Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 65: Bão Lửa Và Ý Chí Thủy Tinh

Tiếng kèn hiệu vang dội như tiếng sấm rền từ trời cao, xé toang bức màn bình minh đang nhuộm sắc hồng nhạt. Nó không chỉ là âm thanh, mà là một lời tuyên chiến, một tiếng gầm thét dữ tợn từ hằng hà sa số sinh linh đang khao khát quyền năng và sự hủy diệt. Từng đợt sóng âm cuồn cuộn ập vào Vô Tính Thành, mang theo hơi thở lạnh lẽo của binh đao và sự tàn bạo. Kế đó, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, không phải do địa chấn, mà là từ hàng ngàn, hàng vạn vó ngựa đang lao đến như vũ bão. Những đốm lửa nhỏ nhoi ở chân trời giờ đây đã biến thành một bức tường thép khổng lồ, bao gồm những Thiết Kỵ áo giáp đen kịt, cưỡi trên những linh thú chiến hung hãn, cùng với Hắc Thiết Vệ bộ binh dày đặc, và trên không trung là những chiến thuyền khổng lồ lơ lửng, pháp khí phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Mùi khói bụi và hắc khí từ quân xâm lược đã kịp thổi vào thành, mang theo cái mùi ghê tởm của sự tàn phá, hòa lẫn với mùi máu tanh của những linh thú bị chém giết trên đường hành quân. Tần Mặc đứng sừng sững trên tường thành, thân hình gầy gò nhưng bất khuất, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trước mắt. Hắn cảm nhận được sự cuồng nộ từ phía quân xâm lược, một khao khát thăng tiên mù quáng đang dẫn dắt chúng đến đây để cướp đi sự bình yên của Vô Tính Thành. Hắn cũng cảm nhận được từng vết nứt đang chằng chịt trên bức tường đá cổ kính dưới chân, từng tiếng kêu cứu thảm thiết của những viên đá vô tri khi chúng bị đè nặng bởi sự uy hiếp, và sâu hơn là sự sợ hãi tột độ đang lan tỏa trong từng trái tim của những người dân đang đứng sau lưng hắn.

“Mặc... họ đến rồi!” Hạ Nguyệt đứng bên cạnh, bàn tay nàng nắm chặt vạt áo của Tần Mặc, thân hình thanh tú khẽ run lên bần bật. Đôi mắt trong veo của nàng giờ đây ngập tràn sự lo lắng, nhưng sâu thẳm vẫn là một niềm tin bất diệt vào người thiếu niên bên cạnh.

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Ông đặt tay lên vai Tần Mặc, giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên nghị: “Bản chất không thể bị hủy diệt, chúng ta phải tin tưởng.” Lời nói của ông không chỉ là để trấn an Tần Mặc, mà còn là một lời nhắc nhở về triết lý tồn tại của Vô Tính Thành, một lời khẳng định cho niềm tin mà họ đã gìn giữ bấy lâu.

Tiếng kèn hiệu vừa dứt, một tiếng gầm thét kinh thiên động địa vang lên từ chiến thuyền lớn nhất, nơi Trần Trưởng Lão đang đứng sừng sững, dáng vẻ uy nghi nhưng đôi mắt lóe lên vẻ khinh miệt. “Vô Tính Thành hèn mọn! Hãy cảm nhận cơn thịnh nộ của kẻ truy cầu Đại Đạo! Tấn công!” Lệnh của ông ta vừa dứt, hàng ngàn pháp khí khổng lồ từ các chiến thuyền trên không bắt đầu phát sáng rực rỡ, những luồng năng lượng hùng hậu tụ lại, rồi đồng loạt bắn phá xuống Vô Tính Thành.

“ẦM! ẦM! ẦM!”

Những tiếng nổ long trời lở đất liên tiếp vang lên, xé tan không khí bình minh. Những ngôi nhà gỗ ở rìa thành bị thổi tung thành từng mảnh, cây cối bật gốc, đá cuội văng tung tóe. Một cột lửa dữ dội bùng lên ở phía Phố Chợ Sáng, nơi chỉ vài khắc trước còn tràn ngập tiếng cười nói. Khói bụi mù mịt bay lên, che khuất tầm nhìn, mang theo mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi gỗ cháy. Tiếng la hét hoảng sợ của người dân Vô Tính Thành vang lên, xuyên qua làn khói bụi, xen lẫn tiếng khóc nức nở của những đứa trẻ. Tiểu Đường nép vào lòng mẹ, đôi mắt to tròn ngây thơ giờ đây tràn ngập nỗi kinh hoàng.

