Vạn vật không lên tiên - Chương 78: Bản Giao Hưởng Của Ý Chí: Thành Trì Phản Kháng
Ánh bình minh rạng rỡ, vốn nên mang theo hy vọng và sự khởi đầu mới, giờ đây lại nhuộm một màu đỏ rực bi tráng lên những mái nhà đổ nát, những con đường vỡ vụn của Vô Tính Thành. Khói bụi vẫn còn vương vấn trong không khí, như một tấm màn che phủ đi vết sẹo đau thương của đêm qua. Tần Mặc, thân ảnh không quá cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường, bước ra từ nơi trú ẩn tạm bợ. Ánh sáng vàng cam của buổi sớm mai ôm lấy vóc dáng hắn, mái tóc đen nhánh khẽ lay động trong làn gió mang theo mùi khói và đất ẩm. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm, vốn thường ánh lên vẻ trầm tư, giờ đây lại ngời lên một sự tập trung cao độ, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.
Hắn tiến thẳng đến Phố Chợ Sáng, nơi từng là trái tim sôi động của Vô Tính Thành, giờ chỉ còn là một bãi hoang tàn. Các gian hàng gỗ đơn giản, vốn dĩ chứa đựng tiếng cười nói, tiếng rao hàng và mùi thức ăn nồng đượm, nay chỉ còn là những mảnh vụn cháy đen, những cột kèo xiêu vẹo. Những con đường lát đá cuội, từng in dấu chân bao thế hệ, giờ đây lở loét, nứt toác. Tuy nhiên, trong không khí vẫn còn vương vấn đâu đó mùi thảo mộc quen thuộc, mùi đất và cả một chút mùi kim loại gỉ từ những vật dụng bị bỏ lại, như một lời nhắc nhở về sự sống động đã từng tồn tại nơi đây.
Đằng sau hắn, Hạ Nguyệt đứng đó, thanh tú với mái tóc đen dài, đôi mắt trong veo dõi theo từng bước chân của hắn, chất chứa cả niềm tin sâu sắc lẫn nỗi sợ hãi tột cùng. Bàn tay nàng khẽ siết chặt vạt áo, nhưng ánh mắt kiên định không hề rời khỏi bóng lưng Tần Mặc. Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, gật đầu khe khẽ, khóe môi mím chặt. Ông hiểu Tần Mặc hơn ai hết, hiểu cái gánh nặng mà thiếu niên này đang gánh vác, và cũng hiểu rằng đây là con đường duy nhất. Phong Dao, mái tóc nâu bù xù, đôi mắt tinh nhanh, lanh lợi, nắm chặt nắm đấm, sẵn sàng lao lên bất cứ lúc nào nếu Tần Mặc cần. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị có vết sẹo trên má, đứng sừng sững như một ngọn núi đá, ánh mắt đầy kiên quyết, chỉ chờ hiệu lệnh. Những thôn dân khác, dù sợ hãi, dù mệt mỏi, cũng đều nín thở dõi theo, trong ánh mắt họ dần chuyển từ tuyệt vọng sang một tia hy vọng mong manh.
Tần Mặc dừng lại giữa đống đổ nát, nơi một bức tường thành cũ kỹ vẫn còn đứng vững một cách kỳ diệu, như một biểu tượng của sự kiên cường. Hắn khẽ nhắm mắt, đôi tay từ từ nâng lên, không phải để thi triển pháp thuật, mà là để cảm nhận. Hắn cảm nhận từng rung động của Vô Tính Thành đang hấp hối. Tiếng khóc thầm của những viên đá vỡ vụn, tiếng rên rỉ của những gian hàng cháy đen, tiếng gào thét của con sông ngầm bị ô nhiễm bởi linh lực hung bạo của kẻ thù. Hắn nghe thấy "ý chí tồn tại" của Vô Tính Thành, bị bóp nghẹt, bị giày xéo, nhưng vẫn còn đó, yếu ớt nhưng kiên cường, như một ngọn lửa nhỏ nhoi sắp tàn nhưng chưa bao giờ tắt hẳn.
