Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 133: Trong ấm

Xứ Đông rồi đến Xứ Đoài, Bách tính miệt mài chờ đón gió Tây. Vạn Xuân mười lăm ta đây, Đến khi gió nổi phơi thây đầy đồng. Kỳ hồng lấp ló bên sông, Lý Đoài tụ nghĩa như rồng trong mây. Mặt trời thì mọc đằng Tây, Lý từ phương ấy bủa vây nhập thành.

Các vùng lân cận dạo gần đây xuất hiện bài đồng dao không rõ nguồn gốc, nghe đồn từ châu Đại Hoàng nhưng thực hư thì chẳng ai hay. Ngoài ra còn có thêm câu sấm truyền “Thiên hạ vô thập ngũ quân, bất vô Lý thị” ai ai đi chợ cũng nghe, song không mấy người hiểu rõ ý nghĩa.

Phạm Tu nghe Bỉnh Di báo lại, nửa mừng nửa lo, chẳng biết vị cao nhân nào đã truyền bá ra khắp nhân gian.

Phạm Tu chống kiếm, ngửa mặt xem thiên tượng, trăng đầu tháng tỏ rạng, sao sáng rõ. Góc trời phía Tây sáng rực, bất giác Phạm Tu mỉm cười một mình.

Còn ba tuần nữa là hết năm Thiên Đức 25, Thiên Bình sẽ bước sang tuổi mới. Theo di chiếu của tiên vương, nàng có thể bố cáo thân phận trưởng công chúa ra thiên hạ. Phạm Tu bàn tính với hai phó tướng cùng bà Dung, thấy rằng thời cơ chưa chín muồi. Thế và lực còn chưa đủ, nếu giờ bố cáo thiên hạ, e rằng sẽ gây sóng gió. Thiên Đức tuy lớn mạnh từng ngày, nhưng đó là sự lớn mạnh hơn chính bản thân họ trước đây; còn so với các sứ quân khác, e rằng vẫn chưa đáng kể là gì.

Phạm Tu thực cũng nghĩ đến việc kết liên minh với một sứ quân nào đó, nhưng vẫn chưa tìm ra phương án khả dĩ khi tứ bề đều bị ngăn lối. Sơn Tây vương ở xa, nước xa khó cứu lửa gần. Dù có kết liên minh, e rằng đến khi được ứng cứu cũng chẳng còn gì. Hơn nữa, như Chương từng nói với ông sau khi tiếp sứ giả, muốn mặc cả với người ta, bản thân mình phải có giá trị, nếu không có giá, nào ai đoái hoài?

Khả dĩ nhất, theo tính toán, là tận tâm tận lực ủng hộ cho Thiên Đức, bởi dải đất ven sông này đã trở nên chật chội, mà vùng vừa chiếm được lại chưa yên ổn. Song, Chương vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh, Phạm Tu không muốn chàng trai trẻ này phải gánh thêm trọng trách.

Bản thân Phạm Tu và những người thân tín cũng chưa biết sẽ nói với Chương thế nào về thân phận thật của Thiên Bình. Lòng người vốn khó dò. Tuy Chương chưa có ý định xưng bá, lại đang yêu chiều Thiên Bình, nhưng nào ai biết được khi di chiếu được ban ra thì điều gì sẽ xảy đến trong quân Thiên Đức? Liệu Chương có chịu hạ mình làm tôi cho một nữ nhân, hay sẽ trở thành kẻ bất đắc chí? Cách duy nhất là tìm cách đẩy thuyền để Chương mau chóng lấy Thiên Bình làm chính thất, của chồng công vợ. Mưu s��� là vậy, nhưng đùng một cái, cô gái họ Trịnh xuất hiện như ý trời, khiến Phạm Tu không thể không suy nghĩ. Ông chờ xem Chương sẽ hóa giải chuyện của mấy nữ nhân này ra sao.

Mấy ngày trời Thiên Bình mặt ủ mày ê nằm ở nhà bà Dung. Phạm Tu sai người đến Thiên Đức xem có chuyện gì, người về báo rằng Chương đang bận rộn thay đổi chiến thuyền ngày đêm, đến mức ngủ cũng chỉ kịp ngả lưng cùng thợ ngay trên sông.

