Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 438: Bản Chất Hoang Dã: Tần Mặc Đối Thoại Bạch Hổ Lão Tổ

Đêm tại Phế Tích Cổ Miếu đã nhường chỗ cho một bình minh ảm đạm, nhưng dư âm của cuộc tranh luận vẫn còn vương vấn trong không khí, nặng trĩu như sương giá mùa đông. Lời cảnh báo của Hiền Giả Cổ Đại về sự đánh mất bản chất, đối chọi với khát vọng sinh tồn mãnh liệt của Bạch Hổ Lão Tổ, đã gieo rắc một sự chia rẽ âm ỉ trong lòng các linh thú cổ xưa. Tần Mặc, thấu hiểu sâu sắc sự phức tạp của vấn đề, biết rằng đã đến lúc hắn phải tự mình đối mặt với vị thần thú tối cao này.

Đoàn người của Tần Mặc, cùng với Mộc Lâm Chủ, bắt đầu hành trình tiến sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch. Bầu trời âm u, những đám mây xám nặng nề trôi lãng đãng, thỉnh thoảng một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi nhựa cây nồng nàn. Dưới chân, những con đường mòn ẩn hiện, chúng không phải là công trình của nhân loại, mà là vết tích của hàng ngàn năm linh thú qua lại, hay dấu chân của những kẻ thợ săn liều lĩnh đã từng xâm nhập vào cấm địa này.

Linh Thú Sơn Mạch hiện ra hùng vĩ, nguyên thủy đến choáng ngợp. Những cây cổ thụ cao vút, cành lá sum suê như những tòa tháp xanh biếc vươn tận mây xanh, thân cây xù xì phủ đầy rêu phong và dây leo cổ kính, như những chứng nhân im lặng của thời gian. Giữa những tán lá dày đặc, ánh sáng mặt trời loang lổ xuyên qua, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên thảm thực vật xanh tươi dưới mặt đất. Không khí nơi đây tinh khiết lạ thường, mỗi hơi thở đều mang theo linh khí dồi dào, tràn ngập sức sống hoang dã. Tiếng gầm gừ trầm đục từ xa, tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách qua ghềnh đá, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bất tận của tự nhiên.

Hắc Phong đi sát bên Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực không ngừng quan sát xung quanh, bộ lông đen tuyền ẩn mình hoàn hảo giữa những bóng cây. Y cảnh giác với mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất, một bản năng trung thành và bảo vệ khắc sâu trong huyết quản. Tô Lam, với thanh kiếm cổ bên hông, bước chân thoạt đầu còn nặng nề, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự lo lắng không che giấu. Nàng chưa từng đối diện với một thần thú thượng cổ như Bạch Hổ Lão Tổ, và uy danh của nó đã vang vọng khắp Huyền Vực từ ngàn xưa.

“Mộc Lâm Chủ, liệu Bạch Hổ Lão Tổ có thực sự chấp thuận gặp mặt chúng ta?” Tô Lam khẽ hỏi, giọng nói nàng đượm vẻ bất an, phá vỡ sự im lặng căng thẳng.

Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé gầy guộc, nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự kiên định. Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ khẽ lay động. “Bạch Hổ Lão Tổ có sự kiêu ngạo của một vị chúa tể rừng xanh. Y không dễ dàng chấp thuận bất kỳ ai. Nhưng nỗi lo về Thiên Đan Tông, về sự xâm lấn của nhân loại, đã khiến y phải suy xét. Y biết ta sẽ mang đến một giải pháp, hoặc ít nhất, một lời tranh luận.”

Tần Mặc bước đi vững chãi, mỗi bước chân đều hòa nhịp với hơi thở của đất trời. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh: những cây cổ thụ khát khao vươn mình, những tảng đá mong muốn được yên bình nằm đó qua vạn thuở, những dòng suối muốn tự do chảy xiết. Tất cả đều là những "vật tính" nguyên bản, thuần khiết. Hắn hiểu rằng, con đường mà Bạch Hổ Lão Tổ đang chọn, con đường "nhân hóa", là một sự cưỡng ép bản thân để thích nghi, để trở nên "giống" kẻ mạnh, nhưng đồng thời cũng là một sự phản bội lại chính những "vật tính" sâu thẳm này.