Xa xa, Trần Trưởng Lão, ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong bộ đạo bào lụa, cùng Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt dữ tợn, đang chỉ huy hàng ngàn tu sĩ càn quét những khu vực còn sót lại. Tiếng la hét của quân xâm lược, tiếng đổ nát vang vọng, cùng với tiếng gió rít như than khóc, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Họ đang cố gắng triệt hạ hoàn toàn "huyết mạch cổ xưa" mà Thổ Linh đã chỉ dẫn, tin rằng đó là chìa khóa để khai thác sức mạnh của Vô Tính Thành. Trần Trưởng Lão nhìn thấy Tần Mặc đứng chơ vơ giữa chiến trường, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực của y lóe lên vẻ khinh thường.
"Một kẻ phàm tục cũng dám cản đường? Nực cười!" Trần Trưởng Lão cất tiếng, giọng nói hùng hồn, vang vọng giữa chiến trường. "Quân đâu, bắt lấy hắn! Đừng để một hạt sạn nhỏ bé này cản trở đại sự của chúng ta!" Y phất tay áo, một luồng linh lực cuộn trào, đẩy lùi những mảnh vụn xung quanh. Huyết Đao Khách chỉ cười khẩy, hắn không thèm để mắt đến một thiếu niên yếu ớt. Đối với hắn, kẻ phàm tục không đáng để hắn rút Huyết Đao ra khỏi vỏ.
Tần Mặc không hề nao núng. Trong nội tâm, một lời thề vang vọng: "Đây là quê hương ta. Ta sẽ không để các ngươi bóp méo ý chí của nơi này." Hắn đã nghe thấy, đã cảm nhận được nỗi đau của Vô Tính Thành, và hắn sẽ không để bất cứ ai tước đi quyền được là chính nó của nơi này. Với một hơi thở sâu, Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn chỉ là sự trầm tư, mà là một sự tĩnh lặng sâu thẳm, như chứa đựng cả một vũ trụ. Hắn đã sẵn sàng.
***
Khi Tần Mặc mở mắt, một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa từ hắn, không phải là linh lực cuồn cuộn hay pháp thuật rực rỡ, mà là một sự cộng hưởng tinh tế, lan tỏa ra khắp các con đường chính và những căn nhà đổ nát xung quanh Phố Chợ Sáng. Đó là sự giao thoa của "ý chí tồn tại" nguyên thủy, một thứ mà các tu sĩ Huyền Vực đã quên lãng từ lâu.
Âm thanh chiến trường bỗng chốc trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Tiếng la hét của quân xâm lược không còn là tiếng hô hào chiến thắng, mà là tiếng kêu thảng thốt, kinh ngạc. Những pháp bảo trong tay các tu sĩ, vốn dĩ được tôi luyện bằng linh lực và ý chí thăng tiên, bỗng trở nên nặng nề một cách bất thường. Một thanh kiếm dài, vừa được vung lên định chém xuống một cột gỗ, bỗng run rẩy trong tay chủ nhân, lưỡi kiếm lấp lánh như đang phản chiếu sự do dự của chính nó. Nó dường như "từ chối" chém, từ chối gây sát thương, bởi "vật tính" của nó, bản chất nguyên thủy của kim loại, không phải là để hủy diệt một cách vô nghĩa. Các phù chú, vừa được niệm chú chuẩn bị phát nổ, bỗng nhiên nguội lạnh, cuộn tròn lại như những tờ giấy vô tri, "từ chối" bùng cháy, bởi "vật tính" của giấy, của mực, của những nguyên tố cấu thành nên chúng, không phải là để trở thành công cụ của sự hủy diệt cực đoan. Một Cổ Phù Linh bé nhỏ, vừa hiện hình để tấn công, bỗng yếu ớt lung lay, ánh mắt mờ hồ, như muốn được nghỉ ngơi, buông bỏ gánh nặng của "ý chí" bị cưỡng ép.
