Vạn vật không lên tiên - Chương 505: Khúc Ca Vĩnh Cửu Của Rừng Sâu: Dấu Ấn Tần Mặc
Mặt trời đã lên cao, rải rắc ánh nắng vàng óng trên con đường đá cổ kính, nơi Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đang bước đi, dần rời xa những ngọn núi hùng vĩ của Linh Thú Sơn Mạch. Những ngọn núi trùng điệp, xanh thẳm ấy giờ đây chỉ còn là những đường nét mờ ảo ở phía chân trời, như một bức tranh thủy mặc dần hòa vào màu xanh ngọc của bầu trời. Họ ngoái nhìn lại lần cuối, thấy hình bóng Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ, cùng với vòng tròn các linh thú, đã mờ dần trong sương núi còn sót lại, như một giấc mơ vừa qua. Một cảm giác tiếc nuối nhẹ nhàng dâng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định và quyết tâm.
Con đường đá cổ kính, với những phiến đá đã nhuốm màu thời gian, uốn lượn vào một thung lũng xa xăm, mở ra một thế giới Huyền Vực rộng lớn và đầy rẫy những bí ẩn, những thách thức mới. Phía trước họ không còn là sự bình yên, thanh tịnh của rừng sâu, mà là một thế giới đang quay cuồng trong "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị". Nơi đó, những thành thị phồn hoa mọc lên như nấm sau mưa, nhưng cũng đầy rẫy sự mất cân bằng do việc khai thác linh khí quá mức, do khát vọng thăng tiên mù quáng đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật. Tần Mặc cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đè lên vai mình, nhưng ánh mắt hắn vẫn vững vàng, không hề nao núng. Hắn đã chấp nhận con đường này, con đường trở thành kẻ đối đầu với cả thiên hạ tu sĩ, nếu đó là cái giá phải trả để bảo vệ sự cân bằng của vạn vật.
Tô Lam khẽ tựa đầu vào vai Tần Mặc, mái tóc đen dài của nàng khẽ lay động trong làn gió nhẹ, mang theo hương thơm của hoa dại ven đường. "Chúng ta sẽ không đơn độc, đúng không, Tần Mặc? Khúc ca của rừng sâu sẽ luôn ở bên chúng ta, phải không?" Giọng nàng khẽ khàng, như một lời thì thầm trấn an chính mình, nhưng cũng là một lời khẳng định niềm tin sâu sắc vào người đang sát cánh bên nàng. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của các tông môn, sự vô cảm của những kẻ chỉ biết đến sức mạnh và quyền lợi. Nàng biết con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, có thể còn phải đối mặt với chính tông môn của nàng. Nhưng giờ đây, nàng không còn chút phân vân nào. Niềm tin của nàng vào Tần Mặc, vào triết lý của hắn, đã trở thành một ngọn lửa bất diệt trong tâm hồn.
Tần Mặc siết nhẹ tay Tô Lam, cảm nhận sự ấm áp và quyết tâm từ lòng bàn tay nàng. "Không bao giờ, Tô Lam. Mỗi bước đi của chúng ta đều mang theo ý chí của vạn vật, mang theo tiếng vọng của những linh thú đã tìm thấy bản nguyên, của những khu rừng đã hồi sinh. Thế giới bên ngoài... nó đang thay đổi, và chúng ta sẽ là những người chứng kiến, và định hình sự thay đổi đó." Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi dần nhường chỗ cho những đồng bằng rộng lớn, ẩn chứa vô vàn bí ẩn và thách thức. Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ đang đẩy mạnh việc khai thác linh khí tự nhiên, khiến Huyền Vực phải đối mặt với những hiện tượng thiên nhiên bất thường, báo hiệu một cuộc khủng hoảng lớn.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền óng ánh dưới nắng, sải bước dài hơn, thân hình mạnh mẽ và uy dũng. Nó khẽ gầm nhẹ một tiếng "Grừừừ...", như một lời khẳng định sẵn sàng cho bất kỳ cuộc chiến nào sắp tới, một lời hứa sẽ bảo vệ chủ nhân và đồng đội của mình. Bụi đất bay lên thành từng đám nhỏ sau mỗi bước chân của nó, rồi tan biến vào không khí, tượng trưng cho những dấu vết họ để lại phía sau, và những con đường mới đang mở ra.
