(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 228: Chuyện vợ chồng trẻ
Đêm hôm ấy, trời bắt đầu mưa lớn, càng về sáng gió càng gào thét dữ dội. Thao thức mãi trong phòng không ngủ được, Thiên Bình lắng nghe những giọt mưa rơi lộp bộp trên mái ngói, lòng không yên. Cô trở dậy, vặn lớn đèn dầu, nhìn qua chấn song thấy những bóng cây trước sân đang nghiêng ngả theo từng cơn gió.
“Sao anh ấy có thể đoán trước thiên tượng chứ? Hay chỉ là ăn may? Cơn mưa này, ngươi hại ta rồi!”
Thiên Bình đi đi lại lại gần thư phòng, nghe nữ binh cận vệ nói Duệ vẫn ở trong đó từ tối đến giờ chưa ra.
“Lúc Vương về, nét mặt có khó chịu không? Ta nghe nói tối qua Vương không ăn gì.”
“Chúng em không thấy Vương giận gì, nhưng nét mặt có vẻ đăm chiêu và ít nói hơn một chút.”
“Như vậy là chàng đang rất giận ta rồi.”
Bỗng ánh đèn trong phòng vặn nhỏ lại, Duệ hé cửa bước ra. Thiên Bình vội chạy đến thì thào:
“Chàng còn giận em không?”
Duệ cẩn thận khép cửa, kéo Thiên Bình ra một góc rồi thì thào:
“Nếu còn một lần như vậy nữa, thì em cứ ở nhà trông con đi.”
Thiên Bình vẫn cứng giọng:
“Chắc chàng giận nên mới nói vậy thôi, chứ em ở nhà thì ai sẽ là người cầm quân đây?”
Duệ lắc đầu ngao ngán:
“Em không đi thì còn có chị Xuân, hoặc chọn bất cứ ai khác cũng được cả. Em đã làm Vương mất mặt trước ba quân tướng sĩ, nếu thực sự là một Vương khác thì đã mất đầu như chơi rồi.”
“Em là vợ của chàng mà.”
“Thế càng phải giữ thể diện cho chồng chứ. Trời mưa gió sấm chớp đùng đùng thế này, chị phải lo cho cái thân già này mệt lắm rồi, chị về ngủ đây.”
Duệ toan quay đi, Thiên Bình vội kéo lại.
“Bây giờ em phải làm sao? Chị bỏ em đi lúc này thì còn gì là tình nghĩa nữa chứ.”
“Lúc vùng vằng thì sao không nghĩ thế? Giờ Vương đã ngủ rồi, đừng có mò vào, hỏng chuyện bây giờ.”
“Vậy giờ em phải làm sao?”
Duệ ghé tai Thiên Bình bày cách, rồi cầm đèn trở về phòng, ôm Lâm Uyển Như ngủ một giấc cho tới sáng.
Chương thức giấc khi trời tảng sáng, bên ngoài vẫn mưa như trút nước. Chàng khẽ cười đắc ý, tự nhủ bản thân đúng là chó ngáp phải ruồi. Trời mưa nên tiết trời hơi lạnh. Chương với tay lấy áo khoác lông vũ choàng lên vai, định rằng đánh răng rửa mặt xong sẽ đến thành Luy Lâu. Chàng vừa đẩy nhẹ cửa chuẩn bị bước ra thì giật mình sửng sốt khi nhìn thấy Thiên Bình đang quỳ gối trước cửa, tóc dính bết, vai áo ướt sũng vì nước mưa hắt vào.
“Em… em đang làm cái gì thế này? Mau đứng dậy!”
Nói rồi, chàng chồm tới kéo Thiên Bình đứng lên, nhưng cô nàng níu lại, nói rằng:
“Em sai rồi, chàng hãy tha lỗi cho em. Em còn khờ dại, nếu có điều gì không hay, không phải, xin chàng hãy vì yêu thương mà bỏ qua cho em. Sau này em sẽ không khiến chàng phải mất mặt như vậy nữa.”
“Được rồi, được rồi, em cứ đứng lên đi, có gì chúng ta từ từ nói.”
Đoạn Chương quay sang nói với hai nữ binh cận vệ đang canh giữ bên cửa, những người dường như đang cố nhịn cười:
“Còn đứng đấy làm gì? Sao lại để cô ấy quỳ như thế? Ta đã dặn bao nhiêu lần rồi. Mau đi lấy y phục khác để cô ấy thay đi, mau lên!”
