Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 77: Hội Ngộ Giữa Tro Tàn: Kế Sách Từ Bản Nguyên

Gió đêm rít qua những vết nứt toác trên bức tường đá của Vô Tính Thành, mang theo mùi khói, bụi và máu tanh nồng. Tiếng đổ nát xa xăm vẫn vọng lại, như lời than khóc của một sinh linh đang hấp hối. Tần Mặc đứng đó, giữa tâm điểm của sự tàn phá, đôi mắt đen láy in hằn bóng hình của một Vô Tính Thành đang dần chìm vào biển lửa. Sự kiệt quệ thể xác vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một ngọn lửa mới đã bùng cháy, một ý chí kiên định chưa từng thấy. Hắn không còn là thiếu niên lạc lõng trong dòng đời, mà là người gánh vác sứ mệnh, là hiện thân của một chân lý cổ xưa vừa được thức tỉnh.

Hắn quay người, từng bước chân vững chãi băng qua những đống đổ nát, hướng về Nhà Kho Cũ Kỹ – một trong số ít những kiến trúc còn đứng vững sau trận càn quét khốc liệt của quân xâm lược. Không khí lạnh lẽo của đêm tàn ập vào, khiến hắn rùng mình, nhưng cái lạnh ấy không thể lay chuyển quyết tâm trong lòng. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của từng viên gạch, từng phiến đá, tiếng kêu gào thầm lặng của chúng vang vọng trong tâm trí. Vô Tính Thành đang đau đớn, nhưng chưa hề gục ngã. Ý chí của nó vẫn còn đó, tuy yếu ớt, nhưng chưa tắt hẳn.

Nhà Kho Cũ Kỹ hiện ra trong bóng tối mờ ảo, như một vết sẹo cũ kỹ giữa cảnh hoang tàn. Tường gạch đã ngả màu rêu phong, mái ngói vỡ vụn, để lộ những khoảng trời đêm thăm thẳm. Cửa gỗ mục nát treo lủng lẳng trên bản lề, kêu cót két theo từng cơn gió giật. Bên trong, không khí ẩm thấp, tối tăm, nồng nặc mùi bụi bặm và gỗ mục. Tiếng gió rít qua những khe cửa, nghe như tiếng thở dài của một kẻ khổng lồ bị thương. Thỉnh thoảng, tiếng chuột chạy lạo xạo trên nền đất ẩm ướt lại vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đến rợn người.

Dưới ánh sáng leo lét của vài ngọn đuốc, những khuôn mặt mệt mỏi, lấm lem hiện ra. Đây là những người còn sống sót của Vô Tính Thành, những con người đã trải qua địa ngục trần gian trong mấy canh giờ vừa qua. Họ co ro lại thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng, nhưng tất cả đều hướng về Tần Mặc. Hạ Nguyệt, thanh tú trong chiếc váy xanh ngọc lấm lem bụi bẩn, đang khẽ vuốt ve mái tóc rối bời của một đứa trẻ đang co mình trong lòng nàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt là sự pha trộn giữa tin tưởng tuyệt đối và nỗi sợ hãi mơ hồ. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và bộ râu trắng muốt, ngồi trầm ngâm tựa lưng vào tường, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, ông đã chứng kiến quá nhiều bi kịch trong cuộc đời mình, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào thê lương đến vậy. Phong Dao và Thủ Vệ trưởng Long Hổ, cả hai đều lấm lem bùn đất và máu khô, đang kiểm tra những thanh vũ khí thô sơ còn sót lại, vẻ mặt họ đầy mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Những người thôn dân khác, nam có, nữ có, đều mang những gương mặt chất phác, giờ khắc này chỉ còn lại sự tái nhợt và hoảng loạn.

Không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng gió rít và tiếng thút thít khe khẽ của vài đứa trẻ bị thương. Không khí nặng nề đến nghẹt thở, như thể mọi hy vọng đã tan biến trong làn khói và tro tàn của Vô Tính Thành. Nhưng rồi, khi Tần Mặc bước vào, một luồng khí tức vô hình dường như đã xua đi một phần sự u ám. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quét ánh mắt qua từng người, từng khuôn mặt thân quen, từng ánh mắt hoang mang. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự mất mát, nhưng sâu thẳm hơn, hắn cũng cảm nhận được một tia hy vọng mong manh, một ý chí sinh tồn bản năng đang cháy âm ỉ trong mỗi người. Đó là ý chí tồn tại của con người, kiên cường như cỏ dại, bám víu vào sự sống dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Tần Mặc dừng lại, ánh mắt hắn giao với Hạ Nguyệt. Nàng khẽ gật đầu, như một lời động viên không lời. Hắn biết, nàng luôn tin tưởng hắn, dù hắn có đưa ra bất kỳ quyết định nào. Nàng là bến đỗ bình yên trong giông bão của hắn. Lão Khang cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của ông như nhìn thấu tâm can Tần Mặc, ông cũng khẽ gật đầu, ý bảo hắn cứ nói.