– Việc này chẳng ai dám can thiệp vào đâu. Chỉ có thằng Chương mới giải quyết được, mà giờ nó bận như thế, chẳng ai dám đề cập chuyện Thiên Bình. Ta đoán rằng khi xong xuôi, tự khắc nó sẽ đến đón Thiên Bình về, cô lo gì.

– Em biết vậy chứ. – Bà Dung nói. – Nhưng em lo cô gái kia sẽ lợi dụng lúc cái Bình ở đây mà chiếm mất vị trí của nó. Con Bình thì dỗi vì thằng Chương đưa cô gái đó về lại không thèm đến đón nó.

– Đúng là trẻ con. Người ta là chủ tướng một quân, đến bữa ăn còn chẳng được ngồi mâm, ngủ cũng không đủ giấc. Cô khéo léo kể lể nỗi khổ, nói phóng đại lên một chút cho con Bình nó xót ngư���i của nó, tự động mò về. Nó mà rời được thằng Chương thì ta đổi họ.

Bà Dung về, ngồi ăn cơm chống đũa thở dài, mắt nhìn xa xăm ra cửa, buông lời bâng quơ:

– Thằng Chương mới ốm dậy, một tay còn chưa cử động mạnh được mà cứ mải việc bỏ cả ăn thế này thì bao giờ mới hồi phục được chứ. Chẳng biết giờ này đã ăn uống gì chưa, rõ là khổ!

Lúc khác gấp chăn, bà lại nói một mình:

– Trời lạnh thế này mà cứ chường mặt trên sông đục với đẽo cùng đám thợ, vết thương chưa lành, có khi chết cóng mất thôi.

Bà Dung bảo Ngọc đưa sang cho Chương âu thịt kho đông, dặn Chương nhớ ăn. Ngọc về kể rằng Chương ngủ ngoài xưởng thuyền đã ba hôm, rằng Chương đang cho dựng một thứ gì đó dưới sông, trông giống như một bánh xe lớn, chẳng hiểu dùng để làm gì. Mặt mũi trông tiều tụy, hốc hác, gầy như xác ve.

Ngọc vừa về, Thiên Bình liền lẻn ra hỏi thêm, nhưng Ngọc chỉ nói là biết có bấy nhiêu. Thiên Bình hỏi Lam Khuê làm gì, Ngọc đáp:

– Lo cơm nước cho cậu Chương, nhưng nghe đâu cô ấy chưa thạo việc bếp núc nên cậu ��y ăn qua loa.

– Chị Duệ đâu? Hạng con nhà quan ấy thì biết gì bếp núc, anh ấy làm sao nuốt trôi được?

– Duệ nó đang ngập đầu với sổ sách, mà cô Như thì chưa về.

Thiên Bình sốt ruột lắm rồi nhưng vẫn cứng đầu cứng cổ chưa chịu về. Nàng nằm bẹp trên giường, nhưng hễ có tiếng bước chân là y như rằng ngó đầu ra cửa sổ ngóng trông.

Bà Dung chứng kiến tất cả cảnh này, dở khóc dở cười, không hiểu đứa con gái mình mang nặng đẻ đau lại giống tính ai. Thấy vẫn chưa đủ sức nặng, bà Dung xúi thêm vài người khác nói bóng nói gió, cốt cho Thiên Bình nghe câu được câu mất rằng Chương có vẻ rất cảm kích cô gái họ Trịnh kia vì chuyện cơm nước.

Chiều ấy, Thiên Bình không thể ngồi yên nữa, định khăn gói về Thiên Đức đòi ngôi chính thất. Nàng vừa ra đến cửa, liền nghe bà Dung về báo vừa thấy Chương ở đầu làng Nhất Vạn. Thiên Bình liền trở vào nhà, giả vờ ngủ chờ người đến đón, nhưng cả canh giờ trôi qua vẫn chẳng thấy Chương đâu. Nàng đành viện cớ đi dò hỏi. Nữ binh báo rằng Chương đang ở trong xưởng đúc, hỏi han thợ thuyền rồi cùng thử làm gì đó với mấy bác thợ cả, xong lại không cho ai vào xem.

