Vạn vật không lên tiên - Chương 504: Dấu Chân Rời Rừng: Di Sản Của Triết Lý
Bình minh hé rạng, Tần Mặc và Tô Lam bước đi chậm rãi qua Rừng Linh Chi, những giọt sương đêm vẫn còn đọng lại trên từng phiến lá xanh biếc, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt đầu ngày. Không khí thanh tịnh, ẩm ướt, mang theo mùi đất ẩm, mùi nấm đặc trưng của rừng sâu và hương thảo dược thơm ngát, như một bản hòa ca dịu dàng đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài. Nơi đây, từng bị tàn phá nặng nề bởi những kẻ truy cầu linh khí mù quáng, giờ đây lại xanh tươi và tràn đầy sức sống một cách kỳ diệu. Mỗi bước chân của họ đều nhẹ nhàng, sợ làm xáo động sự bình yên vốn có.
Tần Mặc dừng lại bên một khóm linh chi đang phát triển mạnh mẽ, những tán nấm đỏ tía, xanh lục và vàng óng vươn mình trên thân cây mục ruỗng, hấp thụ tinh hoa của đất trời. Hắn nhẹ nhàng đưa tay, chạm khẽ vào một chiếc lá linh chi màu xanh ngọc, cảm nhận được một dòng chảy ấm áp, tinh khiết truyền vào lòng bàn tay. Đó không phải là linh lực hùng hậu hay ý chí muốn thăng tiên mãnh liệt, mà là một "ý chí tồn tại" thuần khiết, một khát khao được sống, được phát triển theo quy luật tự nhiên, được cống hiến cho khu rừng, không màng danh vọng hay sức mạnh vượt xa bản chất của mình. Hắn mỉm cười, một nụ cười thản nhiên nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Sức sống mãnh liệt này, nó không đến từ việc ‘thăng tiên’ hay ‘nhân hóa’ để trở thành một tồn tại cao cấp hơn, mà từ việc được là chính nó, được nuôi dưỡng bởi sự cân bằng, bởi ý chí nội tại không bị cưỡng ép hay bóp méo. Nó là minh chứng sống động nhất cho con đường mà hắn đã dày công tìm kiếm.
Tô Lam đứng cạnh hắn, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng lặng lẽ quan sát khóm linh chi, tâm hồn nàng thấm đẫm sự bình yên và vẻ đẹp của tự nhiên. Nàng nhớ lại những lời giáo huấn từ tông môn, nơi vạn vật đều bị coi là công cụ, là bậc thang để con người đạt tới cảnh giới thăng tiên. Nàng nhớ lại những linh thú bị ép buộc ‘khai linh’ để phục vụ tu sĩ, những cây cổ thụ bị rút cạn linh khí để luyện đan, tất cả đều trong danh nghĩa 'tiến hóa' và 'khát vọng cao hơn'. Giờ đây, đứng trước sự hồi sinh tự nhiên này, nàng càng cảm nhận rõ ràng sự lệch lạc trong triết lý đó.
"Cái giá của sự cưỡng ép thật quá đắt, Tần Mặc," Tô Lam khẽ khàng cất tiếng, giọng nàng thanh thoát nhưng chứa đựng một nỗi niềm trầm tư. "Chỉ khi được tự do, được là chính nó, vạn vật mới có thể tỏa sáng rực rỡ nhất. Chúng ta đã thấy điều đó ở đây, trong khu rừng này." Nàng siết nhẹ bàn tay Tần Mặc, một cử chỉ không chỉ thể hiện sự đồng cảm mà còn là sự kiên định, ánh mắt nàng ánh lên một tia quyết tâm. Nàng đã từng băn khoăn, đã từng dao động, nhưng giờ đây, niềm tin vào con đường của Tần Mặc đã ăn sâu vào cốt tủy.