Hắn hít một hơi thật sâu, cổ họng khô khốc. Giọng hắn khàn đặc, nhưng lại vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng: "Chúng ta... chưa thua."

Lời nói của hắn như một tia chớp xé toạc màn đêm. Mọi ánh mắt đổ dồn vào hắn, mang theo sự ngạc nhiên, hoài nghi và cả một chút hy vọng le lói.

"Vô Tính Thành... vẫn còn... ý chí của nó." Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn dần trở nên mạnh mẽ hơn, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí mỗi người. "Nó đang đau đớn, đang rên rỉ, nhưng nó chưa gục ngã."

Hạ Nguyệt khẽ siết chặt tay Tần Mặc, đôi mắt long lanh tin tưởng. Nàng biết, hắn không nói suông. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ diệu từ khả năng đặc biệt của hắn. "Chúng con tin chàng," nàng thì thầm, lời nói tuy nhỏ nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân.

Lão Khang chậm rãi đứng dậy, lưng còng của ông dường như thẳng hơn một chút. "Ý chí vạn vật, đâu dễ bị bẻ cong... dù là của thành trì," ông nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy ẩn ý, như một lời khẳng định cho điều Tần Mặc vừa tuyên bố. Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. Lão Khang đã biết về "chân lý thất lạc" từ lâu, và ông nhận ra Tần Mặc chính là chìa khóa để vén màn bí mật ấy.

Phong Dao và Long Hổ cũng đứng thẳng người. Sự mệt mỏi trên gương mặt họ vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một tia sáng của sự quyết tâm. Họ đã chiến đấu đến cùng, và giờ đây, họ sẵn sàng nghe theo mọi mệnh lệnh của Tần Mặc.

Tần Mặc quét mắt nhìn từng người một. Hắn hiểu rằng, để vượt qua cơn bĩ cực này, không chỉ cần ý chí của hắn, mà còn cần sự đồng lòng của tất cả. Hắn cần họ tin vào điều mà người đời cho là điên rồ, tin vào khả năng "lên tiếng" của một thành trì vô tri. Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đưa cho hắn một chiếc bình nước nhỏ và một ít thảo dược. Hắn uống một ngụm, cảm thấy cổ họng dịu đi phần nào. Phong Dao và Long Hổ bắt đầu phân phát những chiếc rìu, cuốc, và vài thanh kiếm gỉ sét còn sót lại, chuẩn bị cho những điều sắp tới. Không ai biết Tần Mặc sẽ nói gì, nhưng một niềm tin vô hình đã bắt đầu len lỏi trong trái tim họ.

***

Đêm dần tàn, những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu len lỏi qua những vết nứt trên mái ngói, vẽ lên nền đất ẩm ướt những vệt sáng mờ ảo. Không khí vẫn se lạnh, nhưng đã bớt đi phần nào sự khắc nghiệt của màn đêm. Tiếng chuột chạy đã im bặt, nhường chỗ cho tiếng gió rít đều đặn và tiếng thì thầm của những người sống sót. Tần Mặc, sau một hồi trầm tư, đã bắt đầu nói, giọng hắn tuy vẫn còn mệt mỏi nhưng lại chứa đựng một sức mạnh thuyết phục lạ thường, như thể mỗi lời nói đều được chắt lọc từ sâu thẳm tâm can.

"Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách," Tần Mặc bắt đầu, "bọn chúng không chỉ muốn phá hủy Vô Tính Thành của chúng ta. Bọn chúng muốn nhiều hơn thế." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí của từng người. "Ta đã 'nghe' được, đã 'thấy' được. Huyết Đao Khách đang thực hiện một nghi thức tà ác, cố gắng khai thác 'huyết mạch cổ xưa' của Vô Tính Thành. Đây không chỉ là việc cướp đoạt linh lực, mà là bẻ cong ý chí, biến đổi bản chất của nó, biến nó thành một công cụ phục vụ cho dã tâm của chúng."

