(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 209: Nước mắt Sứ tướng
Nói về bọn Trương Văn Long, họ theo chân Chu Trung Nhất qua lối thông đạo để tiến vào Lý gia trang. Vì lối đi chật hẹp, Trương Văn Long dẫn đầu, nhóm Lý Văn Ba bám sát theo sau. Cửa ra của đường hầm này nằm ngay trong hậu viện của Lý gia trang.
Lý gia trang tọa lạc tại ấp Cồi, có diện tích hơn sáu nghìn mét vuông, với nhiều căn nhà kiên cố, mái ngói đỏ tươi. Lý Văn Ba chia tiểu đoàn thành hai cánh, mỗi cánh chừng ba trăm tay súng. Họ cẩn thận theo Chu Trung Nhất tiến về tiền viện gia trang, cùng lúc đó, quân của Trương Văn Long vẫn đang lũ lượt đổ bộ vào.
Trương Văn Long cúi chào Lý An rồi giới thiệu Lý Văn Ba. Lý An có ý trao ấn tín quy hàng, song Lý Văn Ba đã từ chối:
– Ngài là Sứ tướng, từng là chủ soái của Trương Văn Long và những anh em khác. Vạn Thắng vương đã dặn tôi rằng không được nhận ngài quy hàng, bởi tôi không đủ vai vế. Ngài còn là nghĩa phụ của Tứ phu nhân Trịnh Lam Khuê. Tôi đến đây theo lệnh, xong việc này, ngài hãy gặp Vạn Thắng vương để bàn định mọi chuyện.
Lý An thoáng ngạc nhiên rồi cũng xuôi lòng. Hiển nhiên, Mạc Thiên Chương đã dành cho ông một sự nể trọng nhất định. Lý An thầm nghĩ:
– Muốn quy hàng mà cũng không được, tiểu tử này quả nhiên là người biết lấy lòng người khác. Ta đã lấy bụng tiểu nhân để đo lòng quân tử, thật đáng xấu hổ.
Với sự chi viện của gần hai nghìn quân trợ chiến, Lý An càng thêm vững dạ trước áp lực của Mậu Quốc Thìn. Cổng chính Lý gia trang bị phá tung, Mậu Quốc Thìn thúc quân ồ ạt xông vào, hòng truy bắt bằng được Lý An và Lý Lệnh Công. Quân trấn giữ gia trang vốn đã ít ỏi lại đang dần núng thế, thì đúng lúc đó, quân của Lý Văn Ba và Trương Văn Long đã nhập trận.
Lý Văn Ba ra lệnh ném hàng chục quả nổ về phía quân Mậu Quốc Thìn đang tràn vào gia trang, sau đó mới đồng loạt nổ súng. Trương Văn Long dẫn binh lính xông vào giáp chiến trực diện, còn Lý Văn Ba cùng các quân sĩ phía sau ngắm bắn yểm trợ. Trong phút chốc, thế trận cân bằng, chưa phân thắng bại thì từ xa, tiếng súng hỏa mai của quân Thần Vũ và Thiên Đức đã rộ lên, càng lúc càng gần.
– Đánh mạnh lên! Quân cứu viện đã đến! – Lý Văn Ba hô lớn, rồi ra lệnh cho quân tìm những vị trí thuận lợi, tập trung hỏa lực bắn vào lối cổng chính. Mậu Quốc Thìn sợ bị kẹp giữa hai gọng kìm, buộc phải lui quân, mở đường máu tháo chạy. Lúc này, Phạm Cự Lượng, Nguyễn Lạc Thổ và Phạm Thiên Bình đã hội quân với Lý Văn Ba. Cự Lượng và Lạc Thổ lập tức dẫn quân truy kích Mậu Quốc Thìn. Còn Trương Văn Long, Lý Văn Ba, Lê Quý Ly thì dẫn binh lính truy lùng tàn quân trong làng, chủ yếu là để chiêu hàng.
Thiên Bình tiến đến chào Lý An: – Kính mời nghĩa phụ theo con.
Lý An tròn mắt ngạc nhiên, đăm đăm nhìn cô gái trẻ trước mặt, với chiến phục rõ ràng cho thấy nàng là một chỉ huy trong quân. Thiên Bình nói thêm: – Con là Phạm Thiên Bình, chính thất của Vạn Thắng vương, cũng là chị em thân thiết với Trịnh Lam Khuê. Chúng con đã coi Lý phu nhân là nghĩa mẫu, nên việc Lý Sứ tướng là nghĩa phụ thì cũng chẳng có gì lạ.
Lý An nhất thời chưa thể quen được, điệu bộ có chút ngượng ngùng.
