(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 126: Bồ câu đưa thư
Chương bắt đầu chú ý đến loài bồ câu từ những ngày còn chăn trâu, khi cậu thường xuyên “ăn ké” chim nướng của đám Tôn. Bồ câu tuy có thể đưa thư, nhưng vào thời điểm ấy, Chương tự hỏi mình sẽ gửi thư cho ai và nuôi bồ câu để làm gì.
Mấy tháng trước, Chương đã cho xây một chuồng bồ câu. Mọi người thấy chủ tướng nuôi chim, tưởng chỉ để khuây khỏa, vui cửa vui nhà nên Chương chỉ ậm ừ cười trừ. Thiên Bình, Duệ hay Uyển Như đoán Chương nuôi những chú chim bồ câu hẳn có ý đồ nào đó, nhưng mãi không thấy Chương có động thái gì, đến việc cho chim ăn cũng chẳng mấy khi đích thân làm. Thế nên, các nàng đành nghĩ có lẽ Chương chỉ nhất thời hứng thú mà thôi.
Chương gọi Thái Hương đem một lồng chim đến, bắt ba con, dặn mang đến chỗ Cự Lượng.
“Việc này là bí mật, em hỏi anh Lượng cần nhắn gửi điều gì thì viết vào giấy cuộn thật nhỏ, buộc vào chân bồ câu rồi thả nó ra. Có ba con bồ câu, tốt nhất là ba lời nhắn khác nhau. Xong xuôi em cứ chờ ở đó.”
Thái Hương vâng lời định đi lấy ngựa thì Chương dặn dò thêm:
“Nhớ thầy dặn, dùng chữ Bụt, ngắn gọn và có dấu hiệu để biết ai gửi. Ví dụ, anh Lượng, anh Nghiêm, anh Hổ, mỗi người phải tự chọn một mật hiệu riêng, chỉ họ biết. Dũng đang ở đó, xong việc thì bảo nó về gặp thầy.”
Thái Hương đi rồi, Thiên Bình thắc mắc:
“Ba con bồ câu mang cho ai thì ai được ăn, ai không hả anh?”
Chương cười và đáp:
“Từ nay, các đầu lĩnh cần có mật hiệu riêng để sau này người khác nghe hay nhìn thấy là có thể nhận ra đó là ai. Em chọn một…”
“Cần gì chọn, em viết hai chữ ‘chính thất’ là được.”
“Chuyện nghiêm túc đấy.”
“Đấy vẫn luôn là việc nghiêm túc nhất của em.”
Chương không nói thêm vì Thái Hương vốn là người liên lạc riêng của Thiên Bình, nhưng Chương cũng thường sử dụng cô bé vì Thái Hương rất lanh lợi.
Người liên lạc của Duệ là Trúc. Chương hỏi thì Duệ chọn số “2” mà không mảy may suy nghĩ. Vài hôm sau, Lâm Uyển Như thay vì chọn số “3” cô nàng lại chọn “Ái phi”. Xem ra chỉ có Duệ là người khiến Chương yên lòng.
Thái Hương gặp Lượng, Hổ và Phúc Lý. Lượng chọn mật hiệu là “Minh Nguyệt”, tức “trăng sáng”, cũng là tên cô gái anh ta thương yêu. Hổ chưa có ý trung nhân, lại đang chỉ huy pháo nên vẽ đại một hình tròn làm mật hiệu. Phúc Lý đang theo đuổi một cô gái trong đội Thần Vũ nên cũng dùng tên cô gái ấy làm mật hiệu.
Về phần nội dung, Lượng muốn Nguyệt sẽ về giúp sức thay vì tiếp tục ở lại Siêu Loại. Hổ và Phúc Lý không biết nhắn gửi gì nên mỗi người xin chủ tướng… một củ sắn. Cả ba đều không hiểu chủ tướng đang tính toán gì, Thái Hương cũng không rõ, chỉ biết làm theo lệnh.
Ba con bồ câu bay khuất dạng, Lượng chống nạnh, nhìn theo rồi hỏi Thái Hương:
“Em suốt ngày kề cận bên thầy mà không biết thầy tính làm gì à? Anh còn tưởng ba con bồ câu này sẽ được dùng để nướng ăn, ai ngờ lại thả chúng đi mất!”
