(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 231: Giữ Hiến Doanh
Hiến Doanh là nơi tập trung đông đảo thương nhân, cả thường trú lẫn lưu trú. Giới thương nhân vốn quen kiếm tiền trong thời loạn nên tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của các toán quân tuần tiễu. Với họ, ai làm vương cũng được, đất đai dù nay đổi chủ mai đổi khác cũng chẳng ảnh hưởng gì tới việc làm ăn của họ. Một số đại phú hào ở Hiến Doanh có mối giao hảo với Lâm Chí Hòa đã được rỉ tai ngay khi tiếng súng pháo dưới sông bắt đầu nổ vang. Gia nô của các đại phú hào này đều nhận lệnh ở yên trong phủ đệ.
Cai quản Hiến Doanh là Trương đại nhân, ông ta đã nhanh chân đưa gia quyến tháo chạy khỏi phủ Hiến Doanh trước khi quân Thiên Đức tràn vào. Gia sản của Trương đại nhân bị kê biên, giấy tờ sổ sách bị thu giữ toàn bộ. Sau này Chương mới hay tin, Lâm Chí Hòa vì có mối thâm tình, đã lệnh cho thuộc hạ, nếu Thiên Đức đánh đến, phải cấp báo Trương đại nhân chạy thật nhanh hòng bảo toàn tính mạng, coi như một ân tình. Chương không hài lòng nhưng cũng không trách cứ, dù sao hắn cũng thu được hết tài liệu, giấy tờ của Trương đại nhân.
Buổi chiều ngày 20 tháng 2, Chương triệu tập thương nhân đến phủ Hiến Doanh, tuyên bố quân Thiên Đức đã cai quản Hiến Doanh. Đồng thời ban bố thiết quân luật từ giờ Dậu ngày hôm trước đến giờ Mão ngày hôm sau. Thương nhân thường trú hay lưu trú được phép tiếp tục hoạt động bình thường kể từ giờ Ngọ ngày 25 tháng 2. Chợ trong Hiến Doanh mở cửa trở lại từ ngày 26, bách tính ra khỏi nhà không được phép mang theo vũ khí, đồ sắc nhọn. Thuyền lớn nhỏ tạm thời bị cấm rời bến, trường hợp thiếu lương hãy cử người đến gặp quân Thiên Đức gần nhất để trình bày.
Từ ngày 21 đến ngày 25 tháng 2, mọi sự tụ họp trên 5 người đều bị cấm. Bách tính có việc cần hãy gặp quân lính trình bày. Nghiêm cấm quân sĩ Thiên Đức sách nhiễu bách tính, và cũng cấm bách tính đưa tiền lo lót cho quân.
Yết thị được dán khắp Hiến Doanh chỉ trong một buổi chiều, nhanh đến mức nhiều thương nhân tỏ ra kinh ngạc.
Các thương thuyền ngang qua bến lớn theo thói quen xin vào. Bọn Đinh Công Tráng đã giải thích rõ mọi sự, việc ra hay vào đều do chủ thuyền quyết định. Nhiều chủ thuyền trong số ấy tò mò muốn biết ông chủ mới của Hiến Doanh vẫn quyết định cho thuyền cập bến, tuân theo sắp đặt của bọn Đinh Công Tráng, Hoàng Ngưu. Hơn nữa, thuyền của họ cần tiếp vận trước khi ngược dòng lên La thành hay Sơn Tây…
Hiến Doanh có diện tích khoảng 8,2 km2 với dân số 8900 người. Thường xuyên có 400 thương nhân lưu trú trong thời gian ngắn từ 3 đến 5 ngày. Số thương nhân thường trú dài hạn trên ba tháng khoảng hơn năm mươi người. Gần một nửa số thương nhân có mặt khi Thiên Đức tập kích là người Hoa quốc.
Qua tra hỏi và kiểm đếm sổ sách, cư dân ngụ ở Hiến Doanh cũng gần một nửa gốc Hoa quốc. Họ thường tập trung thành các khu theo dòng tộc như họ Ôn, Lý, Tào, Diệp, Chu, Trần, Quách…
Sau khi nắm sơ bộ tình hình xong xuôi, Chương liền thị sát bố phòng trong quân, bàn thảo cùng các chỉ huy để sắp đặt lại thế trận.