Hai nữ binh cận vệ dạ ran rồi mau chóng lủi đi. Tiếng cười khúc khích của họ lẫn trong tiếng mưa nên Chương không nghe được. Chương dìu Thiên Bình đứng lên, đưa cô vào phòng, vẻ mặt vô cùng ân cần, giọng nhỏ nhẹ:
“Trời mưa gió thế này, em ở ngoài ấy ngấm lạnh, lỡ ốm thì sao? Lần sau đừng có dại như vậy nữa, có gì thì cứ gặp nhau mà nói chứ.”
“Em sợ chàng ghét, không thèm nói chuyện với em nữa nên em không dám.”
“Sao có thể, sao chàng lại ghét em được chứ.”
Chương lấy khăn lau vội tóc cho Thiên Bình. Cô nàng giả vờ run rẩy vì lạnh, khiến Chương càng thêm xót xa. Nữ binh đem y phục đến, Chương bảo khép cửa lại, tự tay thay y phục cho vợ.
“Hôm qua em thật bậy bạ, trước mặt ba quân lại làm chàng khó xử. Càng nghĩ, em càng thấy mình thật đáng giận. Chàng phải phạt em thật nặng để em chừa, nhưng xin đừng ghét bỏ em.”
“Không ghét bỏ, không ghét bỏ. Biết sai rồi thì chuyên tâm sửa chữa là được.”
Thiên Bình ôm chặt lấy Chương, giọng nũng nịu:
“Đêm qua em không ngủ được, cứ lo chàng không thèm nhìn mặt em nữa, em sợ lắm.”
Chương vỗ lưng an ủi:
“Toàn nghĩ lung tung. Thôi, em ngồi đây để chàng bảo các cô ấy đem thức ăn sáng đến ăn cho ấm bụng.”
Nhìn Chương hối hả chạy ra cửa giục nữ binh mau đem thức ăn đến cho Thiên Bình mà cô nàng phải tự véo da thịt thật đau để không bật cười mãn nguyện. Quả nhiên người đàn ông trước mặt quá đỗi nuông chiều cô. Thiên Bình cũng tự nhủ bản thân cần chú ý hơn nữa trong lời ăn tiếng nói, cử chỉ trước bàn dân thiên hạ. Hạnh phúc mong manh. Bà Dung từng nói với Thiên Bình rằng nếu có ngày trở thành mẫu nghi thiên hạ, vợ chồng gặp nhau không phải cứ muốn là được. Bỗng dưng Thiên Bình ước khoảng thời gian như thế này có thể kéo dài thêm mãi.
Bà Dung nghe chuyện con gái, cả đêm không ngủ được vì lo lắng, sáng sớm đã vội vã đến Lý phủ xem tình hình. Từng là Quý phi, phép tắc trong cung bà nắm rõ, nhưng Chương lại chẳng áp dụng những thứ ấy ở nơi này. Tuy vậy, bà Dung biết, con gái mình là Hoàng hậu, là chính thất của Vương một cõi mà cư xử không khéo léo thì dễ gây điều tiếng không hay trong quân.
Duệ đón bà Dung, ghé tai thì thào nói dăm câu ba điều. Bà Dung thay đổi nét mặt, rồi nói:
“Chúng bay làm vậy mà để Vương biết thì… xưa ta ở trong cung mà bỡn cợt Hoàng thượng kiểu đó thì phần đời còn lại chỉ có nước ở Lãnh cung mà sám hối thôi.”
Duệ tặc lưỡi:
“Cũng là bất đắc dĩ mà mẹ, giờ thì mọi chuyện êm xuôi cả rồi.”
“Thế nó đâu rồi?”
“Đang õng ẹo trong thư phòng ạ.”
“Thật chẳng ra thể thống gì, mau đưa ta đi gặp nó. Con dại cái mang, không bảo ban thì ngày sau nó làm xấu mặt Vương, ta còn mặt mũi nào với tiên vương nữa chứ.”
“Cái gì ạ mẹ?”
“À không, mau đi thôi.”
Bà Dung đến, thấy con gái và con rể đang ngồi ăn chung với nhau như chưa hề có giận hờn thì trong bụng thầm mừng rỡ lắm. Song bà cũng đủ khéo léo để biết mình phải làm gì, bà bắt con gái quỳ xuống trách mắng một hồi. Thiên Bình một dạ hai vâng, ra vẻ hối lỗi lắm. Chương phải nói đỡ cho vợ, tự nhận lỗi về mình rằng đó là do chàng không nói rõ nên Thiên Bình hiểu nhầm mới thành ra như vậy.
