Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 59: Những Con Mắt Thấy Rõ: Tiếng Thì Thầm Của Thành Trì

Bóng đêm vẫn còn giăng mắc, nhưng đã dần nhường chỗ cho những vệt xám bạc của rạng đông. Tần Mặc và Hạ Nguyệt, sau cuộc đào thoát trong gang tấc, vẫn đang ẩn mình sâu trong một con hẻm nhỏ, tối tăm và ẩm thấp của Vô Tính Thành. Nơi đây, mùi mục rữa của gỗ cũ, mùi ẩm mốc của đất đá cùng với mùi bụi bặm vương vấn trong không khí, càng khiến không gian thêm phần u ám. Tiếng gió rít qua những khe cửa mục nát, tiếng chuột chạy lạo xạo đâu đó trong bóng tối, và cả tiếng côn trùng rỉ rả, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng cô tịch, ma mị, gợi lên cảm giác rợn người. Ánh trăng mờ ảo, yếu ớt lọt qua những mái nhà xiêu vẹo, chỉ đủ để vẽ nên những hình bóng nhập nhòe, đổ dài trên nền đá ẩm ướt.

Tần Mặc dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, hơi thở vẫn còn dồn dập, nặng nhọc. Mồ hôi lạnh thấm ướt vạt áo, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không ngừng lắng nghe. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà bằng cả "ý chí tồn tại" của mình, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất trong không gian. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ cuồng nộ từ phía con hẻm kia, nơi Huyết Đao Khách đang gầm thét. Hắn biết, kẻ truy đuổi vẫn chưa từ bỏ, và sự nguy hiểm vẫn lơ lửng như lưỡi hái tử thần. Sức lực cạn kiệt, nhưng ý chí không hề suy giảm. Hắn nắm chặt tay Hạ Nguyệt, truyền cho nàng hơi ấm và sự bình tĩnh.

Hạ Nguyệt nép sát vào hắn, thân thể mảnh mai run rẩy không ngừng. Nàng không chỉ sợ hãi trước sự truy lùng của kẻ địch, mà còn vì cái lạnh thấu xương của đêm khuya và sự kiệt sức của Tần Mặc. Mái tóc đen dài của nàng xõa tung trên vai, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi lo lắng khôn nguôi. Nàng ngước nhìn hắn, giọng thì thầm khẽ như hơi thở, "Hắn... hắn vẫn đang tìm... Chúng ta phải cẩn thận."

Tần Mặc khẽ gật đầu, giọng hắn khàn đặc vì mệt mỏi và căng thẳng, nhưng vẫn cố gắng trấn an nàng. "Hắn vẫn đang tìm... Chúng ta phải cẩn thận." Hắn cảm nhận được sự lo lắng tột độ trong lòng Hạ Nguyệt, và cả "ý chí tồn tại" đang dao động của nàng. Hắn biết, nàng tin tưởng hắn tuyệt đối, nhưng nỗi sợ hãi là bản năng khó lòng chế ngự. "Hắn sẽ không từ bỏ, phải không?" Hạ Nguyệt lại hỏi, giọng nàng run rẩy hơn. Câu hỏi ấy như một lời khẳng định, một sự thừa nhận về sự tàn nhẫn và dai dẳng của Huyết Đao Khách.