Những thú cưỡi mạnh mẽ, vốn dĩ được thuần hóa bằng linh lực và những lời răn đe khắc nghiệt, giờ đây trở nên điên loạn. Một con quái thú lớn, thân hình hung tợn, vốn đang gầm gừ xông tới, bỗng ngừng lại đột ngột, đôi mắt chất chứa nỗi buồn. Nó rên rỉ một tiếng đau đớn, rồi hất ngã chủ nhân, giẫm đạp lẫn nhau trong sự hoảng loạn tột cùng. "Ý chí tồn tại" của chúng, vốn đã bị bóp méo bởi sự thuần hóa cưỡng bức, giờ đây được Tần Mặc "đánh thức" bản nguyên, khiến chúng nhận ra rằng chúng không muốn chiến đấu, không muốn trở thành công cụ của kẻ khác. Tiếng vó ngựa loạn xạ, tiếng gầm gừ giận dữ của những con thú bị ép buộc, hòa lẫn với tiếng kêu kinh hãi của các tu sĩ.
Chính những viên Linh Thạch mà chúng mang theo, vốn dĩ là nguồn cung cấp linh khí dồi dào, giờ đây cũng như đang "từ chối" phát tán linh khí. Ánh sáng mờ ảo của chúng nhạt nhòa, năng lượng chảy ra trì trệ, không còn mạnh mẽ và thuần khiết như trước. "Vật tính" của Linh Thạch là hấp thụ và tích trữ, tồn tại yên bình, chứ không phải bị vắt kiệt để phục vụ cho tham vọng thăng tiên vô độ.
Tần Mặc di chuyển chậm rãi giữa chiến trường hỗn loạn, mỗi bước chân hắn đi qua đều mang theo một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Hắn không cần dùng linh lực, không cần pháp bảo. Hắn chỉ cần "lắng nghe" và "kích hoạt". Những mảnh đổ nát của thành trì, những viên đá vỡ vụn, thậm chí cả không khí và nước suối chảy ngầm dưới lòng đất, như được "thức tỉnh" khỏi giấc ngủ dài. Một làn hơi thanh khiết, lạ thường, không mang mùi máu tanh hay khói bụi, mà mang mùi đất ẩm, cây cỏ, và một chút vị ngọt của suối nguồn, bắt đầu lan tỏa. Nó không tấn công trực tiếp, nhưng lại tạo ra một năng lượng vô hình, chống lại sự "khai linh" cưỡng bức của kẻ thù.
Những tu sĩ cấp thấp, vốn chỉ dựa vào pháp bảo và linh lực mỏng manh, là những người bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Pháp bảo trong tay họ giờ đây trở thành gánh nặng vô dụng. Một tu sĩ trẻ tuổi, vừa định niệm chú, bỗng thấy linh lực trong cơ thể như bị phong bế, trì trệ, không thể vận chuyển như ý muốn. Hắn hoảng sợ, làm rơi đạo cụ. "Pháp bảo của ta... nó bị làm sao vậy? Linh lực của ta cũng bị trì trệ!" Hắn kêu lên, vẻ mặt trắng bệch. Một tên tu sĩ khác, định dùng một tấm bùa cổ để tạo ra hỏa cầu, bỗng thấy tấm bùa giấy ố vàng trong tay mình rung rẩy, rồi tan chảy thành tro bụi, như thể chính nó "từ chối" tồn tại với mục đích hủy diệt. Một Cổ Phù Linh, vốn là linh hồn vật phẩm bị cưỡng ép, hiện hình như một cô gái nhỏ bé mặc trang phục cổ xưa, ánh mắt mơ hồ, giờ đây không chiến đấu nữa mà khẽ khàng tan biến vào không khí, như tìm thấy sự nhẹ nhõm khi được "buông bỏ" gánh nặng.
Sự hỗn loạn càng lúc càng tăng. "Chuyện quái gì đang xảy ra? Huyết Đao của ta... nó không nghe lệnh!" Huyết Đao Khách gằn giọng, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên sát khí nhưng giờ đây lại pha lẫn sự hoang mang tột độ. Thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, vốn dĩ luôn tỏa ra hàn khí lạnh lẽo và sát ý ngút trời, giờ đây lại rung rẩy khe khẽ trong tay hắn, như có một sự kháng cự vô hình. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi, một sự hoài nghi sâu sắc bỗng nhiên xâm chiếm tâm trí, một điều chưa từng xảy ra với hắn.
