(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 106: Diên Ứng tự
Chương đang làm dở bộ cờ vua thì Bùi Như Lạc cho biết Trịnh Lam Khuê sẽ đi chùa cầu an, Chương cũng được đi cùng.
Lúc này đã là cuối tháng 7 âm lịch, trời hay mưa lớn.
Chương dậy sớm theo Bùi Như Lạc cùng những người khác rời phủ qua cổng chính. Chương không hỏi nên không rõ sẽ đến chùa nào, nhưng lối đi khá xa, qua một tòa thành lớn với tường cao có đoạn lên đến hai trượng. Thấy Chương có vẻ ngạc nhiên, Bùi Như Lạc nói:
-Đây là thành Luy Lâu, được xây khoảng ba mươi năm trước.
-Ô! Vậy là từ hồi Lý Nam Vương hả chú?
-Lý Nam Vương từng ở thành này một thời gian, sau quân Hoa quốc đánh mạnh, thành vỡ nên mới bỏ. Ngươi ở gần thành Bát Vạn, thành đó còn lớn hơn thành này, có gì mà lạ?
-Cháu thấy thành ấy cao hơn chứ cũng chưa được vào trong bao giờ. Thế thành này bỏ hoang hả chú?
Bùi Như Lạc bật cười:
-Ngươi thật ngây thơ. Thành này đã được gia cố rồi. Nào có dịp ta đưa ngươi vào xem.
-Vào đấy bán hàng được không chú?
-Không, trong thành chỉ có quân doanh.
-Thế vào làm gì ạ?
-Ngươi không muốn xem trong đó?
Chương lấm lét nhìn trước ngó sau:
-Cháu sợ vào đấy bị bắt làm lính thì khổ, làm lính sao kiếm được tiền hả chú.
Bùi Như Lạc khẽ chau mày, không nói gì thêm. Đoàn hơn hai mươi người đi dọc con đường đất bên ngoài tường thành, ngăn cách bởi một hào nước rộng năm trượng, đầy những khóm bèo tây, lục bình. Chương thấy một vài tháp canh cắm cờ hiệu viết chữ Hán.
Một ngôi chùa khá lớn hiện ra, mái ngói đỏ tươi, trước sân chùa có một hồ sen rộng. Ngôi chùa này chỉ cách thành một con đường đất. Bùi Như Lạc cho biết đây là Diên Ứng tự, và chừng non một dặm trước cửa chùa là nhánh nhỏ của sông Dâu. Cửa chính thành Luy Lâu nằm ở hướng đó. Chương gật gù nhưng tỏ vẻ không để tâm, cậu tuyệt đối tránh hỏi đến những việc liên quan quân cơ.
Khuê vào chùa. Chương cùng mấy đầy tớ sau khi khiêng những sọt ngũ cốc vào chùa xong thì ở ngoài trông coi ngựa, cậu tranh thủ hỏi han gia cảnh từng người. Cổng chùa có bán nhiều thứ quà vặt, Chương mua cho mọi người ăn trong khi chờ đợi Khuê.
Như mấy đầy tớ cho biết thì Khuê phải qua giờ Ngọ mới trở về phủ. Nắng đã lên cao, bọn Chương kẻ đứng người ngồi dưới gốc đa ngoài khuôn viên chùa, gần ao sen. Vào khoảng cuối giờ Tỵ, có ba vị cao tăng từ trong chùa đi ra, mấy bà mấy cô buôn bán nhang đèn đều đứng dậy chắp tay chào. Ba vị cao tăng chia lộc cho mọi người, mấy người đầy tớ cũng chạy đến, bọn họ được cho mỗi người một cái oản và dăm ba quả chuối, có người được quả na.
Chương không đến nhận lộc, cậu nửa nằm nửa ngồi vắt chân chữ ngũ ngắm ao sen suy tư. Nãy giờ nhìn dân chúng đến chùa, ai nấy đều ăn vận tươm tất. Mấy bà buôn thúng bán bưng ăn vận cũng chẳng vá chằng vá đụp, rõ là dân ở đây sung túc, no đủ.
-Mô Phật! Ao sen có gì mà thí chủ đây ngắm lâu đến v��y?
Chương ngoái lại thì thấy vị sư tuổi ngoài ngũ tuần đã đến gần tự lúc nào không hay, cậu vội đứng dậy đáp lễ.
-Thí chủ đây là người vùng khác?
