(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 160: Những người con trở về.
Vài ngày sau, thương thuyền Vạn Xuân của Uyển Như và Cả Lụa được huy động để chở vải vóc đến bán cho Sơn Tây vương với giá ưu đãi, sau đó chở hơn một nghìn già trẻ lớn bé về Thiên Đức cùng số khoáng vật mà Sơn Tây vương ban tặng.
Nguyệt dâng thư của Chương lên Sơn Tây vương. Trong thư là lời cảm tạ, đồng thời từ chối nhận mỏ vàng mà Sơn Tây vương hứa ban. Chương muốn xin hai mỏ khoáng vật không phải bạc hay vàng. Đổi lại, Chương hẹn sau Tết sẽ giao cho Sơn Tây vương cách thiết kế nỏ Liên Châu, do thời gian gấp rút chưa chuẩn bị kịp.
Nhận thấy lời Lý Đạo Thành đã ứng nghiệm, Sơn Tây vương rất đỗi vui mừng. Ngoài các loại khoáng vật theo thuyền về Thiên Đức, còn có thêm 300 nén vàng, 300 nén bạc cùng 300 hộc ngũ cốc.
Nguyệt liên tục thả chim câu báo tin về bản doanh khi các đoàn thương thuyền nhổ neo. Nguyệt về chuyến cuối cùng, mang theo thư của Sơn Tây vương.
Tất cả những người con xa xứ trở về đều không cầm được nước mắt, họ cứ ngỡ chẳng còn cơ hội nào nhìn lại quê hương, bởi sau hơn chục năm xa cách, dải đất ven sông đã hoàn toàn đổi khác trong mắt họ. Ngày bị bắt lính, kẻ đi người ở đều nước mắt ngắn dài, thì ngày trở về, bến sông cũng ngập tràn nước mắt và cả những tiếng khóc xé lòng của bao ông bà, cha mẹ.
Cũng là những giọt lệ ấy, song lần này là nước mắt đoàn viên sau nhiều năm xa cách.
Quân sĩ Thiên Đức nhận lệnh ăn vận chỉnh tề, nghiêm trang chào đón những người con xa xứ, cùng với hàng nghìn dân trong vùng nôn nao đổ ra bến sông chờ đợi suốt ba ngày.
Dân Đường Vỹ, Long Ngô Động và làng Môn nhốn nháo vì thấy con em các làng khác đã về, song con em làng mình vẫn bặt tăm. Họ kéo nhau đến bản doanh Thiên Đức, bà Cả Ngư cũng ở trong số này. Bấy giờ Duệ và Thiên Bình mới phải giải thích với bà con rằng, do việc quân cơ, không thể đón tất cả cùng lúc để tránh bị lộ.
Quân Thần Vũ thay nhau đọc danh tính những người trở về, kèm theo vợ con, đôi khi cả thông gia. Bởi vậy, dân trong ba làng nhấp nhổm không yên, kéo nhau ra bến Huyết đốt lửa chờ, dù biết phải đến chiều mai thuyền mới cập bến.
Bà Cả Ngư khóc như mưa. Lam Khuê, Duệ và Thiên Bình thay nhau an ủi. Bà cụ trách Chương biết tin Kình Ngư từ đầu năm mà giấu biệt, nay cho Nguyệt đi đón về mà bà cũng không hề hay biết. Bà cụ giận, nhưng Chương thản nhiên như không, cười cười nói nói đến gặp, vừa ngồi ăn cơm vừa nghe bà cụ mát mẻ đến mỏi miệng thì về.
– Anh ấy có khi còn vui hơn bà vì sau gần ba năm trời, cuối cùng anh ấy đ�� trả ơn được bà phần nào. Mấy hôm nay anh ấy cười suốt. – Duệ thủ thỉ. – Anh ấy nói sớm sợ bà ngóng trông, ăn không ngon ngủ không yên mà sinh bệnh.
– Để cứu được anh Ngư và mọi người về đây, anh Chương phải đánh đổi bí mật của nỏ Liên Châu cho Sơn Tây vương đấy bà ạ. Bà đừng giận anh ấy nữa. – Thiên Bình nói thêm. – Giờ bà ăn no ngủ kỹ, chiều mai là được gặp cả cháu nội nữa.
