Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 34: Lời Kháng Cự Thầm Lặng và Tiếng Vọng Nơi Thiên Cung

Hoàng hôn buông mình trên Vô Tính Thành, nhuộm một màu tím nhạt lên những mái nhà gỗ đơn sơ và dòng Suối Tinh Lộ hiền hòa. Tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng, như một khúc ca vĩnh hằng của tự nhiên, len lỏi qua những cầu gỗ nhỏ bắc ngang. Bờ suối được kè đá đơn giản, ẩn mình dưới lớp rêu phong và những bụi cỏ dại, tỏa ra mùi đất ẩm và cây cỏ non tơ. Không khí trong lành, mát mẻ, ôm lấy Vô Tính Thành trong một sự yên bình tĩnh lặng mà hiếm nơi nào có được.

Tần Mặc đứng bên tảng đá cổ, nơi chỉ vài canh giờ trước còn là tâm điểm của một cuộc đối đầu không tiếng súng nhưng đầy căng thẳng. Hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay lên bề mặt đá thô ráp, nhắm mắt cảm nhận. Dưới lòng bàn tay hắn, 'ý chí tồn tại' của tảng đá đã hoàn toàn trở lại trạng thái thanh thản ban đầu, không còn chút nào dấu vết của sự cưỡng ép hay hoảng loạn. Nó như một đứa trẻ vừa thoát khỏi cơn ác mộng, giờ đây đang chìm sâu vào giấc ngủ an lành, mơ về những dòng suối mát lành và ánh nắng dịu êm. Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi. Hắn đã thành công, đã bảo vệ được 'quyền được là chính nó' của tảng đá.

Tuy nhiên, sự yên bình này không kéo dài được bao lâu trong tâm trí Tần Mặc. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn từ từ mở ra, không còn ánh lên vẻ thanh thản. Thay vào đó, một nỗi lo lắng mơ hồ, dai dẳng bắt đầu xâm chiếm. Hắn không chỉ nghe thấy 'ý chí tồn tại' của riêng tảng đá này, mà còn cảm nhận được vô vàn những 'ý chí' khác đang lay động trong toàn bộ Vô Tính Thành. Chúng không còn là những tiếng thì thầm bình lặng thường ngày, mà đã bắt đầu mang theo một sự bất an khó tả, như những con sóng ngầm đang cuộn trào dưới đáy biển sâu. Mỗi ngọn cây, mỗi phiến đá, mỗi dòng nước, thậm chí là từng hạt bụi trong thành đều dường như đang run rẩy, dự cảm về một mối hiểm nguy cận kề.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng chiều cuối cùng đang dần khuất dạng, để lại phía sau một vệt màu đỏ rực. Từ phía xa xăm ấy, Tần Mặc cảm nhận được một làn sóng linh khí hỗn loạn đang cuồn cuộn tiến đến, mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn rất nhiều so với những kẻ vừa rút lui. Đó không phải là linh khí của sự sống, mà là của sự bạo tàn, của ý chí muốn chinh phục và bẻ cong vạn vật. Nó tựa như một cơn bão sắp sửa đổ bộ, đe dọa nuốt chửng mọi sự bình yên mà Vô Tính Thành đã cố gắng gìn giữ suốt hàng ngàn năm.

"Liệu ngươi có thể tiếp tục giữ vững 'bản chất' của mình khi cơn bão thực sự ập đến không?" Tần Mặc thì thầm, không phải với tảng đá, mà với chính bản thân hắn, với toàn bộ Vô Tính Thành. Giọng nói của hắn hòa vào tiếng suối róc rách, mang theo một nỗi ưu tư sâu sắc. Hắn biết, năng lực của hắn không phải là sức mạnh để chống lại những tu sĩ cường đại, mà là khả năng giao tiếp, thấu hiểu và trấn an 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Nhưng liệu sự thấu hiểu và lòng đồng cảm có đủ để đối đầu với tham vọng mù quáng và sức mạnh tuyệt đối của những kẻ muốn "thăng tiên" bằng mọi giá?

Một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai gầy của thiếu niên. Hắn không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng lại trở thành bức tường cuối cùng bảo vệ 'bản chất' của thế giới này. Mỗi lời thì thầm của một chiếc lá muốn được xanh tươi, của một dòng sông muốn được chảy tự do, của một tảng đá muốn được vĩnh cửu trong sự tĩnh lặng, đều trở thành trách nhiệm của hắn. Tần Mặc hiểu rằng, cuộc đối đầu vừa rồi chỉ là một khởi đầu nhỏ bé. Những gì sắp đến sẽ lớn hơn, tàn khốc hơn. Hắn không thể chạy trốn, không thể từ bỏ. Vô Tính Thành đã nuôi dưỡng hắn, và giờ đây, hắn phải bảo vệ Vô Tính Thành, bảo vệ cái quyền được là chính nó của vạn vật.

