Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 33: Khai Linh Cưỡng Ép và Tiếng Vọng Của Đá

Gió vẫn rì rào, nhưng không còn là tiếng thì thầm bí ẩn nữa, mà như một lời thở dài kéo dài từ tận sâu thẳm của rừng già. Lâm Uyển Nhi đã hòa mình vào màn đêm, bóng dáng thanh tao của nàng tan biến như sương khói, chỉ còn lại những suy tư nặng trĩu. Nàng biết, sau lưng nàng, đội thám thính của Long Hổ đang tiến sâu hơn vào vùng đất cấm, mang theo những toan tính và cả sự thiếu hiểu biết chết người. Cuộc đối đầu lớn hơn đã cận kề, và nàng, một kẻ đứng ngoài cuộc, không thể làm gì hơn ngoài việc quan sát, và chờ đợi.

***

Trong lòng Cổ Tháp Trấn Yêu, nơi mà cả thời gian và không gian dường như đều bị giam hãm bởi những xiềng xích vô hình, ánh sáng yếu ớt từ các trận pháp phong ấn hắt lên những bức tường đá rêu phong, tạo nên một vũ điệu ma quái của bóng tối và xanh xám. Tháp đá cổ kính, cao vút chạm trời, được xây dựng từ những khối đá xám khổng lồ, mang theo vô số phù văn cổ xưa, khắc sâu từ chân tháp lên đến đỉnh. Mỗi nét chạm trổ đều như một lời nguyền, một sự ràng buộc vĩnh cửu. Cửa tháp kiên cố bằng sắt đen, nặng nề và gỉ sét, được gia cố bởi hàng loạt xiềng xích và trận pháp bảo vệ phức tạp, khiến bất kỳ ai cũng phải rùng mình trước uy lực phong ấn của nó. Bên trong, không khí đặc quánh mùi đá ẩm, sắt gỉ và linh khí bị phong ấn, đôi khi còn vương vấn mùi tà khí nồng nặc từ những sinh vật bị giam cầm ở các tầng hầm sâu thẳm. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua các khe hở của tháp, nghe như những tiếng than khóc ai oán của linh hồn bị đày đọa. Đôi lúc, một tiếng gầm gừ yếu ớt, trầm đục vang lên từ sâu bên dưới, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của những yêu ma hùng mạnh đang vùng vẫy trong ngục tối vĩnh cửu. Bầu không khí u ám, áp lực và lạnh lẽo đến thấu xương, khiến ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng phải cảm thấy ghê rợn. Ánh sáng xanh xám mờ ảo từ các trận pháp không đủ xua đi màn đêm vĩnh cửu bên trong, mà chỉ càng làm tăng thêm vẻ ma quái, huyễn hoặc.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, và khuôn mặt nghiêm nghị hằn sâu một vết sẹo dài trên má, đứng sững giữa sảnh chính của tháp. Bộ giáp trụ nặng nề của y phát ra tiếng va chạm khô khốc mỗi khi y nhúc nhích, âm vang trong sự tĩnh mịch đáng sợ. Đôi mắt y sắc lạnh như chim ưng, quét qua từng gương mặt của đội tu sĩ cấp thấp đang đứng chỉnh tề trước mặt. Họ là những tinh anh được chọn lựa kỹ càng, mặc dù không phải là những cường giả đỉnh cao, nhưng đều có kinh nghiệm thực chiến và sự trung thành tuyệt đối. Tất cả đều mang theo pháp khí và bùa chú được chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyến đi đầy rủi ro này. Long Hổ vừa nghe báo cáo cuối cùng từ một tu sĩ trẻ, giọng nói của y trầm hùng, vang vọng khắp đại sảnh, như tiếng chuông đồng vọng lại từ thời xa xưa, nhấn mạnh tầm quan trọng của nhiệm vụ.

