Vạn vật không lên tiên - Chương 64: Thức Tỉnh Giữa Bình Minh: Lời Hiệu Triệu Cuối Cùng
Đêm đã buông xuống, và cơn bão đã ở ngay trước cửa. Tần Mặc, người bảo vệ Vô Tính Thành, đã sẵn sàng đối mặt với nó.
***
Tần Mặc đứng một mình trên bức tường thành cổ kính của Vô Tính Thành, ánh mắt hắn dõi về phía chân trời đen kịt, nơi những vì sao đêm nay dường như cũng nhạt nhòa hơn mọi khi. Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua kẽ lá, mang theo hơi sương se lạnh của đêm khuya. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh buốt thấm vào phổi, nhưng tâm trí lại càng thêm minh mẫn. Những viên đá trên tường thành thô ráp dưới lòng bàn tay hắn, mang theo hơi ấm còn vương lại của ánh mặt trời ban ngày, cùng với một ý chí tồn tại âm thầm, bền bỉ. Hắn lắng nghe, không phải bằng thính giác phàm tục, mà bằng cả tâm hồn, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của thành phố đang chìm trong giấc ngủ.
'Ý chí tồn tại' của Vô Tính Thành, một thực thể sống khổng lồ, đang hòa cùng nhịp đập với trái tim hắn. Hắn cảm thấy dòng Suối Tinh Lộ đang chảy xiết hơn dưới lòng đất, như một mạch máu đang căng tràn sức sống, thì thầm những lời cổ vũ không lời: "Bảo vệ... tồn tại...". Những thân cây cổ thụ già nua quanh thành, những mái nhà cũ kỹ đã trải qua bao mùa mưa nắng, thậm chí cả những hòn đá nhỏ nằm im lìm dưới chân tường, tất cả đều đang thức tỉnh, dệt nên một lá chắn vô hình nhưng kiên cố. Hắn cảm nhận được sự lo lắng đang len lỏi trong từng vật, từng linh hồn nhỏ bé của Vô Tính Thành, nhưng sâu thẳm hơn, là một sự kiên cường âm ỉ, một ý chí không khuất phục đang trỗi dậy. Đây là ý chí của sự sống, của bản chất không bị thay đổi, của một nơi chốn không hề ham muốn 'thăng tiên' mà chỉ muốn được là chính nó.
Tần Mặc biết, đây là gánh nặng mà hắn phải gánh vác. Trách nhiệm này không phải là của một chiến binh ra trận, mà là của một người bảo vệ những giá trị cốt lõi, những bản chất nguyên sơ. Hắn không chiến đấu để chiến thắng kẻ thù, mà chiến đấu để bảo vệ quyền được "là chính họ" của người dân và vạn vật nơi đây. Nỗi sợ hãi về việc liệu năng lực 'ý chí tồn tại' và triết lý của mình có đủ sức chống lại sức mạnh hủy diệt khổng lồ của quân đoàn tu sĩ hay không từng thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị hắn gạt bỏ. Hắn không cô độc. Hắn là một phần của Vô Tính Thành, và Vô Tính Thành là một phần của hắn. Sự cô đơn của người gánh vác định mệnh dần tan biến, thay vào đó là một ý chí tập thể, một sự đồng lòng không lời. Hắn đặt cả hai lòng bàn tay lên bức tường đá rêu phong, cảm nhận sự vững chãi, sự kiên định của nó, và cũng truyền đi ý chí của chính mình. Tiếng Thổ Linh vang vọng trong tâm trí hắn, trầm đục và vững chãi: "Vững chãi... không lung lay...". Tiếng Mộc Tinh xào xạc như ngàn lá cây lay động: "Vươn cao... che chở...".
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, để tâm hồn mình hòa vào từng hơi thở của thành phố. Mùi đất ẩm sau đêm, mùi hoa cỏ dại len lỏi từ những khu vườn nhỏ, tất cả đều mang theo một sự bình yên sắp sửa bị phá vỡ. Khi Tần Mặc mở mắt ra, ánh nhìn của hắn đã ngập tràn sự kiên định, không còn chút do dự hay bất an. Bóng đêm vẫn còn bao phủ, nhưng trong đôi mắt hắn, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy. Hắn đã sẵn sàng.
***
Khi những tia nắng đầu tiên le lói phía Đông, xua đi màn đêm và mang theo dự cảm không lành, Phố Chợ Sáng vốn nhộn nhịp giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng khác lạ. Tiếng gà gáy lác đác, tiếng chim hót líu lo thường ngày bị át đi bởi những tiếng xì xào, bàn tán ngày càng lớn dần. Người dân Vô Tính Thành, vốn quen với cuộc sống bình dị, không tranh giành, giờ đây lại bị cuốn vào một vòng xoáy lo âu. Họ bắt đầu tập trung dưới chân tường thành, nơi mà họ biết Tần Mặc đang đứng. Không khí trong lành của buổi sáng sớm se lạnh, nhưng trong lòng mỗi người lại như có lửa đốt. Nỗi lo sợ hiện rõ trên từng khuôn mặt, từ những người đàn bà ôm chặt con thơ đến những người đàn ông chất phác, tay nắm chặt những nông cụ lao động quen thuộc.