Huyết Đao Khách, với thân hình vạm vỡ và vết sẹo dữ tợn trên mặt, cười man rợ. Hắn vung thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt phát ra hàn khí lạnh lẽo, dẫn đầu đội Thiết Kỵ tiên phong lao thẳng về phía cổng thành. Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm rền, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét hung hãn của quân xâm lược tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thật sâu, nuốt xuống vị chát của máu và bụi đang vương vấn trong không khí. Hắn không nhìn, mà cảm nhận. Hắn cảm nhận từng rung động của mặt đất dưới chân, từng tiếng nứt gãy của tường thành, từng tiếng kêu thét của những viên đá vô tri khi chúng bị phá hủy. Hắn cảm nhận sự đau đớn của Vô Tính Thành, như thể nó đang bị xé toạc từng mảnh.

“Vô Tính Thành... hãy đứng vững!” Tần Mặc thầm thì, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên định. Hắn dang hai tay ra, như thể muốn ôm trọn cả thành phố vào lòng. Một luồng ý chí vô hình mạnh mẽ từ Tần Mặc bùng nổ, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của Vô Tính Thành. Nó không phải là linh lực hùng hậu hay pháp thuật hủy diệt, mà là một sự kết nối sâu sắc, một lời hiệu triệu chân thành đến 'ý chí tồn tại' của vạn vật.

Những bức tường đá, vốn đang rạn nứt dưới sức công phá của pháp khí, bỗng nhiên rung chuyển. Không phải vì đổ vỡ, mà là vì chúng đang tự củng cố. Từng viên đá, từng thớ đất, từng thớ gỗ trong Vô Tính Thành, như được truyền thêm sức sống, ý chí phòng thủ của chúng bỗng chốc được thức tỉnh.

Tần Mặc không chỉ là người bảo vệ, hắn đã trở thành một phần của thành phố, là trung tâm của ý chí tồn tại nơi đây. Hắn cảm nhận được sự vững chãi của nền móng, sự kiên cố của những bức tường, sự dẻo dai của những thân cây cổ thụ. Hắn cảm nhận được Vô Tính Thành đang gồng mình chống đỡ, không phải bằng sức mạnh, mà bằng bản chất của chính nó.

“Đừng sợ... hãy bảo vệ... bản chất của ngươi, của chúng ta.” Lời thì thầm của Tần Mặc không chỉ dành cho những người dân, mà còn dành cho tất cả những vật thể đang cấu thành nên Vô Tính Thành. Giữa làn khói lửa mịt mù, một sức mạnh vô hình bắt đầu trỗi dậy, một sự phản kháng thầm lặng nhưng đầy kiên cường.

***

Trong lúc giao tranh ác liệt đang diễn ra ở phía cổng thành và trên các bức tường, Tần Mặc cảm nhận một sự lay động dữ dội từ sâu bên trong Vô Tính Thành, nơi Suối Tinh Lộ đang chảy. Hắn nhận ra một ý chí yếu ớt, thuần khiết đang run rẩy vì sợ hãi, như một đứa trẻ đang bị đe dọa. Suối Tinh Lộ, mạch nguồn của sự sống và bản chất thanh khiết của Vô Tính Thành, đang phải chịu đựng sự chấn động từ những đợt pháp thuật hủy diệt, từ những tiếng nổ vang vọng khắp nơi. Dòng nước trong lành, vốn luôn êm đềm chảy, giờ đây cuộn xoáy hỗn loạn, như thể đang khóc thét.

Tần Mặc không chần chừ. Hắn dịch chuyển nhanh như một làn gió, xuyên qua những con hẻm nhỏ quen thuộc, tránh né những mảnh vỡ đang bay tứ tung và những đốm lửa bùng cháy. Hắn không thể để mạch nguồn của thành bị tổn thương, không thể để ý chí thuần khiết kia tan vỡ. Hắn đến bên bờ suối, nơi dòng nước vẫn đang chảy róc rách, nhưng giờ đây mang theo một sự run rẩy khó tả. Không khí quanh Suối Tinh Lộ, vốn luôn trong lành và mát mẻ, giờ đây trở nên nóng bức và ngột ngạt. Mùi lưu huỳnh và khói bụi từ chiến trường đã len lỏi đến tận nơi đây, làm ô uế cả hơi thở của dòng suối.

