(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 115: Tối hậu thư
Đội Thần Vũ của Thiên Bình đã mấy ngày đêm miệt mài làm lương khô BDN để Chương có thể tìm ra tỷ lệ thích hợp giữa các thành phần. Vì không có bột lúa mì, Chương đã thay thế bằng nhiều loại hạt khác. Đậu xanh, gạo, ngô… và cả vài loại hạt khô hái trong rừng cũng được nghiền vụn, phơi khô. Theo kết quả thử nghiệm, một binh sĩ đói meo chỉ cần ăn một bánh lư��ng khô và ngửa cổ tu một ống nước tre là có thể no căng bụng.
Chương gọi Dật đến, dặn anh theo sát Thiên Bình để học hỏi cách làm quân lương. Mục tiêu là thành thục, để khi cần có thể huy động hàng trăm người làm thật nhanh chóng. Duệ, Gia Miêu và Trần Thông cũng được gọi đến giúp ghi chép tỷ lệ và sau đó đưa ra các công đoạn sản xuất. Dật hoàn thành nhiệm vụ rất tốt; anh ta thậm chí đã xin chủ tướng cho phép cưới Hồng. Chương đồng ý, bảo rằng nên cưới chung ngày với Bỉnh Di để cho thêm phần đông vui. Sau này, Dật được giao quản lý xưởng quân lương cùng với Hồng, cả hai dưới quyền của Duệ. Anh ta chưa từng khiến Chương phải thất vọng.
Thiên Gia Bảo Hựu vẫn tiếp tục thu nạp lưu dân, thêm hai làng mới được dựng lên gần chợ Thổ Hà. Từ số lưu dân này, Bỉnh Di chọn ra những người phù hợp để bổ sung vào quân đội, sau đó cắt cử một phần đưa sang Thiên Đức cho Cự Lượng.
Số quân của Thiên Đức đã lên tới hơn ba nghìn người. Chương đã tính đến việc thành lập Lữ đoàn nhưng vẫn chưa quyết định. Tổng số quân của Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu giờ đây đã vượt mốc năm nghìn.
Thông qua Uyển Như, Lâm Chí Hoà đã âm thầm trợ giúp Thiên Đức hàng chục thuyền lương, nhờ vậy Chương tạm thời không phải lo lắng về lương thực. Uyển Như đã khẳng định với cha rằng Chương chính là phu quân của nàng trong kiếp này, nên Lâm Chí Hoà càng ngày càng dồn tài lực cho chàng rể tương lai mà ông chưa từng gặp mặt.
Số quân và dân dưới quyền kiểm soát của Thiên Gia Bảo Hựu đã lên đến hơn một vạn rưỡi. Dải đất ven bờ Nam sông Thiên Đức vốn đã nhộn nhịp trên bến dưới thuyền, việc mở rộng vùng kiểm soát giờ đây càng trở nên cấp thiết. Lý Lệnh công đã hai lần khác sai sứ đòi Phạm Tu đến gặp tại Siêu Loại, nhưng vẫn là Bỉnh Di thay mặt ông đi.
Thiên Gia Bảo Hựu cũng đang cần một cái cớ để đánh Lý Lệnh công, nhưng Chương nói cần kéo dài thêm thời gian. Siêu Loại không phải là nơi có thể dễ dàng chiếm được chỉ bằng một trận đánh, bởi lẽ lòng dân nơi đây vẫn hướng về Lý Lệnh công. Việc Thiên Gia Bảo Hựu liên tục chiêu binh mãi mã, thu nạp lưu dân đã khiến Lý Lệnh công và Lý An không khỏi nóng mắt.
Dựa vào những tin tức thu thập được, Lý An cũng biết quân Thiên Đức đang đóng chiến thuyền, song ông ta không rõ hình dáng cũng như số lượng binh mã chính xác. Lý An ước đoán, nếu Thiên Gia Bảo Hựu có hơn hai nghìn quân thì Thiên Đức cũng phải có già một nửa số đó.
Tin tức về Thiên Đức rất khó thu thập. Phía Bắc giáp sông, phía Tây giáp đầm lầy, phía Nam giáp núi, còn phía Đông là những làng mạc mà người lạ đều không được tự do ra vào. Các bến thuyền đều có binh lính Thiên Đức giám sát chặt chẽ. Việc mua bán không bị cấm cản, nhưng hễ ai hỏi chuyện trong làng hay những điều liên quan đến Thiên Đức là lập tức bị túm cổ đưa đi ngay. Những tấm biển cắm dọc bến sông đều ghi rõ: “Khu vực đóng quân Thiên Đức, dò la sẽ bị quy tội gian tế”. Với lời cảnh báo ấy, ai còn dám đến gần?