"Các ngươi đều đã nghe rõ báo cáo," Long Hổ cất giọng, âm sắc đều đều nhưng ẩn chứa một uy áp khó cưỡng. "Đạo Sĩ U Ngạn đã mang về tin tức về một 'kỳ nhân' tại Vô Tính Thành. Một kẻ không tu luyện, nhưng lại có khả năng khuất phục 'ý chí tồn tại' của vạn vật, khiến chúng từ chối việc khai linh." Y dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người, như muốn dò xét sâu thẳm tâm can họ. "Điều này đi ngược lại mọi giáo lý mà chúng ta đã tin tưởng hàng ngàn năm. Một tảng đá, một thân cây, một dòng suối... đều có thể thăng tiên nếu được khai linh đúng cách. Nhưng Vô Tính Thành lại là một ngoại lệ, một phế địa, nơi mà vạn vật 'từ chối' con đường chân chính."

Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt còn vương chút ngây thơ nhưng ánh mắt kiên nghị, khẽ lắp bắp: "Thưa Thủ Vệ trưởng, liệu có phải... đó là một tà thuật?"

Long Hổ nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi lắc đầu. "Không chắc. Trần Trưởng Lão đã đích thân kiểm tra những báo cáo của U Ngạn, và cả linh lực còn sót lại của những kẻ đã thất bại trong lần thám thính trước. Không có dấu hiệu của tà thuật. Mà ngược lại, có một loại 'thanh tịnh' đến lạ lùng. Chính vì vậy, chúng ta cần phải xác minh. Giả thuyết của Trần Trưởng Lão là: vạn vật tại Vô Tính Thành không phải là không thể khai linh, mà là chúng đã bị 'đánh lừa' hoặc 'phong bế' bản chất để từ chối con đường tu luyện. Nhiệm vụ của các ngươi là phải phá vỡ sự phong bế đó, hoặc ít nhất là chứng minh sự tồn tại của nó."

Y quay người, chỉ tay vào tấm bản đồ cổ xưa trải trên một bàn đá lớn, nơi Vô Tính Thành được đánh dấu bằng một vòng tròn màu đỏ mờ nhạt. "Các ngươi sẽ di chuyển theo lộ trình đã định, tránh xa những khu vực có dân cư đông đúc. Mục tiêu chính là một vật thể phàm tục, đã tồn tại lâu năm, nhưng không quá nổi bật để tránh gây chú ý. Một tảng đá, một cái cây cổ thụ, hoặc một con suối nhỏ... bất kỳ thứ gì có thể dùng để 'khai linh' mà không gây ra động tĩnh lớn."

Long Hổ một lần nữa đối mặt với đội ngũ, giọng nói trở nên kiên quyết hơn, mang theo một chút cảnh báo. "Nhớ kỹ, nhiệm vụ của các ngươi không phải là giao chiến, mà là xác minh. Hãy 'khai linh' một vật thể bất kỳ, xem nó có thật sự không thể tu luyện như lời đồn, và quan trọng nhất, tìm hiểu về 'kỳ nhân' kia. Nếu hắn xuất hiện, tuyệt đối không được giao chiến trực diện, mà hãy quan sát, ghi nhớ mọi động thái, và rút lui ngay lập tức. Tính mạng của các ngươi quan trọng hơn bất kỳ sự hiếu kỳ nào." Y dừng lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người. "Đây là mệnh lệnh tối cao của Trần Trưởng Lão. Bất kỳ ai vi phạm đều sẽ bị xử lý nghiêm khắc."

Các tu sĩ đều nghiêm trang cúi đầu, đồng thanh hô vang: "Vâng, Thủ Vệ trưởng! Chúng tôi sẽ không làm ngài thất vọng. Chúng tôi thề sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

Long Hổ gật đầu, ra hiệu cho họ. "Tốt. Giờ thì đi đi. Bình minh sẽ không đợi các ngươi đâu."

Theo mệnh lệnh, đội tu sĩ cấp thấp nhanh chóng di chuyển ra khỏi đại sảnh. Từng người một, họ bước qua các trận pháp phong ấn phức tạp của Cổ Tháp Trấn Yêu, những đường nét linh quang mờ ảo lóe lên trên áo bào của họ khi họ vượt qua ngưỡng cửa. Tiếng giáp trụ va chạm, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán, dần dần nhỏ lại rồi hoàn toàn biến mất trong bóng đêm u tịch. Long Hổ đứng đó, một mình trong sự lạnh lẽo của tòa tháp cổ, ánh mắt y nhìn về phía Vô Tính Thành xa xôi, nơi một chân lý đã bị lãng quên đang chờ đợi để được phơi bày, và một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đang dần thành hình. Trong tâm trí y, niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên đã ăn sâu vào cốt tủy, và bất kỳ điều gì thách thức nó đều phải được lý giải, hoặc bị tiêu diệt. Màn đêm bên ngoài tháp đá vẫn dày đặc, gió mạnh vẫn không ngừng rít gào, mang theo hơi lạnh thấu xương và những lời hứa hẹn về một bình minh đầy biến động.