Trần Trưởng Lão, dù mạnh mẽ hơn, cũng cảm thấy linh lực trong cơ thể bị trì trệ, không còn thông suốt như trước. Pháp bảo của y, một chiếc phất trần trắng muốt, không còn sắc bén và uy lực như mọi khi. Y nhìn Tần Mặc với ánh mắt căm phẫn và khó tin. "Hắn... hắn đang làm gì? Đây là tà thuật gì?!" Y gầm lên, giọng nói hùng hồn thường ngày giờ đây mang một chút hoảng loạn. Y không thể lý giải được hiện tượng này, bởi nó hoàn toàn nằm ngoài phạm trù tu luyện và hiểu biết của y về linh lực. Đây không phải là một loại pháp thuật, mà là một sự bóp méo, một sự thách thức đến tận cùng bản chất của sự tồn tại. Y cảm thấy một sự khó chịu và suy yếu đang lan tỏa trong cơ thể mình, một sự suy yếu không đến từ đòn tấn công vật lý, mà đến từ sự lung lay của chính "ý chí thăng tiên" mà y đã theo đuổi cả đời.
Tần Mặc không nói một lời. Hắn chỉ tập trung. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một bức tường đổ nát phía trước, nơi các tu sĩ đang cố gắng dựng lên một pháp trận để phong tỏa. Ngay lập tức, bức tường vốn vô tri, b��ng nhiên "phát sáng" mờ ảo, không phải ánh sáng chói lóa của linh lực, mà là một thứ ánh sáng nội tại, dịu nhẹ, như ánh trăng. Và rồi, pháp trận đang được tu sĩ dựng lên gần đó bỗng nhiên tan rã, như thể chính bức tường "từ chối" sự tồn tại của nó, "từ chối" sự cưỡng ép.
Vô Tính Thành đang "sống lại" theo cách riêng của mình, phản kháng mọi sự ép buộc. Tiếng rên rỉ kỳ lạ từ pháp bảo của kẻ địch, tiếng gầm gừ đau đớn của thú cưỡi, tiếng la hét của tu sĩ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự bối rối và phẫn nộ. Mùi khói, bụi, máu tanh, kim loại gỉ, linh khí hỗn loạn và mùi sợ hãi nồng nặc của quân xâm lược, giờ đây bị át đi bởi một mùi hương thanh khiết, lạ thường, đến từ sự "thức tỉnh" của chính Vô Tính Thành.
"Ngươi! Ngươi dám phá hoại đại sự của ta! Chết đi!" Huyết Đao Khách gầm lên, sự hoang mang biến thành phẫn nộ tột độ. Hắn vung mạnh Huyết Đao, lưỡi đao đen kịt xé gió lao về phía Tần Mặc, nhưng uy lực của nó đã giảm đi rõ rệt, không còn sắc bén và tàn bạo như trước. Thanh đao như bị một lực cản vô hình níu giữ, lưỡi kiếm rung lên bần bật, như đang kháng cự chính chủ nhân của nó.
Tần Mặc vẫn bình tĩnh. Hắn biết, đây không phải là một trận chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của "ý chí tồn tại", của bản nguyên. Và trong cuộc chiến này, Vô Tính Thành, với sự thuần khiết nguyên thủy của nó, đang chiếm ưu thế. Sự khó chịu và suy yếu của Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách cho thấy năng lực của Tần Mặc có thể ảnh hưởng đến cả những cường giả cấp cao, không chỉ những kẻ yếu. Cuộc đối đầu ở Chương 80 sẽ không chỉ là một trận chiến vật lý, mà còn là cuộc chiến của triết lý và "ý chí", với Tần Mặc đang chiếm ưu thế về mặt tinh thần. Hắn, cùng với Vô Tính Thành, đang chứng minh rằng "vô tính" không có nghĩa là yếu ớt, và "huyết mạch cổ xưa" không thể bị bóp méo.
Vô Tính Thành, từng là biểu tượng của sự bình yên và quên lãng, giờ đây bỗng chốc trở thành chiến trường của một cuộc cách mạng lặng lẽ, một cuộc phản kháng của bản nguyên chống lại sự cưỡng ép. Và Tần Mặc, thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, chính là người dẫn dắt cuộc cách mạng ấy.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.