Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 103: Trở lại Siêu Loại

Chẳng cần phải nói, Thiên Bình và Duệ một mực ngăn cản Chương đi, những giọt nước mắt không rõ thực hư liên tục tuôn rơi trên gò má hai cô gái. Chương lấy khăn lau đi nhưng vẫn không thay đổi ý định. Cậu hứa sẽ trở về, dù gì cũng chỉ là đi làm thuê cho người khác chứ có phải lên núi đao, nhào vào biển lửa đâu.

– Chúng ta cần nắm rõ ý đồ của cô ấy, không vào hang cọp sao bắt được cọp? Anh có đem theo thần khí, danh tính không lộ thì ai thèm để tâm đến kẻ như anh?

Chương trấn an hai cô gái.

– Để chiếm được Siêu Loại, chúng ta cần thấu hiểu nơi đó. Khuất phục họ bằng sức mạnh không phải là khó, nhưng chúng ta cần hiểu rõ hơn về họ. Thân phận cô gái này chắc chắn không phải người thường, tên cũng có thể làm giả. Bấy lâu nay bọn Nguyệt trà trộn nơi ấy nhưng cũng chỉ nắm tình hình chung, nhân cơ hội kích động dân chúng. Tuy nhiên, chỉ có hơn chục người thì quá ít. Trong thời gian anh không ở quân doanh, chúng ta phải đưa thêm người sang đó.

Chương nói, nếu cậu phải ở lại Siêu Loại một thời gian thì Nguyệt sẽ là đầu mối chuyển tin tức qua lại. Thời cơ tốt, có chỗ đứng hoặc tùy tình hình thực tế, Chương muốn đưa một số tinh binh sang nằm vùng.

– Sau này, khi chúng ta tấn công Siêu Loại thì còn có nội ứng. Hai em phải biết, trước đây chúng ta thắng Vũ Ninh vương là trong thế thủ. Giờ ta chủ động đánh Lý Lệnh công cũng chẳng khác nào bịt mắt cậy sức. Anh muốn tận mắt thấy Siêu Loại, muốn biết họ bố phòng ra sao, binh lực đến đâu.

– Nhưng em muốn đi cùng. – Thiên Bình và Duệ cùng nói.

– Duệ đi thì ai sẽ quán xuyến công việc ở nhà? Nhiều việc anh chỉ có thể trông cậy vào em. Em là chỗ dựa của anh, em biết mà nhỉ?

Thiên Bình vội hỏi:

– Vậy em đi được đúng không?

– Em thì càng không. Anh cần em ở lại rèn nữ binh cùng chị Xuân. Anh mà có chỗ đứng vững chắc ở bên đó sẽ đón em đến sau.

Chương nói là vậy nhưng lý do chính cậu không cho Thiên Bình đi cùng là vì ánh mắt cô đã để lộ địch ý với Khuê. Tiểu tiết có thể làm hỏng đại sự. Thêm nữa, Chương mới chỉ biết Khuê rủ đi Siêu Loại chứ chưa rõ cụ thể công việc là gì, sẽ ăn ở đâu, lấy lí do gì để mang Thiên Bình theo?

Thấy Duệ và Thiên Bình cứ ứ ức khóc mãi không thôi, Chương thật sự không đành lòng. Cậu tiến lại gần ôm cả hai cô gái vào lòng một lượt, gần như ngay lập tức hai cô nàng im bặt. Bản thân Chương cũng nôn nao.

– Hôm nọ anh bảo rồi, nơi này rồi sẽ trở nên chật hẹp. Ai rồi cũng lớn, Thiên Đức quân cũng thế. Anh hứa sẽ giữ mình, nhất định anh sẽ đuổi ông già họ Lý đi nơi khác. Có nhà cao cửa rộng anh mới tính cưới vợ được, vợ chủ tướng không thể ở trong mái nhà tranh như này mãi được.

Thiên Bình và Duệ đang ngây ngất nên chỉ gật đầu lia lịa. Chương nói thêm:

– Chúng ta dựng nhà cho mình, cho anh em nữa. Họ theo chúng ta, đâu thể để mọi người dựng trại nơi cánh đồng trống mãi được. Cái gì anh tìm được đều của hai em cả, nếu Uyển Như về nhớ chuyển lời với cô ấy. Sức anh thua người nhưng trí anh sẽ không thua ai, phải dùng trí xong mới dùng sức, nghe chưa?