– Mời nghĩa phụ theo lối này. – Trung đội nữ binh mở đường, Lý An hít một hơi thật sâu rồi bước đi. Trong lòng ông cứ vẩn vơ suy nghĩ không biết khi giáp mặt Vạn Thắng vương, mình nên cư xử thế nào cho phải phép.
Lý An theo Thiên Bình đi ra lối Ngõ Dưới. Trên đường, ông khẽ giật mình khi chứng kiến làng Thư Đôi chỉ trong phút chốc đã trở nên hoang tàn, quân lính nằm chết la liệt khắp lối đi. Bất giác, Lý An khẽ rùng mình kinh sợ. Mang thân tướng soái, thống lĩnh ba quân đến vạn người, ông vốn coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Vậy mà một đội quân tinh nhuệ, đông đảo và quyết tử lại có thể dễ dàng bị đè bẹp chỉ trong phút chốc. Căn cứ địa mà Lý Lệnh Công dày công bố trí bao năm, giờ đây chỉ sau một canh giờ đã chìm trong khói lửa ngút trời.
– Ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy? Để đánh chiếm Thư Đôi, ta sẽ phải tốn vài nghìn người mà chưa chắc đã thành công, vậy mà ngươi chỉ với lực lượng tương đương lại có thể công thành dễ như trở bàn tay.
Lý An trông thấy kỳ hiệu Vạn Thắng vương đang bay phấp phới trên Bãi Mác. Mạc Thiên Chương khoanh tay đứng đó, điệu bộ thản nhiên ngắm nhìn thành quả của mình, tuyệt nhiên không hề lộ vẻ của một chủ soái vừa trải qua trận chiến công thành gian khổ.
Lý An lúng túng khi Mạc Thiên Chương tươi cười tiến đến. Ông định bụng quỳ gối hành lễ theo phép tắc, thì bất ngờ giật mình khi Chương lại quỳ hai gối, chắp tay vái hai lạy. Đoạn, Mạc Thiên Chương cất lời: – Tế tử xin tạ tội vì quân ứng cứu chậm trễ đã khiến nhạc phụ kinh sợ.
Thiên Bình cũng quỳ gối bên cạnh Chương, cùng vái Lý An hai lạy.
Theo lệ người Vạn Xuân, hai lạy là đại lễ mà con cái thường làm với đấng sinh thành khi còn sống hay vừa mới qua đời. Ba quân tướng sĩ đứng gần đó, thay vì vái lạy Lý An, đều đứng nghiêm trang giơ tay chào.
Lý An ngây người trong phút chốc, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Nếu biết rằng một bại tướng, một hàng tướng lúc thất thế như mình lại có thể nhận được hai lạy của kẻ đứng đầu ba quân vừa đại thắng, thì Lý An đã chẳng phải lao tâm khổ tứ bấy lâu nay.
Trước mặt các tướng sĩ Thiên Đức và Siêu Loại đã về quy thuận, Mạc Thiên Chương đã thực hiện một hành động vô cùng khôn ngoan mà sau này, dù Lý An đã hiểu ra, ông vẫn phải chịu thua tâm phục khẩu phục. Những quân sĩ thuộc phe Siêu Loại như Lê Quý Ly, Trương Văn Long hay Hoàng Thái Công, khi nghe binh lính thuật lại hành động của Chương, đều vô cùng cảm phục. Dù họ đã theo quân Thiên Đức, nhưng Lý An chính là người đã dạy bảo họ từ những ngày đầu nhập ngũ. Việc Chương đối đãi với Lý An như vậy ngay trong phút đầu gặp mặt khiến họ bàn tán với nhau rằng, đây chính là người đáng để họ dốc sức bán mạng theo phò.
Phạm Tu thong thả tiến đến bên cạnh Lý An, cất tiếng: – Ồ, chẳng lẽ Lý Sứ tư��ng định để Vạn Thắng vương quỳ mãi như vậy sao? Đến như ta đây cũng chỉ được nhận đại lễ ấy khi Vạn Thắng vương cưới vợ đấy!
Lý An bấy giờ như bừng tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng đỡ Mạc Thiên Chương và Thiên Bình đứng dậy, nhưng lại chẳng biết nói gì cho phải phép. Ông chưa từng ở trong hoàn cảnh như thế này bao giờ, đâm ra tay chân cứ thừa thãi cả.
– Nhạc phụ chắc đã mệt rồi, kính mời nhạc phụ về phủ đệ nghỉ ngơi trước. Con sẽ đến hầu chuyện người sau, vì bây giờ ở đây còn nhiều việc cần kíp phải giải quyết. – Đoạn, Mạc Thiên Chương quay sang nói với Phạm Tu: – Con nhờ Tả Đô đốc đưa nhạc phụ con về Lý phủ giúp.