Mấy người thôn dân run rẩy, những lời của Tần Mặc nghe thật khó tin, nhưng lại mang một sức nặng khó cưỡng. Họ đã chứng kiến tận mắt sự tàn phá, sự hung ác của kẻ thù, và giờ đây, lời của Tần Mặc hé lộ một sự thật còn đáng sợ hơn.

"Nhưng Vô Tính Thành không phải là vật vô tri," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn vang vọng, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Từ thuở khai sáng, từ Kỷ Nguyên Khai Sáng xa xưa, mỗi viên đá, mỗi dòng nước, mỗi ngọn cỏ ở nơi đây đều mang trong mình một 'ý chí tồn tại' riêng, thuần khiết và mạnh mẽ. Đó là 'Vạn Vật Ý Chí' nguyên thủy, một phần của sự cân bằng đã kiến tạo nên cả Huyền Vực này."

Phong Dao, vốn là người thực tế và đôi khi nóng nảy, không khỏi hoài nghi. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt tinh nhanh lấp lánh sự băn khoăn: "Nhưng làm sao một thành trì lại có thể chiến đấu, Tần Mặc? Nó là đá, là đất, làm sao có thể có ý chí như lời ngươi nói?"

Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt Phong Dao, ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm nhưng lại sáng ngời trí tuệ. "Chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách chúng muốn, Phong Dao." Hắn chậm rãi nói, "Chúng sẽ dùng linh lực, dùng pháp khí, dùng những chiêu thức tàn bạo để nghiền nát. Nhưng chúng ta... chúng ta sẽ khiến thành trì này tự lên tiếng. Chúng ta sẽ đánh thức bản nguyên của nó."

Tần Mặc quỳ xuống, dùng một mảnh than vụn nhặt được từ đống tro tàn, bắt đầu vẽ phác thảo trên nền đất ẩm ướt. Hắn vẽ những đường nét của Vô Tính Thành, những con đường, những bức tường, những kiến trúc đã sụp đổ và cả những nơi còn đứng vững. "Kẻ thù nghĩ chúng ta không có sức mạnh, không có linh lực. Chúng nghĩ Vô Tính Thành là phế địa, là nơi vô tri. Nhưng chúng không hiểu rằng, sự 'vô tính' này chính là lớp vỏ bọc bảo vệ một 'ý chí tồn tại' nguyên thủy, chưa bị vấy bẩn bởi dục vọng thăng tiên."

Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ than vẽ. "Huyết Đao Khách đang tập trung vào trung tâm, nơi 'huyết mạch cổ xưa' đang bị chúng bóp méo. Chúng ta sẽ không tấn công trực diện. Chúng ta sẽ 'kích hoạt' thành trì."

"Kích hoạt sao?" Long Hổ, người trưởng vệ đội, vạm vỡ nhưng lúc này lại cảm thấy bối rối trước những lời khó hiểu của Tần Mặc.

"Phải. Ta đã nghe được tiếng thì thầm của Vô Tính Thành. Những bức tường này đã chứng kiến hàng ngàn năm lịch sử, chúng mang trong mình ký ức của bao thế hệ. Những con đường này đã chịu đựng bao bước chân, chúng ghi lại ý chí kiên định của người dân. Ngay cả những dòng nước ngầm chảy dưới lòng đất cũng mang một 'ý chí' riêng, thuần khiết và bền bỉ." Tần Mặc nói, giọng hắn như dẫn dắt mọi người vào một thế giới huyền bí mà họ chưa từng biết đến. "Người ta nói Vô Tính Thành không vật nào tu luyện được, nhưng đó là một lời nói dối. Vạn vật ở đây không 'tu luyện' theo cách mà tu sĩ thường làm, chúng chỉ đơn thuần 'tồn tại', và chính sự tồn tại thuần khiết đó tạo nên một sức mạnh vô hình, một 'vật tính' không thể bị bẻ cong."