– Ưm!

Lại là những cái gật đầu, có lẽ lúc này tên bay đạn réo ngoài cửa thì hai nàng cũng chẳng để tâm. Điều họ mong chờ bấy lâu nay chính là Chương thể hiện tình cảm với họ, giờ đây đang trong vòng tay người mình yêu thì có gì đáng sợ nữa.

– Chiếm… chiếm được Siêu Loại anh sẽ lấy chúng em chứ?

Chương cúi xuống nhìn Thiên Bình, cười:

– Cưới vợ phải có sính lễ nhỉ?

– Em không cần, em chỉ cần người! – Thiên Bình nói.

– Em cũng thế.

– Hai em muốn thế, nhưng anh thì khác, anh sẽ lấy Siêu Loại làm sính lễ, vậy mới to chứ.

– Anh muốn là được.

– Bây giờ anh phải về Ngũ Vạn, tạm thời chúng ta khó gặp. Nào, nhắm mắt lại anh tặng mỗi người một món quà.

Hai cô gái nhắm tịt mắt, giơ hai tay chờ cầm món quà nào đó như mọi lần, nhưng không, Chương đã đặt lên môi mỗi cô gái một nụ hôn nhẹ. Khoảnh khắc môi chạm môi, Chương cảm thấy toàn thân bủn rủn, tim đập nhanh hơn, khắp người rạo rực.

Cậu vội vã rời đi, bỏ lại hai cô gái đứng như trời trồng giữa nhà, với nét mặt ngây ngốc đỏ bừng như gấc chín cùng hơi thở gấp gáp. Đây là nụ hôn đầu đời của hai cô thôn nữ. Chẳng biết hai cô nghĩ gì, cảm thấy thế nào, chỉ biết rằng hai nàng nhìn nhau cười ngượng ngùng rồi mỗi người trốn vào một góc gặm nhấm niềm hạnh phúc bất ngờ.

Chương đã phần nào tiếp nhận những gì bọn Trương Lôi, Cự Lượng cố gắng truyền dạy, ấy là nam nhân năm thê bảy thiếp cũng chẳng sao. Sau này cứ xây cho mỗi cô một căn nhà lớn riêng biệt là yên chuyện. Chương có hỏi Trương Lôi vì sao ông chỉ lấy một bà thì Trương Lôi bảo do… ông bận. Cự Lượng vin vào cớ rằng nếu có ý tán tỉnh người khác thì Nguyệt sẽ không nhìn mặt nên anh chàng chưa dám nhưng Lượng dư sức lấy mười vợ.

– Bọn ta còn phải đi tán tỉnh, thầy chỉ gật đầu là miếng ăn trước miệng. Ta lớn lên cùng Thiên Bình và Duệ, hai cô bé ấy có thể coi là những cô gái đẹp nhất trong ba làng Vạn. Thầy thật may mắn. Thầy mà không biết nắm lấy thì phí hoài của trời, ba quân tướng sĩ cũng mặc định rằng họ là người của thầy. Thầy không sợ giặc sao có thể sợ đàn bà chứ?

– Anh mới có một mối nên anh chưa biết đâu. Đàn bà con gái trông mỏng manh yếu đuối là vậy nhưng… nhưng họ đẻ ra chúng ta đấy. Ta sợ là có lý do của mình.

Với chàng trai hai mươi mốt tuổi đến từ thế giới một vợ một chồng thì cảnh một chồng nhiều vợ ở Vạn Xuân không khó để Chương tiếp nhận. Mà cậu lo mình yêu cô nào hơn cô nào? Bọn họ có ghen? Ghen đến mức nào?

Đàn ông vốn tham lam, Chương tin trái tim mình đủ lớn để chứa được ba cô gái mỗi người một vẻ. Yêu thương rồi sau này sẽ thế nào? Ấy là điều lúc này, khi ngồi thuyền trở về Ngũ Vạn trong đêm khiến Chương suy nghĩ vẩn vơ.

