Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 114: Đại công trường

Chương cùng Thiên Bình, Duệ, Uyển Như, Cự Lượng và Trương Lôi đến làng Nhất Vạn để gặp Phạm Tu sau một ngày hội họp và nghỉ ngơi. Bỉnh Di chờ đón bọn Chương từ cổng làng bằng những cái ôm, lời hỏi thăm và nụ cười rạng rỡ. Chương trở về, ai nấy đều vui mừng, chính xác hơn là mỗi người lại có niềm vui khác nhau.

Phạm Tu lùi lại ngắm Chương và nhận thấy rằng vị chủ tướng của Thiên Đức quân đã thay đổi nhiều sau thời gian ở Siêu Loại. Rắn rỏi, chững chạc với nước da bánh mật, vẻ thư sinh thì vẫn còn đó nhưng đã có thêm nhiều nét phong trần của một người đàn ông ôm chí lớn.

Chương lấy Vạn Xuân giang sơn họa đồ trải lên bàn tre lớn để tiện nói chuyện. Sau chuyến đi Siêu Loại, Chương đã có nhiều thời gian nghiền ngẫm, hiểu biết về cuộc sống của dân trong vùng cũng cải thiện đôi chút. Chương muốn Bỉnh Di bố trí người đến Tế Giang và cả La thành. Uyển Như hoặc Cả Lụa sẽ lo việc đưa người đi, họ sẽ giả trang thành thuộc hạ đoàn buôn.

Trước đó, Chương đã bàn với Cả Lụa và Uyển Như rằng ở mỗi khu vực, họ nên xin phép để dựng một đầu mối thu mua nguyên liệu hoặc bán thành phẩm. Người ở đầu mối đó, ngoài chức năng mua bán thông thường, còn có nhiệm vụ thu thập thông tin tình báo. Cả Lụa và Uyển Như đều nhất trí và cho rằng đây là ý kiến hay. Bỉnh Di sau khi nghe xong cũng hứa sẽ bố trí ít nhất hai người ở mỗi đầu mối mà Uyển Như đã định đặt.

“Quân số dưới quyền Lý An, tạm gọi là quân chính quy, có khoảng xấp xỉ một vạn,” Chương nói. “Và số binh lực dự bị ở các làng, các giáp vào khoảng một vạn rưỡi. Cứ ba tháng họ được huấn luyện một lần sau đó trả về làm ruộng, đây là chính sách hay, chúng ta nên tìm hiểu kỹ càng và áp dụng trong vùng kiểm soát của chúng ta. Từ nay, người đủ 18 tuổi gọi là thành niên, dưới 18 tuổi là vị thành niên. Thành niên có thể được gọi vào quân hoặc bố trí bảo vệ an ninh tại thôn làng. Thiên Gia Bảo Hựu quân sẽ không đóng ở các làng nữa, chỉ giữ lại một người quản lý các binh lính dự bị.”

Phạm Tu và các đầu lĩnh đều tán thành. Chương nói tiếp:

“Trong thời gian tới đây, anh Di bố trí người kết hợp với Duệ để cử người theo thuyền thu gom lông vịt, lông ngan, lông ngỗng tại bất cứ nơi nào có thể. Duệ và Uyển Như đã nắm rõ nên hai cô ấy sẽ nói riêng với anh. Thưa cả nhà, cháu đã trải qua mùa đông ở Vạn Xuân và thấy rằng cần chuẩn bị cho mùa đông này. Toàn bộ Thiên Đức quân và Thiên Gia Bảo Hựu sẽ phải có áo ấm. Điều này tốt vì có thể thời gian tới chúng ta sẽ tận dụng thời tiết để mưu việc lớn.”

“Lông ngan, lông v��t có thể ủ ấm sao?” Phạm Tu thắc mắc.

“Thưa Tả Đô đốc, gà vịt vào mùa đông chỉ với bộ lông mà không chết rét. Nếu thu gom chúng rồi bọc trong vải may thành áo khoác. Cháu đã vẽ mẫu rồi ạ, một mẫu gọi là áo trấn thủ tiện cho vận động chiến, một mẫu dài chấm đầu gối dùng khi hành quân. Vì làm từ lông động vật nên chúng rất nhẹ, chi phí thấp.”

Duệ đem bản vẽ phác thảo của Chương đặt lên bàn cho mọi người cùng xem, ai nấy đều hết sức ngạc nhiên rồi chuyển sang vui mừng.