Tần Mặc siết nhẹ tay nàng, ánh mắt hắn nhìn sâu vào bóng tối, nơi mà hắn biết nguy hiểm vẫn đang rình rập. "Sẽ không. Nhưng chúng ta cũng vậy. Hãy tin ta." Lời nói của hắn không mang sự hùng hồn hay mạnh mẽ, chỉ là một lời hứa bình dị, chân thành, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, hắn không thể mãi mãi ẩn mình. Vô Tính Thành này, những con người này, không thể mãi mãi chịu đựng sự đe dọa từ bên ngoài. Niềm tin sắt đá rằng mọi thứ đều có thể thăng tiên đã biến thành sự truy cầu vô độ, khiến những kẻ như Huyết Đao Khách trở nên mù quáng và tàn bạo. Và chính hắn, Tần Mặc, người có thể nghe được tiếng lòng của vạn vật, dường như đã được định sẵn để đối mặt với chân lý nghiệt ngã: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Gánh nặng ấy, giờ đây, đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của những viên đá dưới chân, của những cây cỏ dại bám vào tường, của những sợi dây leo đang bò trên mái nhà, tất cả đều đang run rẩy, đang hoảng sợ, đang cầu cứu. Chúng không muốn bị phá hủy, không muốn bị ép buộc phải "thăng tiên" theo ý nguyện của kẻ khác. Chúng chỉ muốn được là chính mình, tồn tại theo bản chất của mình. Và Tần Mặc, hắn chính là tiếng nói của chúng.

Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua các mái nhà, Tần Mặc và Hạ Nguyệt quyết định tiếp tục di chuyển. Họ không thể ở lại con hẻm này lâu hơn. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi tột cùng đang vắt kiệt sức lực của mình, nhưng một ý chí sắt đá hơn đã trỗi dậy, thôi thúc hắn tiến về phía trước. "Chúng ta phải tìm một nơi an toàn hơn, Nguyệt nhi," hắn thì thầm, siết chặt tay Hạ Nguyệt, dẫn nàng lách qua những bóng tối cuối cùng của đêm, hướng về phía những con đường nhỏ, vắng vẻ của Vô Tính Thành.

Con đường nhỏ dẫn ra Phố Chợ Sáng vốn dĩ ít người qua lại vào thời khắc tờ mờ sáng. Không khí mát mẻ của buổi sớm còn vương vấn hơi sương, phảng phất mùi đất ẩm và cỏ cây. Tiếng gà gáy yếu ớt từ xa, tiếng chim hót thưa thớt trên cành cây khô, tất cả đều góp phần tạo nên một khung cảnh yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy lại ẩn chứa một nỗi căng thẳng vô hình, một dự cảm chẳng lành.

Khi Tần Mặc và Hạ Nguyệt rẽ vào con đường này, một cảnh tượng bất ngờ hiện ra trước mắt họ. Con đường bị chặn lại bởi một đống đổ nát khổng lồ. Những tảng đá lớn, những viên gạch vỡ vụn, và cả những mảnh gỗ mục nát từ bức tường sập đêm qua, nằm ngổn ngang, chặn kín lối đi. Đây chính là tàn tích của "bẫy" mà Tần Mặc đã tạo ra để thoát khỏi Huyết Đao Khách. Hắn không ngờ tàn dư của nó lại gây cản trở đến vậy. Tần Mặc thoáng nhíu mày. Hắn không còn nhiều sức lực để tiếp tục "thuyết phục" một khối lượng lớn vật chất như thế này.

Đúng lúc ấy, từ hai phía con đường, những tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất ẩm vọng đến. Từ một phía, Lý Đại Ca, người đánh cá sớm, với chiếc giỏ tre trên tay và dáng người chất phác, da ngăm đen đặc trưng của người dân Vô Tính Thành, đang lầm lũi bước tới. Y vừa ngáp ngắn ngáp dài, vừa lẩm bẩm điều gì đó về mẻ cá đêm qua. Từ phía đối diện, Thợ May Vân, dáng người nhỏ nhắn, với đôi tay khéo léo thường cầm kim chỉ, đang vội vã đi lấy vải cho kịp một đơn hàng mới. Khuôn mặt hiền hậu của nàng vẫn còn ngái ngủ, nhưng ánh mắt đã bắt đầu chú ý đến đống đổ nát chắn ngang đường.