Phạm Tu cười vang: – Được, được! Vậy ở đây cứ giao lại cho cháu hết cả.
Phạm Tu quay sang nói với Lý An: – Chúng ta đi thôi nhỉ, ngày rộng tháng dài còn nhiều cơ hội để cha con hàn huyên. Ta mới được ban cho ít trà thượng hạng, và ông chính là vị khách đầu tiên ta mời đấy.
Lý An nối gót Phạm Tu rời chiến địa, nhưng chốc chốc lại ngoái nhìn về Bãi Mác, nơi kỳ hiệu Vạn Thắng vương vẫn đang tung bay trong gió lộng. Trong lòng Lý An lúc này là một mớ cảm xúc hỗn độn, khó lòng định nghĩa. Phạm Tu thấy vậy, chỉ tủm tỉm cười. Mãi đến khi đã cưỡi trên lưng ngựa, sánh vai cùng Lý An, ông mới cất lời: – Ông không cần phải buồn lòng khi buộc phải thúc thủ trước một kẻ hơn hẳn ta về trí lực đâu. Xét về trí, ngay cả ta đây cũng không bằng hắn ta, còn so về lực thì… ông cũng rõ rồi đấy, trí sinh ra lực.
– Thưa ngài Tả Đô đốc, trước đây mạt tướng cứ nghĩ ngài là người đứng đầu, nên đã xem nhẹ Vạn Thắng vương. Gần đây, nhờ hai đứa con kể rõ ngọn ngành, mạt tướng mới hiểu ra rằng mình đã sai ngay từ đầu.
– Ông phấn chấn lên chứ, Vạn Thắng vương là tế tử của ông đấy. Nghĩa nữ của ông bấy lâu nay sống trong quân, được sủng ái không kém ai, lại còn hạ sinh một tiểu tiên nữ đáng yêu. Ông nên buông bỏ mọi muộn phiền lại sau lưng, trở về vui vầy với cháu con như ta đây này. Lúc đầu ta cũng không cam tâm, nhưng dần dần rồi cũng quen.
– Tả Đô đốc nói vậy, chẳng lẽ từ trước đến nay việc điều binh khiển tướng đều do Vạn Thắng vương một mình đảm trách cả ư?
– Chả giấu gì Sứ tướng, từ khi dựng cờ xưng danh đến nay, ta còn chưa được cầm quân đúng nghĩa một lần nào. Vạn Thắng vương đã bảo cuộc chơi này là của người trẻ, còn những người già như ta đây chỉ làm tham mưu, cố vấn cho chúng mà thôi. Tuy nhiên, nhìn đám trẻ ngày một vững vàng, ta từ lâu đã có thể kê cao gối mà ngủ ngon rồi.
Lý An thở dài: – Nếu mạt tướng biết trước rằng Vạn Thắng vương dập đầu bái lạy như khi nãy thì… mạt tướng đã chẳng phải sống chết đối đầu bấy lâu nay làm gì.
– Đó chính là điểm hơn người của Vạn Thắng vương. Rồi ông sẽ cảm thấy may mắn khi không phải là đối thủ của hắn ta. Vạn Xuân bây giờ, liệu có người nào có thể cầm đại quân khi tuổi đời mới hai mươi lăm không? Ta chắc chắn là chưa hề có. Vạn Thắng vương và những người trẻ đã gầy dựng cơ nghiệp từ số vốn ít ỏi mà ta cho, giờ đây đã sở hữu quân binh vạn người.
Đoạn, Phạm Tu cảm thán: – Năm năm trôi qua, đội quân ba trăm người ban đầu đóng tại vùng thôn dã giờ đã trở thành một đạo quân khiến đối phương phải khiếp sợ. Lý Sứ tướng, có bao giờ ông từng nghĩ rằng Vạn Xuân này… giang sơn rồi sẽ thu về một mối chưa?
– Hơn chục năm nay, kẻ nuôi mộng bá vương thì nhiều nhưng…
– Ta thực không biết Vạn Thắng vương sẽ dùng ông vào việc gì, song ta có thể chắc chắn rằng dấu chân của ông rồi đây sẽ in khắp Vạn Xuân.
– Một hàng tướng như mạt tướng liệu có thể làm được gì?
– Ông có thứ mà Vạn Thắng vương cần để tái lập nước Vạn Xuân đấy. Nếu chỉ đơn giản là đánh bại đối phương rồi chiếm đất xưng vương, ta e là Vạn Thắng vương đã dẹp yên Thư Đôi từ mấy tháng trước rồi. Chiến tranh có kẻ thắng người thua, nhưng kẻ thiệt thòi luôn là bách tính. Vạn Thắng vương muốn thắng mà vẫn giữ được nguyên khí quốc gia, dụng người tài làm trụ cột để dấy binh chinh phạt. Lời ta nói đúng sai đến đâu thì ông sẽ sớm biết thôi.