– Chủ tướng đang làm một bánh xe bằng tre nứa cao dễ đến hai trượng dưới sông, hình như để đo sức nước hay dẫn nước gì đó. Kỳ lạ lắm. Chị có hỏi thì chủ tướng nói thử làm để dẫn nước lên cánh đồng vì sắp đến mùa cấy lúa.

– Anh ��y thì biết gì việc cấy lúa mà lại làm? Cô gái họ Trịnh kia sao rồi chị?

– Cô ấy vẫn đang lo cơm nước mấy hôm nay.

– Cô ta không biết bếp núc đâu, anh ấy không thể nuốt trôi được, em biết mà.

– Chủ tướng khen ngon mà nhỉ? Em định bao giờ thì về?

– À… em còn tí việc sắp xong rồi.

Đoạn, Thiên Bình về nhà, hết đi ra lại đi vào chờ đợi, nhưng tối mịt người vẫn chẳng thấy Chương đâu. Nàng chạy ra xem thì ngựa vẫn còn đó nên tạm yên tâm. Thiên Bình chắc mẩm Chương xong việc sẽ đến tìm, nhưng cũng lo anh chàng mải việc mà về luôn. Bà Dung thấy con gái hết đứng lại ngồi, hết thở dài lại nhăn nhó, nhưng vẫn giả vờ không hay biết gì.

– Con đi gọi thằng Chương xem nó có về đây ăn cơm không. Muộn thế này rồi, cứ lúi húi ngoài ấy làm gì không biết.

Thiên Bình không chịu đi, bà Dung cũng mặc kệ, thản nhiên ăn cơm ngon lành rồi chong đèn ngồi khâu vá. Giữa giờ Hợi, Thiên Bình buông xuôi, nghĩ Chương sẽ làm việc xuyên đêm. Nàng bó gối ngồi bên cửa, ấm ức rơm rớm nước mắt, thì bóng dáng quen thuộc mà cô trông ngóng bỗng bước vào khoảng sân tranh tối tranh sáng.

– Sao muộn rồi mà em còn chưa đi nghỉ, cứ ngồi đây để muỗi nó khiêng đi mất thì sao?

Thiên Bình đứng dậy định nói gì đó, thì Chương đã lách qua, cúi đầu chào bà Dung:

– Khuya rồi mà mẹ còn ngồi may vá thế này, sẽ ảnh hưởng đến mắt đấy mẹ ạ.

Chương gọi mẹ ngọt xớt, không hề giả trân mà vô cùng tự nhiên, khiến ngay cả bà Dung cũng khẽ giật mình, đâm cả kim vào tay. Đây là lần đầu tiên có chàng trai gọi bà là mẹ, mà chàng trai đó lại chính là người bà muốn làm con rể thật mau.

– À thì mẹ cũng cố cho xong việc. Con đã ăn uống gì chưa?

– Con ăn với mấy bác trong xưởng rèn rồi ạ, vừa mới xong việc. May quá, con tưởng nhà mình đã ngủ cả rồi.

– Thôi ngồi xuống đi, mẹ lấy nước cho uống. Ô, sao mặt mày đen như than thế kia? Tóc tai toàn đất sét vậy? Để mẹ đun nước cho con tắm.

– Thôi con phải về ngay, vì ở Thiên Đức còn dở mấy việc. Mẹ cho Thiên Bình về cùng con luôn được không ạ?

– Việc chưa xong thì mai làm, hay con ngủ lại đây một đêm?

– Con có hẹn mấy chú bác ở xưởng thuyền, phải về xem đã xong chưa mẹ ạ.

Hai mẹ con cứ nói chuyện qua lại tự nhiên như thể Thiên Bình vô hình, nhưng cô chẳng lấy đó làm buồn. Thay vào đó, trong lòng Thiên Bình vui như mở hội vì nghe Chương gọi mẹ mình là mẹ. Điều mà dạo gần đây Thiên Bình vẫn thường nhắc nhở, nhưng Chương vẫn cứ gọi cô.

– Em về với anh nhé. Mấy hôm vừa rồi anh bận quá, cứ định bảo đón em mà rồi cứ bận mãi, giờ mới thu xếp được. Mình về nhé?