Hắn đứng đó hồi lâu, cho đến khi bóng tối hoàng hôn hoàn toàn bao trùm, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt lấp ló qua kẽ lá. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh khiết của không khí Vô Tính Thành, sự sống động của những 'ý chí tồn tại' xung quanh mình. Hắn không có sự sợ hãi, chỉ có một quyết tâm sắt đá. Nếu con đường 'thăng tiên' cực đoan đang hủy hoại Huyền Vực, thì hắn sẽ là người đứng ra, cùng vạn vật, tìm kiếm một con đường cân bằng, một con đường mà 'thăng tiên' vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất bị ép buộc. Hắn tin rằng, vạn vật có quyền được lựa chọn, và hắn sẽ là tiếng nói cho sự lựa chọn ấy. Quay lưng bước đi, thân ảnh Tần Mặc dần hòa vào màn đêm, để lại phía sau dòng Suối Tinh Lộ vẫn róc rách không ngừng, và tảng đá cổ vẫn an nhiên trong giấc ngủ sâu.

***

Đêm khuya, gió mạnh rít lên thê lương qua những khe đá của Đài Canh Gác Trấn Yêu, mang theo hơi lạnh và cảm giác cô độc. Tháp đá sừng sững trên đỉnh núi, với những cửa sổ quan sát nhỏ và các trận pháp phòng ngự đã cũ kỹ, giờ đây chìm trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng bước chân tuần tra nặng nề vang vọng trên hành lang đá ẩm ướt, xen lẫn những tiếng thì thầm lo lắng của các tu sĩ cấp thấp. Mùi đá lạnh lẽo và không khí u ám bao trùm khắp nơi.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị hằn vết sẹo trên má, đang đứng giữa đại sảnh. Giáp trụ nặng nề của y va vào nhau loảng xoảng mỗi khi y cựa mình, tạo nên những âm thanh chói tai trong sự im lặng đáng sợ. Ánh mắt y sắc như dao, quét qua từng gương mặt tu sĩ cấp thấp đang cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào y. Sự bối rối, giận dữ và hoang mang vẫn hiện rõ trên nét mặt y, chưa tan biến sau cuộc chạm trán kỳ lạ ở Vô Tính Thành.

"Các ngươi giải thích đi!" Long Hổ gằn giọng, tiếng nói vang vọng khắp sảnh, như một tiếng sấm giữa đêm khuya. "Chuyện quỷ dị gì đã xảy ra vậy? Pháp thuật khai linh của Thiên Diệu Tông, thứ mà hàng ngàn tu sĩ đã dùng để thăng tiến, lại bị một phàm nhân phá giải một cách dễ dàng như thế sao?!" Y đập mạnh nắm đấm xuống chiếc bàn đá trước mặt, tạo ra một tiếng động lớn khiến các tu sĩ giật mình. "Ta chưa từng thấy năng lực quỷ dị như vậy! Hắn... hắn đã phá vỡ quy tắc của tu luyện! Hắn là một mối họa!"

Một tu sĩ cấp thấp, nét mặt vẫn còn hoảng loạn và thất thần, lắp bắp đáp: "Bẩm... bẩm Thủ Vệ trưởng, chúng thần cũng không rõ. Hắn... hắn chỉ đứng đó, không hề dùng linh lực, chỉ vuốt ve tảng đá... rồi tảng đá liền... liền từ chối sự khai linh. Nó như thể có ý thức riêng, và ý thức đó lại nghe theo lời hắn."

"Ý thức riêng? Nghe theo lời hắn?" Long Hổ nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. "Những lời hoang đường! Vật vô tri vô giác làm sao có thể có ý thức? Chắc chắn là một loại tà thuật nào đó, một ảo ảnh lừa bịp! Các ngươi đã bị hắn mê hoặc rồi!" Y không tin vào những gì mình nghe thấy, bởi nó thách thức mọi giáo điều tu luyện mà y đã được học từ thuở bé. Trong thế giới của họ, vạn vật chỉ có thể 'khai linh' khi được tu sĩ tác động, khi được 'dẫn dắt' lên con đường thăng tiên. Việc một vật thể tự ý từ chối, lại còn theo lời một phàm nhân, là điều không thể chấp nhận được.