Chiều 21 tháng 2, đầu giờ Mùi, quân Tế Giang kéo đến lập trại cách phía Tây Hiến Doanh chừng ba dặm, cho tiền quân do thám binh lực mấy lần đều bị đẩy lui.
Nhập nhoạng tối, quân Tế Giang tung kỵ binh và bộ binh, chia ba mũi đồng loạt xung phong, toan tính tràn ngập Hiến Doanh. Thần Vũ quân chia thành ba Tiểu đoàn, tận dụng bờ bụi, gò đất, góc khuất tung quả nổ đồng thời bắn trả bằng hỏa mai khiến quân Tế Giang phải lui binh thêm lần nữa, thiệt hại mất gần một phần ba quân tấn công.
Quá nửa đêm về sáng, quân Tế Giang chia thành nhiều nhóm nhỏ âm thầm tiếp cận vành đai phòng thủ mà Thiên Đức vừa thiết lập tạm thời đêm qua. Quân Thiên Đức từ các vị trí ẩn nấp tung quả nổ vào màn đêm tĩnh mịch, quân Tế Giang bị thương vong một số, buộc phải tạm dừng tập kích, lui về sau chỉnh đốn binh mã.
Ngày hôm sau, Chương ra lệnh toàn dân Hiến Doanh mang cuốc xẻng, xúc đất vào sọt tre đan để đắp một lũy đất cao chừng 5 thước từ Tây Bắc đến Tây Nam. Đổi lại, nếu Thiên Đức giữ được Hiến Doanh sẽ miễn tất cả các khoản thuế cho đến hết năm.
Về cơ bản, tự nguyện hay không tự nguyện, hơn năm nghìn dân chúng ở thị trấn Hiến Doanh buộc phải đào đất, đốn cây giúp quân Thiên Đức thiết lập vành đai phòng thủ tạm thời. Lũy đất hình cánh cung ngăn cách Hiến Doanh với cánh đồng lúa bạt ngàn. Toàn bộ quân số Trung đoàn Thần Vũ có nhiệm vụ phòng thủ, ngoài hỏa mai, mỗi người còn có 2 quả nổ. Một số ụ đất đắp cao 5 thước đặt thần công và hỏa pháo liên hoàn.
Phía đối diện, cách một cánh đồng, quân Tế Giang kéo đến ngày một đông nhưng chưa có động tĩnh.
Trưa ngày 23 tháng 2, những chiếc thuyền chở vật liệu như gạch, xi măng, vôi đầu tiên cập bến. Quân Thiên Đức dùng xe thồ vận chuyển vật liệu, bắt đầu xây lũy kiên cố, cao 5 thước ở góc Tây Nam.
Sớm ngày 24 tháng 2, Chương mời thương nhân đến phủ Hiến Doanh thêm một lần nữa, ngỏ ý muốn mua cát, gạch, vôi.
-Ta sẽ trả tiền trước, giá cả tùy các ông định. Có điều, các ông phải vận chuyển vật liệu đến tận chỗ ta cần làm.
Giới thương nhân bán tín bán nghi. Chương nói thêm:
-Hẳn các ông cũng biết, ta trọng giới thương nhân. Các ông giúp ta cũng là tự giúp mình, bởi nếu quân Tế Giang tái chiếm được nơi này, Hiến Doanh sẽ chỉ còn là bình địa. Ta cho dựng lũy tạm chính là bảo vệ tài sản của các ông, là tính toán lâu dài. Một việc hai bên cùng có lợi như vậy các ông cứ tính kỹ.
Một thương nhân dáng bệ vệ, vận y phục đắt tiền đứng lên hỏi:
-Vạn Thắng vương, chúng tôi đội ơn ngài có ý tốt. Chúng tôi chỉ quan tâm đến tiền bạc, ngài cần chúng tôi sẽ bán cho ngài.
-Xin hỏi tên họ của đại nhân là gì?
-Tôi họ Diệp, tên Vĩ Thành, vốn là người Hoa quốc làm ăn trên đất Vạn Xuân này gần hai mươi năm. Người trong nghề gọi tôi là Bạch Diện Tuấn Lang Diệp Đường chủ, trong tay tôi có một trăm thân tín cùng hơn trăm trảo phu. Vạn Thắng vương đã mở lời, tôi xin hiến tặng ngài 20 thuyền gạch vồ, 10 thuyền đá hộc, 20 thuyền cát. Xin ngài cho phép ba ngày để giao đủ.