Dò la theo lối thượng đạo là khả dĩ nhất, nhưng năm lần bảy lượt cử người sang đều không thấy ai quay về. Lý An đoán biết quân Thiên Đức đã bố phòng trong núi, nên từ mấy tháng nay, ông ta đã cho đóng ba trại thế chân vạc cách chân núi trăm trượng để đề phòng.
Binh sĩ Thiên Đức mỗi người đã có một áo trấn thủ và một áo khoác dài tối màu, chuẩn bị cho mùa đông sắp tới. Quân Thiên Gia Bảo Hựu cũng sớm được trang bị đầy đủ sau khoảng nửa tuần trăng. Những mẫu mã đầu tiên tuy không đẹp mắt nhưng đủ giữ ấm, và Chương cũng chỉ cần đến thế. Sau khi trang bị đầy đủ cho quân lính, sẽ đến lượt Uyển Như và Cả Lụa thể hiện khả năng kiếm tiền của mình. Một số mẫu áo khoác dài dành cho nữ giới được làm đẹp mắt hơn, và có cả một mẫu đặc biệt dành cho các bậc cự phú.
Lâm Chí Hoà được tặng một áo khoác lông ngỗng, trên ngực có gắn một miếng sắt nhỏ. Mặc thử một hồi thấy mồ hôi túa ra như tắm, ông liền cho rằng đây là một món đồ tốt, bèn xuất tiền đặt mua hai nghìn cái. Cả Lụa dùng áo ấm đổi lấy sắt, đồng, ngũ cốc từ các thương nhân Hoa Quốc. Khi mùa đông đến gần, hầu như toàn bộ phụ nữ của sáu làng Vạn và ba làng Duệ, Nguyệt, Lâm đều được huy động làm việc tối ngày. Tuy mệt nhọc nhưng bù lại, họ nhận được thù lao xứng đáng bằng tiền và ngũ cốc. Mỗi người dân đều được phát một chiếc áo ấm mà không phải bỏ tiền mua.
Cả Lụa tuyển thêm nhân công ở Siêu Loại, ra sức may vá để kịp giao hàng cho thuyền buôn. Mặt hàng mới lạ này đã đem về vô số bạc vàng cho gia trang. Uyển Như đã đưa hai trăm phụ nữ do Lâm Chí Hoà tuy���n lựa đến gia trang của Cả Lụa để kịp làm hàng. Có thời điểm, cả làng Nguyệt Đức, nhà nào cũng làm thuê cho Cả Lụa.
Cả Lụa đích thân đến Lý phủ biếu Lý An một chiếc áo khoác lông ngỗng, khiến Lý An lấy làm vui mừng. Sau đó, Cả Lụa xin gặp Trịnh Lam Khuê, tặng cô một chiếc áo khoác dài chấm gối, cũng bằng lông ngỗng, trên ngực trái có đính một miếng sắt hình chữ nhật nhỏ. Trịnh Lam Khuê cảm tạ, không để tâm đến miếng sắt, nhưng Cả Lụa nói: - Tiểu thư, miếng sắt này dập nổi hình hoa đào tượng trưng cho mùa xuân. Mùa xuân trăm hoa đua nở, vật này sẽ đem đến may mắn cho tiểu thư. Lão đặc biệt làm riêng cho người. Gần đây tiểu thư có chuyện phiền lòng, sẽ sớm qua thôi. Lam Khuê nhoẻn miệng cười, cảm tạ thêm lần nữa. Cả Lụa rời đi, cô mân mê miếng sắt nhỏ, bỗng nhớ đến hình bóng đã bấy lâu nay cô ngày nhớ đêm mong. Mới gần hai tháng kể từ ngày xa cách ở ven sông mà Lam Khuê cứ ngỡ như hai năm dài đằng đẵng.
Lại nói về việc chế tạo thuyền. Sau nửa tháng đóng và thử nghiệm vào ban đêm, nguyên mẫu đầu tiên của Mông Đồng thuyền (chuyên chở quân) và Xa Hải thuyền (chuyên chở pháo) đã thành hình. Thợ đóng thuyền đã chỉnh sửa vài lần, và quả thật, cả Mông Đồng thuyền lẫn Xa Hải thuyền khi dùng guồng quay đều đi nhanh hơn hẳn. Binh sĩ nào cũng có thể đạp guồng theo lệnh của chỉ huy hoặc phó chỉ huy. Mẫu Xa Hải thuyền sau khi cải tiến ưu việt hơn nguyên mẫu, bởi bốn khẩu pháo và binh lính đều được bảo vệ kín đáo bằng ván gỗ. Bốn guồng xoay lớn nhô hẳn ra ngoài. Xa Hải thuyền sẽ đi giữa, còn Mông Đồng thuyền làm nhiệm vụ bảo vệ.