“Ngoài việc lo cho mùa đông từ bây giờ, còn rất nhiều việc chúng ta phải làm ngay như lập thêm lò rèn, chọn người đóng chiến thuyền và huấn luyện binh sĩ thêm vài kỹ năng. Trước đây, quân sĩ chúng ta hành quân không để lại dấu vết, nay chúng ta dạy họ cách nấu nướng mà không có khói bếp.”

“Hả? Sao nấu nướng lại không có khói được?”

Duệ lại đưa ra một bản vẽ minh họa, Chương giải thích cặn kẽ, đặt tên là… bếp Hoàng Cầm. Bỉnh Di sẽ cho làm mẫu thử trong rừng và báo lại kết quả.

“Quân lương là một vấn đề nan giải, Lý An dùng binh thiên về lối đánh cơ động. Quân số của chúng ta không bằng phân nửa, đối đầu với đội quân đông hơn, nhanh hơn sẽ gặp nhiều khó khăn. Đóng trại lâu sẽ phải tiếp lương, xưa nay việc tiếp tế quân lương là điểm yếu cố hữu của mọi đội quân vì dễ bị phục kích. Nếu binh sĩ tự mang lương thực theo, sẽ phát sinh nhiều vấn đề, ảnh hưởng đến tốc độ và khi cần di chuyển gấp sẽ tốn thời gian, để lại nhiều dấu vết. Cháu đã nghĩ ra cách để giải quyết triệt để vấn đề này.”

“Thật sao? Cháu mau nói, ta thực muốn nghe.”

“Cháu sẽ làm ra một loại lương khô đặc biệt gọi là lương khô BDN,” Chương cười, giải thích. “Lương khô sẽ được làm từ bột mì, bột ngô, bột gạo với trứng, đường, muối, sữa bò hoặc sữa dê. Thứ này sau khi nhào trộn, đóng khuôn đem nướng có thể bảo quản được khoảng một tháng, trời lạnh có thể được hai tháng. Mỗi bữa ăn, binh sĩ chỉ cần một hoặc hai cái, uống thêm nước sạch là no. Khi ấy, nếu dừng chân chúng ta chỉ cần kiếm thêm rau dại để đảm bảo sức khỏe.”

“Nếu thực làm được thứ thức ăn có thể bảo quản hàng tháng trời, lại không phải nấu nướng thì… quả thực chúng ta đã có thêm vài phần lợi thế so với đối phương,” Phạm Tu gật gù. “Liệu ăn một cái có đủ no không?”

“Thưa Tả Đô đốc, thức ăn này khi ăn kèm với nước sẽ nở ra. Cháu sẽ tính toán khẩu phần, thành phần sao cho đủ để đảm bảo binh sĩ luôn no đủ. Đóng quân dài ngày có thể nấu nướng, còn khi hành quân thì gọn nhẹ, địch cũng không thể nhìn vào dấu vết bếp ăn mà phán đoán số lượng binh sĩ.”

“Ta thua!” Phạm Tu cười lớn. “Quả là lúc xưa chúng ta có đếm bếp ước lượng địch, nay cháu không có bếp thì rõ ràng bọn ta đã thua rồi.”

Đoàn Thượng bước đến nắm lấy vai Chương, thấy cậu hơi nhăn mặt, Thiên Bình nói Chương bị thương nhẹ. Đoàn Thượng vỗ vai:

“Việc quân thì tao phục mày rồi, còn việc riêng, mày tính bao giờ cho chúng tao uống rượu mừng? Đấy… mày xem ba cái cô này, mắt chúng nó vẫn còn sưng húp, liệu mà lo liệu nhé.”

Chương nhăn nhó cười, vội đổi chủ đề:

“Trọng binh của Lý An trang bị giáp sắt phía trước. Chúng ta hiện nay chưa có bao nhiêu. Sắp tới cần phải tập trung trang bị giáp nhẹ, đủ để chống tên bắn và kiếm chém. Hiện nay đao kiếm chúng ta dùng vẫn còn chưa đủ cứng, giao chiến dễ bị gãy, sức đâm xuyên còn kém. Cháu sẽ họp toàn bộ thợ rèn để bàn bạc. Chúng ta mở thêm xưởng đúc, xưởng đóng tàu thuyền và xưởng may. Nhân công may là nữ giới, huy động từ ba làng Vạn mới và ba làng Duệ, Nguyện và Lâm. May y phục cho quân, ưu tiên màu tối và màu xanh sậm, tránh màu sáng.”

“Cậu đi Siêu Loại chưa đầy ba tháng mà xem ra có nhiều ý tưởng hơn cả năm qua cộng lại. Có phải vì xa ba cô này nên cậu rảnh rỗi nên làm được nhiều việc không?” Bỉnh Di hỏi, mắt lấp lánh. “Tết này ta sẽ thành thân rồi, ta sẽ thành chồng người ta.”