Người Vạn Xuân nói chung hay các cô gái Vạn Xuân nói riêng đa phần đơn thuần, ngây thơ. Vài cô đáo để cũng chẳng so bì được với những cô gái cùng tuổi ở nơi Chương đến.

Các cô như Duệ, Thiên Bình hay Uyển Như, yêu thương chỉ biết yêu thương, phục tùng mà không đòi hỏi. Ngẫm đi ngẫm lại mới thấy mấy ông hủ nho lười lao động nghĩ ra được thuyết Tam tòng thật bá đạo.

Hạnh phúc là vậy nhưng Chương biết trách nhiệm của bản thân cũng theo đó mà nhân lên.

Theo lời hẹn, Chương mời Khuê ăn bánh đúc, cô nàng chỉ ăn chiếu lệ còn Chương ăn vèo hai bát một lúc.

– Cô Khuê tiếc tiền cho ta à?

– Ta chỉ ăn được nhường ấy.

– Cô Khuê phải ăn nhiều hơn một tí mới có sức đi buôn.

– Hôm nay anh sẽ làm gì?

– Lại ra bến sông.

Khuê đưa cho Chương hai mươi đồng và bảo:

– Ta thuê anh hai ngày, giờ anh về nhà nghỉ ngơi, hẹn anh chiều muộn ở chợ Thổ Hà này.

– Ta phải làm gì? – Chương cầm tiền và hỏi lại.

– Anh nhận tiền thì anh là thuộc hạ của ta, đúng chứ nhỉ?

Chương lùi ra sau vài bước, chắp tay lại nói:

– Cô chủ, chủ nhân! Thuộc hạ xin nghe theo sự sai bảo của cô.

– Cứ gọi ta là Khuê được rồi. Ta thuê anh chứ anh thực không phải thuộc hạ của ta. Vừa nãy ta chỉ trêu anh thôi.

Trên đường về làng, chợt Khuê hỏi:

– Ta thấy anh lúc nào cũng đeo kè kè bên hông túi da nhỏ, bên trong đựng thứ gì?

Chương mở nắp bao da lấy bật lửa cho Khuê xem và nói:

– Vật gia truyền bằng sắt chứ chẳng có gì đặc biệt. Thứ này ông nội để cho cha ta, cha ta đưa cho ta vì ta là con trưởng.

Khuê cầm bật lửa lật ngang lật dọc rồi trả lại.

– Nó bằng sắt nhỉ?

– Đa Hội rèn sắt mà cô. Nghe nói vật này do ông nội ta rèn thành, là vật đầu tiên khi làm thợ. Ta mang bên mình để cảm nhận gia tiên luôn theo phò trợ.

Từ ấy chẳng thấy Khuê hỏi về bật lửa cho đến khi thấy nó bén lửa.

Chương đeo tay nải một bên vai, bên còn lại khoác hộp gỗ đứng chờ ở bến sông trước đây đã gặp Uyển Như. Khuê đến một mình, cô nàng chỉ có một tay nải nhỏ cùng một cây gậy gỗ dùng để đi đường. Cả hai lên con thuyền nhỏ một mái chèo. Thuyền chậm rãi rời bến, men theo bờ sông nhắm hướng Đông mà chèo. Chương không thắc mắc, chỉ ngồi im, hai tay giữ chặt hai bên thành của thuyền.

Thuyền chèo chừng hai khắc thì rẽ vào một nhánh sông nhỏ, cỏ mọc um tùm hai bên bờ, thỉnh thoảng mới có một con đò nhỏ chèo ngược chiều. Dựa theo hướng, Chương đoán đây là sông Dâu, xuôi dòng sẽ ngang qua bến gia trang họ Nguyễn ở bên tả.

Thuyền cập vào bờ nơi có mấy tráng đinh cưỡi ngựa, vài người khác cầm cờ hiệu nhưng Chương không đọc được chữ. Cậu cũng không có ý thắc mắc. Kể từ bây giờ, cậu đã đặt chân vào vùng đất nghe xa xăm mà gần ngay bên cạnh.

– Người này tên Chương, anh ta về cùng ta.

Khuê nói với một người trung niên xuống đón cô lên bờ. Chương khom người cúi đầu chào dưới ánh mắt dò xét.