Cả hai người dân Vô Tính Thành đều sững sờ khi nhìn thấy đống đá ngổn ngang. Lý Đại Ca gãi đầu, thầm nghĩ, "Kỳ lạ... mình nhớ rõ đống này lớn lắm cơ mà? Đêm qua đâu có thế này?" Thợ May Vân cũng trợn tròn mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên không kém. Khi ánh mắt của họ chạm phải Tần Mặc và Hạ Nguyệt đang đứng giữa đống đổ nát, một sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt họ. Tần Mặc biết, hắn không thể trốn tránh được nữa. Hắn không thể để hai người dân này phải chờ đợi hay đi đường vòng. Hơn nữa, việc để họ nhìn thấy cảnh tượng này có thể dẫn đến nhiều phiền phức. Nhưng thời gian không cho phép hắn suy nghĩ nhiều. Huyết Đao Khách có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Với một quyết định nhanh chóng, Tần Mặc đưa bàn tay gầy gò của mình chạm nhẹ vào khối đá lớn nhất, nằm ngay chính giữa lối đi. Hắn nhắm mắt lại, dồn hết chút "ý chí tồn tại" còn sót lại, không phải để cưỡng ép, mà là để "thuyết phục" khối đá. Hắn gửi gắm vào đó một khát khao mãnh liệt: khát khao được nhường đường, khát khao được bảo vệ những con người vô tội. Hắn lắng nghe tiếng lòng của khối đá, tiếng thì thầm của nó về sự nặng nề, về sự mệt mỏi khi phải nằm chắn ngang lối đi.

Dưới ánh sáng tờ mờ của buổi bình minh, một cảnh tượng khó tin bắt đầu diễn ra. Các khối đá lớn, từng viên gạch mục nát, và cả những lớp đất đá (Thổ Linh) xung quanh, bắt đầu rung chuyển nhẹ. Không phải là một sự rung lắc dữ dội, mà là một chuyển động chậm rãi, gần như hữu ý. Chúng từ từ dịch chuyển, lùi sang hai bên, không gây ra một tiếng động quá lớn, chỉ là tiếng lạo xạo khe khẽ của đất đá ma sát vào nhau. Một lối đi hẹp, vừa đủ cho hai người, dần dần hiện ra giữa đống đổ nát. Thổ Linh, khối đất nhỏ mà Tần Mặc đã từng "thuyết phục", dường như còn hiện hình một chút, đôi mắt xanh lục lấp lánh như thể đang lắng nghe mệnh lệnh của hắn, rồi hòa vào dòng đất đá đang dịch chuyển.

Lý Đại Ca và Thợ May Vân đứng sững sờ, mắt tròn xoe, miệng há hốc. Họ không tin vào những gì mình đang chứng kiến. Đống đổ nát khổng lồ vừa nãy, giờ đây đã tự động nhường đường. Cảnh tượng ấy vượt quá mọi lý giải thông thường của họ. Nó giống như một giấc mộng, nhưng lại chân thực đến từng chi tiết. Họ nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn đống đá, ánh mắt đầy kinh ngạc, hoang mang, và cả một chút sợ hãi.

Tần Mặc, sau khi hoàn tất, lảo đảo một chút. Việc vận dụng "ý chí tồn tại" để dịch chuyển một khối lượng lớn như vậy đã tiêu hao gần hết sức lực của hắn. Hắn thở dốc, mồ hôi lại túa ra trên trán. Hắn nắm chặt tay Hạ Nguyệt, ánh mắt kiên định nhìn nàng, rồi thoáng liếc nhìn về phía hai người dân đang đứng như trời trồng. Hắn không nói nhiều, chỉ đơn giản là ra hiệu. "Đi thôi."

Hạ Nguyệt gật đầu, hiểu ý. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào hắn. Nàng cùng Tần Mặc bước qua lối đi hẹp vừa được tạo ra, hòa vào bóng tối lùi dần của rạng đông. Khi họ khuất dạng, Lý Đại Ca và Thợ May Vân vẫn còn đứng đó, chưa thể hoàn hồn. "Không chỉ anh đâu, tôi cũng thấy! Giống như có ai đó điều khiển chúng vậy," Thợ May Vân thì thầm, giọng nàng vẫn còn run rẩy. Lý Đại Ca chỉ biết lẩm bẩm, "Kỳ lạ... kỳ lạ quá..." Từ khoảnh khắc đó, hạt giống của sự nghi ngờ, của sự kinh ngạc về Tần Mặc, đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí họ.