“Em không rõ, nhưng em đoán rằng chủ tướng toan tính gì đó liên quan đến việc đưa tin. Gần đây chủ tướng hay hỏi chúng em mất bao lâu để cưỡi ngựa hoặc chạy bộ từ nơi này đến nơi khác.”
“Đúng là… ông thầy thật khó đoán.”
Hơn một canh giờ sau, binh sĩ từ đại bản doanh đến báo với Lượng rằng chủ tướng đồng ý cho Nguyệt dưới quyền của Lượng. Phúc Lý và Hổ mang củ sắn đến gặp Lượng, nét mặt cả hai mười phần ngơ ngác, không hiểu vì sao Thái Hương chưa về mà chủ tướng đã biết được.
“Chả lẽ đám bồ câu thực sự bay về đại bản doanh?”
Lượng hỏi Thái Hương, Thái Hương cũng chịu.
“Nếu đưa tin kiểu này thì trăm ngựa cũng không bì kịp, sao ông thầy có thể điều khiển được bồ câu nhỉ?”
Thái Hương cùng Dũng, con của Trần Thông, về đại bản doanh, mang theo những thắc mắc của ba đầu lĩnh. Chương gọi cả Trúc đến và phổ biến cách thức truyền tin bằng bồ câu. Chương lưu ý, những tin tức quân cơ quan trọng phải được gửi hai đến ba lần, cách nhau một khắc, phòng trường hợp bồ câu bị bắn hạ. Tin tức được viết bằng chữ Bụt, có ký hiệu của người gửi. Đại bản doanh sẽ nuôi nhiều bồ câu hơn, quy định mỗi khi quân di chuyển đều phải đem ít nhất năm con bồ câu để chuyển tin về đại bản doanh. Cự Lượng và các quân doanh sau này đều phải nuôi bồ câu, nhưng vì sao phải nuôi thì rất ít người biết.
Làng Nhất Vạn cũng nuôi bồ câu, và mỗi khi quân Thiên Đức xuất binh, Bỉnh Di đưa bồ câu theo để chuyển tin về song song với việc gửi tin của quân Thiên Đức. Chương đồng ý việc này và dần giao việc tổng hợp tin tức tình báo cho Bỉnh Di đảm nhiệm tổng thể.
Mỗi đại đội đều phải có một người lo việc liên lạc, các cậu bé mười bốn, mười lăm tuổi được lựa chọn. Vì Nguyệt sẽ hỗ trợ Lượng, nên đội trinh sát tạm thời sẽ do Thái Hương phụ trách, chờ khi Tôn trở về sẽ bàn giao lại.
Lâm Uyển Như trở về với mấy thuyền lương chất đầy, báo với Chương rằng sứ giả của Lý Đạo Thành đã gặp Phạm Tu.
Chương cùng ba cô gái đến làng Nhất Vạn tiếp sứ theo yêu cầu của Phạm Tu. Chương cảm thấy có thiện cảm với ông Thái sư họ Lý bởi năm lần bảy lượt ông ấy âm thầm ủng hộ mà chưa hề đưa ra bất kỳ yêu sách nào. Trên đường đi, Uyển Như cho biết tình hình vùng Sơn Tây và cho hay Quảng Trí quân sớm muộn cũng sẽ tấn công Sơn Tây vương.
“Vùng chúng ta chẳng có mỏ vàng, bạc, đồng hay sắt,” Chương nói. “Những món ấy rất quan trọng cho cuộc chiến. Lý Thái sư nhiều của cải như vậy, cớ sao không giúp đỡ chúng ta, có điều… ở đời chẳng ai cho không ai cái gì, chỉ là chưa đến thời điểm thích hợp.”
“Quảng Trí quân mà đánh Sơn Tây vương sẽ có Vũ Ninh vương ra tay giúp sức,” Uyển Như nói.
“Và Tô Trung Từ ngư ông đắc lợi? Thảo nào quân của ông ta bị đánh tan tác mấy hôm nay mà vẫn chưa thấy quay về. Lý Thái sư ắt hẳn cũng đã nắm rõ tình hình.”