“Em có nghe nói anh sẽ cưới chị Ngọc, Thiên Đức quân chờ đầu heo của anh.”

Bỉnh Di cười toe toét:

“Cậu mát tay thật. Ta cũng nghe bảo cô Duyên có ý với Miêu, con trai ông Cả Lụa.”

“Em đã đồng ý, chỉ chờ ông Cả Lụa gật đầu.”

“Thế còn cậu? Chả nhẽ lắm mối tối nằm không?”

Chương quay lại nhìn ba cô gái, đôi mắt vẫn còn mọng đỏ. Cô nào cô nấy hai má ửng hồng, cúi đầu lảng tránh ánh mắt Chương. Sau thời gian xa cách, Chương nhận ra tình cảm dành cho ba người này nhờ những đêm ngày nhớ nhung hình bóng. Họ theo cậu bấy lâu, chẳng tiếc cậu điều gì, vậy cũng cần phải cho họ một danh phận. Bây giờ về, có ba cô bên cạnh, Chương cảm thấy bình yên đến lạ.

“Em bây giờ vẫn chưa có cơ nghiệp, chuyện thành thân là đại sự đời người. Lấy vợ mà không lo được những điều tốt đẹp nhất cho người mình yêu thương thì thật không cam tâm,” Chương nói với Bỉnh Di và mọi người có mặt. “Siêu Loại là vùng đất rộng, bằng phẳng, đấy sẽ là sính lễ. Chẳng hay Tả Đô đốc có thấy vậy là được không ạ?”

“Hử? Một Siêu Loại mà định cưới ba cô làm vợ?” Phạm Tu cười. “Ta thấy không hợp lý. Cháu biết tính toán thì tính toán cho kỹ lưỡng chứ. Ba cô này không thể chỉ hài lòng với Siêu Loại. Phải hỏi xem ý ba người ra sao nhỉ? Duệ? Cháu thấy Siêu Loại có đủ làm sính lễ để ta gả cháu không nào?”

“Thưa Tả Đô đốc, cháu chỉ cần… cần được… được ở cùng chủ tướng. Cháu chẳng đòi hỏi sính lễ gì cả.”

“Ầy! Từ bao giờ con gái làng Vạn lại nói thế chứ? Thế còn hai cô kia?”

“Cháu muốn La thành làm sính lễ!”

Uyển Như đáp khiến Phạm Tu có phần bất ngờ nhưng ông cho là phải vì Uyển Như đến từ kinh thành.

“Vậy Siêu Loại cho chị Duệ, kinh thành cho chị Uyển Như, còn cháu…”

Thiên Bình hít một hơi thật sâu mới nói tiếp, giọng kiên quyết:

“Cái gì của anh Chương cũng là của cháu, anh ấy cho ai phần nào thì cháu nhận hết phần còn lại! Dù anh ấy không giành được gì, cháu cũng sẽ theo anh ấy.”

Uyển Như và Duệ cũng nói:

“Chúng cháu không cần sính lễ, mong Tả Đô đốc làm chủ.”

Phạm Tu quay sang nhìn Đoàn Thượng và Triệu Quang Phục rồi cùng cười phá lên. Phạm Tu đến bên Chương an ủi:

“Thôi đành cố gắng nhé, số đào hoa thì đành chịu thôi cháu ạ. Đất Vạn Xuân này rộng thế, có sức thì cứ lấy cả Vạn Xuân làm sính lễ cho các cô gái cũng được. Làm vua thì thiếu gì cung tần mỹ nữ.”

“Ây… làm chủ tướng đã mệt thế này thì làm vua sẽ yểu mệnh, thưa Tả Đô đốc.”

“Vậy chúng ta cứ như kế hoạch đã bàn, chiếm lấy Siêu Loại làm nơi đặt chân. Thiên Gia Bảo Hựu luôn là hậu thuẫn của cháu, còn trẻ thì cứ thỏa sức tung hoành đi. Việc có muốn làm vua hay vương thì sau này hẵng hay, nhưng cháu đủ khả năng đứng trên vạn người. Tài năng đến đâu chưa biết nhưng làng Vạn này đàn ông mới chỉ lấy được tối đa hai vợ, cháu có những ba là ta đây cũng phục rồi.”

Như thế, dù chưa có ước định, chưa có lời chính thức nào được nói ra nhưng mọi người đã mặc nhiên coi Thiên Bình, Duệ và Uyển Như chắc như đinh đóng cột sẽ cùng là hôn thê chung của chủ tướng Thiên Đức.