Ánh mặt trời bắt đầu le lói, rải những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lên Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành. Nơi đây, không khí đã bắt đầu sôi động. Các gian hàng gỗ đơn giản được dựng lên san sát nhau, bày bán đủ thứ từ rau củ quả tươi ngon, đến cá khô, vải vóc, và những món đồ thủ công mộc mạc. Tiếng rao hàng của những người bán cá, tiếng cười nói rộn ràng của những bà nội trợ đi chợ sớm, tiếng gà kêu quang quác từ những góc chuồng, và cả tiếng trả giá rôm rả, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh sinh hoạt dân dã, ấm áp, thân thiện. Mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi hoa quả tươi, mùi đất ẩm, và cả mùi thảo mộc khô từ các tiệm thuốc bắc, len lỏi trong không khí, khơi gợi cảm giác bình yên đến lạ.

Tuy nhiên, sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi một câu chuyện lạ lùng, được truyền tai nhau từ Lý Đại Ca và Thợ May Vân. Lý Đại Ca, với vẻ mặt vẫn còn hoảng hốt, nhanh chóng tìm đến góc chợ nơi Bà Lý đang ngồi bày bán rau củ. Bà lão gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc bạc trắng búi cao gọn gàng. Khuôn mặt hiền lành, nhân hậu của bà thường ngày luôn toát lên vẻ an nhiên, giờ đây lại mang một nét suy tư sâu sắc.

"Bà Lý ơi, bà tin không, tôi vừa thấy... tôi thấy đống đá tự di chuyển!" Lý Đại Ca nói, giọng y vẫn còn run rẩy, ánh mắt không thể che giấu được sự kinh ngạc tột độ. Y không thể giữ kín chuyện này trong lòng.

Thợ May Vân cũng vội vàng bước đến, phụ họa: "Không chỉ anh đâu, tôi cũng thấy! Giống như có ai đó điều khiển chúng vậy. Thật sự rất kỳ lạ!" Nàng vẫn còn nhớ rõ hình ảnh Tần Mặc chạm tay vào khối đá, và cách những tảng đá kia nghe lời hắn.

Bà Lý khẽ nhíu mày, đôi mắt tinh tường ẩn chứa sự từng trải của người lớn tuổi nhìn chằm chằm vào Lý Đại Ca và Thợ May Vân. Bà không ngạc nhiên như họ. Bởi lẽ, bà đã chứng kiến nhiều điều "kỳ lạ" xung quanh Tần Mặc trong suốt thời gian qua. Bà là người đã sống ở Vô Tính Thành này hàng chục năm, từng chứng kiến Tần Mặc từ một đứa trẻ không có linh căn, không thiên phú tu luyện, lớn lên thành một thiếu niên trầm tĩnh, khác biệt. Bà đã từng nghe những tiếng thì thầm của vạn vật, những câu chuyện về sự "may mắn" bất thường của Tần Mặc, về những lần hắn thoát hiểm trong gang tấc mà không ai có thể giải thích được. Bà cũng để ý rằng, mỗi khi có chuyện chẳng lành xảy ra, những vật thể trong thành, từ những cánh cửa gỗ cũ kỹ đến những viên đá lát đường, dường như đều "hành động kỳ lạ", như thể đang bảo vệ một ai đó.

Bà Lý chậm rãi thở dài, ánh mắt bà nhìn xa xăm, vượt qua đám đông ồn ào của chợ, như thể đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn. "Không phải tự di chuyển... là nó nghe lời thằng bé Tần Mặc đó." Giọng bà trầm khàn, mang theo một sự chắc chắn không thể chối cãi. Lý Đại Ca và Thợ May Vân ngẩn người, không hiểu ý bà. Bà Lý tiếp tục, ánh mắt bà giờ đây trở nên kiên định, pha lẫn một chút lo lắng. "Nó... nó có gì đó khác thường. Nó đang bảo vệ chúng ta."