Tần Mặc quỳ xuống, đặt cả hai bàn tay xuống dòng nước lạnh ngắt. Ngay lập tức, một cảm giác mát lạnh thấu xương lan tỏa khắp cơ thể hắn, nhưng không phải là cái lạnh của sự chết chóc, mà là cái lạnh của sự sống tinh khiết đang bị đe dọa. Trong tâm trí, Tần Mặc 'nhìn thấy' một hình ảnh mờ ảo, trong suốt như sương khói, đang co rúm lại dưới đáy dòng suối. Đó là Bích Thủy Tinh Linh, linh hồn nguyên thủy của Suối Tinh Lộ, một thực thể mang ý chí thuần khiết của nước. Nàng có mái tóc xanh lam bồng bềnh như rong biển, đôi mắt long lanh như giọt sương sớm, nhưng giờ đây, đôi mắt ấy ngập tràn nỗi kinh hoàng.

“Đừng sợ...” Tần Mặc truyền đi ý niệm của mình, không bằng lời nói, mà bằng một luồng ý chí ấm áp, vỗ về. “Hãy bảo vệ... bản chất của ngươi, của chúng ta.” Hắn truyền đi tất cả những gì hắn cảm nhận được từ Vô Tính Thành: sự kiên cường của đá, sự dẻo dai của cây, sự bền bỉ của đất, và hơn hết là niềm tin bất diệt của người dân vào sự tồn tại của chính họ. Hắn muốn Bích Thủy Tinh Linh cảm nhận được rằng nàng không đơn độc, rằng nàng là một phần không thể thiếu của bức tranh vĩ đại này.

Bích Thủy Tinh Linh ban đầu vẫn co rúm lại, như một cánh hoa nhỏ bé đang run rẩy trước cơn bão tố. Nhưng rồi, nàng cảm nhận được luồng ý chí mạnh mẽ và ấm áp từ Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự kết nối với vạn vật khác trong thành, sự đoàn kết của những ý chí đang gồng mình chống đỡ. Dần dần, đôi mắt long lanh của nàng từ từ mở ra, ánh sáng xanh lam từ cơ thể nàng bắt đầu tỏa ra mạnh mẽ, xua tan đi làn khói bụi và hắc khí đang bao phủ.

“Nước chảy là tự do... không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại... ta sẽ bảo vệ... sự tự do này!” Một ý niệm thuần khiết, trong trẻo nhưng đầy kiên quyết vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Đó là lời tuyên ngôn của Bích Thủy Tinh Linh, một lời khẳng định cho bản chất không cần phải thay đổi, không cần phải thăng hoa thành một cái gì đó "vĩ đại hơn" theo quan niệm của tu sĩ. Nàng chỉ muốn là chính mình, một dòng suối tự do và trong lành, và nàng sẽ bảo vệ cái "là chính mình" đó.

Dòng Suối Tinh Lộ, vốn hiền hòa chảy qua Vô Tính Thành, giờ đây bắt đầu cuộn chảy mạnh mẽ. Những dòng xoáy nhỏ hình thành, rồi lớn dần, tạo ra những cơn lốc nước nhỏ nhưng có sức mạnh đáng kinh ngạc. Nước từ suối phun trào lên cao, tạo thành những bức tường nước trong suốt, cản phá những đợt pháp khí và linh lực đang nhắm vào khu vực dân cư. Những giọt nước li ti, dưới sự dẫn dắt của Bích Thủy Tinh Linh, ngưng tụ lại, tạo thành những linh vật nước nhỏ, hình dáng như những chiến binh trong suốt. Chúng lao vào đội Thiết Kỵ đang cố gắng phá vỡ hàng rào nước, dùng cơ thể mềm mại nhưng có sức xuyên thấu đáng sợ để làm chệch hướng binh khí, thậm chí cuốn phăng những tên lính áo giáp nặng nề.