Chương cho dựng hai xưởng may vá lớn. Cả Lụa đưa hai mươi người đến phụ giúp lúc ban đầu. Ngọc cũng điều đến hai mươi người. Bốn mươi người này trở thành những trụ cột của hai xưởng may mặc. Hơn nghìn phụ nữ tuyển từ sáu làng bắt đầu được đào tạo ngắn hạn.

Theo sắp xếp, xưởng ở gần các làng Vạn may áo khoác dài chấm đầu gối. Xưởng gần quân doanh Thiên Đức may áo trấn thủ. Lông ngan, lông ngỗng, lông vịt được Cả Lụa chở đến bằng thuyền, Uyển Như thì phụ trách đưa người của Bỉnh Di đi thu mua ở các nơi. Vì là thứ bỏ đi nên việc thu mua chẳng tốn bao nhiêu, chỉ tốn công phân loại và rửa sạch. Thái Hương và Trúc huy động trẻ con trong ba làng mới giúp việc rửa lông và phân loại nên người lớn cũng đỡ được phần nào công sức.

Uyển Như đưa về một tốp thợ hơn hai mươi người, cô nói rằng chính cha cô, Lâm Chí Hoà, tuyển chọn. Tiền công cho tốp thợ này Lâm Chí Hoà đã trả trước một năm nên Chương không cần bận tâm về khoản này.

Chương gọi Yết Kiêu và thêm vài người thợ rèn từng tham gia chế tạo vòng bi cho xe kéo đến để cùng bàn bạc trong vài ngày. Chương muốn chế mẫu thuyền tên là Mông Đồng với mười sáu trạo phu, chở được hai mươi binh sĩ, có thể luân phiên chèo. Thuyền Mông Đồng có mũi cong phía trước và sau. Mũi thuyền đủ không gian đặt nỏ Liên Châu loại lớn. Thuyền có mái che bằng gỗ, hơi vát, khi cần có thể gác phên tre, rơm trộn bùn để chống hỏa tiễn, cung tên. Khi giáp chiến, binh sĩ có thể đứng trên nóc thuyền, những tấm phên tre sẽ được thả xuống hai mạn để che chắn cung tên.

“Thưa chủ tướng, nếu chỉ có mười sáu trạo phu, sợ rằng thuyền sẽ khó linh hoạt, di chuyển chậm.”

Chương chỉ vào bản vẽ trên bàn, nói:

“Các ông xem, phần đuôi thuyền ta có vẽ phần mái nhô cao hơn khoảng ba mươi phân. Đây… các ông thấy cái bánh xe này chứ? Ta cứ gọi là chân vịt cũng được. Ta cần bốn người xếp hai hàng, họ sẽ dùng chân để đạp. Bánh xe này quay chắc chắn sẽ giúp thuyền đi nhanh hơn. Ta dự tính là vậy, nếu nó thực nhanh thì các thuyền lớn sẽ bổ sung thêm người đạp, lắp thêm hai bánh ở mạn thuyền thay vì dùng trạo phu chèo bằng tay. Ta không có nhiều hiểu biết về thuyền song ta tin rằng lực chân sẽ khỏe hơn lực tay. Có điều, một bánh lắp ở phía sau sẽ chỉ giúp thuyền đi thẳng, khi ấy các trạo phu vẫn phải lo điều hướng.”

“Chủ tướng, ngài nói không hiểu về thuyền mà ngài vẽ ra được thứ này, lại còn chế thêm bánh xe, hiệu quả thế nào thì cần phải thực nghiệm mới rõ nhưng lão phu thấy chủ tướng khiêm tốn quá rồi.”

Chương gãi đầu cười:

“Bánh xe này có thể làm hai cái song song ở phần đuôi, các bác thợ rèn sẽ chế tạo ổ bi và bánh răng bằng kim loại để việc đạp trở nên nhẹ nhàng. Dây đai để nối các bánh răng lớn với bánh răng nhỏ sẽ dùng da động vật và các loại dây rừng. Thuyền phải trang bị rìu sắt ở những nơi này, trong trường hợp cần rời bỏ thuyền thì binh sĩ phải phá hủy những bộ phận quan trọng và bí mật như bánh răng truyền động, nỏ Liên Châu. Yết Kiêu, anh hiểu ý ta chứ?”

“Thưa chủ tướng, Yết Kiêu đã hiểu.”

“Anh và những người của anh phải làm cùng các bác thợ rèn ngay từ đầu để hiểu cách làm, sau này nếu có hỏng hóc trên chiến trường thì tự sửa được.”

“Thưa, rõ!”