-Cháu là thuộc hạ của tiểu thư Lam Khuê, cô ấy vào lễ chùa nên cháu chờ ở ngoài này cùng những người khác.
-Thí chủ không phải gia nô của Lý phủ?
-Cháu không biết, cháu mới đến phủ, chỉ là thuộc hạ của tiểu thư.
-Dân chúng thấy nhà sư đều vây lại nhận lộc, cớ sao thí chủ lại không?
-Cháu mới ăn khi nãy nên không đói, để dành phần những người cần hơn ạ.
-Nam mô A Di Đà Phật! Bần tăng là Sùng Phạm, trụ trì Diên Ứng tự.
Chương nhất thời không hiểu ông sư vì sao lại xưng danh tính, cậu nhìn quanh thấy những người đầy tớ đang ngồi chồm hổm ăn đằng xa, hai vị cao tăng vẫn phát lộc.
-Đêm qua bần tăng nằm mộng thấy thanh long bay lượn trước cổng chùa nhiều lần vào giữa trưa nhưng nhất quyết không chịu vào. Bần tăng cho là có điềm nên mới ra đây vào giờ này. Thí chủ, thí chủ chẳng hay tên họ là gì?
-Cháu tên Mạc Văn Chương ạ.
Ánh mắt vị cao tăng thoáng thay đổi, chỉ trong một khoảnh khắc.
-Đầu năm nay bần tăng có dịp đàm đạo với Khuông Vạn Thái sư Ngô Chân Lưu, trụ trì Linh Sơn cổ tự. Bần tăng có nghe Thiền sư nhắc đến thủ lĩnh Thiên Đức quân cũng họ Mạc tên Chương, tuổi mới đôi mươi, dáng người cao lớn, tướng mạo phi phàm.
Ánh mắt của vị cao tăng nhìn Chương như chờ đợi lời xác nhận, Chương không lảng tránh ánh nhìn, thản nhiên đáp:
-Cháu gốc làng Đa Hội bên bờ Bắc, là thuộc hạ của tiểu thư Trịnh Lam Khuê. Dân Vạn Xuân mình đông vô kể, người trùng họ tên có gì lạ đâu, thưa đại sư?
-Mô Phật! Nhân dạng có thể giả nhưng khí chất không thể giống.
-Chẳng hay đại sư muốn nói gì với cháu?
-Mô Phật! Bần tăng chỉ là vô tình thấy thí chủ ngắm ao sen nên tiện hỏi chuyện vậy thôi. Ngoài này nắng nôi, nếu thí chủ còn phải chờ lâu, chi bằng quá bộ vào chùa nghỉ ngơi.
-Cháu là thuộc hạ, không thể làm quá phận. Đa tạ đại sư đã có lòng quan tâm.
-Thí chủ, cổng chùa luôn rộng mở cho bá tánh. Diên Ứng tự được xem là chùa lớn nhất trong vùng này, là nơi thờ cúng và truyền dạy những điều thiện. Mong rằng một mai chiến loạn xảy ra, nhà chùa sẽ không bị đập phá, rơi vào cảnh hoang tàn.
Chương cười gượng:
-Đại sư nói vậy khiến cháu thấy khó hiểu quá.
-Mô Phật, bần tăng già cả, đôi lúc đãng trí, mong thí chủ bỏ qua cho. Mai sau có mưa gió, mong sao nhà chùa vẫn bình an.
-Chùa chiền là nơi thờ Phật, sao có kẻ dám làm bậy được, đại sư đừng lo nghĩ quá.
-Có lời này của thí chủ, bần tăng có thể yên lòng. Diên Ứng tự hay Linh Sơn cổ tự đều nhờ ơn Lý Nam Vương mà có cơ ngơi bền vững. Bần tăng ăn chay niệm Phật, chờ ngày được đón quý nhân vào chùa.
Thiền sư Sùng Phạm trở vào chùa, bỏ lại Chương dưới gốc đa. Chương nuốt nước bọt, miệng thấy đắng ngắt. Cậu không hiểu tại sao trụ trì Diên Ứng tự lại nhận ra mình. Chương chưa bao giờ gặp vị Thiền sư này, ngay cả Linh Sơn cổ tự cậu cũng chỉ đến dăm ba lần mà thôi.
Nhìn lại bản thân một lượt, Chương thấy mình không có điểm nào khác biệt với một đầy tớ hay một tráng đinh phải khom lưng kiếm miếng ăn.
Với thân phận thấp hèn nh�� thế này, sao vị cao tăng lại nói những lời như vậy?