Bà Dung nguôi giận, quay ra nhận lỗi với Chương, hứa xong xuôi việc quân sẽ đem Hoàng hậu về giáo huấn. Sau đó, bà Dung ở lại chơi với Lý phu nhân, vui đùa cùng bọn trẻ mãi cho đến chiều khi trời ngớt mưa mới đội nón ra về cùng mấy cô gái.
Thân là Quý phi tiền triều, nay danh nghĩa là thân mẫu của Hoàng hậu, nhưng chất dân dã đã thấm đượm vào máu thịt của bà Dung mất rồi.
Phạm Tu cùng bọn Quang Phục, Đoàn Thượng cười vang khi nghe bà Dung thuật lại đầu đuôi câu chuyện của cặp vợ chồng trẻ mang danh Vương và Hậu. Số là Duệ đã bày cho Thiên Bình khổ nhục kế, nấp bên ngoài, chờ Chương tỉnh giấc liền chạy đến cửa quỳ gối. Nữ binh cận vệ dùng một xô nước đổ từ đầu xuống lưng để làm ra vẻ cô đã quỳ cả đêm. Chương yêu vợ, cuống quýt nên không hề nhận ra, chứ bình thường chỉ cần kiểm tra mu bàn chân của Thiên Bình là mọi chuyện sẽ vỡ lở hết.
Phạm Tu nói:
“Âu cũng là cái duyên vợ chồng, họ yêu thương nhau là cái phúc cho dân. Nhưng mà đúng, xong việc phải đưa Hoàng hậu về giáo huấn lại một phen. Vạn Thắng vương của chúng ta thương vợ, nhưng nếu còn tái diễn tình trạng như vậy e rằng Thiên Bình sẽ phải ở nhà chăm con thật đấy. Dặn mọi người đừng có hé răng về chuyện dối gạt Vương, xem như chúng ta không hay biết gì. Giả sử lúc mặn nồng mà chúng lỡ phun ra sự thật thì bọn già chúng ta sẽ ê mặt lắm.”
Ba người kia đều đồng tình, xem như chẳng biết chuyện gì.
Ngay sau bữa sáng, Thiên Bình lấy ngựa phi đến thành Luy Lâu trong cơn mưa nặng hạt. Sau chừng ba canh giờ, trời đổ mưa lớn, nước sông Dâu bỗng chốc dâng cao. Nhìn sóng không ngừng vỗ oàm oạp vào bờ cỏ, một cành củi khô dập dềnh cùng chiếc lá, Thiên Bình bất giác bật cười một mình.
Tập hợp tướng sĩ trong thành, Thiên Bình đứng lên nhận lỗi vì thái độ không đúng mực với Vương và quân sĩ vào chiều ngày hôm qua. Nàng nói rằng bản thân đã tự quỳ gối tạ lỗi, thể hiện sự ăn năn và đã được Vạn Thắng vương chấp nhận, tha thứ. Thiên Bình hứa trước ba quân tướng sĩ từ nay về sau sẽ không để xảy ra những chuyện như vậy nữa. Nàng tự kiểm điểm, và tự phạt ba tháng lương sung vào quỹ khen thưởng của quân Thần Vũ.
Quân sĩ Thiên Đức đều còn trẻ, xưa nay biết Vạn Thắng vương nuông chiều vợ và thương quân sĩ nên chẳng ai bàn ra tán vào. Ai mà chẳng có lúc sai, nhất là những người còn trẻ như bọn họ. Sai không đáng sợ, đáng sợ là không biết mình sai ở đâu mà thôi.
Hơn nữa, trời đổ mưa lớn đúng như lời Vạn Thắng vương dự liệu, khiến ba quân tin rằng Chương đích thị là con trời, thông tỏ thiên văn, biết trước tương lai. Một đồn mười, mười đồn trăm, mỗi người lại thêm mắm dặm muối vào một ít, thành ra Vạn Thắng vương trong suy nghĩ của những người chưa giáp mặt chẳng khác nào bậc thần nhân. Riêng ba quân, họ càng thêm tin tưởng vào nhiệm vụ sắp tới.
Phiên bản văn học này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.