– Từ mai bọn cháu ra rìa cả. – Lam Khuê vừa cười vừa nói. – Thoắt cái bà đã có con dâu và hai cháu nội rồi. Bà nên tính xem nấu gì thết đãi chúng chứ.
Thế là bà cụ chả còn tâm trí đâu mà giận, nhưng cả đêm thao thức chờ trời sáng.
Dân ba làng tụ tập hết cả ở bến Huyết. Khi thấy thương thuyền từ xa, họ thi nhau vẫy tay, reo hò vang dậy cả một khúc sông, thét gọi tên con cháu đến lạc cả giọng. Những đứa bé trên thuyền ngơ ngác, trong khi cha, ông của chúng ai nấy đều không kìm được xúc động, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Bà Cả Ngư khóc không thành tiếng, giọng khàn đặc, ôm chặt đứa con trai xa cách hơn chục năm, như thể chỉ cần bà nới tay, con trai sẽ lại đi mất. Không chỉ riêng bà Cả Ngư, mà bất kỳ người mẹ, người vợ nào có mặt trên bến sông lúc ấy cũng vậy.
Những người con, người ông, người cha bị vây kín, ngập trong những câu hỏi tới tấp nhưng không thể trả lời ai được, chỉ biết cười và gật đầu trong những giọt nước mắt hạnh phúc.
Chương thấy Nguyệt trên thuyền, vỗ vai Cự Lượng cười:
– Giao lại cho anh nhé, bố vợ, anh vợ, và cả chị dâu của anh nữa.
– Thầy đi đâu?
– Ta không chịu được những cảnh ủy mị, chả lẽ anh muốn mọi người nhìn thấy ta khóc chắc. Xin kiếu.
Nguyệt dẫn Cự Lượng đến ra mắt cha, anh và chị dâu, những cái ôm siết thay cho lời hỏi thăm giữa những người chưa từng gặp mặt.
Quân sĩ Thiên Đức giúp đem đồ đạc của mọi người về tận nhà rồi rút lui, nhường không gian riêng cho dân trong ba làng. Ba cô gái kia, vắng mặt Uyển Như, đến chung vui với bà Cả Ngư. Chương lấy lý do bận việc trong Nhất Vạn để tránh mặt. Thực tế, Chương nằm trên thảm cỏ ven bờ sông, thả hồn theo những cơn gió lạnh nhưng trong lòng l��i ấm áp lạ thường. Bởi lẽ, ý nguyện đầu tiên đã thành, cậu muốn gặm nhấm niềm vui một mình, đồng thời cũng muốn gia đình bà Cả Ngư được sum họp trọn vẹn, thỏa bao ngày nhớ mong. Sự hiện diện của cậu lúc này có lẽ sẽ trở nên rườm rà.
Uyển Như im lặng ngồi bên cạnh Chương không nói. Mấy cô nàng dần hiểu tính Chương, biết rằng khi đạt được thành quả gì, cậu thường thích ở một mình, bởi vậy họ cắt cử nhau để ý. Thường các cô hay để sẵn trà, hoa quả, kèm bát cơm, canh rau muống hay dưa gang phơi khô trên bàn. Khi nào đói, Chương sẽ tự ăn chứ không cần nhắc nhở.
Sớm hôm sau, Chương đến nhà bà Cả Ngư một mình, thấy một phụ nữ đang quét sân bèn chào ngọt sớt:
– Chị mới từ xa về chắc còn mệt, sao sớm vậy đã ra quét tước làm gì?
– Chào cậu, chả hay cậu tìm ai?
– Dạ, em nghe ông Lăng và anh Ngư mới về nên đến chơi chị ạ.
– Vâng, mời cậu vào nhà xơi nước.
Bà Cả Ngư và Kình Ngư thấy có khách đến chia vui liền bước ra cửa. Nhận ra Chương, bà cụ hỏi:
– Tối hôm qua mày về muộn lắm hay sao, tao chờ mày mãi. Đây là thằng Chương.
Chương tươi cười, cúi đầu chào bà cụ và Kình Ngư, rồi đến ông Lăng.
– Giờ cháu đến rồi đây.
Ông Lăng, Kình Ngư và vợ (gọi là chị Ngư) liền thay đổi thái độ, niềm nở mời cậu vào nhà. Kình Ngư rót trà mời Chương.
