Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 58: Bức Tường Thầm Lặng: Cuộc Đào Thoát Trong Gang Tấc

Màn đêm dần buông những tấm màn nhung cuối cùng xuống trần gian, nhường chỗ cho sắc xám bạc của rạng đông đang mon men nơi chân trời. Gió vẫn rít qua những khe cửa sổ vỡ, tạo nên những âm thanh thê lương như tiếng thở dài của thời gian trong Nhà Kho Cũ Kỹ. Nơi đây, mùi ẩm mốc, bụi bặm và gỗ mục đã mục ruỗng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nặng nề và u ám. Thỉnh thoảng, tiếng chuột chạy xào xạc trong bóng tối, hay tiếng côn trùng rỉ rả đâu đó, càng khiến không gian thêm phần rợn người.

Tần Mặc và Hạ Nguyệt vẫn nép mình trong một góc khuất, giữa những chồng bao tải trống và tấm gỗ mục. Cái lạnh của đêm khuya thấm sâu vào da thịt, khiến cả hai run rẩy. Hạ Nguyệt co mình lại, đầu tựa vào vai Tần Mặc, đôi mắt nàng khẽ nhắm nghiền, mệt mỏi và lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú. Tần Mặc khẽ vuốt mái tóc đen dài của nàng, lòng hắn nặng trĩu. Dù đã thoát hiểm, nhưng cảm giác bị theo dõi, bị săn đuổi vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn. Cái 'ánh mắt vô hình' mà hắn cảm nhận được ở cuối chương trước, như một lưỡi dao vô hình, vẫn đang rình rập, chờ đợi thời cơ. Hắn biết, các tu sĩ sẽ không bỏ cuộc, và những kẻ đứng sau họ càng không.

"Họ... họ sẽ tìm ra chúng ta chứ, Tần Mặc?" Hạ Nguyệt thì thầm, giọng nàng run rẩy, khẽ phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Nàng ngước lên nhìn hắn, đôi mắt trong veo ấy ẩn chứa sự sợ hãi nhưng vẫn ánh lên tia hy vọng mong manh. Nàng tin hắn, nhưng sự bất lực trước những thế lực cường đại kia vẫn khiến nàng không khỏi run sợ.

Tần Mặc nhẹ nhàng ôm nàng chặt hơn, truyền cho nàng một chút hơi ấm và trấn an. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt nàng, ánh mắt kiên định của hắn như muốn xua tan đi mọi nỗi lo âu. "Không đâu, Nguyệt nhi. Chúng ta sẽ ổn thôi." Giọng hắn khàn đặc, mệt mỏi, nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá. Hắn biết lời trấn an này chỉ là tạm thời, nhưng hắn không thể để nàng nhìn thấy sự hoang mang trong lòng mình. Hắn phải là điểm tựa cho nàng, cho Vô Tính Thành này.

Trong thâm tâm, Tần Mặc cảm nhận một cách rõ rệt rằng thời gian của hắn ở Vô Tính Thành đang dần cạn. Cái "bình yên" mà hắn từng khao khát gìn giữ cho nơi đây, nay đã vỡ tan thành từng mảnh dưới gót giày của những kẻ săn lùng. Hắn không thể mãi mãi chơi trò trốn tìm, không thể mãi mãi dùng năng lực của mình để che giấu và né tránh. "Ta không thể để họ làm hại em, và không thể để họ phá hủy Vô Tính Thành." Hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng hơn, như thể đang nói với chính mình. "Có lẽ... ta phải đi."

Ý nghĩ rời khỏi Vô Tính Thành, rời khỏi mảnh đất đã nuôi dưỡng hắn lớn lên, cứ lởn vởn trong tâm trí Tần Mặc. Đó là một quyết định nặng nề, một sự lựa chọn đau đớn. Nhưng hắn hiểu rằng, chỉ khi hắn rời đi, mới có thể làm giảm bớt áp lực lên Vô Tính Thành. Chỉ khi hắn chủ động đối mặt với những thế lực bên ngoài, hắn mới có thể tìm kiếm một con đường thực sự cân bằng cho vạn vật, không phải là sự ép buộc "thăng tiên" vô độ, cũng không phải là sự bình yên cô lập và yếu ớt. Cái giá của sự bình yên đã quá đắt, và hắn không muốn Vô Tính Thành phải trả thêm nữa.