***

Sáng sớm tại Vô Tính Thành, trước khi ánh dương còn chưa kịp vén bức màn sương đêm, không khí đã mang theo một vẻ đẹp tĩnh lặng đến nao lòng. Những ngôi nhà được xây dựng từ gỗ lim chắc chắn và đá cuội nhẵn bóng lấy từ suối, mái ngói màu đất nung đơn giản, tất cả đều toát lên vẻ mộc mạc, gần gũi với thiên nhiên. Đường phố lát đá cuội uốn lượn theo địa hình, nhẵn bóng bởi vô số bước chân qua lại hàng trăm năm. Nhiều ngôi nhà có những khu vườn nhỏ xinh xắn, trồng đầy cây ăn trái và hoa dại, mang theo mùi hương ngọt ngào, tinh khiết. Những con suối nhỏ trong vắt được dẫn vào tận khu dân cư, chảy róc rách qua từng con ngõ, tạo thành những con kênh nhỏ trong lành, tiếng nước chảy hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi của sự sống. Không có những công trình đồ sộ, tháp cao hay kiến trúc xa hoa, mọi thứ đều giản dị nhưng tràn đầy sức sống. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp và mùi hoa cỏ dại ven đường quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng của Vô Tính Thành, một hương thơm của sự bình yên và tự do.

Dưới lớp màn sương đêm còn vương lại, đội thám thính của Long Hổ, với những bước chân khéo léo và thận trọng, đã vượt qua vành đai phòng thủ tự nhiên của Vô Tính Thành. Mỗi người đều mặc y phục màu tối, hòa mình vào bóng đêm, di chuyển như những cái bóng vô hình. Họ không sử dụng bất kỳ pháp khí phát sáng nào, chỉ dựa vào kinh nghiệm và sự tinh tường của giác quan để tránh gây ra động tĩnh. Từng bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng, né tránh những cành cây khô hay những viên đá lỏng lẻo có thể phát ra tiếng động. Không khí tĩnh lặng của Vô Tính Thành, vốn chỉ có tiếng suối róc rách và tiếng côn trùng rỉ rả, giờ đây bị phá vỡ bởi những dao động linh lực nhẹ, vô cùng tinh vi, mà chỉ những tu sĩ có tu vi nhất định mới có thể cảm nhận được.

Họ di chuyển một cách bí mật đến một khu vực hẻo lánh, nằm gần Suối Tinh Lộ, nơi có một tảng đá lớn đã nằm đó hàng trăm năm. Tảng đá này, to lớn và sần sùi, phủ đầy rêu phong xanh mướt, như một chứng nhân im lặng của thời gian. Nó không có vẻ gì đặc biệt, chỉ là một hòn đá bình thường trong vô vàn những hòn đá khác của Vô Tính Thành, nhưng chính điều đó lại khiến nó trở thành một vật thể hoàn hảo để thử nghiệm. Không ai sẽ để ý nếu một tảng đá như vậy bỗng dưng 'thức tỉnh' hoặc có chút biến động.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ đứng cách đó không xa, ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp, ánh mắt sắc lạnh của y lướt qua tảng đá. Mặc dù y không trực tiếp tham gia khai linh, nhưng y vẫn cần phải giám sát mọi bước đi của thuộc hạ để đảm bảo nhiệm vụ được thực hiện đúng theo kế hoạch. Y ra hiệu cho ba tu sĩ cấp thấp tiến lên. Ba người này, với khuôn mặt tập trung cao độ, lập tức bắt đầu triển khai trận pháp khai linh xung quanh tảng đá. Họ lấy ra những viên ngọc thạch nhỏ, rải theo một hình dạng huyền ảo trên mặt đất ẩm ướt, rồi rút ra những lá bùa chú được vẽ bằng chu sa đỏ tươi, dán lên các điểm nút của trận pháp.