Trong lòng Tần Mặc, một dòng suy nghĩ chảy xiết. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Hiền Giả Cổ Đại từ chương trước, về "chân lý thất lạc" mà thế giới đã lãng quên. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời nói ấy không chỉ dành cho con người, mà còn cho cả linh thú, cho bất kỳ sinh linh nào khao khát thoát ly bản chất để đạt tới một cảnh giới mà mình không thuộc về. "Thăng tiên" hay "nhân hóa", bản chất của sự truy cầu đó đều như nhau, đều là sự từ bỏ cái gốc rễ của mình. Nhưng làm sao để thuyết phục một vị thần thú đã trải qua hàng ngàn năm chiến đấu và mất mát, một sinh linh đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của đồng loại, rằng con đường nó chọn là sai lầm? Đó là một thử thách khổng lồ, đòi hỏi không chỉ sự thấu hiểu mà còn là lòng dũng cảm.

"Chúng ta không đến để tranh cãi hay thuyết phục bằng sức mạnh, Tô Lam," Tần Mặc lên tiếng, giọng hắn trầm ổn, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của rừng sâu. "Mà là để đối thoại. Để cho Bạch Hổ Lão Tổ thấy rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải từ bỏ bản chất của chính mình để tồn tại." Hắn dừng lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước, nơi những đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện sau màn sương. "Sự cân bằng của Huyền Vực đã bị phá vỡ từ lâu, không chỉ bởi tham vọng của nhân loại, mà còn bởi chính khát vọng muốn 'cao hơn', muốn 'mạnh hơn' của vạn vật. Điều chúng ta cần là tìm lại sự cân bằng bản chất."

Tô Lam gật đầu, sự kiên định trong lời nói của Tần Mặc đã phần nào xoa dịu nỗi bất an trong lòng nàng. Mộc Lâm Chủ thở dài, ánh mắt nàng chất chứa bao ưu tư. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, đã nghe quá nhiều lời cảnh báo từ những tinh linh cổ xưa nhất của rừng. Giờ đây, nàng đặt mọi hy vọng vào thiếu niên không có linh căn này, vào khả năng độc đáo của hắn trong việc lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật.

Càng tiến sâu, linh khí trong không khí càng trở nên dày đặc, pha lẫn với một loại uy áp vô hình, trầm trọng đến nghẹt thở. Cây cối xung quanh dường như cũng cúi mình, như thể đang kính sợ một quyền năng tối thượng. Cuối cùng, họ dừng lại trước một vực sâu hun hút, nơi những vách đá dựng đứng sừng sững như những bức tường thành tự nhiên. Từ đáy vực, một dòng linh khí cuồn cuộn bốc lên, mang theo hơi lạnh thấu xương và một mùi hương đặc trưng, pha trộn giữa mùi hổ và mùi đá cổ xưa. Đó chính là Thánh Địa Bạch Hổ, nơi cư ngụ của vị thần thú đã tồn tại qua hàng vạn năm.

Bầu trời đã chuyển sang chiều tà, mây đen kéo đến dày đặc hơn, che khuất hoàn toàn ánh dương quang. Gió bắt đầu mạnh lên, rít qua các khe đá tạo thành những âm thanh rợn người, như tiếng thở dài của sơn thần. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự giao thoa của linh khí và uy áp. Hắn biết rằng, đây chính là lúc hắn phải đối mặt với một trong những sinh linh cổ xưa nhất của Huyền Vực, một sinh linh mang trong mình khát vọng và bi kịch của cả một chủng tộc.

Từ trong vực sâu, một tiếng gầm vang vọng, không quá lớn, nhưng lại rung chuyển cả không gian, xuyên thấu vào tâm can mỗi người. Đó là tiếng gầm của một sinh linh tối cao, một lời cảnh báo, một sự tuyên bố về chủ quyền. Rồi, từ bóng tối mịt mùng của đáy vực, một thân hình khổng lồ chậm rãi hiện ra, uy nghi và hùng vĩ đến mức khiến mọi thứ xung quanh trở nên nhỏ bé.