Họ nhìn nhau, những ánh mắt tràn đầy hoang mang và câu hỏi không lời. Rồi, tất cả ánh nhìn lại đổ dồn về phía tường thành, nơi dáng hình Tần Mặc vẫn đứng vững chãi như một pho tượng. Dù không ai trong số họ hiểu được năng lực kỳ lạ của hắn, nhưng một niềm tin vô hình, một sự dựa dẫm tự nhiên đã hình thành trong lòng họ.
Hạ Nguyệt đứng cạnh Lão Khang và Phong Dao, nàng khẽ siết chặt đôi bàn tay thanh tú của mình. Nỗi lo lắng hiện rõ trong đôi mắt trong veo của nàng, nhưng sâu thẳm trong đó là một niềm tin sắt đá, không chút dao động. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Tần Mặc, một tia hy vọng lóe lên. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ, khẽ xoa đầu Tiểu Đường đang run rẩy nép sát vào ông. Cô bé Tiểu Đường, với đôi mắt tròn xoe ngây thơ, vẫn chưa hiểu hết sự việc, nhưng cũng cảm nhận được không khí căng thẳng đang bao trùm. Lão Khang không nói gì nhiều, chỉ khẽ thì thầm an ủi, ánh mắt ông hướng về Tần Mặc đầy sự tin tưởng và một chút tự hào. Ông biết, Tần Mặc đã chọn con đường của mình, và con đường ấy sẽ mang lại sự bình yên cho Vô Tính Thành, dù phải trả giá.
Thôn Trưởng Vô Tính Thành lặng lẽ đứng giữa đám đông, khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị. Ông nén lại sự sợ hãi của chính mình, cố gắng giữ bình tĩnh cho dân làng. Ông biết đây là khoảnh khắc quan trọng nhất trong lịch sử Vô Tính Thành, một khoảnh khắc mà sự lựa chọn của Tần Mặc, và cả của chính họ, sẽ định đoạt số phận của tất cả.
"Sẽ ra sao đây? Chúng ta liệu có chống đỡ nổi không?" Một thôn dân nữ khẽ hỏi, giọng nói run rẩy, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng. Nàng lo sợ cho tương lai, cho sự bình yên mà họ đã quen thuộc.
Một thôn dân nam khác, một người đàn ông chất phác, trả lời với vẻ hoài nghi: "Tần Mặc liệu có làm được không? Họ là những tu sĩ mạnh mẽ, chúng ta chỉ là những người dân bình thường..." Ánh mắt hắn hướng về Tần Mặc, chứa đựng cả sự nghi ngờ lẫn một tia hy vọng mong manh.
Hạ Nguyệt nghe thấy những lời đó, khẽ nhắm mắt, rồi mở ra. Nàng thì thầm, đủ để Lão Khang và Phong Dao nghe thấy: "Anh ấy sẽ làm được." Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển nổi, như một lời khẳng định cho chính mình và cho mọi người.
Lão Khang khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía Tần Mặc. "Ý chí của thành này không dễ dàng bị phá vỡ," ông trầm giọng nói, lời lẽ mang đầy triết lý, như một lời tiên tri. "Bản chất của vạn vật nơi đây đã được Tần Mặc đánh thức. Chúng ta không chiến đấu bằng sức mạnh của linh lực, mà bằng sức mạnh của sự tồn tại."
Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và khuôn mặt đầy vẻ lo lắng, nắm chặt tay đến trắng bệch. Hắn đã theo Tần Mặc từ những ngày đầu, chứng kiến hắn trưởng thành và đối mặt với biết bao khó khăn. Dù lòng lo như lửa đốt, hắn vẫn tin tưởng vào người bạn của mình. Hắn nghiến răng, ánh mắt quyết liệt: "Mặc kệ chúng nó nói gì, tao tin mày là đúng!" Lời nói của Phong Dao tuy thô mộc, nhưng lại là một tiếng lòng chân thật, thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối của một người bạn.
Những tiếng chuông gió từ Quán Trà Vọng Nguyệt khẽ ngân nga trong gió, như một lời nhắc nhở về sự bình yên sắp sửa bị phá vỡ. Mùi thức ăn dân dã, quen thuộc từ những căn bếp đã không còn tỏa ra. Thay vào đó là mùi không khí căng thẳng, nặng nề, một mùi vị của sự chờ đợi, của định mệnh sắp gõ cửa. Dù không nói ra, nhưng tất cả người dân Vô Tính Thành đều hiểu rằng, bình minh này sẽ không giống bất kỳ bình minh nào khác. Cuộc đời bình yên của họ sắp sửa bị thử thách đến tận cùng.