Ba bóng người, một trầm tĩnh, một kiên định, một mạnh mẽ, tiếp tục cuộc hành trình trên con đường đá cổ kính, hướng về phía chân trời rộng lớn của Huyền Vực. Họ mang theo không chỉ sức mạnh, mà còn là một triết lý, một niềm hy vọng. Khúc ca của rừng sâu, của sự cân bằng và bản nguyên vĩnh cửu, vang vọng trong tâm trí họ, trở thành kim chỉ nam cho hành trình đầy gian nan sắp tới. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến giành lại sự cân bằng cho vạn vật, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất bị cưỡng ép.
Con đường cổ đạo thương gia, vốn dĩ là huyết mạch nối liền những vùng đất xa xôi, giờ đây trải dài dưới bước chân của Tần Mặc và đồng hữu, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng sau một đêm sương. Gió sớm lướt qua những rặng cây hai bên đường, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của một câu chuyện cổ xưa, một câu chuyện về sự ra đi và bắt đầu. Tần Mặc, với ánh mắt sâu thẳm, vẫn quay đầu nhìn về phía Linh Thú Sơn Mạch đang dần chìm vào lớp sương mù buổi sớm, như một bức tranh thủy mặc dần tan vào hư vô. Một nụ cười nhẹ, khó nhận ra, ẩn hiện trên môi hắn. Đó là nụ cười của sự hài lòng, của một người đã gieo những hạt giống đầu tiên và thấy chúng nảy mầm. Hắn biết, khúc ca của rừng sâu đã cất lên, và giờ là lúc nó phải vang vọng xa hơn. Hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, "Một khúc ca đã cất lên... giờ là lúc để nó vang vọng." Không chỉ nói với Tô Lam, mà còn nói với chính linh hồn mình, với ý chí tồn tại của vạn vật mà hắn có thể cảm nhận được. Hắn đang chuẩn bị cho một cuộc hành trình mà số phận của cả Huyền Vực sẽ phụ thuộc vào nó.
Tô Lam, nàng kiều nữ của kiếm đạo, đứng bên cạnh Tần Mặc, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió. Nàng không còn vẻ lạnh lùng hay băn khoăn như những ngày đầu gặp gỡ. Ánh mắt phượng của nàng, tuy vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng đã ánh lên sự kiên định. Nàng khẽ nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, như thể đó là nơi trú ngụ của niềm tin và sức mạnh mới. Nàng nhìn về phía trước, nơi con đường cổ kính uốn lượn vào một thung lũng xa xăm, nơi những thành trì xa hoa của thế giới bên ngoài đang chờ đợi. "Huyền Vực sẽ thay đổi, Tần Mặc. Liệu họ có chấp nhận khúc ca này?" Giọng nàng khẽ khàng, chất chứa một chút lo lắng về sự đối kháng của thế giới bên ngoài, của những kẻ đã quá quen với việc truy cầu sức mạnh và thăng tiên một cách mù quáng. Nhưng đồng thời, trong lời nói của nàng còn ẩn chứa một niềm hy vọng, một sự sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để bảo vệ triết lý mà nàng đã chọn. Nàng đã chứng kiến sự thanh lọc của Rừng Linh Chi, sự hồi sinh của các tinh linh, và sự thức tỉnh của các linh thú. Nàng tin vào con đường của Tần Mặc.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền óng ánh dưới ánh nắng ban mai, bước đi vững chãi và đầy uy dũng trên con đường đá. Mỗi bước chân của nó đều mang theo một sức mạnh tiềm tàng, như một người bảo vệ trung thành và đáng tin cậy. Nó khẽ gầm gừ một tiếng "Grừừừ...", không phải là tiếng gầm của sự đe dọa, mà là lời khẳng định trung thành, của sự sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua xung quanh, cảnh giác với mọi biến động, mọi dấu hiệu bất thường trên con đường mới mẻ này. Hắc Phong đã cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự căng thẳng tiềm ẩn của thế giới bên ngoài, nhưng nó không hề sợ hãi. Nó tin tưởng vào Tần Mặc, và sẵn lòng cùng hắn đối mặt với mọi phong ba bão táp. Bụi đất bay lên thành từng đám nhỏ sau mỗi bước chân mạnh mẽ của nó, rồi tan biến vào không khí, tượng trưng cho những dấu vết họ để lại phía sau, và những con đường mới đang mở ra, đầy rẫy những điều chưa biết. Họ đi sâu vào một thế giới mà Tần Mặc biết rằng, "khúc ca" của rừng sâu, của sự cân bằng bản nguyên, sẽ là một thử thách lớn lao đối với niềm tin sắt đá đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh về một "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị" đầy hào nhoáng nhưng cũng đầy tai ương.