Bạch Hổ Lão Tổ, với bộ lông trắng như tuyết phản chiếu ánh sáng lờ mờ, phát ra một thứ ánh bạc huyền ảo. Đôi mắt hổ vàng rực, sắc lạnh như băng, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu thăm thẳm của trí tuệ và sự từng trải, dán chặt vào Tần Mặc. Mỗi bước đi của nó đều nặng nề, khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, và uy áp kinh người tỏa ra từ nó khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Ngay cả Hắc Phong, vốn dũng mãnh, cũng phải khẽ gầm gừ, đôi tai cụp xuống một cách bản năng, thể hiện sự kính sợ trước quyền năng tối thượng. Tô Lam cảm thấy chân mình như hóa đá, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mộc Lâm Chủ, dù đã quen thuộc với Bạch Hổ, cũng không khỏi cúi đầu trước sự uy nghiêm của nó.

Chỉ có Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định lạ thường, đứng thẳng tắp, ánh mắt đen láy sâu thẳm không hề nao núng. Hắn không hề né tránh ánh mắt của Bạch Hổ Lão Tổ, mà đối diện trực tiếp, thể hiện sự tôn trọng nhưng cũng không hề khuất phục. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của Bạch Hổ: một sự kiêu hãnh bất diệt, một nỗi sợ hãi sâu sắc về sự diệt vong, và một khát vọng mãnh liệt muốn bảo vệ những gì còn sót lại của chủng tộc mình.

Bạch Hổ Lão Tổ quan sát Tần Mặc một hồi lâu, đôi mắt vàng rực như hai ngọn lửa thiêng. Rồi, một giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông cổ từ lòng đất, vang lên trong tâm trí Tần Mặc, không cần thông qua ngôn ngữ phàm tục mà trực tiếp truyền đạt ý niệm.

“Kẻ phàm tục, ngươi đến đây làm gì? Dám xâm phạm thánh địa của ta, ngươi không sợ chết ư?” Giọng nói của Bạch Hổ Lão Tổ mang theo uy quyền tuyệt đối, khiến không khí càng thêm nặng nề.

Tần Mặc không hề nao núng. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói của hắn, dù không hùng hồn như tiếng gầm của thần thú, nhưng lại mang một sự kiên định và trầm ổn lạ thường. “Lão Tổ, tiểu tử Tần Mặc đến đây không phải để xâm phạm hay gây hấn. Ta đến để đối thoại, để thảo luận về tương lai của linh thú, về con đường mà ngài đang chọn, con đường ‘nhân hóa’.” Hắn ngừng một chút, ánh mắt chân thành. “Và hơn hết, là để tìm một con đường cân bằng cho Huyền Vực này, cho tất cả vạn vật, bao gồm cả linh thú và con người.”

Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm gừ, âm thanh trầm đục vang vọng trong vực sâu. “Đối thoại? Ngươi muốn đối thoại với ta về con đường mà ta đã chọn từ hàng ngàn năm trước? Ngươi, một kẻ phàm tục yếu ớt, lại dám nghi ngờ sự lựa chọn của một thần thú thượng cổ?” Ánh mắt nó trở nên sắc lạnh hơn, như muốn xuyên thủng tâm can Tần Mặc. “Con đường ‘nhân hóa’ là con đường duy nhất để chúng ta không bị quét sạch khỏi thế gian này. Đó là con đường để ta bảo vệ chủng tộc của mình khỏi sự tham lam và tàn bạo của nhân loại.”

Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn hiểu rằng Bạch Hổ Lão Tổ đang nói từ nỗi đau và sự tuyệt vọng đã tích tụ qua bao thế hệ. “Lão Tổ, ta thấu hiểu nỗi thống khổ và sự mất mát mà ngài cùng chủng tộc đã phải trải qua. Nhưng liệu ‘nhân hóa’ có thực sự là tiến hóa, hay chỉ là sự từ bỏ bản ngã để khoác lên mình một hình hài không thuộc về mình?” Tần Mặc không dùng lời lẽ hùng hồn, mà dùng sự chân thành và những câu hỏi mang tính triết lý sâu sắc, chạm đến tận gốc rễ vấn đề.