-“Cần phải cẩn trọng hơn, bị lộ thân phận là mệt lắm.”
Chương hãy còn cảm thấy thấp thỏm thì tròn mắt ngạc nhiên khi thấy chú tiểu từ trong sân chùa đi ra có dáng dấp quen quen. Chẳng ai để tâm đến chú tiểu nhưng khi chú tiểu đứng cách một quãng nhìn cậu, Chương ngạc nhiên thật sự.
-“Sao thằng Tôn lại cạo đầu làm sư thế này?”
Chương đứng ngây ra nhìn một lúc, đến khi chú tiểu khẽ cúi đầu chào rồi chậm rãi bước về bên hông chùa. Chương vội chạy đến hỏi mấy người đầy tớ chỗ giải quyết "nỗi sầu". Một người vẫy tay gọi chú tiểu, chú tiểu lại gần và bảo sẽ chỉ đường.
-Sao em lại cạo đầu?
-Em mới vào chùa được hơn một tháng, nơi này gần thành Luy Lâu.
-Thiếu gì cách mà cạo đầu làm sư?
-Ở đây vừa no bụng lại có thể quan sát động tĩnh trong thành được, thầy ạ.
-Sao em biết thầy đến?
-Chị Nguyệt báo với bọn em là thầy đã sang đây nhưng chưa rõ nơi ở. Chúng em chia nhau ra tìm, em ở trong chùa thì dễ cho mọi người đến báo tin hơn. Ban nãy em vô tình thấy thầy, em mừng quá. Bây giờ thầy ở đâu?
-Lý phủ.
-Hả? Đó là phủ đệ của Sứ tướng Lý An, sao thầy vào được?
Chương nói vắn tắt cho Tôn, dặn Tôn báo ngay tin về bản doanh.
-Em nghe nói chị Bình và chị Duệ vì lo cho thầy mà hao mòn, ăn chẳng chịu ăn vì thầy bặt tăm hơn nửa tháng nay chẳng rõ sống chết ra sao.
-Nói hai chị ấy ăn uống đầy đủ, đó là lệnh. Nếu ta về mà cô nào gầy gò thì ta sẽ chỉ ưu ái cô còn lại.
Tôn cho biết, người của Bỉnh Di cũng trà trộn trong vùng. Đội trinh sát được tăng thêm mười người, hơn nửa tháng nay giả làm hành khất đi dò la tin tức của Chương.
-Nói với chị Nguyệt để Thái Hương tìm cách liên lạc với thầy, dùng tên huý, và hẹn gặp thầy gần làng Trống, Mái. Thầy cần hai mối liên lạc riêng biệt phòng khi cần. Còn thành Luy Lâu em đã dò la được gì rồi?
-Vào thành rất khó, em nghe loáng thoáng trong thành có khoảng tám nghìn tinh binh, Sứ tướng Lý An trực tiếp chỉ huy.
-Cần phải có người trong thành, thành này là duy nhất ở Siêu Loại nhỉ?
-Vâng.
-Lý Lệnh công trong thành?
-Tin tức về ông ta rất mù mờ. Dân vùng này thần phục ông ta vì ông ta hiền lành đức độ. Nếu dò hỏi sẽ dễ bị chú ý, thầy ạ.
-Thầy cần biết trong thành có bao nhiêu binh mã. Số binh mã đông ắt cần nhiều lương thảo, vậy hãy tìm cách xin vào theo đường đó. Dặn chị Nguyệt vậy. Cần túc trực gần cổng thành xem Lý Lệnh công ở đâu.
-Trước đây có lần em lần mò theo dõi Lý Lệnh công đến gần làng Thư Đôi nằm ở phía Tây Nam Diên Ứng tự thì bị chặn lại.
-Xa không?
-Khoảng sáu dặm đường ạ.
-Không cần vào làng, hãy chú ý đến lương thảo hay bất cứ thứ gì chuyển vào làng ấy, xem có điều bất thường hay không. Thôi, đứng đây lâu người ta sinh nghi, thầy đi nhé.
Đi vài bước chân, Chương quay lại dúi vào tay Tôn mấy chục đồng.
-Trụ trì chùa này là sư Sùng Phạm?
-Sư thầy có giao tình với Khuông Vạn Thái sư và mang thiện ý với Thiên Gia Bảo Hựu. Sư thầy nói Thiên Gia Bảo Hựu sớm muộn cũng sẽ là chủ cả vùng này.
