Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 210: Trại Nguyệt Đức

Trong quá trình dọn dẹp chiến trường, theo lời khai chi tiết từ thân tín của Lý Lệnh công, đội nữ binh Thần Vũ đã tìm thấy một thư phòng bí mật dưới lòng đất trong Lý gia trang. Nơi đây cất giữ sổ sách điền địa, giấy tờ vay nợ, cùng hàng trăm rương ngọc ngà châu báu, vàng nén, bạc thỏi và tiền xu. Thiên Bình cùng Đại đội Thần Vũ sau đó hộ tống toàn bộ số của cải này về giao cho Bỉnh Di tạm thời cất giữ.

Cũng trong thư phòng này, một bản đồ chi tiết về hệ thống phòng thủ của làng Thư Đôi và ấp Cồi cùng các lối đi ngầm đã được phát hiện. Dựa theo đó, Chương lệnh cho binh sĩ lần mò khắp các đường hầm, tìm thấy một số lính đã chết ngạt, và nhiều người khác đang thoi thóp vì cố thủ. Tất cả đều được cứu sống.

Nhận thấy làng Thư Đôi vẫn còn nhiều giá trị, Chương quyết định đổi tên thành làng Nguyệt Đức. Anh giao cho Phạm Cự Lượng đặt bản doanh Tiểu đoàn Thiên Đức tại đây, đồng thời bố trí gia quyến của binh sĩ Thiên Đức cùng sinh sống trong làng.

Nguyệt là cô học trò đầu tiên của Chương, bấy lâu nay anh vẫn thương mến như em gái. Vì vậy, anh đã lấy tên Nguyệt ghép với tên con trai của Cự Lượng là Phạm Cự Đức để đặt tên làng. Cự Lượng nghe Chương giảng giải ý nghĩa cái tên thì vô cùng vui mừng, rối rít cảm tạ ông thầy.

Chương còn cho lập trại thủy binh ngay bờ sông, đặt tên là trại thủy quân Nguyệt Đức, giao cho Đinh Công Tráng trấn giữ. Dương Cát Lợi, Đại đội trưởng pháo binh, phụ trách ba mươi khẩu thần công cùng hàng trăm loại pháo khác, được bố trí ở góc phía Đông Nam làng Nguyệt Đức.

Như vậy, làng Nguyệt Đức đã trở thành một căn cứ quân sự lớn với hệ thống hầm ngầm, chiến hào kiên cố, trấn giữ toàn bộ mặt Nam của vùng Siêu Loại.

Chương yêu cầu giữ nguyên hiện trạng ấp Cồi, đồng thời căn dặn các sĩ quan hoặc hạ sĩ quan do Cự Lượng bố trí tạm trú không được phép thay đổi hay mang đi bất cứ đồ vật nào. Cự Lượng thắc mắc, Chương liền giải thích:

- Lý gia trang vốn là của Lý Lệnh công, còn Lý Sứ tướng sau này cũng sẽ thuộc về ta. Lý Lệnh công vẫn có công ơn nhất định với dân quanh vùng, dù ông ta đã bỏ chạy, ta vẫn sẽ đưa ông về đây an trí. Ngươi hãy giúp ta giám sát việc này.

- Trốn rồi còn về kiểu gì được nữa thưa thầy?

Chương cười đáp: "Cứ gọi về thôi. Ngươi phải nhớ rằng, Thiên Đức bây giờ đã khác xưa. Quân lính của Siêu Loại cũ sẽ là quân Thiên Đức mới, họ ít nhiều vẫn sẽ nhìn cách chúng ta đối xử với Lý Lệnh công và Lý Sứ tướng để ��iều chỉnh thái độ của mình đối với ta. Bách tính cũng vậy. Muốn thu phục lòng trung thành của họ, ta phải thể hiện cái hay của mình."

- Chúng ta sao phải e sợ họ chứ?

Chương lại mỉm cười: "Đánh trận thì ngươi hơn ta mấy bậc, nhưng về việc thu phục lòng người thì xem ra ngươi còn phải học hỏi nhiều đấy."

- Thầy nói rõ hơn chứ tôi thực chưa hiểu.

