Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 125: Tập kích rồi công đồn

Yết Kiêu cho thuyền cặp bờ đổ quân, nước sông lạnh buốt không khiến các chàng trai tuổi đôi mươi chùn chân.

Trương Lôi dẫn trăm tinh binh đeo nỏ Liên Châu, mỗi người ôm theo hai đạn đá cắp nách. Họ nối đuôi nhau, quần xắn đến bẹn, lom khom bước qua những bờ ruộng, gò đống. Đêm nay trời không mưa nên cũng đỡ lạnh đi vài phần.

Trương Lôi đi đầu cùng Nghiêm Phúc Lý, men theo sợi dây trinh sát vừa giăng mà tiến. Cứ mỗi trăm trượng, lại có một trinh sát chờ sẵn dẫn đường. Trương Lôi và Phúc Lý tách thành hai nhóm, đến vị trí dự định đặt pháo rồi nằm chờ. Hai vị trí cách nhau khoảng năm mươi trượng, đều là địa hình ruộng đồng, nhưng có một dãy gò cao khoảng hai thước, cỏ mọc um tùm che chắn phía trước. Từ đó, có thể nhìn thấy rõ hàng cự mã và những chảo dầu nhỏ đang cháy bùng bùng trong trại quân.

Trinh sát trở lại dẫn bọn Bạch Hổ, Cát Lợi cùng mười hai khẩu pháo và hai trăm quân sĩ. Tám người khiêng một khẩu pháo đi băng băng, cứ mỗi quãng trăm trượng lại luân phiên thay đổi người khiêng. Số đạn đem theo hơn ba trăm quả, đều là đạn đá tròn.

Sau khi sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, Bạch Hổ bàn với Trương Lôi việc chuyển hai khẩu pháo cùng hơn tám chục viên đạn dự bị về hướng Đông Bắc. Kế hoạch là sẽ áp sát thêm khoảng ba mươi trượng để bắn sâu vào trong doanh trại. Trương Lôi đồng ý và điều động hai mươi quân bảo vệ. Cát Lợi chỉ huy hai khẩu pháo này, với cách bắn đúng như hôm trước: bắn năm quả rồi lại khiêng pháo tiến thêm năm trượng để bắn tiếp.

Viên đạn thăm dò đầu tiên không tới đích, viên thứ hai rơi vào quân doanh, dường như không trúng ai cả, nhưng ngay sau đó, một cơn mưa đá đã bắt đầu. Mỗi phút, có khoảng bốn viên đá từ một khẩu pháo bắn lên khoảng không tối đen rồi rơi xuống một vị trí bất kỳ trong quân doanh.

Trong khoảng hai phút, mười khẩu pháo đá đã nã tám mươi viên đá, mỗi viên lớn hơn bưởi Đoan Hùng một chút, vào doanh trại địch. Đá rơi vào lều bạt, vào những khoảng trống, và rồi rơi trúng một chảo dầu đang cháy.

Quân lính trên những chòi canh vừa dựng không thể phát hiện ra kẻ địch và hướng tấn công, trong màn đêm đen kịt bao phủ tứ phía.

Cát Lợi cũng cho khiêng pháo tiến gần thêm mười trượng rồi bắn cấp tập.

Quân doanh nhốn nháo, quân sĩ chạy túa ra, la hét vang trời, nhưng đá vẫn không ngừng trút xuống đầu họ. Hàng trăm ngọn đuốc mau chóng được thắp lên, một vài lều đã bén lửa, cháy bừng bừng, giúp bọn Bạch Hổ và Cát Lợi nhìn rõ hơn tình hình.

Bạch Hổ ra lệnh khiêng ba khẩu pháo qua gò thấp, tiến thêm mười trượng và bắn cho đến khi hết đạn. Trong suốt mười phút tác xạ, không hề có bất cứ tiếng hô nào, đây chính là thành quả của những ngày tập luyện gian khổ. Đạn được chuyền tay nhau, đặt vào giá và phụt một cái liền bay vút đi.

Địch quân phát hiện ra hướng đá rơi nhưng chưa dám tiến. Đến khi không còn thấy tiếng bịch bịch nữa, chúng mới kéo nhau đốt đuốc xông ra. Bọn Bạch Hổ đã khiêng pháo rút trước, chỉ còn Trương Lôi và Nghiêm Phúc Lý ở lại chặn hậu. Trương Lôi cho quân nằm phục sẵn ngay trên gò đất, chờ đối phương dò dẫm tiến đến thật sát mới bắt đầu nhắm bắn những kẻ cầm đuốc. Bắn hết một loạt tên, họ mới rút về chỗ đội bộ binh cầm đao đang chờ chi viện.