– Mời Mạc chủ tướng uống nước.
Chương giơ hai tay đón chén trà rồi bảo:
– Ông với anh chị cứ tự nhiên đi, nhà mình ngồi cả đi. Em là con cháu trong nhà, chứ có phải vương tướng gì đâu. Anh cứ ngồi đi, ông ngồi đi.
– Vâng, vâng. Tạ ơn chủ tướng.
– "Chủ tướng" hay gì em để ngoài cổng, anh cứ gọi em là Chương, chứ cứ gọi "chủ tướng" thế này, em ngại sao dám đến chơi nữa.
– Thằng Chương nói vậy rồi nhà mình đừng có làm khó nó. Làng này các ông các bà đều gọi nó là thằng Chương cả. Quân của nó mới gọi nó là chủ tướng thôi.
– Bà nói đúng rồi đấy, từ từ ông với anh Ngư sẽ quen ấy mà. Ông với anh chị cứ nghỉ ngơi thêm đi, qua Tết bắt tay vào cày cấy. Nhìn bà vui thế này em yên tâm. Thế bà còn giận cháu nữa không nhỉ?
– Mày còn hỏi kháy thân già này n���a. Thôi, anh em chúng bay ngồi uống nước, để tao làm cái gì cho mà ăn. Giờ này chắc mấy cô tiên nữ nhà mày chưa cho mày ăn đúng chứ?
– Lạnh thế này, cháu lại được cái lười ăn nên để các cô ấy ngủ nướng bà ạ.
– Mày cứ chiều chúng nó quá có ngày mày khổ thôi con ạ.
Chương nghe vậy chỉ cười tít mắt. Bà Cả Ngư và con dâu xuống bếp, còn lại ba người đàn ông. Sau những lời cảm ơn qua lại theo lẽ cần phải có, cũng thân tình hơn đôi chút, Kình Ngư rụt rè đề nghị:
– Anh em trước khi về đây đã một lòng muốn xin vào quân Thiên Đức. Ngư này có cơ hội gặp lại mẹ già và em nhỏ đều nhờ ơn của cậu. Nếu hôm nay cậu không đến, Ngư đã cùng anh em tới quân doanh, trước là tạ ơn Thiên Đức quân, sau là xin được làm lính rồi. Thật Ngư tôi…
Chương vội nói:
– Anh mới về cứ tranh thủ nghỉ ngơi ít bữa. Anh em nào muốn vào quân cứ gặp cô Duệ trình bày. Giờ anh về rồi, thật lòng em cũng mừng. Chuyện xưa chuyện nay chắc bà đã nói với anh cả rồi, em cũng mong ông và anh đây coi em là con cháu trong nhà. Chúng ta tuy không ruột thịt nhưng đùm bọc nhau, anh đừng nghĩ ngợi nhiều.
– Ngư tôi đã nghe em Nguyệt nói cả rồi, cậu là thầy của nó, lại thay Ngư tôi chăm sóc mẹ già. Cha con Ngư giờ được ngồi đây đều do một tay cậu cả. Xin cậu hãy nhận của Ngư một lạy.
– Ấy ấy! Anh đừng làm thế. Bà không lôi em về chắc em mất xác từ đời nào rồi, ơn đấy mới là ơn lớn. – Chương vỗ nhẹ vào tay Kình Ngư. – Mà căn nhà xưa của anh giờ đã bị quân Thiên Đức chiếm mất rồi, trả lại cho anh cũng khó.
– Cậu Chương lại đùa. Mẹ đã nói với tôi rằng cậu chọn nhà ấy làm nơi tiếp thượng khách. Quả thực, không chỉ riêng Ngư tôi mà tất cả anh em khi nghe vậy đều cho rằng cậu là người nhân nghĩa, trọng tình. Cậu đã xây lại ngôi nhà này to đẹp hơn cho mẹ, cha con Ngư tôi đội ơn còn không hết.
Bà Cả Ngư dọn cơm, bữa cơm có thịt gà thết đãi Chương. Chưa ai kịp đụng đũa thì bốn cô tiên kéo nhau đến ăn chực. Bữa sáng bất ngờ này tràn ngập tiếng cười nói.