-Ồ, thay mặt quân Thiên Đức, ta cảm tạ ngài Diệp Đường chủ. Tuy nhiên, ta có bạc vạn, ngài đây kiếm tiền cũng không dễ dàng gì, sao có thể cho không như vậy?
Diệp Đường chủ đáp:
-Vạn Thắng vương không biết tôi nhưng tôi đã nghe nói về ngài rất nhiều. Ông Cả Lụa và Lâm đại nhân cùng vài người khác có nói với tôi rằng ngài rất sòng phẳng. Mấy năm trước áo lông ngan lông ngỗng do ngài chế ra, thêm máy tuốt lúa, phân bón lúa và gần đây là đường nâu cũng một tay ngài làm ra. Tôi nghĩ rằng nếu tự nguyện tôi giúp ngài lúc này, ắt ngày sau ngài không để tôi thiệt. Xin Vạn Thắng vương thứ lỗi, do tôi là người ngay thẳng mà buôn bán cũng cần minh bạch nên tôi có lời nào xin nói thẳng lời đó.
Chương mỉm cười, nhìn quanh một lượt chậm rãi nói:
-Nếu Bạch Diện Tuấn Lang Diệp Đường chủ đã có ý như vậy, ta xin nhận, nhưng mong ông ghi chép đầy đủ những thứ sẽ giao cho ta. Ta không hứa với Đường chủ bởi sợ rằng hứa suông sẽ thất tín. Tuy nhiên, một nắm khi đói bằng một gói khi no, Đường chủ tặng ta, tất sẽ có hậu tạ.
Một thương nhân khác giơ tay xin phép được nói, ông ta tự giới thiệu:
-Tôi họ Lâm, tên gọi Trạch Dương, thường được gọi là Thốc Tử Bá (ông trọc đầu). Tôi thường nghe Lâm đại lão gia Lâm Chí Hòa nhắc về ngài, tôi là em họ của Lâm đại lão gia. Tôi cũng muốn hiến tặng ngài vật liệu ngài cần, đặc biệt là cát sông rất phù hợp để xây thành quách. Tôi có một trăm năm mươi nhân công sẵn sàng ở bến thuyền.
Thêm một người ngoài tứ tuần giơ tay:
-Tôi là Lưu Giai Thụy, gốc châu Đại Hoàng. Tôi cũng muốn hiến sức, tôi có 120 gia nhân khỏe mạnh, tôi thường buôn bán gỗ, nứa và dê.
Chương cho ghi tên tuổi hơn chục vị thương nhân có thiện ý giúp sức và đóng góp của cải, gặp riêng và đưa tặng mỗi người một Tinh hoa ngũ hành thiết, căn dặn họ sau này có đến phủ Thiên Đức hãy trình vật đó cho quân lính để được giúp đỡ.
-Thốc Tử Bá đại nhân có thể ở lại thêm một chút chứ?
-Vạn Thắng vương có gì căn dặn tôi?
-Ban nãy ngài bảo rằng ngài là em thúc bá của Lâm đại lão gia?
-Đúng vậy thưa Vạn Thắng vương, mỗi lần đến La thành tôi đều gặp Lâm đại lão gia. Tôi và gia quyến hiện ở Hoa quốc.
-Thốc Tử Bá vì tò mò mà ghé vào đây, ta thực ngạc nhiên.
-Trong loạn lạc thường có cơ hội kiếm ăn, thưa Vạn Thắng vương.
-Thốc Tử Bá đại nhân thường gặp Lâm đại lão gia, có nghe nói đến Lâm tiểu thư Lâm Uyển Như?
-Thưa ngài, tôi nghe nói Lâm Uyển Như bây giờ buôn bán nhiều mặt hàng ở vùng giáp ranh phủ Thiên Đức và châu Vũ Ninh. Mấy năm trước tôi gặp Lâm tiểu thư ở La thành, khi ấy Lâm tiểu thư mới vừa mười sáu tuổi. Lâm tiểu thư từng cùng tôi đến Hoa quốc.
Chương tủm tỉm cười quay ra nói với nữ binh cận vệ:
-Báo với Lâm Ái phi có Lâm thúc thúc đang ở đây.