Chương nói: "Thu phục lòng quân dân Siêu Loại có hai cách: hoặc khiến họ sợ hãi mà phục tùng, hoặc khiến họ yêu mến mà một lòng một dạ đi theo. Cách thứ nhất tuy dễ dàng, nhưng cổ nhân đã dạy, nước dâng có thể đẩy thuyền, song cũng có thể lật thuyền. Chúng ta ở phủ Thiên Đức an bình là nhờ dân yêu mến và chăm lo, nơi này rồi cũng sẽ như vậy. Giờ đương lúc nhiễu nhương, cái cũ chưa qua, cái mới đã tới, lòng dân vẫn còn ly tán. Thời gian rồi sẽ khiến người ta quên đi nhiều thứ, chúng ta càng làm điều tốt, bách tính tự khắc sẽ nghe theo. Đối đãi tử tế với Lý Lệnh công và trọng dụng Lý Sứ tướng sẽ giúp chúng ta nhanh chóng ổn định tình hình, khiến tướng sĩ trên dưới một l��ng một dạ."

- Thầy có lo ngày sau có kẻ trở mặt? Chủ cũ về đây sợ là…

Chương nhếch miệng cười, đáp: "Ta sẽ diệt từ trong trứng nước bất kỳ ý định phản trắc nào. Chúng ta nhân đạo không có nghĩa là nương tay. Những gì ta vừa nói ngươi nghe rồi thì biết vậy, đừng để lọt ra khỏi căn phòng này. Tiểu đoàn Thiên Đức trấn giữ ở đây là có lý do. Sắp tới chúng ta sẽ có nhiều thay đổi trong quân, nhưng những vị trí trọng yếu và quân chủ lực bắt buộc phải do người của phủ Thiên Đức nắm giữ. Hãy nhớ lấy điều này!"

- Tôi đã hiểu, thầy yên lòng. Cự Lượng này trước sau chỉ nghe lời thầy.

Chương phì cười, vỗ vai Cự Lượng: "Ngươi còn phải học thêm về chính trị nữa. Về khoản này thì ngươi vẫn còn thua học trò ta vài phần đấy."

- Thưa đúng, ở nhà cô ấy là nội tướng, tôi chưa dám cãi bao giờ.

- Ngươi còn nhớ chuyện ta bị đập suýt mất mạng chứ? Ngươi đã bị như thế chưa?

- Thưa thầy, tôi rất ngoan.

- Thế bao giờ ngươi trả Nguyệt về cho ta đây?

- Thưa thầy, hiện nay con cái đã đủ đầy rồi. Nguyệt cũng mong được thầy sắp xếp công việc, nhưng gần đây thầy bận rộn quá nên tôi không dám đề cập.

- Ừ, mấy hôm nữa bảo Nguyệt đến Lý phủ gặp ta, nhớ dẫn theo các cháu. Siêu Loại đã chiếm xong, ta cũng muốn thưởng công cho con bé.

- Thầy có bố trí việc gì, nhớ đừng cho chức vụ gì to quá, kẻo tôi lại khổ. Tôi ở trong quân thét ra lửa, vậy mà về đến nhà thì lại phải nói khẽ lắm.

Chương chép miệng: "Ngươi có một, ta những bốn."

- Ồi, chúng tôi bái phục thầy lắm, thầy có thể trị được đến bốn con hổ.

- Thật ra bốn con hổ ấy trị ta, ta cũng chỉ có quyền từ ngoài cửa trở ra thôi, chẳng thể giúp gì cho ngươi được. Dạo trước ta nghe Duệ muốn lập một hội các bà vợ tướng lĩnh, ta đã ngăn không cho đấy, ngươi biết chứ?

- Vâng, chúng tôi có nghe. Thầy thật sáng suốt, nếu có cái hội ấy thì anh em chúng tôi khó sống lắm.

Tán gẫu thêm một hồi, Chương căn dặn Cự Lượng vài điều về quân vụ rồi mới trở về Lý phủ.

Theo lẽ thường, về đến Lý phủ, Chương đến gặp Lý An và phu nhân trước tiên để hỏi thăm sức khỏe. Mới chỉ mấy ngày trôi qua mà Lý An đã khác hẳn, trên mặt không còn vẻ ưu tư, khắc khổ như trước nữa. Thay vào đó, ông cười nói suốt ngày cùng cô cháu gái mà ông luôn miệng gọi là "Tiểu tiên nữ".