“Sức mạnh của ngài, Lão Tổ, không nằm ở hình hài nhân loại mà ngài khao khát, mà ở huyết mạch Bạch Hổ thuần khiết, ở sự liên kết bất diệt với linh khí trời đất, với Rừng Nguyên Sinh Bất Tận này. Đó là ‘vật tính’ của ngài, là bản chất cốt lõi tạo nên một Bạch Hổ Lão Tổ uy nghi.” Tần Mặc chỉ tay về phía những cây cổ thụ xung quanh, về những tảng đá rêu phong. “Ngài nhìn xem, những cây cổ thụ này, chúng không cố gắng trở thành đá, đá không cố gắng trở thành nước. Mỗi vật đều có ‘ý chí tồn tại’ riêng, một bản chất riêng. Và chính sự đa dạng của những bản chất ấy đã tạo nên sự cân bằng, sự vĩ đại của Huyền Vực.”

Bạch Hổ Lão Tổ im lặng lắng nghe, đôi mắt vàng rực không rời khỏi Tần Mặc. Gió mạnh hơn, thổi những hạt mưa nhỏ đầu tiên tạt vào vách đá, tạo ra những tiếng lộp độp khô khan. Một Linh Thú Trẻ, một chú hươu non với đôi mắt to tròn, tò mò thập thò từ phía sau một tảng đá lớn, chăm chú lắng nghe cuộc đối thoại giữa thần thú và nhân loại. Nó ngây thơ, chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa của những lời nói đó, nhưng sự tập trung của nó đã thể hiện một bản năng tò mò về sự thật.

“Ngươi nói không sai,” Bạch Hổ Lão Tổ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp hơn một chút, bớt đi sự uy áp ban đầu. “Nhưng trong thế giới này, yếu đuối sẽ bị đào thải. Con người đã chứng minh sự ưu việt của hình thái nhân loại. Chúng có thể sử dụng pháp thuật, chế tạo binh khí, tạo ra những công trình vĩ đại. Linh thú chúng ta, nếu cứ mãi giữ hình hài hoang dã, sẽ mãi là mục tiêu bị săn bắt, bị biến thành nguyên liệu luyện đan của chúng. Ta đã chứng kiến quá nhiều đồng loại bị tàn sát, quá nhiều huyết mạch bị đoạn tuyệt chỉ vì chúng ta không đủ mạnh mẽ, không đủ thông minh để chống lại chúng. Linh thú chúng ta phải thay đổi để tồn tại, để mạnh mẽ hơn. Đó không phải là từ bỏ bản ngã, đó là sự tiến hóa để giành lại quyền làm chủ vận mệnh!”

Lời nói của Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ là sự hùng biện, mà còn là tiếng lòng của một chủng tộc đã phải chịu đựng quá nhiều bi kịch. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau và sự kiên quyết trong từng lời của nó. Hắn biết rằng để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào hàng ngàn năm là điều vô cùng khó khăn.

“Nhưng con đường mà ngài đang đi, Lão Tổ, đã được các hiền giả cổ xưa cảnh báo từ rất lâu rồi,” Tần Mặc tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, chất chứa sự suy tư. Hắn nhớ lại lời của Hiền Giả Cổ Đại đã cảnh báo trong chương trước về “chân lý thất lạc”. “Họ đã nói về sự mất cân bằng, về cái giá phải trả khi vạn vật cố gắng thoát ly bản chất của mình. Đã có những linh thú, vì khao khát ‘nhân hóa’, đã mất đi kết nối với rừng sâu, với sức mạnh nguyên thủy của mình. Chúng trở nên nửa vời, không phải linh thú thuần túy, cũng không phải nhân loại hoàn chỉnh. Chúng không còn nghe được tiếng gọi của rừng, không còn cảm nhận được dòng chảy của linh khí, và cuối cùng, chúng chỉ còn là những cái bóng vật vờ, bi thảm.”

Tần Mặc kể về những gì hắn đã chứng kiến, về những linh thú bị ‘khai linh’ cưỡng ép, về những bi kịch của việc ‘thoát ly bản chất’. Hắn không dùng lời lẽ cao siêu, mà dùng những câu chuyện cụ thể, những ví dụ chân thực về sự mất mát, về sự đau khổ khi một sinh linh không còn là chính nó. Hắn nói về sự tàn phá của Thiên Đan Tông khi họ săn bắt linh thú để luyện đan, không phải vì linh thú yếu ớt, mà vì sự tham lam của kẻ mạnh. Hắn nhấn mạnh rằng, việc ‘nhân hóa’ không phải là giải pháp gốc rễ cho sự yếu đuối, mà là một sự ngộ nhận, một sự chạy trốn khỏi chính bản chất của mình.