Long Hổ cất giọng ra lệnh, âm thanh trầm thấp, chỉ đủ để các tu sĩ nghe thấy: "Cẩn thận, đừng để gây ra động tĩnh lớn. Mục tiêu: tảng đá này. Khai linh nó!"

Một trong ba tu sĩ, với vẻ mặt đầy hoài nghi, thì thầm: "Một tảng đá phàm tục như vậy... có gì đáng để khai linh chứ? Ngay cả một con chuột cũng có thể có linh tính hơn nó." Giọng y tuy nhỏ nhưng vẫn thể hiện sự bất mãn rõ rệt.

Tu sĩ thứ hai, có vẻ kinh nghiệm hơn, lập tức ngắt lời đồng nghiệp: "Đừng nhiều lời, đây là mệnh lệnh. Hơn nữa, nó đã ở đây rất lâu, biết đâu lại có chút linh tính ẩn tàng. Chúng ta đến đây không phải để đặt câu hỏi, mà để hoàn thành nhiệm vụ." Y quay sang tu s�� thứ ba, ra hiệu cho hắn chuẩn bị. "Mau lên, trận pháp gần xong rồi."

Ba tu sĩ bắt đầu kết ấn, mười ngón tay họ lướt đi thoăn thoắt trong không trung, tạo thành những hình thù phức tạp. Một luồng linh lực yếu ớt, mang theo ánh sáng xanh lam nhạt, bắt đầu tụ lại từ lòng bàn tay họ, từ từ truyền vào tảng đá. Khi linh lực tiếp xúc với bề mặt đá, tảng đá khẽ rung lên một chút, như thể nó đang thở. Trong không gian tĩnh mịch của Vô Tính Thành, nơi mọi vật dường như đều giữ một sự yên tĩnh sâu sắc, sự rung động này trở nên rõ rệt một cách đáng kinh ngạc. Một 'ý chí' yếu ớt, mơ hồ, như tiếng thở dài của thời gian, bắt đầu hiện ra từ sâu bên trong tảng đá. Nó không phải là một ý chí muốn thức tỉnh, muốn vươn lên, mà là một khát khao đơn thuần, một mong muốn được tiếp tục yên bình nằm đó, làm một phần của đất trời, không tranh giành, không thay đổi. Đó là một 'ý chí' muốn được là chính nó, không hơn không kém, một sự kháng cự thụ động trước sự ép buộc từ bên ngoài.

Các tu sĩ cảm nhận được sự kháng cự đó, nhưng họ hiểu rằng đó là bản chất của mọi vật khi bị khai linh lần đầu. Họ càng tăng cường linh lực, dồn dập truyền vào tảng đá, cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc bên ngoài, đánh thức 'linh hồn' sâu thẳm của nó. Ánh sáng xanh lam từ linh lực càng lúc càng mạnh, bao phủ lấy tảng đá, khiến nó rung lên dữ dội hơn. Tiếng rì rầm của linh lực vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của bình minh Vô Tính Thành, như một lời tiên tri về một sự xáo trộn sắp xảy ra.

***

Bình minh hé rạng, ánh sáng yếu ớt của ngày mới bắt đầu len lỏi qua màn sương mỏng, nhuộm màu hồng nhạt lên bầu trời phía đông. Vô Tính Thành vẫn chìm trong không khí mát mẻ và hơi sương đêm còn đọng lại, nhưng sự yên bình ấy đang bị đe dọa. Khi linh lực của các tu sĩ cấp thấp dồn dập đổ vào, tảng đá không còn rung động nhẹ nhàng nữa, mà bắt đầu phát ra những chấn động mạnh mẽ, như thể nó đang oằn mình trong đau đớn. Đây không phải là sự thức tỉnh mà họ mong đợi, không phải là một dấu hiệu của linh tính đang trỗi dậy, mà là một sự kháng cự dữ dội, một tiếng kêu cứu thầm lặng từ sâu thẳm bản chất của nó. Các tu sĩ, dù đã có kinh nghiệm, cũng bắt đầu cảm thấy bối rối trước cường độ phản kháng này. Linh lực của họ, vốn được dùng để dẫn dắt, giờ đây như đang cố gắng xé toạc một lớp màng vô hình, gặp phải một bức tường kiên cố.