Hắn nhớ lại những lời cảnh báo của Lão Khang về "chân lý thất lạc", về việc "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới". Hắn đã chứng kiến những bi kịch của việc "thoát ly bản chất", những vật thể bị cưỡng ép khai linh mà trở nên điên loạn, mất đi "ý chí tồn tại" vốn có. Đó không phải là con đường mà hắn muốn. Con đường của hắn, phải là con đường của sự cân bằng, của sự lựa chọn, nơi vạn vật được quyền là chính nó. Để làm được điều đó, hắn không thể mãi mãi là một thiếu niên ẩn mình trong Vô Tính Thành. Hắn phải bước ra, đối mặt với cả Huyền Vực.

Hạ Nguyệt không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, tựa đầu vào vai hắn. Nàng cảm nhận được sự bất an trong lời nói của Tần Mặc, nhưng cũng cảm nhận được sự quyết đoán đang lớn dần trong tâm trí hắn. Nàng tin tưởng hắn vô điều kiện, và dù hắn quyết định thế nào, nàng cũng sẽ ở bên. Sự im lặng của nàng, sự tin tưởng tuyệt đối đó, lại càng khiến Tần Mặc thêm phần quyết tâm. Hắn phải bảo vệ nàng, bảo vệ Vô Tính Thành, và bảo vệ cả "ý chí tồn tại" của vạn vật.

Ngoài kia, bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng những tia sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu hé rạng, xé toạc màn sương mù mờ ảo. Cùng với đó, một luồng khí tức lạnh lẽo, nặng nề và đầy sát khí đang dần tiến đến, như một con quái vật vô hình đang rình rập.

***

Rạng sáng, màn sương mù trắng xóa vẫn còn bao phủ khắp Vô Tính Thành, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo và u tịch. Dưới ánh sáng mờ nhạt của bình minh, một con hẻm cũ kỹ, nằm sâu trong lòng thành, hiện lên với vẻ âm u và lạnh lẽo đến rợn người. Tiếng gió rít thê lương qua những bức tường đá rêu phong, hòa cùng tiếng gầm gừ trầm thấp, đầy đe dọa đang vang vọng từ phía xa. Đó không phải là tiếng gầm của dã thú, mà là âm thanh của một thứ sức mạnh kinh hoàng, của sát khí thuần túy đang cuộn trào.

Một bóng người cao lớn, vạm vỡ, như một tòa tháp di động, sừng sững hiện ra từ trong màn sương. Hắn là Huyết Đao Khách, một cường giả tàn bạo, nổi danh khắp Huyền Vực với thanh Huyết Đao nhuốm máu tanh và sát khí nồng nặc. Khuôn mặt hắn dữ tợn, với vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm, càng tôn lên vẻ hung hãn. Đôi mắt nhỏ hẹp của hắn ánh lên sự tàn độc và khát máu, quét qua mọi ngóc ngách của con hẻm như chim ưng săn mồi. Mái tóc đỏ sẫm của hắn, thường rũ rượi, nay lại như những sợi lửa đang bùng cháy trong màn sương lạnh. Hắn mặc giáp trụ đen thô kệch, nhuốm màu máu khô, tỏa ra mùi kim loại tanh nồng, hòa lẫn với mùi đất chết và ẩm mốc của con hẻm, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.

Theo sau hắn là một nhóm tu sĩ, trong đó có Bạch Lăng, kẻ đã bị Tần Mặc đánh lạc hướng ở chương trước. Bạch Lăng giờ đây không còn vẻ kiêu ngạo như xưa, hắn ta gầy gò, khuôn mặt gian xảo tái mét vì sợ hãi, đôi mắt ti hí đảo liên tục, như muốn tìm một chỗ nào đó để trốn tránh. Hắn ta run rẩy, co rúm người lại dưới áp lực từ Huyết Đao Khách.