***
Vài tháng sau đó, dưới tán Cây Thần Cổ Thụ vĩ đại, sự yên bình và tráng lệ của Linh Thú Sơn Mạch đã đạt đến một đỉnh cao mới, một vẻ đẹp nguyên sơ mà không kém phần hùng vĩ. Buổi sáng hôm ấy, một lớp sương mù nhẹ nhàng vẫn còn giăng mắc trên những tán lá xanh um tùm, mang theo hơi ẩm mát lành, khiến không khí trở nên trong lành và tinh khiết đến lạ. Cây Thần Cổ Thụ, trung tâm của khu rừng, đứng sừng sững như một tòa tháp sống, thân cây to lớn như một tòa nhà cổ kính được chạm khắc bởi thời gian, và tán lá rậm rạp của nó che phủ cả một khu vực rộng lớn, tạo nên một vòm trời xanh mướt tự nhiên.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, đang chạm nhẹ vào lớp vỏ cây sần sùi của Cây Thần Cổ Thụ. Những ngón tay nhăn nheo của y cảm nhận từng đường vân, từng vết rêu phong trên thân cây, như thể đang giao tiếp với linh hồn cổ xưa của nó. Nụ cười hiền từ, phúc hậu nở trên khuôn mặt y, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại ánh lên một niềm tự hào không thể che giấu. Y đã chứng kiến sự biến đổi kỳ diệu này, sự hồi sinh không chỉ của riêng cây cối mà của toàn bộ ý chí tồn tại trong khu rừng. "Sự thay đổi đã đến, nhưng không phải theo cách chúng ta từng nghĩ," Mộc Lâm Chủ thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục, vang vọng trong không gian tĩnh lặng dưới tán cây. "Đây mới là con đường mà Tần Mặc đã chỉ ra, con đường của bản nguyên." Y nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói, về việc không cần phải cố gắng "thăng tiên" theo cách cưỡng ép, mà hãy là chính mình, hãy phát triển theo bản chất vốn có. Và giờ đây, khu rừng này chính là minh chứng sống động nhất cho triết lý ấy. Linh khí dồi dào, nhưng không phải là sự bùng nổ mất kiểm soát, mà là sự lưu chuyển hài hòa, cân bằng giữa vạn vật.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ với bộ lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, nằm phủ phục bên cạnh Mộc Lâm Chủ. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của y giờ đây chứa đựng một sự trầm tĩnh và chấp nhận. Y khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, đầy uy lực nhưng cũng mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. "Sức mạnh thực sự không đến từ việc chối bỏ bản nguyên, mà từ việc thấu hiểu và trân trọng nó," Bạch Hổ Lão Tổ nói, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm từ lòng đất, vang vọng khắp khu vực. "Hắn đã dạy ta điều đó." Y nhớ lại quãng thời gian khao khát được "nhân hóa", được trở thành con người, nhưng Tần Mặc đã giúp y nhận ra vẻ đẹp và sức mạnh đích thực của bản thân, của linh hồn một thần thú vĩ đại. Xung quanh y, những Linh Thú Trẻ con nô đùa hồn nhiên, không còn vẻ hoang mang hay sợ hãi của những ngày đầu. Chúng học cách săn mồi, học cách sinh tồn một cách bản năng, nhưng không hề mất đi sự hồn nhiên của loài vật. Cây cối xung quanh Cây Thần Cổ Thụ phát triển mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tán lá xanh mướt, những nụ hoa chớm nở, tỏa ra linh khí dồi dào, tự nhiên.