Chương thiết kế thêm Hoả thuyền, phục vụ cho mục đích hoả công. Hoả thuyền được thiết kế đơn giản bên ngoài, vật liệu nhẹ, phần đuôi hở và bên trong rỗng. Khoang chứa vật liệu dễ cháy có thể tích trữ nhiều thứ như rơm, rạ, củi và dầu. Mũi thuyền có ba mũi nhọn bằng sắt dài. Khi giao chiến, thuyền này sẽ xông lên trước, đâm thẳng vào thuyền đối phương rồi phóng hoả. Bên trong Hoả thuyền là một chiếc thuyền nhỏ. Chỉ cần chặt bỏ các mối nối bằng gỗ hoặc dây buộc, chiếc thuyền nhỏ này – với b���n, tám hoặc mười sáu trạo phu ra sức đạp guồng – có thể thoát ly dễ dàng. Có nghĩa là, chiếc Hoả thuyền đóng vai trò như một lớp vỏ bọc bên ngoài.
Vòng bi bằng sắt thực sự đã phát huy tác dụng. Tiếng ồn giảm đáng kể, giúp thuyền vận hành trơn tru và nhanh hơn gần ba mươi phần trăm so với thuyền có trạo phu tương đương. Đặc biệt, nhờ binh lính có thể thay phiên nhau đạp, thuyền có thể duy trì tốc độ cao trong khoảng thời gian dài.
Trước khi chạm trán với Lý An, Chương đã sở hữu một đội thủy binh do Yết Kiêu chỉ huy, bao gồm mười hai thuyền Mông Đồng, bốn Xa Hải thuyền và sáu Hoả thuyền. Chương đã có dự định chế tạo Lưỡng Phúc thuyền, nhưng Yết Kiêu cho biết loại thuyền lớn này chưa thể sử dụng ở sông Thiên Đức hay sông Dâu, nên đành tạm gác lại. Chương muốn Lưỡng Phúc thuyền vừa có thể chở quân, vừa được trang bị hai pháo đá kèm bốn nỏ Liên Châu cỡ lớn.
Yết Kiêu được chỉ định làm Trung sĩ, Đại đội trưởng Đại đội thủy binh Long Vũ. Với hơn ba trăm quân sĩ ban đầu, nhiệm vụ chính của họ là chuyên chở bộ binh của Cự Lượng và pháo binh của Bạch Hổ.
-Thế nào? Ngươi đã phần nào hài lòng chưa? -Thuộc hạ xin nghe theo chủ tướng mọi chuyện. -Sau này, Thiên Đức quân hay Thiên Gia Bảo Hựu có thể vươn xa được đến đâu đều nhờ cả vào ngươi đấy. Như ta đã hứa, Yết Kiêu sẽ là cái tên khiến kẻ thù khiếp sợ. Long Vũ nghĩa là gió rồng; rồng vốn đã bay lượn, nay còn nhanh như gió. Đó chính là ý muốn của ta. -Chủ tướng xin cứ yên lòng, Yết Kiêu nhất định sẽ khiến ngài được như ý nguyện.
Vụ lúa không được mùa, chỉ đạt sáu phần so với năm trước vì thiên tai. Tin tình báo đưa về cho biết Lý An đã điều động binh lính giữa các doanh trại. Mỗi doanh trại rút về hơn trăm quân bộ binh, bí mật đưa về các trại gần núi Nhất Sơn trong nhiều đêm liền. Tôn cũng cho biết khoảng năm trăm bộ binh và kỵ binh đã rời thành Luy Lâu lúc nửa đêm, đi đâu không rõ.
Bỉnh Di báo với Chương rằng, ba doanh trại của Lý An dựng trước đó cách núi Nhất Sơn năm dặm đều đã có quân lính đóng giữ. Quân số cụ thể vẫn chưa rõ.
Chương về làng Vạn cùng bọn Cự Lư���ng họp bàn. Sau cùng, tất cả thống nhất nhận định rằng Lý An sẽ dùng tối đa năm nghìn quân để đánh Thiên Gia Bảo Hựu. Tuy nhiên, họ sẽ không đánh vỗ mặt như Kiều Công Ngạn từng làm, mà sẽ men theo sườn núi, đánh vào sườn Đông làng Nhị Vạn.
Bỉnh Di lập tức cho làm hàng trăm cự mã bằng tre vót nhọn, xếp dày đặc ở đoạn hẹp nhất từ chân núi Nhất Sơn đến bờ sông Dâu, dài đến hai dặm, tạo thành bức tường phòng thủ tạm thời chống kỵ binh đột kích.