Hắn chỉ tay vào những điểm chiến lược trên bản đồ than. "Đây là những 'mạch' của thành trì, những nơi 'ý chí tồn tại' của Vô Tính Thành tụ hội mạnh mẽ nhất. Chúng ta sẽ không dùng pháp thuật, không dùng linh lực. Chúng ta sẽ dùng chính 'ý chí tồn tại' của mình, của những người dân Vô Tính Thành, để đánh thức ý chí của thành trì. Chúng ta sẽ là cầu nối, để Vô Tính Thành tự mình phản kháng."

Tần Mặc kể về những "tiếng nói" thầm lặng mà hắn đã nghe được từ những bức tường đã mục nát, những con đường đã sờn mòn, những dòng suối đã cạn khô. Những tiếng nói ấy không phải là lời nói, mà là những khát khao thầm kín, những nỗi đau bị kìm nén, những ý chí kiên cường ẩn sâu trong lòng đất và đá. Hắn nói về cách mà một viên gạch mong muốn được vững vàng, một con đường mong muốn được vươn xa, một dòng nước mong muốn được chảy tự do. Những điều mà người dân Vô Tính Thành chưa bao giờ nhận ra, bởi họ đã quá quen thuộc với sự "bình thường" ấy.

"Kế hoạch của chúng ta không phải là thắng một trận chiến theo cách thông thường," Tần Mặc nhấn mạnh, ánh mắt hắn rực cháy. "Kế hoạch của chúng ta là khiến Huyết Đao Khách và Trần Trưởng Lão nhận ra rằng, Vô Tính Thành không phải là vật vô tri để chúng tùy tiện giày xéo. Chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng, ngay cả sự 'vô tính' cũng có sức mạnh của riêng nó. Chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng, 'Vạn Vật Ý Chí' nguyên thủy không thể bị bóp méo."

Tần Mặc đứng dậy, quét mắt nhìn những gương mặt đang dần thoát khỏi sự hoài nghi. Hắn biết, điều hắn nói là khó tin, nhưng trong tận cùng của sự tuyệt vọng, con người ta thường bám víu vào những điều phi thường nhất. Hắn không hứa hẹn chiến thắng dễ dàng, nhưng hắn hứa hẹn một con đường, một cơ hội để Vô Tính Thành tự bảo vệ mình, để không phải gục ngã trong im lặng. Kế hoạch này không chỉ là một chiến lược quân sự, mà còn là một tuyên ngôn về sự tồn tại, về quyền được là chính mình của vạn vật.

***

Bình minh đã ló dạng hoàn toàn, những tia nắng vàng nhạt xuyên qua những khe hở của Nhà Kho Cũ Kỹ, chiếu sáng những hạt bụi lấp lánh trong không khí. Ánh sáng của một ngày mới, dù yếu ớt, cũng đủ để xua đi phần nào bóng tối và sự u ám trong lòng người. Mùi ẩm mốc và bụi bặm vẫn còn đó, nhưng không còn nặng nề như trước, thay vào đó là một cảm giác se lạnh của buổi sớm mai. Những khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu khô, giờ đây không còn chỉ mang vẻ sợ hãi và tuyệt vọng, mà đã ánh lên một tia hy vọng và sự quyết tâm mới.

Sau khi Tần Mặc kết thúc lời giải thích, một sự im lặng kéo dài bao trùm khắp căn nhà kho. Mọi người đều đang suy ngẫm, cố gắng lĩnh hội những khái niệm xa lạ về "ý chí tồn tại" và "Vạn Vật Ý Chí" mà Tần Mặc đã nhắc đến. Những lời hắn nói, tuy khó tin, nhưng lại chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn họ, một sự thật mà họ đã lãng quên từ lâu.

Lão Khang là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ông chậm rãi đứng dậy, bước đến bên Tần Mặc, đôi mắt hiền từ nhưng đầy thấu hiểu nhìn thẳng vào hắn. "Lời của Tần Mặc là sự thật," ông nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng vang vọng như tiếng chuông chùa. "Vô Tính Thành chúng ta không vô tri. Nó có linh hồn, có ý chí. Cái gọi là 'vô tính' không phải là không có linh hồn, mà là một linh hồn thuần khiết, chưa bị tham vọng làm vẩn đục. Đây chính là 'chân lý thất lạc' mà bao đời nay chúng ta đã bỏ quên, chìm đắm trong sự bình yên tưởng chừng vĩnh cửu."