Lời nói của Bà Lý không lớn, nhưng lại có sức nặng phi thường, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Nó nhanh chóng lan truyền khắp Phố Chợ Sáng. Ban đầu là những tiếng thì thầm, rồi dần dần lớn hơn, thành những lời bàn tán xôn xao. "Thằng bé Tần Mặc ư? Thật sao?" "Nó có năng lực gì mà có thể làm vậy?" "Vậy là những chuyện lạ gần đây đều do nó?"

Nhiều người dân khác cũng bắt đầu chú ý. Họ nhìn về phía con đường nhỏ nơi Tần Mặc vừa đi qua, rồi lại nhìn nhau đầy suy tư. Ánh mắt họ không còn chỉ có sự ngạc nhiên, mà còn xen lẫn sự tò mò, một chút sợ hãi trước những điều siêu nhiên, nhưng cũng có cả một niềm hy vọng mơ hồ. Vô Tính Thành vốn là nơi người dân không theo đuổi con đường thăng tiên, sống một cuộc đời bình dị, không tranh đoạt. Nhưng giờ đây, những kẻ tu sĩ ngoại lai đang ráo riết săn lùng Tần Mặc, và chính Tần Mặc, bằng năng lực kỳ lạ của mình, lại đang bảo vệ họ. Sự thật này như một luồng gió lạ, thổi vào tâm trí họ, khiến họ phải nhìn nhận lại mọi thứ. Họ bắt đầu liên kết những sự kiện rời rạc: những đợt tấn công của tu sĩ, những lần Tần Mặc biến mất rồi lại xuất hiện, những vật thể trong thành "hành động lạ"... Tất cả dường như đều có một mối liên hệ duy nhất – Tần Mặc.

Một số người thì thầm về những lời đồn thổi từ các tu sĩ bên ngoài, rằng Tần Mặc là một "quái vật", một kẻ "ngăn cản con đường thăng tiên". Nhưng những người khác, đặc biệt là những người đã chứng kiến những hành động của hắn, lại bắt đầu thấy một Tần Mặc khác: một Tần Mặc đang lặng lẽ bảo vệ Vô Tính Thành bằng cách "thuyết phục" vạn vật, không bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng sự đồng cảm. Sự thật này, đối với họ, thật khó tin, nhưng cũng thật đáng để suy ngẫm.

Tần Mặc và Hạ Nguyệt, sau khi rời khỏi con đường nhỏ và tránh được những ánh mắt tò mò ở Phố Chợ Sáng, đã tìm được một góc khuất yên tĩnh trong Quán Trà Vọng Nguyệt. Quán trà này được xây dựng bằng gỗ mộc, có một sân nhỏ xinh xắn với một ao cá koi lấp lánh, nơi tiếng nước chảy róc rách không ngừng. Mái hiên rộng che nắng, che mưa, tạo nên một không gian ấm cúng, tĩnh lặng. Mùi trà thơm dịu, quyện với hương hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ tự nhiên, tạo nên một bầu không khí thư thái, thoát tục. Tiếng nói chuyện rì rầm của các vị khách, tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, gợi cảm giác bình yên của Vô Tính Thành.

Hạ Nguyệt gọi một ấm trà hoa nhài ấm, đặt lên bàn. Nàng rót trà vào hai chén nhỏ, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh khiết. Nàng biết, Tần Mặc cần một chút gì đó để trấn tĩnh sau những gì đã xảy ra. Nàng lo lắng nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn không rời khỏi hắn. "Mọi người... họ đã thấy rồi," Hạ Nguyệt khẽ nói, giọng nàng mang theo chút xót xa. Nàng biết, việc Tần Mặc bị lộ năng lực trước mặt người dân Vô Tính Thành sẽ thay đổi mọi thứ.