Chương lệnh cho Cự Lượng phối hợp với Bạch Hổ đưa hai pháo hạng nặng cùng vài trăm quả đạn đá và cầu chông sang sườn Nam dãy Linh Sơn, tấn công ba doanh trại gần chân núi. Số pháo này được mang sang đó, mới dựng lên, dùng xong sẽ hủy bỏ. Nhiệm vụ là quấy phá, gây rối loạn và hoảng sợ cho đối phương, tạo cảm giác như thể sắp có một cuộc tấn công tập hậu lớn. Yếu tố bí mật được đặt lên hàng đầu.
Cự Lượng dẫn theo Đại đội Thiên Đức và Thánh Dực, với quân số hơn sáu trăm người, ém mình trong rừng. Lương khô mang theo đủ dùng trong bảy ngày. Trương Lôi ở l���i giữ quân doanh với năm trăm quân. Thủy binh Long Vũ của Yết Kiêu, Thần Sấm của Bạch Hổ, Thần Vũ của Thiên Bình cùng các đội Lạc Thổ và Bàn Phù Sếnh đã hạ trại trên cánh đồng gần làng Nhị Vạn, phối hợp với quân Thiên Gia Bảo Hựu sẵn sàng nghênh chiến.
Hàng chục Sảo pháo mới hoàn thiện và thử nghiệm xong được đặt ngay sau hàng cự mã và mấy tháp canh tạm bợ. Sáu mươi bốn pháo hạng nhẹ được bố trí lùi lại phía sau hai chục trượng, che chắn kỹ lưỡng bằng những tấm liếp và có binh sĩ canh gác ngày đêm. Mười sáu pháo trên Xa Hải thuyền cùng các Mông Đồng thuyền được cất giấu kỹ lưỡng trong các luồng lạch và bụi cây gần ngã ba sông.
Tàu thuyền được thông báo hạn chế việc qua lại trên sông Thiên Đức. Vũ Ninh vương ở bờ Bắc, nghe tin Thiên Gia Bảo Hựu và Thiên Đức dàn trận khắp cánh đồng, liền cho quân theo dõi sát sao. Lý Lệnh công gửi tối hậu thư cho Phạm Tu, yêu cầu ông phải đến gặp mặt hoặc giao con trai Bỉnh Di làm con tin cùng 100 hộc lúa. Nếu không, Lý An sẽ dẫn một vạn quân san phẳng dải đất dọc bờ sông. Phạm Tu chuyển thư cho Chương đọc, rồi bảo cậu biên thư trả lời.
-Ta già rồi, các con còn trẻ. Chúng bay muốn làm gì, các lão già này đều nghe theo. Chương đọc cho Duệ viết: -“Gửi ông già họ Lý, tuổi cao rồi thì nên vui thú điền viên. Niệm tình ông nhiều năm chăm lo cho dân Siêu Loại, ta sẽ tha mạng. Còn nếu ông thấy bản thân còn khỏe, đủ sức đối đầu với ta thì mau dẫn thiên binh vạn mã sang đây, một mình ta chấp hết! Nhanh lên, ta còn về ăn cơm.” -Ơ, chủ tướng gì vậy anh? - Duệ hỏi. -Em cứ ghi tên đầy đủ của anh vào, Mạc Thiên Chương. -Nhưng chúng ta chưa có dấu mộc ạ. -Làm một cái triện mộc hình hổ trâu. À, thêm dấu hoa đào nhỏ đóng bên cạnh nữa cho lãng mạn. Anh thích hoa đào. -Thật chẳng giống ai cả. Lời lẽ này có phần cợt nhả, coi thường người khác quá. -Ô hay, nếu anh mà giống ai thì liệu em có đi theo không? Anh muốn ông ta tức lên mà đánh cho nhanh, chứ quân ta còn bao nhiêu việc phải làm. -Nghe anh cả. Dấu mộc đỏ hình hổ trâu được đóng chính giữa bức thư. Bên cạnh chữ Mạc Thiên Chương là dấu mộc hình bông hoa đào đỏ chót. Nhận được thư, Lý Lệnh công đập bàn, tức giận quát lớn: -Thằng đó là thằng nào? Hỗn xược! Tả Đô đốc là cái thứ gì? Hắn không tự trả lời ta mà còn cho một kẻ vô danh tiểu tốt đáp lời. Đưa bức thư này cho Sứ tướng, lệnh dọn cỏ toàn bộ Thiên Gia Bảo Hựu, Thiên Đức và tất cả những kẻ chống đối! Dọn sạch! Thời điểm này đã là nửa cuối tháng 11, năm Thiên Đức thứ 25.
Tất cả quyền lợi đối với bản dịch này đã được truyen.free bảo lưu.