinh thần ấy. Còn như Thần Vũ quân chỉ có ngàn tinh binh là nữ, sau này gặp bọn họ đừng có rườm rà. Họ đều là hổ cả đấy.
– Nữ chủ tướng hẳn cũng tài giỏi hơn vạn người, lại còn xinh đẹp và rất trẻ.
– Đừng có tơ tưởng, hai người đó có thể lấy mạng anh bất cứ lúc nào đấy. Mới hôm qua chúng ta vừa lấy thủ cấp của tướng giặc, mà đều là nam nhân cả. Ở Thiên Đức, muốn người khác tôn trọng mình thì phải tôn trọng người khác trước, anh hãy nhớ kỹ điều đó.
– Tiểu đệ nhớ rồi, chẳng hay hiền tỷ tên họ là gì?
– Ta là Bùi Phất Ngân. Đừng gọi ta là hiền tỷ, ta mới mười chín tuổi thôi.
– Phất Ngân tỷ tỷ tuổi trẻ tài cao, tiểu đệ vừa tròn mười tám. Sau này mong Phất Ngân tỷ tỷ chỉ giáo cho tiểu đệ là Trịnh Tú này. Nếu được về Thiên Đức, tiểu đệ mong Phất Ngân tỷ tỷ quan tâm giúp đỡ.
– Ngươi cũng thật mồm mép.
– Phất Ngân tỷ tỷ, nữ chủ tướng Phạm Thiên Bình năm nay liệu đã hai mươi tuổi chưa?
– Đó là Đại Thắng Hoàng hậu, ngươi đừng có hỏi những việc không phải của ngươi kẻo ta xẻo lưỡi.
Trịnh Tú sững người hỏi lại:
– Đại Thắng… Đại Thắng Hoàng hậu sao lại trẻ như vậy chứ? Sao Hoàng hậu lại cầm quân?
Phất Ngân dừng bước, tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi:
– Ngươi hẳn từng nghe danh Vạn Thắng vương rồi chứ? Ngươi biết Vạn Thắng vương năm nay bao nhiêu tuổi không?
– Vương cũng phải ngoài bốn mươi tuổi chứ ít gì.
Phất Ngân sấn lại gần, nói:
– Ngươi là một kẻ đần. Vạn Thắng vương, vị tướng tài ưu tú của Thiên Đức, chỉ mới hai mươi sáu tuổi thôi. Ngài ấy rất tuấn tú, mình cao đến năm thước rưỡi.
– Hai mươi sáu tuổi sao đã là Vương được? Tỷ tỷ có nhầm không, các vương công ở Vạn Xuân ai cũng là những ông già lụ khụ cả rồi. Trừ Trữ quân và Sơn Tây vương, những người thuộc dòng dõi tiên vương thì không tính.
Phất Ngân cười khẩy:
– Bởi vậy thời thế thay đổi rồi, những người già nên vui thú điền viên, đất Vạn Xuân sẽ là của những người trẻ.
Nói rồi, Phất Ngân rảo bước, Trịnh Tú vội vàng đuổi theo, một tiếng hiền tỷ, hai tiếng tỷ tỷ. Mối lương duyên của họ bắt đầu đơn giản như thế đó.
Truyen.free hân hạnh mang đến phiên bản biên tập hoàn chỉnh này.