Sớm hôm sau, hơn bốn trăm người trở về cùng gia quyến, họ tộc kéo đến trước bản doanh Thiên Đức với quà cáp như lồng gà, đôi lợn, mâm xôi, hoa quả đủ đầy. Chương mời tất cả vào bản doanh, thay mặt ba quân tướng sĩ nhận lời cảm ơn của mọi người, nhận những món quà ấy. Còn gà, vịt, lợn, ngan thì Chương từ chối khéo bằng cách nhờ bà con nuôi hộ để chúng đẻ thêm nhiều trứng, sinh thêm nhiều gà rồi sẽ nhận sau.
Hơn bốn trăm người đều được nhận vào quân nhưng mùng 5 Tết mới phải trình diện.
Do tình hình thực tế, Chương chưa thể thực hiện lời hứa với hai cô vợ chưa cưới, song cậu đã ấn định ngày mùng 3 Tết làm lễ ăn hỏi với Thiên Bình và Duệ. Bà Cả Ngư và ông Lăng một lần nữa đến Lâm gia phủ đem lễ vật ăn hỏi.
Lý phủ ở Siêu Loại, sáng mùng 1 lại có lễ vật ăn hỏi khiến Lý An phải suy nghĩ một cách nghiêm túc về số phận nghĩa nữ bặt vô âm tín. Vợ Lý An lại đến chùa Diên Ứng bốc quẻ. Thiền sư Sùng Phạm giải quẻ và bảo rằng quẻ số nói Lý phủ năm nay tin vui nhiều hơn tin buồn, và nữ nhân vẫn sẽ là người giúp giải trừ vận hạn.
– Số bà chắc chắn sẽ là dưỡng mẫu của Ái phi, quẻ năm nay còn rõ hơn quẻ năm trước.
– Thưa thầy, con chỉ có một nghĩa nữ tên húy Trịnh Lam Khuê đã mất mạng vì nghĩa. Thầy xem kỹ hộ con.
Thiền sư Sùng Phạm khẽ lắc đầu:
– Nghĩa nữ của bà vẫn còn, vận số rất xán lạn. Năm nay nghĩa nữ của bà còn có tin vui sao lại có thể mất mạng được? Người này là quý nhân của phủ, tai ương của Lý phủ cũng nhờ đó mà tan biến. Chả phải hôm nay quý phủ có hỉ sự hay sao?
– Thưa thầy, ngày đầu năm ngoái và cả sáng sớm hôm nay đều có lễ vật gửi đến nhưng không rõ của ai. Lễ vật sáng nay là lễ ăn hỏi ạ.
– Như vậy là rõ rồi, nghĩa nữ của bà đã tự gả cho người ta. Vì lý do nào đó mà rể hiền chưa lộ mặt. Chuyện này, đối với quý phủ mà nói, là một tin mừng. Có khi… còn tốt với cả dân Siêu Loại.
Lý phu nhân bán tín bán nghi, xin rút một quẻ nữa nhưng lạ thay, vẫn rút trúng quẻ trước đó.
– A di đà Phật, số trời đã định.
– Sao có thể như vậy ạ? Bạch thầy, thầy có thể nói rõ hơn giúp nhà con không?
– Lý phu nhân, bà là người nhân hậu. Lão nạp biết đến đâu đều đã thuật lại cho bà cả rồi. Bà nhất định là dưỡng mẫu của Ái phi, dân Siêu Loại này phải mang ơn bà. Nhờ bà nuôi nấng dạy dỗ Ái phi mà nhiều người dân Siêu Loại còn thấy được ngày mai. Chuyện tốt, chuyện tốt, bà đừng lo.
– Chả lẽ nghĩa nữ của con đã thành thân với vua?
– Thế thời thời thế, con tạo xoay vần, thiên cơ bất khả lộ. Bà cứ an lòng.
Lý An nghe vợ thuật lại cũng bỏ ngoài tai, bởi cuối năm vừa rồi chẳng có sự biến động gì trong phủ, và việc nghĩa nữ trở thành Ái phi thì mười phần chỉ là mộng tưởng.
Những câu chuyện bình dị, thấm đượm tình người luôn là sợi chỉ đỏ nối kết các trang sách của truyen.free.