"Nhưng... nhưng pháp trận của chúng thần đã thất bại hoàn toàn," một tu sĩ khác yếu ớt lên tiếng, "linh lực của chúng thần bị đẩy lùi, không thể nào xâm nhập vào 'vật tính' của tảng đá. Hắn... hắn có thể điều khiển 'ý chí tồn tại' của vạn vật!"

Long Hổ sững người. 'Điều khiển ý chí tồn tại'? Điều đó còn đáng sợ hơn cả tà thuật. Nếu thật sự là như vậy, thì Vô Tính Thành không còn là một phế địa đơn thuần nữa, mà là một mối đe dọa tiềm tàng, một nơi chứa đựng bí mật có thể làm rung chuyển cả Huyền Vực. Y cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì gió đêm, mà vì sự thật kinh hoàng này.

"Đủ rồi!" Y quát lớn, cắt ngang những lời bàn tán hoang mang. "Dù là tà thuật hay năng lực quỷ dị, kẻ đó vẫn là một mối đe dọa! Hắn dám cản trở con đường thăng tiên của vạn vật, cản trở Thiên Đạo! Hắn không thể được phép tồn tại!" Long Hổ nhìn về phía một tu sĩ cấp cao hơn, người đang đứng nghiêm trang ở góc phòng. "Ngươi! Lập tức gửi báo cáo về Thiên Diệu Tông! Không được bỏ sót bất kỳ chi tiết nào! Nhấn mạnh sự quỷ dị của năng lực tên Tần Mặc đó, và sự thất bại của pháp thuật khai linh cưỡng ép!"

Tu sĩ đó cúi đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng. "Vâng, Thủ Vệ trưởng. Thần sẽ lập tức truyền tin."

Long Hổ gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia tàn nhẫn và quyết tâm. Y biết, sau báo cáo này, Thiên Diệu Tông chắc chắn sẽ không ngồi yên. Một thế lực lớn hơn, mạnh mẽ hơn sẽ được cử đến. Và khi đó, tên Tần Mặc kia, dù có năng lực kỳ lạ đến đâu, cũng sẽ không thể thoát khỏi số phận bị nghiền nát dưới bánh xe của 'Thiên Đạo'. "Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta!" Y thầm nhủ, nhưng trong lòng, y biết rằng sứ mệnh đó giờ đây không chỉ đơn thuần là bảo vệ, mà còn là tiêu diệt, là dẹp bỏ mọi chướng ngại trên con đường thăng tiên vĩnh cửu.

***

Sáng sớm hôm sau, tại Vườn Đào Tiên của Thiên Cung, không khí hư ảo và thần thánh bao trùm. Nơi đây, linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết thành từng sợi tơ bạc lấp lánh trong ánh nắng ban mai. Những cây đào tiên cổ thụ vươn mình lên trời cao, tán lá xanh mướt và những bông hoa đào hồng tươi nở rộ, tỏa ra mùi hương liệu quý hiếm và hoa mây thơm ngát. Gió nhẹ lướt qua các mái vòm bằng ngọc bích, tạo ra những âm thanh du dương như tiếng nhạc trời. Đây là một nơi tĩnh lặng và uy nghiêm, biểu tượng cho quyền lực tối thượng của Thiên Diệu Tông, nhưng sáng nay, sự tĩnh lặng đó đã bị phá vỡ bởi một sự căng thẳng vô hình.

Trần Trưởng Lão, ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong bộ đạo bào lụa, đang cung kính quỳ gối trước Thiên Diệu Tôn Giả. Ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực của ông lão thoáng hiện vẻ lo lắng khi trình bày báo cáo về sự việc tại Vô Tính Thành.

Thiên Diệu Tôn Giả ngồi trên chiếc ngai vàng bằng ngọc bích, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực siêu phàm. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút nếp nhăn, nhưng đôi mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, thuần khiết nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của quyền năng tối thượng, nhưng cũng như một bức tường vô hình ngăn cách hắn với thế gian phàm tục.

Ban đầu, Thiên Diệu Tôn Giả tỏ ra thờ ơ, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve một cành đào tiên nhỏ. "Trần Trưởng Lão, ngươi nói gì? Một phế địa như Vô Tính Thành lại có thể khiến đội thám thính tinh nhuệ của Long Hổ phải rút lui? Hừm, chắc hẳn là lời nói phóng đại của kẻ yếu kém." Giọng nói của hắn trầm ấm nhưng mang theo uy áp, mỗi lời nói đều như mệnh lệnh, không chấp nhận sự phản đối. "Một nơi mà vạn vật không thể tu luyện, con người không theo đuổi con đường thăng tiên, thì có gì đáng ngại?"