Sứ giả của Lý Đạo Thành là Nguyễn Chính Nghĩa, từng giữ chức Viên ngoại lang lúc tiên vương băng hà. Sau Tam vương chi loạn, Chính Nghĩa theo Lý Đạo Thành.
“Hạ quan nghe Tả Đô đốc đề cao Mạc chủ tướng là người tuổi tr�� tài cao, trí dũng song toàn, không ít lần khiến địch quân khiếp vía, hạ quan vô cùng ngưỡng mộ, nay được gặp Mạc chủ tướng thật vinh hạnh.”
“Nguyễn đại nhân quá lời, tại hạ được Tả Đô đốc tin yêu như con cháu nên chỉ gắng sức để Tả Đô đốc an lòng.”
“Chẳng hay lệnh tôn và lệnh đường của Mạc chủ tướng đang ở đâu? Lý Thái sư muốn gửi lệnh đường chút quà mọn.”
“Bẩm Nguyễn đại nhân, tại hạ lấy trời làm cha, đất làm mẹ, bách tính là gia quyến của mình. Nghĩa mẫu của tại hạ hiện ở thôn Đường Vỹ.”
Viên ngoại lang Chính Nghĩa cung kính tặng quà, Chương vui lòng nhận. Trong câu chuyện xã giao dò ý lẫn nhau, Chính Nghĩa hỏi đến ba cô gái nãy giờ vẫn ngồi lắng nghe. Chương nói:
“Uyển Như tiểu thư thì đại nhân đã rõ rồi. Tiểu thư là thương nhân danh tiếng có giao tình với Thiên Đức quân. Đây là nữ sĩ Nguyễn Diệu Huyền, một người tâm phúc của tại hạ.”
“Còn đây hẳn là Phạm tiểu thư, đầu lĩnh đội nữ nhân tài sắc vẹn toàn của Thiên Đức?”
Nguyễn Chính Nghĩa thủ lễ:
“Nữ nhân hào kiệt khiến Lý Sứ tướng phải hồn xiêu phách lạc thật làm hạ quan chỉ biết bái phục. Mạc chủ tướng trí dũng song toàn, Lý Thái sư mến mộ người nên có nhã ý muốn gả ái nữ làm thê thiếp. Hạ quan đã trình bày sơ qua với Tả Đô đốc, nhưng ngài ấy nói không thể tự mình quyết định được.”
“Tại hạ xin nhận ý tốt, xin đa tạ Lý Thái sư nhưng đại nghiệp chưa thành, tại hạ nào dám nghĩ đến chuyện riêng tư khác. Nhờ đại nhân chuyển lời giúp tại hạ.”
“Một trang hào kiệt như Mạc chủ tướng năm thê bảy thiếp là lẽ thường. Đại nghiệp còn ngày rộng tháng dài nhưng có người nâng khăn sửa túi sớm ngày nào, tốt ngày ấy.”
Chương cười, định đáp lời thì Thiên Bình nói:
“Thưa Nguyễn đại nhân, Mạc chủ tướng tuy chưa lập gia thất nhưng thê thiếp đã nhắm đủ. Chẳng giấu đại nhân, tiểu nữ sẽ là chính thất, hai vị tỷ tỷ đây là phu nhân. Đại nghiệp còn chưa xong, nam nhân lập nhiều thê thiếp thì còn đâu tâm trí mà lo đại sự.”
Nét mặt Nguyễn Chính Nghĩa thoáng rạng rỡ, Chương nhận ra điều đó nhưng không hiểu. Chính Nghĩa niềm nở:
“Phạm tiểu thư nói chí phải, hạ quan đã hiểu. Phạm tiểu thư, Nguyễn tiểu thư và Lâm tiểu thư đây đều là những nữ hiền tài, thật xứng với Mạc chủ tướng, đều là những người trẻ tuổi tài cao. Hạ quan xin tặng các tiểu thư món quà nhỏ của Lý Thái sư.”
Thuộc hạ của Nguyễn Chính Nghĩa bê đến một khay gỗ phủ vải đỏ, mở ra thấy vòng ngọc, trâm cài cùng vài món trang sức bằng vàng lấp lánh.
“Lý Thái sư thật chu toàn nhưng tiểu nữ e rằng…”
Chương nhìn khay châu báu rồi nhìn ba cô gái, quả thật bấy lâu nay cậu chưa để tâm đến những món trang sức nhỏ xinh mà các cô gái đều thích.