Huyết Đao Khách không nói nhiều, hắn vung tay, một pháp khí hình la bàn bằng xương trắng hiện ra, quay tròn trên lòng bàn tay hắn, phát ra những tia sáng âm u. Đó là một loại bí thuật dò tìm đặc biệt, chuyên dùng để truy lùng những kẻ có khả năng ẩn mình hoặc che giấu khí tức. Ánh sáng từ la bàn lướt qua những bức tường rêu phong, những đống đổ nát, rồi đột ngột dừng lại, chỉ thẳng về phía Nhà Kho Cũ Kỹ, nơi Tần Mặc và Hạ Nguyệt đang ẩn náu.

Khóe môi Huyết Đao Khách nhếch lên một nụ cười tàn độc. "Hừm, đồ chuột nhắt ranh mãnh, tưởng trốn được sao?" Giọng hắn trầm khàn, như tiếng đá lăn dưới vực sâu, đầy sát khí và khinh miệt. Hắn không ngần ngại bước nhanh về phía nhà kho.

Bạch Lăng, dù sợ hãi, cũng vội vàng chỉ tay về phía đó, lắp bắp: "Chính... chính là hắn, Huyết Đao Khách đại nhân! Kẻ đã dùng tà thuật để thao túng vạn vật, khiến chúng thần phục hắn!" Hắn ta cố gắng lấy lòng, nhưng giọng nói vẫn lộ rõ sự hoảng loạn.

Tần Mặc trong nhà kho, ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của không khí. Một luồng sát khí cuồn cuộn, lạnh buốt thấu xương, như ngàn vạn mũi kim đâm vào da thịt, ập đến. Hắn biết, kẻ thù hùng mạnh nhất đã tìm đến. Không còn là những tu sĩ nhỏ bé, mà là một cường giả thực sự, một kẻ mang theo nỗi ám ảnh về sức mạnh và sự tàn bạo.

"Nguyệt nhi, cẩn thận!" Tần Mặc khẽ nói, kéo Hạ Nguyệt lùi lại, đôi mắt hắn quét nhanh qua mọi ngóc ngách của căn nhà kho cũ kỹ. Hắn không có linh căn, không có khả năng chiến đấu trực diện, nhưng hắn có "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn phải tìm một con đường thoát.

Huyết Đao Khách đạp đổ cánh cửa nhà kho mục nát bằng một cú đá, tạo ra tiếng động lớn vang vọng khắp con hẻm. Bụi gỗ và đất đá bay mù mịt. Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, nhanh chóng khóa chặt vào Tần Mặc và Hạ Nguyệt đang co mình trong góc tối.

"Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi, kẻ thao túng ý chí vật chất." Huyết Đao Khách gằn giọng, bước từng bước nặng nề, mỗi bước chân như giẫm nát cả không gian. Thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, được hắn vác trên vai, tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên Tần Mặc. "Ta muốn xem, ngươi có thể điều khiển cả cái chết của mình không?" Lời nói của hắn như lời phán quyết, đầy khinh miệt và tàn nhẫn.

Tần Mặc biết, hắn không thể chiến đấu. Sức mạnh của Huyết Đao Khách vượt xa mọi tưởng tượng. Hắn chỉ có thể dựa vào năng lực của mình, dựa vào sự đồng cảm với vạn vật. Hắn kéo Hạ Nguyệt sát vào mình, lùi dần về phía bức tường đá cũ kỹ phía sau. Bức tường này đã đứng đó hàng trăm năm, trải qua bao mưa nắng, gió sương. Nó mục nát, rêu phong, nhưng vẫn còn đó một "ý chí tồn tại" thầm lặng. Tần Mặc cảm nhận được sự mệt mỏi của nó, sự khao khát được giải thoát khỏi gánh nặng của thời gian, được trở về với cát bụi.

Huyết Đao Khách không cho Tần Mặc cơ hội suy nghĩ. Hắn vung Huyết Đao, một luồng sát khí đỏ như máu cuộn trào, mang theo âm thanh xé gió ghê rợn, ập tới, phong tỏa toàn bộ đường lui của Tần Mặc và Hạ Nguyệt. Không gian xung quanh dường như bị bóp nghẹt, không khí trở nên đặc quánh bởi sát khí. Tần Mặc cảm nhận được cái chết đang cận kề.