Trần Trưởng Lão vẫn giữ thái độ cung kính, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự kiên quyết. "Bẩm Tôn Giả, kẻ này không phải là một phàm nhân đơn thuần. Hắn có năng lực quỷ dị, có thể nghe và tác động đến 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Hắn đã khiến một tảng đá bị khai linh cưỡng ép hoàn toàn từ chối sự thăng tiến, trở về bản chất vô tri vô giác của nó."

Ngón tay của Thiên Diệu Tôn Giả chợt dừng lại. Đôi mắt xanh thẳm của hắn khẽ nheo lại, một tia tò mò lóe lên. "Ồ? 'Vật tính' từ chối khai linh? Thú vị. Hắn dám thách thức Thiên Đạo, thật là ngông cuồng." Hắn nhấp một ngụm trà tiên, hương thơm thanh khiết lan tỏa. "Chỉ là một phàm nhân, lại có thể làm được điều đó sao? Chắc chắn là có gì đó không ổn. Vô Tính Thành... có lẽ không đơn giản như chúng ta vẫn nghĩ."

"Bẩm Tôn Giả, thần tin rằng kẻ này chính là một mối họa cho Thiên Đạo, cho con đường thăng tiên của toàn bộ Huyền Vực!" Trần Trưởng Lão nói, giọng điệu trở nên hùng hồn hơn. "Nếu vạn vật đều có thể từ chối thăng tiên, nếu chúng ta không thể 'khai linh' chúng, thì chẳng phải niềm tin của chúng ta sẽ bị lung lay sao? Hắn chính là hiện thân của tà ma, là kẻ muốn kéo lùi Huyền Vực về thời kỳ hỗn mang! Kẻ yếu không có quyền tồn tại, và kẻ cản đường thăng tiến càng không thể dung thứ!"

Thiên Diệu Tôn Giả đặt chén trà xuống, một tiếng chạm nhẹ nhàng nhưng vang vọng như tiếng chuông cảnh báo. Vẻ mặt hắn dần trở nên nghiêm trọng, ánh mắt sắc lạnh quét qua Trần Trưởng Lão, rồi hướng ra ngoài, nhìn về phía những tầng mây trắng bồng bềnh. Hắn đứng dậy, thân hình cao lớn toát ra một luồng áp lực vô hình, khiến không khí trong Vườn Đào Tiên trở nên nặng nề. Linh khí quanh hắn bùng lên mạnh mẽ, những sợi tơ bạc càng trở nên rực rỡ, như đang cộng hưởng với ý chí của hắn.

"Ngươi nói đúng," Thiên Diệu Tôn Giả trầm giọng, giọng nói giờ đây mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương. "Kẻ dám thách thức Thiên Đạo, thách thức con đường thăng tiên vĩ đại, không thể được phép tồn tại. Hắn là một cái gai trong mắt, một vết nhơ cần phải được tẩy rửa." Hắn quay lại nhìn Trần Trưởng Lão, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm. "Trần Trưởng Lão, ngươi đề xuất kế hoạch gì?"

Trần Trưởng Lão cúi đầu sâu hơn, sự tự tin trở lại trong giọng nói. "Bẩm Tôn Giả, thần đề xuất một kế hoạch tấn công quy mô lớn hơn. Không chỉ là đội thám thính nhỏ lẻ, mà là một đội quân tu sĩ tinh nhuệ, do chính chúng ta dẫn dắt. Chúng ta sẽ không chỉ khai phá Vô Tính Thành để tìm kiếm bí mật ẩn chứa bên trong, mà còn phải bắt sống Tần Mặc, tra khảo hắn về nguồn gốc năng lực quỷ dị đó, và sau đó... tiêu diệt hắn, làm gương cho những kẻ dám chống lại Thiên Đạo!"

Thiên Diệu Tôn Giả im lặng một lúc, đôi mắt xanh thẳm nhìn xa xăm, như đang nhìn thấu tương lai của Huyền Vực. Hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. "Chuẩn bị," hắn lạnh lùng ra lệnh. "Chúng ta sẽ đích thân khai phá bí ẩn này. Kẻ nào dám cản đường thăng tiên, đều phải bị trừng trị." Lời nói của hắn vang vọng trong không gian linh khí dồi dào, như một lời tuyên án không thể đảo ngược. Một cuộc đối đầu lớn hơn, tàn khốc hơn sắp sửa bùng nổ, và Tần Mặc, thiếu niên phàm nhân ở Vô Tính Thành, chính là tâm điểm của cơn bão. Thiên Diệu Tôn Giả đã quyết định, và ý chí của hắn, tựa như một ngọn núi không thể lay chuyển, sẽ nghiền nát mọi thứ dám cản đường.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free