– Ngươi là người ở đâu? – Ông ta hất hàm hỏi Chương.

– Thưa ông, cháu là người Đa Hội.

– Hử? Ngươi ở bờ Bắc sông Thiên Đức, gần thành Bát Vạn, ngươi đến đây làm gì?

– Cháu theo cô Khuê, cháu không biết đây là đâu.

Khuê đã nhảy lên ngựa, nói vọng từ trên ngựa xuống:

– Anh ta đến xin nương nhờ Thiên Gia Bảo Hựu, ta vô tình quen biết, thấy dùng được nên dẫn theo anh ta về. Ông lo chỗ ăn ở cho anh ta trong phủ, ta còn cần dùng đến.

Đoạn Khuê thúc ngựa rời đi, Chương loay hoay tìm cách lên bờ rồi đi cùng mấy ngư��i. Bọn họ đi chân đất, người nào cũng đi nhanh khiến Chương phải vất vả lắm mới theo kịp.

Người đàn ông khi nãy cưỡi ngựa tụt lại, có ý dò hỏi Chương thêm đôi điều.

– Đa Hội là làng rèn sắt, làng ấy thiếu gì việc? Nếu thiếu việc, gần đấy có thành Bát Vạn, cớ sao ngươi vượt sông?

– Dạ thưa ông, cháu không phải người gốc làng ấy, xưa ông cháu ở vùng ngược đến làng ấy làm thuê, mẹ cháu cũng không phải người làng. Cháu có em gái nhưng lạc mất, gia cảnh khốn khó nên mới vượt sông sang bên này cùng với ba người em gái họ bên ngoại. Cha mẹ chúng cháu đều mất cả.

– Ba người kia đâu?

– Dạ ở làng Ngũ Vạn, cô Khuê chỉ gọi cháu đi theo, cháu cũng không biết đi đâu, làm gì ạ. Ông cho cháu hỏi đây có phải Siêu Loại không?

– Đúng! Vừa nãy tiểu thư nói ngươi tên gì nhỉ?

– Cháu tên Chương ạ.

– Ngươi có thể làm gì?

– Cháu… – Chương thật thà. – Cháu có sức khỏe và…

Chương vội mở hộp gỗ lấy một ống trúc đựng bàn chải đánh răng ra, dùng hai tay đưa cho người đàn ông.

– Cháu làm ra thứ này để đánh răng, cháu bán ở chợ Thổ Hà chẳng có ai mua. Biết đâu sang đây lại bán đắt hàng. Cháu tặng ông.

– Thứ này dùng được ư?

– Cái này dùng để chải răng miệng, cháu bán 7 đồng ba cái. Bột đánh răng thì 5 đồng một ống. Đây ạ.

Chương đưa cho người đàn ông.

– Chốc nữa cháu chỉ cách cho ông dùng, thứ này rất tốt, người ta sẽ không cần dùng cau đánh răng mỗi ngày ông ạ.

– Thật à?

– Vâng.

– Ta là Bùi Như Lạc, gọi ta là chú thôi. Ngươi họ gì?

– Cháu họ Mạc tên Chương ạ.

– Mạc Chương? Nghe cụt ngủn. Mạc Văn Chương nghe xuôi tai hơn đấy.

– Dạ, từ nay ai hỏi cháu sẽ nói mình là Mạc Văn Chương.

– Ngươi quen tiểu thư ra sao?

Chương thật thà kể, cậu chẳng biết thân thế Khuê, chỉ thấy cô tốt bụng, bảo theo cô có tiền thì theo.

– Trịnh Lam Khuê là nghĩa nữ của Lý An, gia tướng của Lý Lệnh công.

Chương giật mình thất kinh.

– Sao, ngươi có gì mà sợ?

– Cô Khuê có thân phận như thế thì sang tá túc ở làng Tứ Vạn làm gì chú nhỉ?

– Ngươi chỉ biết thế là được.

Bóng chiều đã ngả, Chương bước thấp bước cao theo đám người về phủ đệ. Chương thấy tấm bảng lớn màu đen, chữ vàng gắn trên cửa chính nhưng cậu chẳng để tâm vì mù chữ, nghĩ không nên nhìn ngó lung tung.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép và đăng tải dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free