Yết Kiêu chở ba trăm quân tập kích về, báo cáo đã hoàn thành nhiệm vụ. Các đầu lĩnh nhanh chóng hội ý, rồi cả bọn thay đổi kế hoạch, quyết định tấn công với toàn bộ quân số hiện có, cùng hơn năm trăm viên đạn đá yểm trợ.

Yết Kiêu lại liên tục xuôi ngược chở quân. Gần hai nghìn binh sĩ cùng tám khẩu pháo đổ bộ lên bờ, bắt đầu nhanh chóng tiến quân khi trời còn chưa sáng.

Nghiêm Phúc Lý dẫn đội nỏ Liên Châu đi bên cánh phải. Thiên Bình dẫn đội Thần Vũ, có tăng cường thêm quân của Xuân, đi bên cánh trái, nhưng nhô cao hơn đội hình chính ba mươi trượng. Tám khẩu pháo đi giữa đội hình bộ binh của Cự Lượng.

Trời tảng sáng, Cự Lượng cho bộ binh tiến lên cùng các khẩu pháo. Địch quân vừa chực xông ra liền phải lùi lại vì đạn đá rơi xuống ngay trước mặt họ. Quân Thiên Đức không hô xung phong, cứ lầm lũi mà tiến tới. Khi khoảng cách đến hàng cự mã chỉ còn hai mươi trượng, pháo bắt đầu bắn vào sâu hơn, bộ binh cũng bắt đầu xông vào đánh giáp lá cà.

Thiên Bình với hơn ba trăm lính nỏ tạo thành một khối, dồn ép đối phương. Địch quân cũng có cung thủ nhưng tốc độ bắn quá chênh lệch, chưa kể nếu chụm lại sẽ hứng chịu những trận mưa đá, nên chúng phải chạy toán loạn.

Chương cũng có nỏ Liên Châu nhưng chàng không có cơ hội bắn vì không được đi trước.

Nghiêm Phúc Lý chỉ có trăm lính nỏ nên dùng chiến thuật khác. Anh và quân dưới trướng chia nhỏ thành những nhóm ba người, đi lẫn vào đội hình bộ binh khi xung trận. Khi bộ binh giao chiến một chọi một, đối phương sẽ phải hứng chịu mũi tên từ cự ly gần bắn vào chỗ hiểm yếu, sau đó là một nhát đao kết liễu.

Quân số hai bên tương đương, nhưng quân Thiên Đức chủ động, có pháo bắn yểm trợ không ngừng, cùng với sự lợi hại của nỏ Liên Châu, nên sớm chiếm ưu thế. Bọn Trương Lôi đi chuyến sau cùng, đáng lẽ đã được nghỉ ngơi, nhưng họ lại kéo luôn đội pháo binh vừa hoàn thành nhiệm vụ xách đao ra trợ chiến.

Đối phương bị núng thế, buộc phải rút chạy, bỏ lại toàn bộ lương thảo, quân doanh, cùng với hơn năm trăm tử sĩ và vài chục con ngựa, xe.

Chương ra lệnh đem toàn bộ pháo trên thuyền đến trại vừa chiếm được và chuyển thêm từ Thiên Gia Bảo Hựu sang cho đủ năm mươi khẩu. Đạn thì không cần thêm vì bắn ra bao nhiêu lại thu về bấy nhiêu. Chỉ đem theo ba trăm cầu chông. Năm mươi khẩu pháo được đặt giữa trại, nhắm thẳng bốn hướng, đảm bảo trong vòng một trăm hai mươi trượng không kẻ nào có thể tiếp cận.

Ngay trong ngày, ba mươi con chó cỏ được đem từ làng Vạn về. Cứ ba người cùng một con chó sẽ tạo thành một chốt gác quanh trại vào ban đêm. Sau này, các chốt còn phải bổ sung nuôi thêm gà, vịt, ngan, ngỗng để làm thịt và cảnh giới vào ban đêm.

Hai nghìn quân Thiên Đức đóng trại chờ Tôn Trung Từ phản kích, nhưng cho đến đầu năm mới cũng không có bất cứ cuộc phản kích nào vì hắn ta còn bận việc khác.

Phạm Cự Lượng trấn giữ tiền tiêu này. Bộ binh được trang bị giáp sắt thu được từ quân Lý An, cùng ba trăm nỏ Liên Châu. Những chòi canh cao hai trượng, xếp thành hàng dài, mỗi cái cách nhau trăm trượng, được dựng dọc bờ sông Dâu đến tận bờ, chỉ sau một đêm. Còi, cờ và lửa được dùng làm hiệu liên lạc.