“Tiếp theo là thuyền pháo! Thuyền này thân rộng, cần chuyên chở bốn khẩu pháo, mỗi khẩu năm mươi viên đạn, mỗi viên nặng chừng hơn hai cân. Nơi đặt pháo phải được quây bằng ván gỗ, bên trên có nắp đậy có thể đóng mở linh hoạt, càng nhẹ càng tốt, chủ yếu để giữ bí mật. Thuyền pháo sẽ dùng bốn bánh xe, mỗi bên mạn hai bánh, ai cũng có thể đạp chứ không dùng trạo phu. Bạch Hổ sẽ trao đổi với cậu về tính năng pháo nhưng ta nói trước, pháo là sinh mạng của quân, để chúng rơi vào tay địch thì anh biết hậu quả rồi. Mỗi pháo có hai rìu, khi rút lui thì phải phá sạch các phần quan trọng.”

Những thợ đóng thuyền nghe không hiểu pháo mà Chương nói là gì, chỉ biết đó là bí mật trong quân Thiên Đức. Trước mắt, họ cần đóng hai nguyên mẫu.

Trương Lôi dẫn năm trăm quân lên rừng xẻ gỗ. Chương dặn Cự Lượng:

“Cắt cử quân sĩ bảo vệ bến thuyền, trang bị năm mươi nỏ Liên Châu, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Anh cho hạ tre quây lại chung quanh, kín được chút nào hay chút đó.”

Chương cùng Thiên Bình, Uyển Như đi gặp Bùi Thị Xuân bàn bạc về cách làm nỏ Liên Châu cỡ lớn. Những vật liệu cần thiết nhưng khó kiếm, Uyển Như sẽ đảm nhận việc tìm mua. Nhờ sự giúp sức của Lâm Chí Hoà, những nguyên vật liệu cần thiết mà Chương yêu cầu đều được cung cấp với số lượng lớn.

Nỏ Liên Châu cỡ nhỏ đã được trang bị cho toàn bộ nữ binh do Xuân và Thiên Bình chỉ huy. Cự Lượng cũng được cấp một trăm bộ, bảo quản một cách nghiêm ngặt. Xuân đã cải tiến thêm một bước, giúp tầm sát thương hiệu quả của nỏ Liên Châu đạt tới mười trượng.

Chương gặp Bạch Hổ, xem xét lại mẫu pháo đá cải tiến gắn bốn bánh xe. Trọng pháo bắn đá, gạch, cầu chông. Và pháo hạng nhẹ có thể di chuyển lẫn trong quân, tám người sẽ khiêng bằng đòn bẩy khi cần. Tầm bắn hiệu quả dao động từ một trăm đến một trăm hai mươi trượng. Hổ đã chế tạo được tám mươi khẩu pháo hạng nhẹ trong ba tháng.

“Cậu cần làm thêm một loại pháo bắn ngang áp chế kỵ binh, bộ binh khi họ tràn lên. Bộ binh Siêu Loại có giáp sắt trước bụng, mũi tên sẽ giảm hiệu quả nên chúng ta đặt những khẩu pháo bắn ngang này ở tiền quân.”

“Bắn ngang bằng cách nào? Thưa chủ tướng?”

“Vẫn nguyên lý đòn bẩy, cần bắn làm bằng tre cũng được, đạn là những quả cầu gai. Đây…,” Chương kéo Hổ ngồi xuống vẽ lên mặt đất. “Cần hai cột song song, đòn bẩy gắn một bên, cậu muốn bắn hướng trái hay phải thì chỉ việc xoay cột thôi.”

“Ồ! Thật đơn giản.”

“Bởi vậy cần làm vài chục khẩu, dùng xong có thể hủy luôn cũng được, mỗi pháo này, gọi là Sảo pháo, bắn được vài quả là vứt bỏ. Chỉ cần thu lại dây đem về dùng tiếp. Sau này khi chuyển quân, các cậu cũng dễ dàng chế tạo được.”

“Chủ tướng, ngài vắng nhà vài tháng mà trở về mang theo bao nhiêu đổi mới.”

“Cậu nhớ nhé, ta muốn khi nhắc uy danh Phạm Bạch Hổ là gà bay chó chạy, trẻ con im khóc, địch quân hồn bay phách lạc.”

“Rõ!”

Lý Lệnh công sai sứ yêu cầu Thiên Gia Bảo Hựu xuất một trăm hộc ngũ cốc để cứu đói, Phạm Tu lấy cớ mất mùa, không đủ cung cấp. Chương đã báo trước, lương thực của phe Lý Lệnh công không thiếu, đây chỉ là cái cớ để động binh mà thôi.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free