Tần Mặc khẽ gật đầu, đồng tình với nàng. "Chính vậy. Và chúng ta sẽ mang theo tiếng vọng của khu rừng này, Tô Lam. Để nó không bao giờ bị lãng quên giữa những xô bồ bên ngoài. Để nó trở thành ngọn hải đăng chỉ lối cho những ai còn đang lạc lối trong cơn bão thăng tiên mù quáng." Hắn ngẩng đầu nhìn lên tán cây cổ thụ cao vút, nơi ánh nắng bắt đầu xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát vàng. Trong ánh sáng đó, hắn thấy được một tương lai, nơi vạn vật có thể cùng tồn tại, cùng thăng hoa mà không cần phải hi sinh bản chất của mình. Một tương lai mà hắn, bằng mọi giá, sẽ phải tranh đấu để kiến tạo.
Cả hai tiếp tục bước đi, mỗi bước chân đều như đang in hằn một lời hứa, một lời thề nguyện thầm kín. Rừng Linh Chi phía sau họ, với những khóm linh chi đang bừng nở, những dòng suối chảy róc rách, và tiếng côn trùng rỉ rả, chính là biểu tượng cho niềm hy vọng ấy. Họ rời đi, mang theo không chỉ những kỷ niệm, mà còn là một triết lý sống động, một bằng chứng không thể chối cãi về một con đường khác, một con đường cân bằng, không cưỡng ép, không đánh đổi. Sự bình yên của Rừng Linh Chi lúc ban mai không chỉ là cảnh đẹp, mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của sự tự do và bản nguyên. Tâm trí Tần Mặc tràn ngập ý niệm về những gì họ vừa chứng kiến, về sự hồi sinh kỳ diệu này, và cách nó có thể soi sáng cho cả Huyền Vực đang chìm trong u mê. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng với niềm tin và sự đồng hành của Tô Lam, hắn không hề đơn độc. Hắc Phong, vẫn lặng lẽ bước đi phía sau, như một cái bóng trung thành, cũng cảm nhận được nguồn năng lượng mạnh mẽ toát ra từ chủ nhân và người bạn đồng hành của mình, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
***
Sáng muộn, khi sương mù đã tan gần hết, nhường chỗ cho ánh nắng dịu dàng chiếu rọi, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã đến dưới tán Cây Thần Cổ Thụ vĩ đại. Thân cây to lớn như một tòa nhà cổ kính, sừng sững giữa đất trời, tán lá rậm rạp che phủ cả một khu vực rộng lớn, tạo nên một không gian trang nghiêm, linh thiêng. Mùi gỗ, rêu phong và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của sự vĩnh cửu. Dưới gốc cây, Mộc Lâm Chủ với dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, đang đứng đó chờ đợi. Bên cạnh y là Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, đôi mắt vàng rực sắc lạnh nhưng giờ đây đã pha lẫn vẻ trầm ngâm, trí tuệ. Ngân Loan cùng các linh thú chủ chốt khác và những Linh Thú Trẻ tò mò đang vây quanh, tạo thành một vòng tròn tiễn biệt.
Mộc Lâm Chủ tiến lên một bước, cúi đầu trang trọng trước Tần Mặc. Giọng y nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng đầy sức thuyết phục và uy quyền, vang vọng trong không gian linh thiêng. "Tần Mặc, người đã cho khu rừng này một cơ hội thứ hai, một con đường để tiến hóa mà không đánh mất bản thân. Linh Thú Sơn Mạch sẽ mãi ghi nhớ ân tình này và giữ vững con đường người đã chỉ ra." Ánh mắt y kiên định, không một chút dao động, thể hiện sự cam kết tuyệt đối của cả khu rừng. Những lời này không chỉ là một lời tri ân, mà còn là một lời thề, một lời hứa sẽ bảo vệ di sản triết lý mà Tần Mặc đã để lại.
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm nhẹ, một tiếng gầm uy lực nhưng không hề mang theo vẻ hung hãn, thay vào đó là sự trầm tĩnh và chấp nhận. Một luồng ý niệm mạnh mẽ được truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, rõ ràng như lời nói. "Ngươi đã khiến lão hổ này hiểu ra... sức mạnh thực sự không nằm ở hình hài, mà ở ý chí. Chân lý của ngươi sẽ được bảo hộ nơi đây." Nó ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt vàng rực sâu thẳm ẩn chứa sự tôn trọng hiếm có. Đối với một thần thú đã sống hàng ngàn năm, việc thay đổi nhận thức là điều vô cùng khó khăn, nhưng Tần Mặc đã làm được. Hắc Phong, đứng cạnh chủ nhân, cũng khẽ gầm gừ đáp lại, như một lời chào hỏi giữa những kẻ mạnh mẽ.