***
Tần Mặc bước lên một bệ đá nhô cao trên tường thành, nơi mà ánh nắng bình minh đã rọi thẳng vào, khiến dáng hình hắn đổ dài trên nền đất. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng vào khoảnh khắc này, hắn như một ngọn núi vững chãi, một trụ cột không thể lay chuyển. Hắn không có vũ khí trên tay, không có pháp lực bao quanh, chỉ có ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào từng khuôn mặt đang ngẩng lên nhìn hắn. Hàng ngàn ánh mắt, từ lo lắng, hoang mang đến hy vọng, đều hội tụ vào hắn.
Hắn cất lời, giọng nói không cao, không hùng hồn, nhưng lại trầm ổn, bình thản và đầy uy lực, vang vọng khắp quảng trường bên dưới, như một tiếng chuông thức tỉnh.
"Hỡi người dân Vô Tính Thành!" Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn vang vọng mà không cần dùng đến bất kỳ linh lực nào. "Các ngươi không cần phải sợ hãi. Ta biết, nỗi lo lắng đang bao trùm tâm trí các ngươi, nhưng hãy lắng nghe. Chúng ta không cần phải trở thành thứ gì khác ngoài chính mình để tồn tại."
Hắn khẽ nhắm mắt, một cử chỉ quen thuộc mà Hạ Nguyệt và Lão Khang đều hiểu. Đó là khoảnh khắc hắn kết nối sâu sắc nhất với Vô Tính Thành, với từng thớ đất, từng dòng nước, từng linh hồn của vạn vật nơi đây. Hắn cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ, một ý chí tập thể đang trỗi dậy từ sâu thẳm của thành phố. Tiếng Suối Tinh Lộ chảy xiết hơn, tiếng Thổ Linh rung động dưới chân, tiếng Mộc Tinh xào xạc như vạn ngàn lời thì thầm ủng hộ.
Khi đôi mắt hắn mở ra, ánh nhìn càng thêm kiên định, mang theo một sức nặng không thể lay chuyển. "Ý chí của thành này, của từng viên đá lát đường, của từng dòng nước chảy trong suối Tinh Lộ, của từng cây cổ thụ vươn cao trên ngọn đồi... đã thức tỉnh. Chúng đang lắng nghe. Chúng đang cùng chúng ta."
Hắn giơ tay, chỉ vào những bức tường đá rêu phong, chỉ vào những mái nhà gỗ cũ kỹ, chỉ vào dòng suối đang chảy róc rách. "Họ muốn chúng ta thay đổi, muốn chúng ta từ bỏ bản chất để theo đuổi một con đường mà họ cho là 'tối thượng'. Họ muốn chúng ta 'thăng tiên', nhưng lại quên rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Một làn gió mạnh đột ngột thổi qua, lay động mái tóc đen của Tần Mặc, và cũng làm lay động những lá cờ vải của các cửa tiệm. Không khí trở nên căng thẳng đến cực độ, nhưng lời nói của Tần Mặc lại có một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Người dân Vô Tính Thành bắt đầu ngẩng cao đầu, ánh mắt họ không còn hoàn toàn là sợ hãi, mà đã ánh lên một tia hy vọng, một sự kiên định mới.
"Chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách mà họ muốn," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn vang lên rõ ràng giữa tiếng gió. "Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để đáp trả vũ lực, không dùng linh lực để đối chọi linh lực. Chúng ta sẽ bảo vệ theo cách của chúng ta: bằng cách kiên định với bản chất, với sự bình yên này, với quyền được là chính mình của mỗi vật, mỗi người."
Tần Mặc đưa ánh mắt lướt qua từng người, từng khuôn mặt thân quen. "Sự bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Và Vô Tính Thành, chúng ta sẽ bảo vệ dòng chảy ấy. Chúng ta sẽ đứng vững, không phải vì chúng ta mạnh hơn, mà vì chúng ta là chính chúng ta. Chúng ta sẽ là một pháo đài của bản chất, một minh chứng cho sự tồn tại không cần phải thay đổi."
Hạ Nguyệt và Lão Khang nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tự hào và tin tưởng. Những lời hắn nói không chỉ là một lời hiệu triệu, mà còn là một tuyên ngôn, một triết lý sâu sắc về sự tồn tại. Người dân Vô Tính Thành, dù không phải ai cũng hiểu hết ý nghĩa sâu xa của 'ý chí tồn tại' hay 'vật tính', nhưng họ cảm nhận được sự chân thành, sự quyết tâm và tình yêu thương vô bờ bến mà Tần Mặc dành cho quê hương. Lời nói của hắn như một làn sóng điện, xua tan nỗi sợ hãi đang bám víu trong lòng họ, gieo vào đó một niềm tin mãnh liệt.