Chương, Thiên Bình, Trương Lôi trở về quân doanh. Bỉnh Di ngay lập tức giao bốn trăm binh sĩ mới huấn luyện cho Chương. Thời điểm này, quân số trong trại Thiên Đức khoảng gần hai nghìn người. Thiên Gia Bảo Hựu có khoảng một nghìn ba trăm người.

Trương Lôi với cương vị Lữ đoàn phó, cùng các cấp dưới lo luyện quân, tập trận. Trần Thái Bộc tuyển chọn năm mươi người từ đội bộ binh để dạy cách bắn pháo và làm đạn.

Yết Kiêu lập trại thủy binh ngay ngã ba sông Dâu và Thiên Đức. Xưởng đóng tàu thuyền vẫn được đặt gần đại bản doanh.

Lý An nhận được tin quân Tôn Trung Từ bị Thiên Đức đánh bại, phải rút chạy thì kinh hồn bạt vía, không kịp trở tay. Hắn vội ra lệnh tăng cường thêm một nghìn binh mã đến thành Luy Lâu. Đồng thời, điều động hai mươi tráng đinh từ mỗi làng để sung quân khẩn cấp.

Lý Lệnh công trước đó còn trù trừ, nhưng khi biết tin phần đất với hơn sáu nghìn dân cư bị Tôn Trung Từ mới chỉ tạm chiếm trong ba ngày đã rơi vào tay Thiên Đức, đành bấm bụng đáp ứng yêu sách của Thiên Đức nhằm hòa hoãn.

Con đường thông với Vũ Ninh vương xem như bị chặn, khi quân Thiên Đức đã làm chủ bờ Nam dài hơn ba mươi dặm. Lý Lệnh công giờ chỉ còn cách liên minh với La Lệnh công nếu muốn tìm đường sống. Lý An là tướng tài dùng binh nhanh, nhưng vẫn chưa hiểu bằng cách nào mà Thiên Đức lại giải quyết đối phương và chiến trường nhanh đến vậy.

Chưa đầy một tuần, dân trong vùng Siêu Loại liên tục nhận tin dữ. Họ bắt đầu xì xào bàn tán về quân Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu, những kẻ mà mới đây thôi còn không đáng nhắc đến, nay lại như từ trên trời rơi xuống.

Trong vùng mới kiểm soát, Trần Thông nhận lệnh cùng Vương Khang, phối hợp với Võ Văn Dũng và Quang Diệu, chịu trách nhiệm tuyển binh lính và người biết chữ. Binh lính thì được chia hai nơi huấn luyện, còn người biết chữ (sĩ) thì được dạy chữ. Lương bổng, chính sách đều được thông báo rõ ràng đến từng làng. Ai không thuận có thể theo Lý An.

Chẳng ai không thuận, bởi dù theo ai cũng là theo cả. Chỉ có điều, binh sĩ gia nhập Thiên Gia Bảo Hựu hay Thiên Đức, trước khi học đánh trận, phải trải qua năm ngày học những quy tắc mới. Mỗi tháng học lại một lần, chỉ huy trực tiếp phải giám sát. Điều đầu tiên phải học, ấy là "quân từ dân mà ra".

Trong số hơn sáu nghìn dân, đã tuyển được hơn bốn trăm binh sĩ và hơn năm mươi người biết chữ, tất cả đều dưới hai mươi lăm tuổi.

Nhờ số bạc đền bù từ Lý Lệnh công, quân sĩ Thiên Đức được tăng lương thêm năm đồng. Nhân sĩ tùy theo công việc nhưng lương không thấp hơn ba mươi lăm đồng. Ăn uống, quần áo đều được cấp phát đầy đủ. Chính bởi những lý do này, càng về sau quân Thiên Đức càng đông. Binh lính, ngoài việc đánh trận, vẫn làm nông. Hoa lợi thu được sẽ để l��i cho dân làng gần đó nếu quân phải chuyển đi, hoặc sẽ được chở về bản doanh từng vùng, để gia quyến đến nhận phần lương thực thay cho chồng, cha, ngoài khoản lương bổng.

Đội hình đóng quân kéo dài gần ba mươi dặm, nên bài toán chuyển tin tức nhanh chóng cần phải được giải quyết. Dùng ngựa hay cờ không thể nhanh bằng thứ biết bay, và chim bồ câu sẽ được dùng cho việc này. Nội dung này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, mọi sự sao chép là vi phạm bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free