***

Luồng sát khí đỏ như máu từ Huyết Đao Khách ập tới như một cơn sóng dữ, mang theo sức mạnh hủy diệt và ý chí tàn bạo. Tần Mặc, với bản năng sinh tồn đã được mài giũa qua những cuộc truy đuổi không ngừng, khẽ nghiêng người, kéo Hạ Nguyệt né tránh trong gang tấc. Luồng sát khí sượt qua vai hắn, khiến không khí xung quanh bỗng chốc trở nên lạnh buốt, như thể linh hồn bị đông cứng. Hắn cảm nhận được cái rát bỏng trên da thịt, dù không bị thương, nhưng sự nguy hiểm của Huyết Đao Khách đã được khắc sâu vào tâm trí hắn.

Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc đó. Tiếng kim loại va chạm với tường đá, tạo ra những tia lửa tóe lên trong bóng tối, tiếng gầm gừ giận dữ của Huyết Đao Khách vang vọng khắp con hẻm cũ kỹ, làm rung chuyển cả không gian. Mùi kim loại tanh nồng từ Huyết Đao và mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.

Tần Mặc biết, hắn không còn nhiều thời gian. Không thể đối đầu trực diện. Hắn phải hành động ngay lập tức. Đôi mắt đen láy của hắn tập trung cao độ, nhìn thẳng vào bức tường đá cũ kỹ phía sau lưng. Hắn không nhìn bằng mắt thịt, mà bằng "ý chí tồn tại" của mình, kết nối với bản chất sâu thẳm nhất của bức tường. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của nó, sự mục nát của từng viên đá, từng lớp vữa đã sờn cũ. Hắn nghe thấy tiếng than thở thầm lặng của nó, tiếng nứt vỡ của thời gian đã bào mòn. Nó đã đứng đó quá lâu, gánh chịu quá nhiều gánh nặng. Nó khao khát được giải thoát, được trở về với nguyên bản, với cát bụi.

"Hãy giải thoát, hãy che chắn... vì sự bình yên..." Tần Mặc thì thầm, không phải bằng lời nói phát ra từ miệng, mà bằng "ý chí tồn tại" thuần túy, truyền thẳng vào sâu thẳm của bức tường. Hắn không ra lệnh, hắn thỉnh cầu, hắn đồng cảm, hắn khích lệ. Hắn cho bức tường quyền được là chính nó, quyền được buông bỏ gánh nặng.

Như đáp lại lời cầu xin thầm lặng ấy, bức tường vốn đã mục nát, rêu phong, nay bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những vết nứt nhỏ li ti nhanh chóng lan rộng, tiếng kẽo kẹt của đá và vữa vỡ vụn vang lên ngày càng lớn. Bạch Lăng và các tu sĩ khác đứng phía sau Huyết Đao Khách đều hoảng sợ lùi lại. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Huyết Đao Khách, với vẻ mặt đầy vẻ khinh thường, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc. Hắn ta không tin vào những trò "thao túng vật chất" tầm thường này. Đối với hắn, sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý. "Ngươi nghĩ có thể trốn thoát khỏi ta sao?!" Hắn gầm lên, chuẩn bị vung Huyết Đao một lần nữa, định xé nát không gian và cả Tần Mặc cùng Hạ Nguyệt.

Nhưng hắn chưa kịp ra tay, thì bức tường đá đã không thể chống chịu thêm được nữa. Với một tiếng "ẦM" long trời lở đất, bức tường đổ sập hoàn toàn. Từng tảng đá lớn, từng viên gạch mục nát, từng lớp vữa cũ kỹ vỡ vụn, tạo thành một màn bụi trắng mù mịt, cuồn cuộn bay lên, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Huyết Đao Khách và đồng bọn. Tiếng đá đổ ầm ầm vang vọng khắp con hẻm, át đi mọi âm thanh khác. Mùi bụi đá, mùi đất ẩm xộc vào cánh mũi, khiến mọi người phải ho sù sụ.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tần Mặc đã nhanh chóng kéo Hạ Nguyệt lách qua một khe hở nhỏ do bức tường đổ tạo ra. Hắn không dừng lại, không ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ biết chạy, chạy thật nhanh, hòa vào bóng đêm và màn sương mù đang dần tan. Hạ Nguyệt tin tưởng tuyệt đối, không hỏi han, chỉ bám chặt lấy hắn, để mặc hắn dẫn lối.