Tần Mặc nhìn từng gương mặt, từng ánh mắt của các linh thú, cảm nhận được sự tin tưởng và hy vọng dâng trào từ sâu thẳm bản nguyên của chúng. Hắn biết, lời dặn dò cuối cùng của mình sẽ mang trọng trách lớn lao. "Hãy đoàn kết, Mộc Lâm Chủ. Thế giới bên ngoài vẫn còn nhiều cám dỗ và hiểm nguy. Những kẻ truy cầu thăng tiên mù quáng sẽ không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích của chúng. Chỉ khi giữ vững bản nguyên và tin tưởng lẫn nhau, các ngươi mới có thể đứng vững, mới có thể bảo vệ được sự cân bằng mà chúng ta đã cùng nhau kiến tạo." Hắn lấy ra một mảnh gỗ nhỏ từ cành Cây Thần Cổ Thụ, tự tay khắc họa lên đó một phù văn đơn giản nhưng ẩn chứa linh khí của rừng. Đó là một Linh Mộc Phù, biểu tượng của sự kết nối và bảo hộ, cũng là một lời nhắc nhở về liên minh giữa hắn và khu rừng. "Hãy giữ lấy vật này. Nó sẽ nhắc nhở các ngươi về lời thề hôm nay, và cũng là một dấu hiệu của sự tin tưởng."
Mộc Lâm Chủ nhận lấy Linh Mộc Phù, đôi tay gầy guộc run nhẹ vì xúc động, y trân trọng đặt nó vào ngực. "Chúng tôi sẽ làm vậy. Hãy cẩn trọng, người bạn của rừng sâu." Lời dặn dò của Tần Mặc như một lời cảnh báo về những thách thức sắp tới, và Mộc Lâm Chủ hiểu rằng, mặc dù khu rừng đã tìm thấy con đường của mình, họ vẫn cần phải cảnh giác.
Ngân Loan, với bộ lông bạc óng ánh, sà xuống đậu nhẹ nhàng trên vai Tần Mặc, khẽ cọ đầu vào má hắn, cất tiếng kêu trong trẻo như một lời từ biệt thân mật. Các Linh Thú Trẻ, những con hươu nhỏ, nai con với đôi mắt to tròn, tò mò nép mình vào chân Tần Mặc, không chút sợ hãi. Tần Mặc nhẹ nhàng xoa đầu một Linh Thú Trẻ, truyền đi ý niệm bình yên và hy vọng vào tương lai, vào một thế hệ linh thú sẽ lớn lên mà không bị cưỡng ép phải thay đổi bản chất. Hắn nhìn vòng tròn các linh thú, từ những con vật nhỏ bé đến Bạch Hổ Lão Tổ uy nghi, tất cả đều đang thể hiện sự chấp nhận và tin tưởng vào con đường hắn đã mở ra. Khoảnh khắc này, dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, trở thành một lời thề nguyện thầm lặng giữa Tần Mặc và vạn vật của Linh Thú Sơn Mạch, một lời hứa sẽ bảo vệ chân lý "cân bằng bản chất" giữa một thế giới đang chao đảo vì khát vọng thăng tiên. Hắn biết, di sản này không chỉ là của riêng khu rừng, mà còn là một phần của con đường mà hắn sẽ mang ra thế giới rộng lớn bên ngoài, đối diện với những thế lực tu sĩ đang đẩy Huyền Vực vào bờ vực của sự mất cân bằng.
***
Mặt trời đã lên cao, rải rắc ánh nắng vàng óng trên con đường đá cổ kính, nơi Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đang bước đi, dần rời xa những ngọn núi hùng vĩ của Linh Thú Sơn Mạch. Những ngọn núi trùng điệp, xanh thẳm ấy giờ đây chỉ còn là những đường nét mờ ảo ở phía chân trời, như một bức tranh thủy mặc dần hòa vào màu xanh ngọc của bầu trời. Họ ngoái nhìn lại lần cuối, thấy hình bóng Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ, cùng với vòng tròn các linh thú, đã mờ dần trong sương núi còn sót lại, như một giấc mơ vừa qua. Một cảm giác tiếc nuối nhẹ nhàng dâng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định và quyết tâm.