-Hoa quả chín ép ăn không ngon, có dịp hãy chuyển lời thầy như vậy. Yên tâm, nếu chúng ta đánh thành Luy Lâu sẽ không hại đến bá tánh, không đụng đến một viên ngói của chùa.
Chương tất tả chạy về gốc đa nhưng vẫn phải chờ đến cuối giờ Ngọ mới thấy Trịnh Lam Khuê từ cổng chùa đi ra.
Đoàn người lục tục theo Trịnh Lam Khuê ra về dưới cái nắng gay gắt của trưa hè. Đi được non nửa quãng đường, Bùi Như Lạc chạy xuống cuối đoàn bảo Chương mau lên phía trước, Lam Khuê muốn hỏi chuyện. Chương có đôi chút lo lắng, sợ sư trụ trì nói gì đó với Lam Khuê sẽ hỏng hết đại sự.
-Anh Chương ở trong phủ đã quen chưa?
-Thưa tiểu thư, so với ở làng Ngũ Vạn thì hơn nhiều ạ. Tiểu nhân đã quen rồi ạ.
-Anh không phải đầy tớ của ta, cũng không phải đầy tớ của phủ.
Đoạn Lam Khuê thảy cho Chương một túi khá nặng, bên trong toàn tiền đồng.
-Chỗ này là hai trăm đồng, anh đã theo ta hai mươi hai ngày. Ta đã trả trước anh hai mươi đồng nên đây là số còn lại.
-Tiểu thư đưa cho ta số tiền này là có ý đuổi ta đi?
-Anh đến phủ, ta chưa bảo anh làm gì mà anh đã kiếm ra một nén bạc đưa cho ta. Ta trả công thuê anh có hơn ba tiền, ta vẫn còn có lợi. Hôm rồi, Hàn Thuyên tiên sinh đến phủ đàm đạo với nghĩa phụ của ta, anh có quen Hàn Thuyên tiên sinh không?
-Cũng không tính là quen, thưa tiểu thư.
-Tiên sinh đánh giá anh rất cao khiến nghĩa phụ ta tò mò. Chiều nay chú Lạc sẽ đưa anh đến gặp nghĩa phụ.
-Tiểu thư, ta… ta… - Chương lo lắng. - Ta phải làm gì? Đối đáp ra sao? Thực tình ta bán hàng cho Thuyên tiên sinh cũng… hơi đắt, sợ ông ấy…
-Tiên sinh mến tài anh, chính tai ta nghe tiên sinh nói. Anh ra ngoài luôn miệng nói tốt về ta, thậm chí còn đặt điều tốt đẹp về ta mà ta chưa hề làm được, anh có ý gì?
-Tiểu thư thuê ta, ta là người của tiểu thư. Mặt mũi của tiểu thư cũng chính là mặt mũi của ta nên ta làm vậy.
-Anh sáng dạ lại khéo ăn khéo nói, ta nghĩ mãi chẳng biết nên đối đãi với anh thế nào cho phải. Ta giấu thân phận, anh biết rồi cũng chẳng thắc mắc lấy một lời. Cớ làm sao?
-Tiểu thư đối tốt với ta, tiểu thư là ai đi chăng nữa thì ta cũng vẫn nghe theo sắp đặt của người cả.
-Nếu ta không có tiền trả anh nữa thì sao?
-Khi ấy chúng ta ngang hàng với nhau, tiểu thư là bạn của ta.
-Bạn?
-Đối với ta là vậy.
-Khác biệt giữa bạn và đầy tớ là gì đây?
-Tiểu thư trả hai mươi hai ngày công sòng phẳng như vậy, lại không coi ta là đầy tớ, nghĩa là đã xem trọng ta. Ta bây giờ vẫn chẳng có gì ngoài đôi bàn tay nên nếu là bạn của tiểu thư, ta có thể giúp gì đó.
-Cụ thể hơn?
-Ta sẽ không gọi tiểu thư là tiểu thư nữa, bạn bè thường gọi tên nhau.
-Anh luôn có những lời thật lạ nhưng càng ngẫm ta lại càng thấy có lý. Trước đây ta đã coi anh ngang hàng với ta, nay vẫn vậy.
Dứt lời, Trịnh Lam Khuê thúc ngựa đi nhanh, Chương dừng lại đi cuối đoàn suy nghĩ về cuộc gặp sắp tới.
Mọi quyền sở hữu tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, đơn vị đã mang câu chuyện đến với độc giả.