Thiên Bình chỉ gật đầu rồi vào trong buồng cầm tay nải ra. Bà Dung đã biến đi đâu mất. Bấy giờ, Thiên Bình mới hỏi:

– Em cứ tưởng anh quên em rồi?

– Làm sao có thể? Em nghĩ lung tung rồi, mình về thôi.

Thiên Bình chỉ chờ có vậy, bước nhanh ra cửa. Chương dắt tay Thiên Bình đi mau. Ra đến cổng thì trời đã tối om, Chương liền dừng lại, cúi xuống hôn vội Thiên Bình một cái. Thiên Bình đứng im, Chương hôn thêm một cái nữa rồi mới dắt nàng đi tiếp.

Người yêu nhau thường là vậy, thời nào cũng thế, chẳng cần nói nhiều. Hoặc có nói nhiều thì chỉ cần một nụ hôn là mọi chuyện lại đâu vào đấy cả.

Đội Thần Vũ đang chờ ngoài cổng làng, nhưng… không có ngựa của Thiên Bình.

– Cô Dung vừa mượn nói là có việc cần đi.

Thiên Bình lập tức hiểu ra mình đã trúng kế của mẹ, còn Chương thì không hề hay biết nên bảo một nữ binh ngủ lại nhường ngựa cho Thiên Bình.

– Chúng ta cưỡi chung một ngựa cũng được.

Thiên Bình nói, Chương ngó quanh thấy đã khuya nên cũng đồng ý. Những nữ binh liền nháy mắt nhau đầy ý nhị, rồi kẻ trước người sau, dành cho đôi trẻ một khoảng không gian đủ riêng tư. Thiên Bình ngả người tựa đầu vào vai Chương, hỏi:

– Anh còn đau không?

– Cũng đỡ rồi, nay mai là sẽ bình thường thôi mà.

– Sao hôm nay anh lại gọi mẹ ngọt thế?

– Mẹ mình thì mình gọi thôi, có gì mà ngọt với nhạt. Trước sau gì cũng là mẹ anh, gọi sớm một ngày cũng chẳng thiệt gì.

– Có phải anh làm vậy cốt để làm em vừa lòng rồi bỏ qua cho cô gái họ Trịnh kia không?

– Lam Khuê là Lam Khuê, em là em. Anh cũng không yêu cầu em phải bỏ qua cho cô ấy, cô ấy có lỗi gì với em đâu nào. Anh gọi mẹ là mẹ vì anh thấy cần phải vậy, chứ đâu phải làm để em vừa lòng.

– Rồi nếu em bắt anh chọn giữa em và cô ta thì sao?

– Em là cô gái thông minh, làm sao phải làm vậy chứ. Anh có lỗi với cô ấy, cô ấy bỏ qua cho anh đã là điều tốt rồi. Mấy hôm nay em cứ ở Nhất Vạn, lắm lúc xong việc anh muốn thấy em cũng chẳng thấy đâu. Nhà không có em yên ắng quá, anh ngủ không yên giấc.

– Anh thật khéo miệng, kiểu gì cũng nói được.

– Nếu không vậy thì nào cô nào chịu thương anh chứ, em nhỉ?

– Được rồi, xem như em bỏ qua cho cô ta. Nếu sau này cô ta còn có ý hại anh thì chính tay em sẽ tiễn cô ta xuống âm phủ.

– Ừ, cơ mà làm bà cả thì cũng phải đủ nhân hậu và bao dung nữa chứ. Em cứ giận dỗi không về có khi anh đoản thọ vì nhớ em mất.

– Chỉ được cái lẻo mép là tài.

– Hề hề hề, chứ không thì anh đã toi từ đời tám hoánh nào rồi, em nhỉ?

– Nhưng mà sắp Tết rồi, Siêu Loại anh chưa lấy lại được thì làm sao cưới em đây?

– Đợt nọ em nói chỉ cần mỗi anh là đủ còn gì?

– Vậy anh phải mau xin mẹ cho cưới em đi. Em là chính thất rồi, em hứa, anh muốn có bao nhiêu thiếp cũng mặc.