Tiếng nước chảy xiết, tiếng bọt nước vỡ tan, hòa cùng tiếng gầm gừ giận dữ của quân địch và tiếng binh khí va chạm, tạo nên một âm hưởng mới cho chiến trường. Bích Thủy Tinh Linh không dùng sức mạnh hủy diệt, nàng dùng chính bản chất của nước – sự mềm mại nhưng kiên cường, sự linh hoạt nhưng có thể cuốn trôi mọi vật – để bảo vệ Vô Tính Thành. Nàng đã thức tỉnh, không phải để thăng tiên, mà để là chính mình, để bảo vệ sự tồn tại của chính mình và của những gì nàng yêu quý.

Tần Mặc đứng dậy, nhìn dòng suối đang biến thành một chiến trường sống động. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Vô Tính Thành đang chiến đấu, không chỉ bằng đá, bằng gỗ, mà còn bằng nước, bằng bản chất thuần khiết nhất của nó. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu đầy hy vọng.

***

Sự phòng thủ của Vô Tính Thành khiến quân xâm lược choáng váng. Họ đã chuẩn bị cho một cuộc tàn sát dễ dàng, một chiến thắng vang dội trước một "thành phố phế vật" không có tu sĩ, không có linh khí. Nhưng những gì họ đối mặt lại là một thực thể sống động, một ý chí kiên cường không thể ngờ.

Những bức tường đá, vốn chỉ là vật vô tri trong mắt tu sĩ, giờ đây không chỉ vững chắc hơn mà còn có vẻ như đang "phản kháng". Những viên đá tự động củng cố, hóa rắn đến mức khó tin, các vết nứt được vá lại nhanh chóng. Thậm chí, từ những kẽ hở, những gai đá sắc nhọn mọc ra tua tủa, như những hàm răng của một con quái vật cổ xưa, đâm xuyên qua giáp trụ của những tên Hắc Thiết Vệ đang cố gắng leo trèo. Mùi đất ẩm và đá vụn bốc lên, hòa lẫn với mùi máu tanh của những kẻ xâm lược.

Tiếng gầm rú giận dữ của Trần Trưởng Lão vang vọng khắp chiến trường, giọng lão ta đầy vẻ kinh ngạc và phẫn nộ: “Cái gì thế này? Một thành phố phế vật mà cũng dám chống cự? Chúng dám!” Lão ta không thể tin vào mắt mình. Toàn bộ kế hoạch của lão, từ việc oanh tạc bằng pháp khí đến việc tiên phong của Huyết Đao Khách, đều bị cản trở bởi những thứ vô tri vô giác.

Từ Phố Chợ Sáng, nơi từng là khu vực buôn bán nhộn nhịp, những cây cổ thụ cao lớn, thân cây to lớn, tán lá rộng, giờ đây vươn cành lá chắn ngang đường đi của Thiết Kỵ. Không chỉ là che chắn, những cành cây cứng như thép, dưới sự dẫn dắt của Mộc Tinh, quất mạnh vào binh khí của kẻ địch, bẻ gãy giáo mác, thậm chí hất văng những tên lính xuống đất. Tiếng cây cối xào xạc không còn là âm thanh bình yên, mà là tiếng gầm gừ, tiếng vung vẩy đầy phẫn nộ. Mùi gỗ và lá cây tươi tắn hòa vào không khí, một sự sống đang phản kháng cái chết.

Dòng Suối Tinh Lộ, dưới sự điều khiển của Bích Thủy Tinh Linh, đã biến thành một con sông cuồng nộ. Nước chảy xiết, tạo thành những dòng xoáy khổng lồ, cuốn trôi những tên lính áo giáp nặng nề cùng pháp khí của chúng xuống hạ lưu. Những cột nước phun trào từ lòng suối, bắn thẳng vào các chiến thuyền trên không, làm chao đảo chúng và buộc phải lùi xa hơn. Tiếng nước chảy róc rách quen thuộc đã biến thành tiếng gầm gừ của một dòng thác dữ dội, và tiếng của những linh vật nước nhỏ bé lao vào kẻ thù, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức mạnh.

Huyết Đao Khách, kẻ dẫn đầu đội tiên phong, thay vì tức giận, lại nở một nụ cười man rợ, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên sát khí và sự hào hứng. “Thú vị! Để ta xem các ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!” Hắn vung đại đao chém tan một bức tường nước đang chắn trước mặt, nhưng ngay lập tức, một bức tường khác lại hiện lên, mạnh mẽ hơn. Hắn cảm nhận được sự cứng rắn bất thường của những viên đá, sự dẻo dai khó tin của những cành cây. Đây không phải là một trận chiến thông thường, và điều đó càng khiến hắn hưng phấn hơn.