Trong mắt Tần Mặc, thế giới lại hiện ra một cách khác biệt. Hắn không nhìn thấy những đường nét linh quang chói lòa hay trận pháp phức tạp. Hắn chỉ nghe thấy. Hắn nghe thấy tiếng kêu cứu thống thiết của tảng đá, một 'ý chí' thuần túy đến mức đau lòng, muốn được yên bình, muốn được tiếp tục ngủ yên trong vòng tay của đất mẹ, không muốn bị ép buộc 'thức tỉnh', không muốn bị kéo vào một con đường mà nó không thuộc về. Hắn cảm nhận được sự bối rối, nỗi sợ hãi, và cả sự phẫn nộ yếu ớt của tảng đá trước sự can thiệp thô bạo.

Đột nhiên, không một tiếng động, không một dấu hiệu báo trước, Tần Mặc xuất hiện. Hắn bước đi nhẹ nhàng như hòa vào sương sớm, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn, với đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, giờ đây lại hiện rõ một vẻ kiên quyết. Mái tóc đen nhánh của hắn, thường ngày được buộc gọn gàng, nay để tự nhiên, vài sợi tóc bay nhẹ trong làn gió sớm. Trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào, khiến hắn trông như một phần không thể tách rời của cảnh vật.

Hắn tiến đến gần tảng đá, ánh mắt tập trung cao độ vào những đường nét rêu phong và những vết nứt do thời gian tạo ra. Trong khi các tu sĩ còn đang hoảng hốt trước sự xuất hiện bất ngờ của hắn, Tần Mặc vươn tay, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của tảng đá. Cái chạm của hắn không mang theo bất kỳ linh lực hay pháp thuật nào, nhưng lại có một sức mạnh an ủi kỳ lạ. Hắn nhắm mắt lại, đồng thời dùng 'ý chí tồn tại' của mình để giao tiếp, trấn an nó. "Yên nghỉ đi," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm thấp, chỉ mình hắn nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong 'ý chí' của tảng đá như một bản hòa ca bình yên. "Đừng sợ hãi. Ngươi có quyền được là chính mình."

Ngay lập tức, một sự thay đổi kỳ diệu xảy ra. Dưới cái chạm của Tần Mặc, sự kháng cự đau đớn của tảng đá dần dịu đi, không còn là tiếng kêu cứu, mà là một sự tĩnh lặng sâu sắc. 'Ý chí' của nó không còn vùng vẫy nữa, mà trở nên kiên định, vững chãi, hoàn toàn từ chối mọi linh lực đang cố gắng xâm nhập. Trận pháp khai linh mà các tu sĩ đã dày công xây dựng lập tức tan vỡ, như một tấm gương bị đập tan tành. Những đường nét linh quang xanh lam chói lòa bỗng chốc tắt ngúm, các viên ngọc thạch nứt vỡ thành bụi, và những lá bùa chú cháy rụi thành tro.

Linh lực bị phản phệ dội ngược lại các tu sĩ. Ba tu sĩ cấp thấp đang thi triển trận pháp không kịp phản ứng, bị một luồng xung kích vô hình đánh trúng. Họ hoang mang, kinh hãi, bật máu tươi từ khóe miệng, ngã lăn ra đất, ôm lấy ngực đau đớn. Ngay cả Thủ Vệ trưởng Long Hổ, người đứng quan sát từ xa, cũng cảm thấy một luồng chấn động linh lực khó chịu lan tỏa trong không khí.

Long Hổ, với vẻ mặt đầy kinh ngạc và tức giận, lập tức bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Y nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn tảng đá đã trở về trạng thái yên tĩnh ban đầu, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mùi linh lực nồng nặc vừa rồi giờ chỉ còn là một làn hơi mỏng manh, tan biến vào không khí trong lành của Vô Tính Thành. Y không thể hiểu được điều gì vừa xảy ra. Đối thủ không dùng một chiêu thức nào, không một tia linh lực, không một pháp bảo, chỉ đơn thuần chạm vào tảng đá, và pháp thuật khai linh của họ đã tan rã. Điều này điên rồ đến mức không thể tin được.