***
Lời nói của Tần Mặc như một làn sóng điện, lan tỏa khắp quảng trường, xua tan nỗi sợ hãi và gieo vào lòng người dân Vô Tính Thành một niềm tin mãnh liệt, một sự kiên định chưa từng có. Họ không còn hoảng loạn hay cúi đầu, mà ngẩng cao đầu, ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm. Dù không hiểu hết 'ý chí tồn tại' là gì, nhưng họ tin vào Tần Mặc, tin vào lời hứa bảo vệ của hắn. Họ cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình đang chảy xuyên qua thành phố, kết nối tất cả lại với nhau. Tiếng xì xào ban nãy đã chuyển thành những lời thì thầm đầy hy vọng, những cái gật đầu đồng tình.
Tiểu Đường, bé gái ngây thơ, nắm chặt tay mẹ, đôi mắt to tròn nhìn Tần Mặc không chớp. "Anh Tần Mặc nói đúng! Chúng ta sẽ không sợ!" Lời nói non nớt nhưng dõng dạc của cô bé như một tiếng chuông reo, lay động những trái tim còn đang do dự. Mẹ cô bé mỉm cười qua dòng nước mắt, ôm chặt con vào lòng, ánh mắt đã đầy sự kiên cường.
Thôn Trưởng Vô Tính Thành, với khuôn mặt giờ đây đã hoàn toàn là sự kiên nghị, khẽ gật đầu. Ông nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn những người dân đang ngẩng cao đầu của mình, và thầm thì, giọng đầy tự hào: "Hắn là hy vọng của chúng ta. Hắn là Vô Tính Thành." Ông biết rằng, Tần Mặc không chỉ là một người bảo vệ, mà đã trở thành một biểu tượng, một lãnh đạo tinh thần không thể thay thế.
Phong Dao, người đã lắng nghe từng lời của Tần Mặc, giờ đây nắm chặt cả hai nắm đấm, ánh mắt rực lửa. Mọi lo lắng dường như đã bị thổi bay, thay vào đó là một sự nhiệt huyết bùng cháy. Hắn gầm lên, giọng nói vang dội trong không khí: "Được thôi, vậy thì chiến thôi! Bọn chúng sẽ phải biết tay Vô Tính Thành!" Mặc dù lời nói vẫn mang vẻ thô lỗ thường ngày, nhưng đó là một lời tuyên bố ý chí chiến đấu, một lời thề sẽ cùng Tần Mặc bảo vệ quê hương.
Đúng lúc đó, một tiếng kèn hiệu vang vọng kinh thiên động địa từ phía chân trời, xé toang không khí bình minh tĩnh lặng. Tiếng kèn trầm đục, mang theo hơi thở của chiến tranh, của sự hủy diệt, gầm thét như một con thú khổng lồ đang thức tỉnh. Theo sau là tiếng vó ngựa dồn dập như sấm sét, rung chuyển cả mặt đất. Những bóng đen khổng lồ của quân đoàn tu sĩ, dẫn đầu bởi những lá cờ bay phấp phới với những biểu tượng xa lạ và đáng sợ, hiện rõ mồn một trên đường chân trời. Từng đội quân, từng chiến thuyền trên không, từng tu sĩ áo giáp sáng chói, tất cả tạo thành một bức tường sắt thép không thể xuyên thủng, đang ào ạt tiến về phía Vô Tính Thành. Mùi khói và bụi từ quân xâm lược đã bắt đầu lan tỏa trong gió, mang theo cái mùi ghê tởm của sự tàn phá.
Cuộc tổng tấn công đã bắt đầu.
Không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như có một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực mỗi người. Gió thổi mạnh hơn, dường như muốn cuốn phăng đi mọi thứ. Nhưng lần này, người dân Vô Tính Thành không còn hoảng sợ. Họ đứng sát vào nhau, tạo thành một khối vững chắc, ánh mắt không rời khỏi Tần Mặc.
Tần Mặc quay người lại, đối mặt với mối đe dọa khổng lồ đang ào ạt tiến đến. Ánh mắt hắn kiên định không chút nao núng, như một vách đá sừng sững trước phong ba bão táp. Hắn cảm nhận được sự cuồng nộ, sự khát máu từ phía quân xâm lược, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sức mạnh vô hình đang chảy xuyên qua Vô Tính Thành, qua từng viên đá, từng cành cây, qua từng trái tim của những người dân đang đứng sau lưng hắn.
Vô Tính Thành sẽ không sụp đổ. Nó sẽ là chính nó, mãi mãi. Và Tần Mặc, người bảo vệ của nó, đã sẵn sàng cho trận chiến định mệnh này, không phải bằng sức mạnh, mà bằng ý chí.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.