Tần Mặc đứng giữa làn đạn, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ linh hoạt và kiên định. Hắn không dùng sức mạnh vật lý, mà dùng toàn bộ tinh thần để liên tục truyền ý chí, chỉ đạo các 'linh hồn' của thành phố. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển của Thổ Linh khi nó tạo ra các bức tường đất kiên cố, sự vươn mình của Mộc Tinh khi nó tấn công kẻ địch, và sự cuồng nộ của Bích Thủy Tinh Linh khi nàng cuốn trôi quân xâm lược. Hắn là một nhạc trưởng vô hình, điều khiển bản giao hưởng của sự sống và ý chí.

Người dân Vô Tính Thành, ban đầu còn hoảng sợ tột độ, giờ đây kinh ngạc chứng kiến sức mạnh kỳ diệu của quê hương mình. Họ thấy những bức tường đá tự động sửa chữa, những cây cổ thụ vươn mình chiến đấu, dòng suối thân quen trở thành một dũng sĩ bất khuất. Niềm tin vào Tần Mặc và Vô Tính Thành càng thêm mạnh mẽ.

“Chúa ơi... Vô Tính Thành đang sống!” Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với khuôn mặt nghiêm nghị và vết sẹo trên má, thốt lên đầy kinh ngạc. Ông đã từng chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một thành phố tự mình chiến đấu như thế này. Đôi mắt ông ánh lên sự thán phục, rồi chuyển thành quyết tâm. Ông quay sang đội quân của mình, những người lính phòng thủ truyền thống, và hô to: “Chúng ta sẽ không phụ lòng thành phố! Chiến đấu!”

Hạ Nguyệt và Lão Khang không chiến đấu trực tiếp, nhưng họ đóng một vai trò không kém phần quan trọng. Hạ Nguyệt, dù đôi khi vẫn run rẩy, nhưng đã kiên cường tổ chức người dân hỗ trợ. Nàng cùng những người phụ nữ và trẻ em mang nước uống, thức ăn đến cho những người lính và những ai bị thương. Lão Khang, với sự bình tĩnh cố hữu, đi lại giữa những người dân, kể những câu chuyện về sự kiên cường của Vô Tính Thành, nhắc nhở họ về bản chất của mình, về niềm tin vào Tần Mặc.

“Chúng ta là Vô Tính Thành, chúng ta sẽ không bao giờ gục ngã!” Một thôn dân nam hô to, giọng tràn đầy nhiệt huyết. Người dân khác cũng bắt đầu cùng nhau gào thét, những tiếng hô vang dội, không phải là tiếng gầm thét của kẻ hiếu chiến, mà là tiếng tuyên ngôn của sự kiên cường.

Quân xâm lược bị đẩy lùi một cách bất ngờ, hứng chịu nhiều tổn thất. Pháp khí của chúng mất đi hiệu quả khi đối mặt với sự cứng rắn bất thường của tường thành. Thiết Kỵ bị nước cuốn trôi, bị gai đá đâm xuyên, bị cành cây quật ngã. Những Hắc Thiết Vệ dày đặc cũng không thể tiến lên. Mùi khói, bụi, lưu huỳnh, và giờ đây là mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp nơi.

Tần Mặc đứng đó, giữa làn khói bụi và tiếng gào thét của chiến trường, ánh mắt kiên định. Hắn cảm nhận được sự mất cân bằng của Huyền Vực, sự điên cuồng của những kẻ truy cầu thăng tiên. Hắn biết, đây chỉ là đợt tấn công đầu tiên. Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Chúng sẽ tìm cách thích nghi và sử dụng những phương pháp tàn bạo hơn để phá vỡ phòng tuyến của Vô Tính Thành. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sự đoàn kết và ý chí của người dân Vô Tính Thành, một sức mạnh vô hình nhưng vô cùng đáng gờm.

Vô Tính Thành đã bộc lộ sức mạnh độc đáo của mình, không phải bằng vũ lực, mà bằng ý chí. Nó đã chứng minh rằng, ngay cả một thành phố "phế vật" cũng có thể đứng vững trước cơn bão táp, miễn là nó được là chính nó, được bảo vệ bản chất của mình. Trận chiến mới chỉ bắt đầu, và Tần Mặc, người bảo vệ ý chí của Vô Tính Thành, đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free