"Ngươi là ai?" Long Hổ gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Tần Mặc, giọng điệu đầy vẻ uy hiếp và chất vấn. "Dám can thiệp vào nhiệm vụ của chúng ta?"

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào Long Hổ, không chút sợ hãi. Giọng hắn bình thản, chậm rãi, mỗi lời nói đều chứa đựng một trọng lượng nhất định, như những viên đá cuội lăn trên dòng suối. "Nó không muốn. Các ngươi không nên ép buộc nó." Hắn không giải thích, không tranh cãi, chỉ đơn giản là truyền tải một chân lý mà hắn đã nghe được từ tận sâu thẳm 'ý chí tồn tại' của tảng đá. Đối với hắn, đó là sự thật duy nhất cần phải nói. Câu nói ngắn gọn nhưng sâu sắc của hắn như một nhát dao đâm thẳng vào niềm tin kiên cố của Long Hổ và các tu sĩ.

Sự bình thản của Tần Mặc, cùng với sức mạnh kỳ lạ mà hắn vừa thể hiện, khiến Long Hổ cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. Y chưa từng đối mặt với một kẻ địch nào như thế này. Một kẻ không có linh lực, không có tu vi, nhưng lại có thể dễ dàng hóa giải pháp thuật của họ chỉ bằng một cái chạm. Một kẻ nói ra những lời lẽ nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một triết lý mà y chưa từng nghe thấy, chưa từng dám nghĩ đến.

***

Khu vực quanh Suối Tinh Lộ, chỉ trong chốc lát, đã trở lại vẻ yên bình vốn có của nó. Tiếng suối vẫn róc rách chảy, tiếng chim hót vẫn líu lo trên cành, như thể mọi biến động vừa rồi chưa từng xảy ra. Mùi đất tươi xốp và hơi sương trong lành lại bao trùm không gian, xua đi mùi linh lực nồng nặc còn vương vấn. Chỉ có ba tu sĩ cấp thấp đang ôm ngực rên rỉ, và khuôn mặt tái mét của Thủ Vệ trưởng Long Hổ là minh chứng cho sự kiện vừa diễn ra.

Long Hổ đứng sững sờ, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc. Sự tự tin vào sức mạnh tu luyện và giáo điều tông môn đã ăn sâu vào y suốt hàng chục năm bỗng chốc bị lung lay dữ dội. Y không thể lý giải được điều gì vừa xảy ra. Đối thủ không hề thi triển bất kỳ chiêu thức nào, không một tia linh lực, không một vũ khí, chỉ đơn thuần là một cái chạm. Nhưng cái chạm ấy lại có thể khiến pháp thuật khai linh của họ tan vỡ, và linh lực phản phệ trở lại chính họ. Sự bối rối và sợ hãi dâng lên trong lòng Long Hổ, không chỉ riêng y mà còn lan ra khắp đội ngũ. Các tu sĩ cấp thấp, những người vừa bị linh lực phản phệ, đều nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy vẻ kinh hãi, như nhìn thấy một quái vật vô hình. Họ là những chiến binh quen với việc chiến đấu bằng sức mạnh và phép thuật, nhưng trước một năng lực không thể nắm bắt, họ hoàn toàn bất lực.

Long Hổ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Y biết, tiếp tục ở lại đây chỉ là vô ích và nguy hiểm. Kẻ địch này quá kỳ lạ, quá nằm ngoài tầm hiểu biết của họ. Y không thể mạo hiểm thêm tính mạng của thuộc hạ, cũng như không thể mạo hiểm để lộ thêm thông tin về mình. Y cần phải báo cáo lại cho Trần Trưởng Lão, cần phải có những chỉ thị mới.

"Rút lui!" Long Hổ gằn giọng, mệnh lệnh vang lên khô khốc nhưng đầy kiên quyết. "Rút lui ngay lập tức! Kẻ này quá kỳ lạ! Báo cáo lại cho Trần Trưởng Lão!" Y không nói thêm lời nào, ra hiệu cho các tu sĩ cấp thấp còn lại đỡ những người bị thương, và nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Bước chân của họ vội vã hơn, không còn sự thận trọng như khi xâm nhập, mà thay vào đó là sự hoảng loạn và sợ hãi. Họ nhanh chóng biến mất vào màn sương sớm, để lại Tần Mặc một mình bên tảng đá.

Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng họ khuất dần. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Hắn không có sự đắc thắng hay kiêu hãnh, chỉ là một sự hài lòng nhỏ nhoi khi đã bảo vệ được 'ý chí' của tảng đá. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt rêu phong của tảng đá, như một người bạn cũ. "Ngươi đã làm tốt lắm," hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng suối róc rách. Tảng đá dường như khẽ rung lên một chút, như một lời đáp lại thầm lặng. Tần Mặc không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn". Hắn quay lưng bước đi, thân ảnh dần hòa mình vào không khí ban mai trong lành của Vô Tính Thành, để lại phía sau một chân lý vừa được khẳng định.

Xa xa, ẩn mình trên một ngọn cây cao, mái tóc xanh biếc như lá cây mùa xuân của Lâm Uyển Nhi lay động nhẹ trong gió. Đôi mắt sâu thẳm của nàng, thường ngày mang vẻ u hoài, giờ đây lóe lên sự kinh ngạc và một tia thấu hiểu mới mẻ. Nàng đã chứng kiến toàn bộ sự việc, từ khoảnh khắc đội thám thính xâm nhập, đến khi Tần Mặc xuất hiện và hóa giải pháp thuật một cách khó tin. Nàng không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Hắn không chỉ nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, mà còn có thể tác động, thậm chí là điều khiển chúng từ chối những thứ mà các tu sĩ xem là con đường thăng tiến duy nhất.

"Hắn không chỉ nghe, mà còn có thể tác động đến ý chí tồn tại của vạn vật sao?" Lâm Uyển Nhi khẽ độc thoại trong tâm trí, giọng nói không thành tiếng, nhưng những suy nghĩ trong đầu nàng vang vọng như sấm. "Vô Tính Thành... thật sự là một bí ẩn không thể giải thích bằng mọi lý lẽ thông thường." Nàng nhớ lại lời Lão Khang đã nói: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Nàng bắt đầu hiểu rõ hơn về gánh nặng trên vai Tần Mặc. Hắn chính là hiện thân của sự cân bằng bản chất, là người duy nhất có thể giữ cho Huyền Vực không bị sụp đổ bởi sự truy cầu vô độ.

Nhưng đồng thời, nàng cũng cảm nhận được một sự lo lắng sâu sắc. Sự thất bại của khai linh cưỡng ép cho thấy Vô Tính Thành và vạn vật nơi đây có một cơ chế 'kháng cự' tự nhiên, một bức tường vô hình mà Tần Mặc là chìa khóa để kích hoạt. Báo cáo của Long Hổ về 'kỳ nhân' Tần Mặc và thất bại này chắc chắn sẽ khiến các thế lực tu sĩ cấp cao hơn, đặc biệt là Trần Trưởng Lão, chú ý và sẽ không bao giờ bỏ qua. Chắc chắn, những đội quân mạnh hơn, những cường giả thực sự, sẽ sớm xuất hiện. Và khi đó, liệu Tần Mặc, một thiếu niên không linh lực, có thể đối phó được không?

Lâm Uyển Nhi lặng lẽ rời khỏi vị trí, với nhiều suy nghĩ phức tạp. Ánh mắt nàng nhìn về phía Tần Mặc vừa đi, rồi lại hướng về phía nơi Long Hổ và đội ngũ của y vừa rút lui. Nàng biết, cuộc đối đầu này mới chỉ là khởi đầu. Nàng phải hành động, phải tìm cách hỗ trợ Tần Mặc. Sự thấu hiểu của nàng về năng lực của hắn đã sâu sắc hơn, và nàng cảm thấy một sự gắn kết vô hình với số phận của thiếu niên này. Tương lai của Huyền Vực, có lẽ, sẽ được định đoạt không phải bởi những trận chiến long trời lở đất, mà bởi tiếng gọi của một phàm nhân, và sự lựa chọn của vạn vật, mà hắn đã giúp chúng giữ gìn.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free