Mộc Lâm Chủ khẽ chạm vào ngực áo, nơi y cất giữ Linh Mộc Phù mà Tần Mặc đã trao trước khi rời đi. Cái phù hiệu nhỏ bé đó vẫn còn ấm, như một lời nhắc nhở không ngừng về lời hứa, về trách nhiệm bảo vệ khúc ca này, khúc ca của sự cân bằng và bản nguyên. "Linh Mộc Phù mà Tần Mặc trao vẫn còn ấm," y nghĩ trong lòng, "như một lời nhắc nhở về lời hứa, về trách nhiệm bảo vệ khúc ca này." Y biết, thế giới bên ngoài đang quay cuồng trong cơn sốt thăng tiên, nhưng ở đây, dưới tán Cây Thần Cổ Thụ này, Linh Thú Sơn Mạch đã tìm thấy con đường của riêng mình. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng gió lướt qua tán lá cây xào xạc, tất cả đều hòa quyện vào một bản giao hưởng của sự sống, một bản giao hưởng mà Tần Mặc đã khơi nguồn. Đây là một pháo đài vững chắc của sự cân bằng, một minh chứng sống cho triết lý của Tần Mặc, và y cùng Bạch Hổ Lão Tổ sẽ là những người bảo vệ nó, bất chấp mọi sóng gió từ thế giới bên ngoài đang dần đến.
Các linh thú khác, từ những con hươu, nai hiền lành đến những con sói, hổ mạnh mẽ, đều tụ tập xung quanh, lắng nghe. Chúng không cần phải hiểu từng lời, nhưng chúng cảm nhận được sự bình yên và sức mạnh từ những lời nói của Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ, của triết lý đã thấm sâu vào từng ngọn cây, từng dòng suối trong khu rừng. Sự ổn định và phát triển của Linh Thú Sơn Mạch sẽ sớm thu hút sự chú ý của các thế lực bên ngoài, đặc biệt là những kẻ đang mù quáng khai thác linh khí tự nhiên. Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ đã sẵn sàng, họ sẽ trở thành những đồng minh vững chắc và một biểu tượng cho triết lý của Tần Mặc, đóng vai trò quan trọng trong các cuộc đối đầu lớn hơn sắp tới.
***
Một buổi chiều yên ả, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt của Linh Thú Sơn Mạch. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo mùi của đất, nấm và những thảo dược thơm ngát từ Rừng Linh Chi, hòa quyện với hương sen thoang thoảng từ Hồ Nguyệt Ảnh. Toàn bộ khu rừng dường như đang sống một cuộc sống trọn vẹn, mỗi ý chí tồn tại đều tìm thấy vị trí và ý nghĩa của mình.
Trên mặt Hồ Nguyệt Ảnh trong xanh như ngọc, Ngân Loan, với bộ lông màu bạc óng ánh giờ đây rực rỡ hơn bao giờ hết, đang bay lượn tự do. Đôi cánh của nó vỗ nhẹ, tạo nên những vòng tròn duyên dáng trên mặt nước tĩnh lặng, phản chiếu ánh chiều tà. Tiếng kêu trong trẻo, mạnh mẽ của nó vang vọng khắp mặt hồ, không còn là tiếng kêu của sự khao khát hay tìm kiếm, mà là khúc ca của sự tự do và thỏa mãn. Ngân Loan không cần phải biến đổi thành bất kỳ hình dạng nào khác để thể hiện sự vĩ đại của mình; vẻ đẹp và sức mạnh bản nguyên của nó đã đủ để khiến cả không gian xung quanh trở nên sống động. Mỗi động tác của nó đều là một điệu múa của tự nhiên, một minh chứng cho triết lý "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc đã gieo.
Không xa Hồ Nguyệt Ảnh, tại một con suối nhỏ chảy róc rách vào hồ, Bích Thủy Tinh Linh không còn ẩn mình trong những giọt sương hay khe đá. Thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh như rong biển của nàng lung linh dưới ánh nắng. Nàng vui đùa cùng đàn cá nhỏ, tạo nên những hình thù nước sống động, những vũ điệu uyển chuyển mà chỉ nàng mới có thể làm được. Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại. Và nàng, Bích Thủy Tinh Linh, chính là hiện thân của sự linh hoạt và tinh khiết ấy. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng côn trùng rỉ rả, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh tịnh, nơi mọi vật đều là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành một cái gì khác.