– Mạt tướng mạn phép hỏi, Tả Đô đốc có hay gặp nghĩa nữ của mạt tướng hay không?
– Ồ, nó vẫn thường gọi ta là bác. Ta thường xuyên ẵm bồng Mạc Thiên Kim, con bé mới hơn một tuổi, lớn lên ắt hẳn sẽ là một tiểu tiên nữ. Ta có cháu đích tôn, ngày sau nếu có duyên, ông gả cháu gái ông cho ta thì tốt biết mấy.
– Mạt tướng không dám quá phận.
Phạm Tu và Lý An hàn huyên suốt dọc đường về. Những thù hận, địch ý, dù muốn hay không, đều đã bị bỏ lại ở làng Thư Đôi. Hơn nữa, hình dáng Lý phủ quen thuộc dần hiện ra trong tầm mắt Lý An. Phủ đệ mà ông từng nghĩ khó có ngày trở về, giờ đây lại trở nên quá đỗi thân thương.
Vị chủ soái từng thống lĩnh ba quân chợt tuôn hai hàng lệ khi vợ và nghĩa nữ tất tả chạy đến đón. Lam Khuê nhào đến ôm chầm lấy người đã yêu thương và nuôi nấng cô từ tấm bé. Nàng khóc nghẹn, nấc lên thành tiếng, bởi bốn năm xa cách và vì nghĩa phụ của nàng, Lý An, trông đã tiều tụy đi rất nhiều.
Lý phu nhân chào Phạm Tu, ông liền nói: – Thôi nhé, ta trả phu quân về cho bà đây. Cố gắng bồi bổ cho ông ấy nhé. Vạn Thắng vương chắc chưa về ngay được đâu.
– Tạ ơn Tả Đô đốc.
– Ân huệ gì, chúng ta đều là người nhà cả.
Đoạn, Phạm Tu quay sang Lý An nói: – Trà ngon đã có đây rồi, ta sẽ đợi Sứ tướng ở Nhất Vạn để hàn huyên.
– Tạ ơn Tả Đô đốc đã chiếu cố.
– Ông bây giờ là người của Siêu Loại rồi, đừng có xưng mạt tướng nữa. Chúng ta bình đẳng mà. Thế nhé, ta xin cáo từ.
Một nữ binh bế Mạc Thiên Kim từ trong phủ đến, Lam Khuê đỡ lấy con rồi nói với Lý An: – Cháu gái Mạc Thiên Kim của ông ngoại đây ạ.
Nụ cười thơ ngây của con trẻ khiến Lý An cảm thấy như có một dòng suối mát lành chảy qua, cuốn trôi mọi ưu phiền.
– Ô, tiểu tiên nữ đây ư? – Đoạn, ông giơ tay đón, Mạc Thiên Kim liền theo. Đôi bàn tay bé nhỏ quờ quạng nắm lấy chòm râu lởm chởm của Lý An.
– Nhìn giống mẹ quá, y đúc một khuôn.
Thế rồi, Lý An ôm chầm lấy cháu gái, nét mặt tươi cười bước vào cửa phủ. Lâm Uyển Như bế con gái nhỏ của mình ra chào, lát sau đến lượt Duệ.
Tối hôm ấy, sau bữa cơm đoàn viên, tất cả quân sĩ Thiên Đức đang đóng quanh Lý phủ đều lần lượt đến chào Lý An.
Những khổ đau, toan tính, địch ý còn sót lại trong lòng Lý An, tất cả đều tan biến sạch sẽ bên ngoài cánh cửa phủ, khi ông bồng đứa cháu gái bé bỏng trên tay. Bấy giờ, binh sĩ canh giữ ph�� đệ đến chào ông với thái độ vô cùng kính trọng, như thể ông vừa mới đi xa trở về.
Bỗng, Lý An nhớ lại lời Phạm Tu nói lúc chiều: hãy buông bỏ mọi toan tính thắng thua để trở thành một người Siêu Loại mới, một người ông với đàn cháu nhỏ. Quả thật, niềm vui ấy lớn biết bao nhiêu.
Lý phủ sáng đèn đến quá nửa đêm. Mạc Thiên Kim không chịu rời xa Lý An, và lạ hơn nữa, đêm ấy, tiểu tiên nữ đã ngủ ngon lành trong vòng tay người ông vừa mới gặp lần đầu.
Mọi nỗ lực chuyển ngữ này đều thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, được thực hiện với sự tận tâm và cẩn trọng cao nhất.