Thốc Tử Bá giật mình hỏi lại:
-Vạn Thắng vương, ngài vừa nói Lâm Ái phi và Lâm thúc thúc là những ai?
-Ta họ Mạc, đại nhân họ Lâm, vừa hay ta có một Ái phi xinh đẹp họ Lâm, tên Uyển Như.
Thốc Tử Bá trợn mắt, đoạn nói:
-Lâm đại lão gia từng có lần úp mở bảo rằng Lâm tiểu thư đã có hôn ước với một đại nhân, song vì nhiều lẽ chưa thể lộ danh tính, chẳng lẽ…
Chương chỉ cười mà không nói, vừa hay Lâm Uyển Như đến cửa, nét mặt tươi vui.
-Thúc thúc! Con thật không ngờ lại được gặp thúc thúc ở đây.
Đoạn hớn hở chạy đến tay bắt mặt mừng, Thốc Tử Bá khi nhìn Chương rồi lại nhìn cô cháu gái, nhất thời chưa tin. Chương rời đi để hai người nói chuyện với nhau.
-Thật không ngờ cháu lại là thiếp của Vạn Thắng vương, thảo nào Lâm đại lão gia lại kín miệng như thế. Cháu thực là Ái phi sao?
-Cháu đã có một con gái nhỏ là Mạc Mai Lan, thúc thúc có thời gian hãy đến thăm Thiên Đức phủ. Nơi ở của chúng cháu có rất nhiều điều thú vị, chẳng thiếu cơ hội cho thúc thúc kiếm tiền.
-Trời ạ! Ta thật không thể tin Lâm đại lão gia lại có tế tử tài giỏi vang danh khắp chốn thế này. Ta vì tò mò ghé thuyền vào đây, ai mà ngờ chứ.
-Thúc thúc rẽ vào đây là con đường phát tài, toàn là những cơ hội tốt. Bây giờ việc quân đang gấp, con không thể đưa thúc thúc đi đó đây. Nếu thúc thúc có về La thành gặp phụ thân của con hãy chuyển lời thăm hỏi giúp con.
-Ta nghe nói Vạn Thắng vương là người uy tín, ta không đầu tư nhầm chỗ chứ?
-Phụ thân của con bảo rằng cả đời phụ thân buôn bán khắp nơi cũng không bằng con chọn đúng chỗ. Chúng con sẽ làm chủ Vạn Xuân chứ Huống chi Hiến Doanh đã là gì.
-Vạn Xuân này không nhỏ, quân binh được bao nhiêu mà ôm mộng lớn nhường vậy hả con?
-Điều này thúc thúc nên hỏi phụ thân của con, phụ thân còn muốn hiến hết gia sản nhưng Vạn Thắng vương không nhận. Thúc thúc là người từng trải, dọc ngang khắp chốn, con tin người biết rõ nên làm gì và khi nào nên làm. Người làm bậc đế vương không nói hai lời đâu thúc thúc à. Con chẳng biết Vạn Thắng vương đã nói gì với thúc thúc và mọi người nhưng lời khuyên của con là nên gắng sức, sẽ chẳng thiệt thòi đi đâu được.
Lâm Uyển Như có thể đến với Chương vì nhìn thấy lợi ích nhưng tình yêu khiến cô ấy vun vén mọi thứ thành của chung vợ chồng, đó là điểm tốt của cô gái thông minh này. Với một người phụ nữ vừa yêu và được yêu, lại có thêm tự do cùng sự ủng hộ, Lâm Uyển Như tất biết phải lôi kéo càng nhiều người ủng hộ cho chồng càng tốt.
Sự thông minh của Uyển Như có lẽ còn ở chỗ cô biết điểm giới hạn của mọi việc. Chương chưa từng phải nhắc nhở cô điều gì.
-Hiến Doanh này sẽ là của cháu, La thành cũng của cháu, cả Vạn Xuân này nữa.
Lâm Uyển Như nói chắc như đinh đóng cột. Dù chưa biết quân Thiên Đức có làm chủ được Vạn Xuân hay không, chỉ biết ngay sau đó Thốc Tử Bá Lâm Trạch Dương dốc sức vào việc giúp quân Thiên Đức xây lũy. Chưa kể, ông còn kêu gọi thêm những người khác.
Những tinh hoa câu chữ này đều được truyen.free ấp ủ, chắt lọc riêng cho bạn đọc.