Ông quay sang nhìn những người thôn dân, ánh mắt đầy trìu mến. "Chúng ta đã sống một cuộc đời bình thường, không tranh đoạt, không tham vọng. Đó là bản chất của chúng ta, và cũng là bản chất của Vô Tính Thành. Kẻ thù muốn bẻ cong bản chất ấy. Nhưng chúng ta... chúng ta phải giúp nó tự bảo vệ, phải giúp nó lên tiếng." Lời của Lão Khang như một lời khẳng định cuối cùng, củng cố thêm niềm tin vào Tần Mặc.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, người vốn luôn tin vào sức mạnh và sự phòng thủ truyền thống, giờ đây cũng đã bị thuyết phục. Khuôn mặt vạm vỡ, nghiêm nghị của hắn hiện lên sự kiên quyết. "Chúng ta sẽ làm theo," hắn nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi nhưng đầy mạnh mẽ. "Dù phải đổ máu, dù phải hy sinh, cũng phải bảo vệ nơi này! Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta!" Hắn quay sang Phong Dao, gật đầu ra hiệu. "Phong Dao, tập hợp người lại. Chia thành từng đội nhỏ. Ai còn sức thì tham gia."

Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và đôi mắt tinh nhanh, lập tức hành động. Nàng bắt đầu phân công nhiệm vụ, chỉ định những người còn đủ sức khỏe để chuẩn bị các 'điểm kích hoạt' mà Tần Mặc đã phác thảo. Nàng tuy đôi khi nóng nảy, nhưng lại vô cùng nhiệt huyết và trung thành. "Nghe rõ đây! Chúng ta không còn gì để mất nữa! Hãy tin Tần Mặc! Chúng ta sẽ cho bọn chúng biết, người Vô Tính Thành không dễ bị bắt nạt!"

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đứng bên cạnh Tần Mặc, bàn tay nàng khẽ đặt lên vai hắn, truyền cho hắn sự ấm áp và bình yên. Nàng không nói gì nhiều, chỉ im lặng hỗ trợ và động viên bằng ánh mắt, bằng sự hiện diện của mình. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta," câu nói quen thuộc của nàng không cần phải thốt ra thành lời, nhưng ý nghĩa của nó vẫn hiện hữu, như một lời hứa, một niềm tin bất diệt.

Tần Mặc nhìn những người thôn dân đang bắt đầu di chuyển, tuy mệt mỏi, tuy sợ hãi, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên cường và quyết tâm. Hắn chỉ dẫn chi tiết về các 'mạch' và 'nút' cần kích hoạt trong thành trì – những bức tường cũ kỹ, những con đường lát đá, những dòng chảy ngầm – mỗi nơi đều mang một ý nghĩa, một 'ý chí tồn tại' riêng. Đây không phải là một cuộc chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của ý chí, của bản nguyên. Hắn biết, đây là một kế hoạch táo bạo, phi truyền thống, và đầy rủi ro. Nhưng hắn cũng biết, đây là cơ hội duy nhất của họ.

Hắn hướng ánh mắt về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô cao, nhuộm đỏ cả một vùng trời đổ nát. "Hãy tin vào Vô Tính Thành," Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên giữa tiếng gió và tiếng bước chân hối hả, "Hãy tin vào bản thân các ngươi. Bởi vì các ngươi chính là một phần của ý chí đó, một phần của Vô Tính Thành."

Những người dân Vô Tính Thành, tuy không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng họ có một thứ mà tu sĩ Huyền Vực đã đánh mất: sự thuần khiết của 'ý chí tồn tại'. Họ là những mảnh ghép cuối cùng giữ cho thế giới không sụp đổ, và giờ đây, họ sẽ cùng Tần Mặc, bằng cách riêng của mình, đánh thức bản nguyên của Vô Tính Thành. Cuộc đối đầu sắp tới không chỉ là trận chiến sinh tử để bảo vệ thành trì, mà còn là trận chiến của triết lý, của 'ý chí tồn tại', để chứng minh rằng "vô tính" không có nghĩa là yếu ớt, và rằng "huyết mạch cổ xưa" của Vô Tính Thành không thể bị bóp méo.

Với một quyết tâm sắt đá, Tần Mặc cùng những người sống sót của Vô Tính Thành, trong ánh sáng đầu tiên của bình minh, bắt đầu hành động, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu định mệnh, một cuộc chiến mà kết quả của nó sẽ quyết định không chỉ vận mệnh của Vô Tính Thành, mà còn của cả Huyền Vực này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free