– Đàn ông lấy nhiều vợ sẽ yểu mệnh, anh nghe các cụ bảo thế. Giờ mọi chuyện còn ngổn ngang, chưa đâu vào đâu mà đã tính đến chuyện lấy vợ thì… nhưng mà anh có cách. Anh tính rồi, anh sẽ nhờ bà Cả Ngư làm cơi trầu dạm ngõ, làm lễ đính ước trước, em nhỉ? Em sắp mười chín mà ở quê anh… tuổi này vẫn còn đi học đấy.

– Ưm. Mẹ em sẽ là mẹ anh, rồi có ngày nào anh về nơi anh đến, hãy dắt em theo. Em cũng muốn được gặp bố mẹ chồng.

Chương vuốt tóc Thiên Bình, cả hai bỗng chốc im lặng, khoảnh khắc hai trái tim đập chung một nhịp. Thiên Bình ngẩng đầu lên nhìn Chương, đón đợi một nụ hôn.

Chẳng có lời tỏ tình chính thức nào, mọi thứ cứ tự nhiên xảy đến như điều tất yếu. Nụ hôn dài nhất kể từ khi hai người yêu nhau, trộn lẫn nhiều cảm xúc khó tả. Nếu không phải đang trên lưng ngựa, e rằng vị chủ tướng Thiên Đức và cô đầu lĩnh Thần Vũ đã sẵn sàng ăn cơm trước kẻng. Bởi về đến nhà, trong ánh đèn dầu lạc, mặt Chương và Thiên Bình đỏ phừng phừng như mặt trời giữa trưa. Duệ sợ Chương và Thiên Bình bị ốm, liên tục hỏi han khiến Chương húng hắng ho rồi vội vàng chuồn ra xưởng đóng thuyền.

Thiên Bình ngây ngất như kẻ trên mây, tính tình bỗng thay đổi hẳn, tưởng như cô và Lam Khuê chưa từng có thù oán gì. Nàng hỏi thăm Khuê ăn ở thế nào, có gì khó khăn cứ nói, khiến không chỉ Khuê mà ngay cả Duệ cũng sợ Thiên Bình có chủ ý mờ ám nào đó. Duệ vội vã tất tả đi gặp Chương, kéo vội cậu ra một góc, lo lắng tỏ bày, và rằng Chương nên về xử trí.

Chương liền tranh thủ làm Duệ trải qua cảm giác chân bước trên cỏ mà tưởng đang bay trên mây. Nụ hôn chẳng như mọi lần là những cái chạm môi nhẹ nữa. Duệ bước vào nhà, mặt đỏ như gấc, chân nam đá chân chiêu, nhìn Thiên Bình rồi cười ngây ngốc. Chỉ Lam Khuê là chưa hiểu vì sao hai cô gái cùng nhà bỗng trở nên kỳ lạ đến vậy. Đêm nằm ngủ, Duệ và Thiên Bình ôm nhau cười khúc khích, khiến Lam Khuê nằm co ro trong chăn, thầm nghĩ:

– “Người ở đây thật kỳ lạ, hai kẻ này rất bất thường, liệu bọn họ có thừa cơ ra tay với mình không nhỉ? Chắc là không, cô Duệ kia yếu xìu mà.”

Lam Khuê bốc số muộn nên chưa biết cảm giác bay trên mây là như thế nào, sao mà hiểu được. Trong khi hai kẻ chung giường ngủ mê mệt vẫn nhoẻn miệng cười, thì kẻ ở giường còn lại nửa đêm không yên giấc, đành mò ra ngồi xem Chương làm việc. Lâu dần thành thói quen, Lam Khuê thường hay ngồi lặng im ngắm nhìn nam nhân mình thầm thích tỉ mẩn trao đổi với người nọ người kia để làm ra những thứ kỳ lạ.

Bốn cô gái cùng yêu một chàng trai theo cách riêng, còn chàng trai sắp hai mươi hai tuổi liệu có đủ thông minh và khôn khéo để quản lý “đàn hổ dữ” này không?

Chỉ tại truyen.free, bạn mới có thể tìm thấy bản dịch hoàn chỉnh và trau chuốt của tác phẩm này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free