“Lý Thái sư đã cho thì chúng ta nên nhận.”
Chương lấy ra một miếng sắt nhỏ đưa cho Nguyễn Chính Nghĩa và nói:
“Thiên Đức quân được Lý Thái sư coi trọng, Lý Thái sư còn quan tâm đến gia quyến của tại hạ khiến tại hạ lấy làm cảm động. Tinh hoa ngũ hành thiết do tại hạ làm ra, tuy chỉ là một miếng sắt nhưng chứa đựng cả tấm lòng thành của tại hạ. Nhờ đại nhân gửi đến Lý Thái sư giúp tại hạ. Thịnh tình mà Thái sư dành cho Thiên Đức quân bấy lâu nay, tại hạ nhất định sẽ không quên.”
Trên đường trở về đại bản doanh, Chương nói với Uyển Như:
“Em cho người bám sát bên Sơn Tây vương, đến đầu tháng sau cho Thái Hương và vài người khác theo thuyền buôn đến để nghe ngóng tình hình.”
“Anh cảm thấy có gì lạ sao?”
“Thái sư có ý kết liên minh nhưng vẫn còn dò xét thái độ của chúng ta, anh đoán vậy. Đây không phải lần đầu ông ấy sai sứ đến, nhưng đây lại là lần đầu tiên sứ giả đi cùng em, điều đó có nghĩa là người của Thái sư đã thu thập được không ít tin tức. Từ nay về sau em đi lại cẩn trọng, không nên lộ mặt nữa.”
“Anh lo em sẽ bị bắt làm con tin?”
“Tốt nhất đừng để chuyện ấy xảy ra. Ông ta biết em là quân Thiên Đức thì kẻ khác cũng sẽ biết. Anh cần nắm tình hình nơi ấy, cả địa hình nữa, cử người của ta thâm nhập là đủ, em không được ra mặt. Đây là lệnh.”
“Được rồi, em ở nhà là được chứ gì, đi cũng mệt rồi.”
Chương nói với Thiên Bình:
“Lễ vật của Thái sư có nhiều đồ tốt, mấy chị em thích chứ?”
“Chị Duệ với chị Như sẽ thích chứ em mà đeo những thứ này thì làm sao đánh trận được?”
“Thì lúc không đánh trận hãy đeo, chẳng lẽ em định suốt đời chỉ mặc quân phục như thế này thôi sao? Uyển Như và Duệ mặc váy áo cũng rất đẹp, Tết đến nơi rồi, ba chị em cũng nên có váy áo mới đón Tết.”
“Trước nay tiền tài do chị Duệ quản, việc này cũng do chị ấy định liệu. Em chỉ thích những thứ do anh tặng.”
“Chúng em cũng thế!”
“Lại phải dùng một Tinh hoa ngũ hành thiết để đổi lấy chỗ này nữa chứ.” Chương nhăn mặt. “Cứ cất đi, sau này anh đi lấy vợ cũng cần có lễ vật biếu song thân chứ tay không sao được.”
Lý Đạo Thành nhận miếng sắt từ tay Chính Nghĩa mà càng thêm hài lòng. Ông đã biết những điều mình cần. Chính Nghĩa đã được phép đến vấn an Phạm Quý phi theo nguyện vọng và dâng hậu lễ. Chính Nghĩa cũng khẳng định Phạm tiểu thư đó giống Phạm Quý phi, họ nhất định là mẹ con ruột thịt.
“Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, Phạm Thiên Bình đó chính là Lý Thiên Bình. Thiên hạ sau này là của họ Mạc theo ý trời? Kẻ này còn trẻ mà đã thâm sâu khó lường. Hoa đào tượng trưng cho năm mới, vậy việc hắn tặng ta có ý nghĩa gì đây? Một vương triều mới chăng? Mạc chủ tướng? Mạc Thiếu úy?… Phạm Tu ơi là Phạm Tu, rốt cuộc lão đang mưu tính cái gì đây?”
Mọi nội dung trong bản biên tập này đều được tạo ra bởi truyen.free, rất mong bạn đọc ủng hộ bản quyền.