Con đường đá cổ kính, với những phiến đá đã nhuốm màu thời gian, uốn lượn vào một thung lũng xa xăm, mở ra một thế giới Huyền Vực rộng lớn và đầy rẫy những bí ẩn, những thách thức mới. Phía trước họ không còn là sự bình yên, thanh tịnh của rừng sâu, mà là một thế giới đang quay cuồng trong "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị". Nơi đó, những thành thị phồn hoa mọc lên như nấm sau mưa, nhưng cũng đầy rẫy sự mất cân bằng do việc khai thác linh khí quá mức, do khát vọng thăng tiên mù quáng đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật. Tần Mặc cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đè lên vai mình, nhưng ánh mắt hắn vẫn vững vàng, không hề nao núng. Hắn đã chấp nhận con đường này, con đường trở thành kẻ đối đầu với cả thiên hạ tu sĩ, nếu đó là cái giá phải trả để bảo vệ sự cân bằng của vạn vật.
Tô Lam khẽ tựa đầu vào vai Tần Mặc, mái tóc đen dài của nàng khẽ lay động trong làn gió nhẹ, mang theo hương thơm của hoa dại ven đường. "Chúng ta sẽ không đơn độc, đúng không, Tần Mặc? Khúc ca của rừng sâu sẽ luôn ở bên chúng ta, phải không?" Giọng nàng khẽ khàng, như một lời thì thầm trấn an chính mình, nhưng cũng là một lời khẳng định niềm tin sâu sắc vào người đang sát cánh bên nàng. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của các tông môn, sự vô cảm của những kẻ chỉ biết đến sức mạnh và quyền lợi. Nàng biết con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, có thể còn phải đối mặt với chính tông môn của nàng. Nhưng giờ đây, nàng không còn chút phân vân nào. Niềm tin của nàng vào Tần Mặc, vào triết lý của hắn, đã trở thành một ngọn lửa bất diệt trong tâm hồn.
Tần Mặc siết nhẹ tay Tô Lam, cảm nhận sự ấm áp và quyết tâm từ lòng bàn tay nàng. "Không bao giờ, Tô Lam. Mỗi bước đi của chúng ta đều mang theo ý chí của vạn vật, mang theo tiếng vọng của những linh thú đã tìm thấy bản nguyên, của những khu rừng đã hồi sinh. Thế giới bên ngoài... nó đang thay đổi, và chúng ta sẽ là những người chứng kiến, và định hình sự thay đổi đó." Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi dần nhường chỗ cho những đồng bằng rộng lớn, ẩn chứa vô vàn bí ẩn và thách thức. Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ đang đẩy mạnh việc khai thác linh khí tự nhiên, khiến Huyền Vực phải đối mặt với những hiện tượng thiên nhiên bất thường, báo hiệu một cuộc khủng hoảng lớn.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền óng ánh dưới nắng, sải bước dài hơn, thân hình mạnh mẽ và uy dũng. Nó khẽ gầm nhẹ một tiếng "Grừừừ...", như một lời khẳng định sẵn sàng cho bất kỳ cuộc chiến nào sắp tới, một lời hứa sẽ bảo vệ chủ nhân và đồng đội của mình. Bụi đất bay lên thành từng đám nhỏ sau mỗi bước chân của nó, rồi tan biến vào không khí, tượng trưng cho những dấu vết họ để lại phía sau, và những con đường mới đang mở ra.
Ba bóng người, một trầm tĩnh, một kiên định, một mạnh mẽ, tiếp tục cuộc hành trình trên con đường đá cổ kính, hướng về phía chân trời rộng lớn của Huyền Vực. Họ mang theo không chỉ sức mạnh, mà còn là một triết lý, một niềm hy vọng. Khúc ca của rừng sâu, của sự cân bằng và bản nguyên vĩnh cửu, vang vọng trong tâm trí họ, trở thành kim chỉ nam cho hành trình đầy gian nan sắp tới. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến giành lại sự cân bằng cho vạn vật, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất bị cưỡng ép.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.