Sâu bên trong Rừng Linh Chi, nơi linh khí tập trung dồi dào nhất, Mộc Linh nhỏ bé ngày nào giờ đã vươn mình thành một cây non đầy sức sống. Tán lá xanh mướt của nó rung rinh trong gió, như thể đang hít thở từng hơi linh khí của khu rừng. Những cành lá nhỏ bé của nó vươn ra, uyển chuyển như những cánh tay, chạm vào những cây nấm linh chi xung quanh, hấp thụ dưỡng chất một cách tự nhiên và hài hòa. Mộc Linh không cần phải vội vã trưởng thành thành một cây cổ thụ, nó đang sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, từng giai đoạn phát triển của bản thân.
Tại một hang động nhỏ ẩn mình sau những bụi cây rậm rạp, Xích Viêm, con hồ ly lửa, đang bùng cháy mạnh mẽ. Nhưng ngọn lửa của nó lại ấm áp, không gây hại, và tràn đầy sức mạnh bản nguyên. Không còn là ngọn lửa của sự hung hãn hay khao khát sức mạnh mãnh liệt, mà là ngọn lửa của sự sống, của sự bảo vệ. Những tia lửa nhỏ bắn ra không đốt cháy cây cối xung quanh, mà chỉ khiến không khí trở nên ấm cúng hơn, như một ngọn đèn soi sáng cho khu rừng.
Xa hơn một chút, tại một bãi đất trống được bao quanh bởi những cây cổ thụ, các Linh Thú Trẻ, dưới sự hướng dẫn của Bạch Hổ Lão Tổ và các linh thú lớn hơn, đang học cách săn mồi, tìm kiếm thức ăn một cách tự nhiên. Đôi mắt chúng không còn vẻ khao khát 'nhân hóa' hay bắt chước con người, mà tràn đầy sự hoang dã, thông minh và bản năng sinh tồn. Một con hươu con đang cẩn thận gặm lá non, trong khi một bầy sói con đang học cách rình mồi một cách khéo léo. Chúng đang phát triển theo đúng bản chất của mình, trở thành những sinh linh mạnh mẽ và tự do, không bị ràng buộc bởi những định nghĩa hay mục tiêu xa vời.
Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ đứng lặng lẽ trên một mỏm đá cao, quan sát toàn cảnh. Sự hài lòng hiện rõ trên nét mặt của Mộc Lâm Chủ. "Chúng đã tìm thấy con đường của riêng mình, dưới ánh sáng của bản nguyên," y nói, giọng đầy cảm xúc. "Không cần phải biến đổi, chỉ cần là chính mình." Y cảm nhận được sự sống động, sự cân bằng đang lan tỏa khắp khu rừng. Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ nhẹ, đôi mắt vàng rực ngắm nhìn Ngân Loan đang bay lượn. "Sức mạnh thực sự nằm ở đây, ở sự thuần khiết và tự do, không phải sự bắt chước." Lời nói của y mang theo sự nhẹ nhõm và chấp nhận, một sự công nhận cho triết lý đã thay đổi cả bản thân y.
"Thế giới bên ngoài đang điên cuồng tìm kiếm 'thăng tiên'," Mộc Lâm Chủ nghĩ trong lòng, "nhưng ở đây, chúng ta lại tìm thấy sự sống đích thực." Sự tương phản rõ rệt giữa Linh Thú Sơn Mạch và thế giới bên ngoài càng làm nổi bật giá trị của con đường mà Tần Mặc đã chỉ ra. Sự ổn định và phát triển này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý, không chỉ của những người tìm kiếm sự hài hòa mà còn của những kẻ khao khát khai thác. Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ biết rằng, đây chỉ là sự khởi đầu, và những thách thức lớn hơn đang chờ đợi họ, khi Huyền Vực ngày càng mất cân bằng dưới cái bóng của 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị'.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ các đỉnh núi, vẽ lên một bức tranh hùng vĩ và bi tráng trên nền trời phía Tây, Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ đứng trên một đỉnh cao nhất của Linh Thú Sơn Mạch, nơi gió mạnh mẽ thổi qua, mang theo không khí trong lành và mùi hương của đất ẩm, cây cỏ dại, và những đóa hoa rừng nở muộn. Từ vị trí này, toàn cảnh Linh Thú Sơn Mạch hiện ra dưới tầm mắt họ, một bức tranh sống động của sự hài hòa và sức sống. Tiếng gió gầm rú của linh thú vang vọng khắp núi rừng, không còn là những tiếng gào thét của sự đau đớn hay sợ hãi, mà là những âm vang của bản nguyên, của sự tự do. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng vĩ đại của tự nhiên.
Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé nhưng kiên định như một gốc cây cổ thụ đã bám rễ sâu vào lòng đất, nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Ánh mắt xanh biếc của y, tinh anh và đầy sự khôn ngoan, lướt qua từng ngọn cây, từng dòng suối, từng bóng dáng linh thú đang an nhiên trong buổi chiều tà. Y cảm nhận được sự bảo vệ và phát triển bền vững của khu rừng, một di sản quý giá mà Tần Mặc đã để lại. Linh khí trong rừng ngày càng dồi dào, nhưng không phải theo cách cưỡng ép, bùng nổ mà thế giới bên ngoài đang theo đuổi. Nó là sự dồi dào của sự tự nhiên, của vòng tuần hoàn sinh trưởng và cân bằng của vạn vật.
"Dấu ấn của Tần Mặc sẽ không bao giờ phai nhạt," Mộc Lâm Chủ nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự trang trọng và kiên định. Y đưa tay ra, cảm nhận làn gió mạnh mẽ lướt qua lòng bàn tay, như đang nắm giữ linh hồn của khu rừng. "Rừng này sẽ là minh chứng sống cho con đường mà hắn tin tưởng, một khúc ca vĩnh cửu." Y biết, triết lý về bản nguyên và sự cân bằng mà Tần Mặc đã gieo hạt đã bén rễ sâu trong lòng đất này, và nó sẽ tiếp tục phát triển, trở thành một biểu tượng, một niềm hy vọng cho cả Huyền Vực.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình uy mãnh đứng vững chãi bên cạnh, bộ lông trắng như tuyết phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, tạo nên một vẻ đẹp thần bí. Đôi mắt hổ vàng rực của y nhìn về phía những ngọn núi xa xăm, nơi mà thế giới bên ngoài, thế giới của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị" đang dần mất cân bằng. Y khẽ gầm gừ, tiếng gầm trầm thấp như lời tuyên thệ. "Và chúng ta sẽ là những người bảo vệ nó, cho đến khi 'khúc ca' này vang vọng khắp Huyền Vực, đối chọi lại với sự mù quáng của 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị' bên ngoài."
Trong tâm trí của cả Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ, họ đã thấy rõ tương lai. Sự ổn định và phát triển của Linh Thú Sơn Mạch, với con đường tiến hóa mới lạ mà Tần Mặc đã khai mở, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực bên ngoài. Đặc biệt là những kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả, người đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên, gây ra những hiện tượng thiên nhiên bất thường và sự mất cân bằng nghiêm trọng. Sự tồn tại của Linh Thú Sơn Mạch sẽ tạo ra một sự đối lập mạnh mẽ, một thách thức trực diện đối với niềm tin sắt đá rằng mọi vật phải "thăng tiên" để đạt đến sự hoàn mỹ.
Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ biết rằng, họ sẽ trở thành những đồng minh vững chắc và một biểu tượng cho triết lý của Tần Mặc, đóng vai trò quan trọng trong các cuộc đối đầu lớn hơn sắp tới. Họ sẽ bảo vệ nơi này, không chỉ vì nó là nhà, mà còn vì nó là niềm hy vọng, là một con đường khác mà vạn vật có thể lựa chọn. Sự tương phản rõ rệt giữa Linh Thú Sơn Mạch và thế giới bên ngoài nhấn mạnh rằng hành trình của Tần Mặc chỉ mới bắt đầu. Những thách thức lớn hơn đang chờ đợi hắn, và cả Huyền Vực, khi cuộc chiến giành lại sự cân bằng cho vạn vật đang ngày càng gần kề. Họ đứng đó, vững chãi như núi non, kiên định như dòng suối, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba nào, để khúc ca của rừng sâu, khúc ca của bản nguyên vĩnh cửu, sẽ không bao giờ tắt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.