Tần Mặc nhấp một ngụm trà ấm, vị đắng chát rồi ngọt thanh của trà lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn phần nào xua đi sự mệt mỏi. Nhưng tâm trí hắn không hề bình yên. Hắn cảm nhận được những ánh mắt tò mò, xen lẫn sự kinh ngạc, sợ hãi, và cả một niềm hy vọng mơ hồ từ những người dân xung quanh. Những tiếng thì thầm, những câu hỏi không lời về hắn, về năng lực dị thường của hắn, đang lan truyền như một làn sóng vô hình, chạm đến từng ngóc ngách trong quán trà, và cả tâm hồn hắn. Hắn không cần phải nghe bằng tai, hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của từng người, từng vật xung quanh, tất cả đều đang hướng về hắn.

Tần Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hắn xa xăm, xuyên qua những tán lá xanh mướt và những mái nhà cũ kỹ của Vô Tính Thành. Hắn thấy những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên những phiến đá lát đường, trên những giọt sương còn đọng lại trên lá. Một cảm giác nặng nề, nhưng cũng đầy quyết đoán dâng lên trong lòng hắn. Hắn biết, kể từ giờ, hắn không còn là Tần Mặc bình thường của Vô Tính Thành nữa. Hắn không thể mãi mãi ẩn mình trong bóng tối, tránh né mọi ánh nhìn. "Ta biết," hắn khẽ nói, giọng hắn trầm lắng, pha chút u buồn. "Có lẽ... đã đến lúc không thể trốn tránh nữa."

Lời nói của Tần Mặc không chỉ là sự chấp nhận một thực tế nghiệt ngã, mà còn là một sự khởi đầu. Hắn đã luôn muốn sống một cuộc đời bình yên, không tranh đoạt, giống như những người dân Vô Tính Thành. Nhưng định mệnh đã lựa chọn hắn, ban cho hắn một năng lực độc nhất vô nhị, và đặt lên vai hắn một gánh nặng to lớn. Hắn không thể từ chối tiếng kêu cứu của vạn vật, tiếng thì thầm của một thế giới đang mất cân bằng. Hắn không thể khoanh tay đứng nhìn Vô Tính Thành bị tàn phá, bị ép buộc phải "thăng tiên" theo ý nguyện của kẻ khác. Sự nhận thức của người dân về năng lực của hắn, dù có thể dẫn đến sự sợ hãi hoặc hiểu lầm, nhưng cũng là một tín hiệu cho thấy hắn sẽ phải công khai vai trò của mình.

Từ một bàn trà gần cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai chiếu rọi, Dạ Minh khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt sáng như sao của y lướt qua Tần Mặc với một tia sáng khó hiểu. Y đã ngồi đó từ trước, lặng lẽ quan sát mọi thứ, từ cuộc đào thoát của Tần Mặc đến những ánh mắt tò mò của người dân. Dạ Minh đã quan sát Tần Mặc từ rất lâu, và y hiểu rõ hơn ai hết về "ý chí tồn tại" và con đường mà thiếu niên này đang đi. Khóe môi y khẽ nhếch lên, một nụ cười gần như vô hình. Y tự nhủ, giọng nói rất nhỏ, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. "Cuối cùng... cũng phải đến lúc."

Dạ Minh biết, đây chính là thời điểm Tần Mặc phải đối mặt với số phận của mình. Sự kiện này không chỉ đặt nền móng cho quyết định rời Vô Tính Thành của Tần Mặc, mà còn báo hiệu một chương mới trong hành trình của hắn. Hắn sẽ không còn là một thiếu niên ẩn mình, mà sẽ trở thành một người dẫn dắt, một người bảo vệ, dù con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy và cô đơn. Sự chú ý của người dân, sự truy lùng của các tu sĩ, và cả sự quan sát của Dạ Minh, tất cả đều đang đẩy Tần Mặc vào một cuộc hành trình mà hắn không thể quay đầu. Một hành trình để tìm kiếm sự cân bằng bản chất cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free