Bạch Hổ Lão Tổ im lặng. Những lời của Tần Mặc, dù không hoàn toàn thuyết phục được nó, nhưng đã chạm đến một phần nào đó trong tâm can đã chai sạn của vị thần thú. Ánh mắt vàng rực của nó lóe lên một tia sáng phức tạp, vừa có sự nghi ngờ, vừa có sự suy tư. Nó nhìn xa xăm về phía những đỉnh núi mờ ảo, nơi mưa đã bắt đầu nặng hạt hơn, gió rít mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt đá, tiếng gió hú qua vách đá tạo thành những âm thanh ai oán, như đang than khóc cho số phận của vạn vật. Mùi đất ẩm và linh khí nồng nặc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề.

“Lời của ngươi… ta sẽ suy nghĩ.” Cuối cùng, Bạch Hổ Lão Tổ cũng lên tiếng, giọng nói của nó trầm thấp, không còn sự giận dữ hay kiêu ngạo như ban đầu, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi, một sự nặng nề đã chất chứa qua hàng ngàn năm. “Nhưng con đường này, ta đã đi quá lâu rồi. Nó đã ăn sâu vào huyết mạch của ta, vào khát vọng của chủng tộc ta. Để thay đổi, không phải là điều dễ dàng.” Nó quay lưng lại, thân hình khổng lồ chậm rãi khuất vào bóng tối của vực sâu, như một vị thần ẩn mình vào màn đêm.

Tần Mặc biết rằng, đây không phải là một chiến thắng hoàn toàn, nhưng cũng không phải là một thất bại. Hắn đã gieo được một hạt mầm nghi ngờ vào lòng vị thần thú cổ xưa, một hạt mầm về "chân lý thất lạc", về tầm quan trọng của "vật tính" và sự cân bằng bản chất. Hắn gật đầu, ánh mắt vẫn kiên định, dù cảm nhận được áp lực lớn từ cuộc đối thoại.

“Hy vọng ngài sẽ tìm thấy con đường đúng đắn, Lão Tổ. Con đường không chối bỏ chính mình,” Tần Mặc khẽ nói, lời nói của hắn hòa vào tiếng mưa gió, bay theo bóng dáng khuất dần của Bạch Hổ Lão Tổ.

Mộc Lâm Chủ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nàng ánh lên một tia hy vọng. Tô Lam vẫn còn bàng hoàng, nhưng cũng nhận ra rằng, Tần Mặc đã làm được một điều tưởng chừng như không thể. Hắc Phong khẽ rên lên một tiếng, rồi quay đầu lại, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân rời đi.

Từ phía xa, Linh Thú Trẻ vẫn thập thò, đôi mắt to tròn của nó nhìn theo bóng dáng Tần Mặc với vẻ tò mò lạ thường. Những lời nói của Tần Mặc, dù chưa hiểu hết, nhưng đã gieo vào tâm trí non nớt của nó một điều gì đó khác biệt, một ý niệm về sự tồn tại mà không cần phải thay đổi bản chất của mình.

Đoàn người Tần Mặc chậm rãi rời đi, tiến vào màn mưa nặng hạt và gió lớn. Con đường phía trước vẫn còn dài, và cuộc chiến vì bản chất của sự tồn tại mới chỉ bắt đầu. Nhưng ít nhất, một hạt giống đã được gieo, một tia hy vọng đã lóe lên giữa đêm tối của Linh Thú Sơn Mạch, nơi mà khát vọng "nhân hóa" đã ăn sâu như rễ cây cổ thụ. Tần Mặc hiểu rằng, để thay đổi một tư tưởng đã tồn tại hàng thiên niên kỷ, không thể chỉ bằng một cuộc đối thoại. Hắn cần phải chứng minh, bằng hành động, bằng chính con đường mà hắn đang theo đuổi, rằng có một cách để vạn vật tồn tại mà không cần phải "lên tiên" hay "nhân hóa", một cách để duy trì bản chất và giữ gìn sự cân bằng của thế giới.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free