Lý phu nhân hỏi: - Công việc bên đó sao rồi con?

- Cũng hòm hòm rồi mẹ ạ, anh em đang lo sắp xếp lại mọi thứ.

Đoạn Chương nói với Lý An: "-Hơn ba nghìn nấm mồ con đã cho chôn cất đàng hoàng ở một gò gần làng Thư Đôi. Ngày rằm tới đây, Thiền sư Sùng Phạm sẽ làm lễ cầu siêu cho các tử sĩ tại khu vực ấy. Nếu cha đến thắp một nén hương, ắt hẳn vong linh của các tử sĩ sẽ được an ủi phần nào."

Lý An khẽ chau mày. Lý phu nhân biết ý, liền bế "Tiểu tiên nữ" đi nơi khác để Chương có thể nói chuyện riêng.

- Nếu Vạn Thắng vương cho phép thì lão phu thực muốn thắp nén hương cho người xấu số.

- Sao phải cho phép? Cha là người Siêu Loại mới, hoàn toàn tự do. Cha hãy làm những gì cha muốn, đi nơi nào cha thích, đất này không phải của riêng con.

Lý An cùng Chương đến phòng khách trong phủ để nói chuyện cho tiện. Khi Lý An định ngồi vào ghế khách, Chương liền ấn ông ngồi xuống ghế chủ. Bởi ở đất Vạn Xuân này, ghế chủ luôn nằm bên trái nếu ngồi ngang hàng.

- Cha là gia chủ của phủ này, phủ vốn là của cha, sau này vẫn vậy. Cha đã về rồi, nay mai con sẽ dựng nhà riêng, đưa vợ con đến đó.

Lý An ngạc nhiên: - Sao có thể? Đất Siêu Loại này ngoài Lý gia trang và Lý phủ ra nào còn nơi đâu xứng với địa vị của Vạn Thắng vương bây giờ?

- Con thực sự không quen ở trong phủ đệ. - Chương đáp. - Chờ ổn định xong tình hình, con sẽ cho dựng nơi ở riêng, cũng không xa lắm đâu. Tính con thích giản đơn, cũng không định hao tài tốn của vào việc xây phủ đệ lớn làm gì. Ăn thì nhiều, chứ ở có là bao nhiêu đâu ạ. Hơn nữa, Lý phủ không có sông ngòi, con muốn gần sông cho tiện anh em đi lại và tập luyện.

Chương nói với Lý An về việc giữ nguyên Lý gia trang, nhưng không hề đề cập đến Lý Lệnh công. Từ hôm Lý An về Lý phủ, các tướng dưới trướng như Trương Văn Long, Hoàng Thái Công, Lê Quý Ly, một phần vì bận rộn sắp xếp việc quân, song phần chính yếu là họ vẫn chờ chủ ý của Chương. Biết được điều này từ Thiên Bình, Chương liền bảo nữ thân quân báo cho các tướng Siêu Loại biết rằng, bất cứ ai muốn đến thăm hỏi, trò chuyện với Lý An đều được hoan nghênh.

Một vài tướng sau đó đã đến Lý phủ gặp Lý An, nhưng cả Lý An và các tướng vẫn còn ít nhiều e ngại Chương. Vì vậy, Chương nói với Uyển Như tổ ch��c tiệc mừng chiến thắng tại Lý phủ, mời từ cấp Tiểu đội phó trở lên. Còn quân sĩ thì tổ chức yến tiệc tại quân doanh.

Trong tiệc mừng công, Chương đứng trước các vị chỉ huy, hồ hởi giới thiệu Lý An là cha vợ của mình. Anh kể chuyện con gái ông bám ông ngoại ngày đêm, và còn bông đùa rằng Lý An rất có thể sẽ phải trông ba đứa cháu, nên các tướng nếu có đến chơi thì nhớ giúp ông trông cháu.

Những lời bông đùa nhẹ nhàng, kèm theo hơi men và tiếng cười đã phá tan rào cản vô hình còn sót lại. Qua chuyện này, Lý An thực sự bái phục con rể sát đất, y như lời Phạm Tu đã từng nói. Ông thua vì lực không đủ, nhưng về việc lấy trí đối đãi với kẻ bại trận, thu phục lòng người, thì ông thừa nhận mình cũng thua Chương một bậc.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được trau chuốt từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free