Huyết Đao Khách bị màn bụi che khuất, hắn tức giận đến tột độ. Hắn gầm lên một tiếng như dã thú bị thương, vung Huyết Đao chém loạn xạ vào màn bụi. Sức mạnh kinh hoàng từ Huyết Đao xé tan không khí, tạo ra những luồng gió xoáy mạnh mẽ, nhanh chóng thổi bay màn bụi mù mịt. Nhưng khi tầm nhìn đã trở lại, hắn chỉ thấy những tảng đá đổ nát, những mảnh vỡ vụn của bức tường cũ kỹ. Tần Mặc và Hạ Nguyệt đã biến mất, như chưa từng xuất hiện.

Khuôn mặt Huyết Đao Khách méo mó vì tức giận. Hắn vung Huyết Đao xuống đất, tạo ra một vết nứt sâu hoắm trên nền đá. "Khốn kiếp! Dám đùa giỡn với ta!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí, vang vọng khắp con hẻm. Hắn không ngờ, một kẻ không có linh lực, không có tu vi lại có thể thoát khỏi tay hắn một cách trắng trợn như vậy. Sự kiêu ngạo của hắn bị tổn thương nghiêm trọng.

Bạch Lăng và các tu sĩ khác run rẩy, đứng im như tượng. Họ chưa bao giờ thấy Huyết Đao Khách giận dữ đến mức này. Ánh mắt tàn bạo của hắn khiến họ không dám hé răng nửa lời, chỉ biết cúi đầu chờ đợi mệnh lệnh.

Tần Mặc và Hạ Nguyệt, lúc này đã ở một con hẻm khác, khuất xa khỏi tầm mắt của Huyết Đao Khách. Tiếng gầm giận dữ của hắn vẫn vọng đến, cho thấy hắn vẫn đang điên cuồng tìm kiếm. Tần Mặc cảm nhận được sự mệt mỏi tột độ đang bao trùm lấy hắn. Năng lực "thuyết phục" vạn vật, đặc biệt là một bức tường đá lớn như vậy, đã tiêu hao rất nhiều "ý chí tồn tại" của hắn. Hắn thở hổn hển, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hạ Nguyệt cũng không khá hơn, nàng kiệt sức, nhưng vẫn bám chặt lấy tay hắn.

"Chúng ta... phải rời đi, Nguyệt nhi." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khàn đặc vì mệt mỏi, nhưng ánh mắt kiên định. Hắn biết, việc ẩn mình và phòng thủ không còn là giải pháp. Huyết Đao Khách sẽ không bỏ cuộc. Hắn ta là một mối đe dọa liên tục, một con chó săn không bao giờ buông tha con mồi. Và hắn ta chỉ là một trong số rất nhiều cường giả đang săn lùng Tần Mặc.

Quyết định đã được đưa ra. Tần Mặc không thể mãi mãi bảo vệ Vô Tính Thành bằng cách ẩn mình. Hắn phải bước ra, đối mặt với thế giới bên ngoài, tìm kiếm một con đường khác, một con đường cân bằng hơn cho tất cả. Đây sẽ là khởi đầu của một hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Từ một mái nhà xa xa, ẩn mình giữa những bụi cây leo và bóng đêm còn sót lại, Dạ Minh lặng lẽ quan sát mọi việc. Anh ta đã chứng kiến toàn bộ cuộc truy đuổi và màn đào thoát ngoạn mục của Tần Mặc. Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên, một nụ cười khó hiểu. "Đúng là một kẻ thú vị... không dùng vũ lực, lại có thể khiến vạn vật làm theo ý mình."

Dạ Minh nhìn về phía xa, nơi bóng dáng Tần Mặc và Hạ Nguyệt vừa biến mất. Anh ta biết, Tần Mặc sẽ không còn ở lại Vô Tính Thành nữa. Cuộc hành trình của thiếu niên này mới chỉ thực sự bắt đầu. Và anh ta, Dạ Minh, người đã quan sát Tần Mặc từ rất lâu, sẽ tiếp tục dõi theo, để xem liệu "ý chí tồn tại" của một con người có thể thay đổi vận mệnh của cả một Huyền Vực hay không. Trong bóng đêm tĩnh lặng, ánh mắt Dạ Minh vẫn sáng như sao, ẩn chứa một sự chờ đợi sâu sắc.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free