Vạn vật không lên tiên - Chương 281: Sâu Thẳm Nỗi Sợ: Bi Kịch Của Ý Chí Kiếm Hồn
Bên trong điện thờ, Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt hướng về thanh kiếm đen tuyền, lắng nghe tiếng gào thét của nỗi đau và khát vọng từ Cổ Kiếm Hồn, trong khi bên ngoài, tiếng kiếm va chạm và tiếng gầm gừ của Hắc Phong đang tạo ra một lớp bảo vệ vững chắc. Hắn biết, để lay chuyển một ý chí đã tồn tại hàng ngàn năm, hắn cần không chỉ là sự thấu hiểu, mà là cả một phép màu. Và phép màu ấy, hắn phải tự mình tạo ra, bằng chính trái tim và ý chí của mình, giữa cuộc chiến của bản chất và khát vọng. Con đường phía trước, Tần Mặc biết, sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, bởi vì để lay chuyển một ý chí đã tồn tại hàng ngàn năm, hắn cần không chỉ là sự thấu hiểu, mà là cả một phép màu. Và phép màu ấy, hắn phải tự mình tạo ra, bằng chính trái tim và ý chí của mình, trong khi tiếng gào thét của lưỡi kiếm và sự can thiệp từ bên ngoài vẫn không ngừng vang vọng.
Tần Mặc nhắm nghiền đôi mắt, không phải vì mệt mỏi, mà là để tập trung toàn bộ tâm thức vào luồng ý niệm đang cuộn trào từ thanh kiếm cổ kính. Điện thờ vốn đã chìm trong bóng tối mờ ảo của đêm khuya, giờ đây càng trở nên hun hút, như một cánh cổng dẫn vào vực thẳm của thời gian và ký ức. Từng làn gió lạnh lẽo lùa qua những khe hở, mang theo mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy âm ỉ từ những lò rèn xa xăm, và một mùi hương khó tả của linh khí bị dồn nén, tựa như hơi thở của ngàn năm bi tráng.
Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng thác ký ức hỗn loạn bùng nổ, không phải là những hình ảnh rõ ràng, mà là những mảnh vỡ cảm xúc, những mảnh vỡ của 'ý chí tồn tại' đã bị bóp méo qua trường kỳ tuế nguyệt. Hắn "nhìn thấy" những cảnh tượng từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, những thời khắc mà vạn vật bắt đầu chạy đua trên con đường "thăng tiên", khao khát thoát ly bản chất để đạt tới sức mạnh vô biên. Hắn thấy những thanh kiếm cổ xưa, từng là niềm kiêu hãnh của các anh hùng, giờ nằm mục nát trong đống phế liệu, bị bỏ quên vì không thể "thăng cấp" lên thần binh. Chúng gỉ sét, gãy nát, hoặc trở nên vô dụng trong mắt những kẻ truy cầu sức mạnh tối thượng. Nỗi sợ hãi bị lãng quên, nỗi kinh hoàng khi mất đi giá trị vốn có, đã hóa thành một vết sẹo sâu thẳm trong linh hồn của Cổ Kiếm Hồn.
"Sợ hãi... bị lãng quên... trở thành phế liệu... không đủ mạnh... phải 'thăng cấp'... phải là tối thượng... để không bị bỏ lại... để không bị hủy diệt!" Tiếng gào thét không thành lời, chỉ là những luồng ý niệm dữ dội, đau đớn, liên tục dội vào tâm trí Tần Mặc. Nó không phải là một giọng nói, mà là một cảm giác, một nỗi ám ảnh dày vò, tựa như hàng vạn linh hồn kiếm đang cùng lúc rên rỉ trong tuyệt vọng. Cổ Kiếm Hồn không chỉ sợ bị biến thành phế liệu, nó sợ sự vô nghĩa, sợ bị xóa bỏ khỏi dòng chảy của thời gian, sợ bị chìm vào quên lãng khi những "thần binh" khác được tôn thờ. Khao khát "thăng cấp" không còn là một lựa chọn, mà là một bản năng sinh tồn méo mó, được hun đúc từ ngàn năm uất hận và sợ hãi.
Tần Mặc khẽ nhíu mày, biểu cảm giằng xé hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại, không phải từ thanh kiếm, mà là từ chính nỗi cô đơn, tuyệt vọng của nó. Hắn đặt nhẹ bàn tay lên chuôi Vô Danh Kiếm của mình, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng, ấm áp của nó, như một sự đồng điệu, một lời an ủi thầm lặng. Vô Danh Kiếm, một binh khí giản dị, không danh tiếng, nhưng lại sở hữu một "ý chí tồn tại" kiên định, không hề chạy theo ảo vọng "thăng cấp". Chính sự đối lập này càng làm nổi bật bi kịch của Cổ Kiếm Hồn.
"Ngươi sợ mất đi giá trị của mình," Tần Mặc thì thầm, dù hắn biết Cổ Kiếm Hồn không thể nghe thấy bằng tai. Lời nói của hắn là dành cho chính linh hồn kiếm, dành cho dòng ý niệm đang cuộn trào trong tâm trí hắn. "Nhưng giá trị của một thanh kiếm, không phải ở việc nó trở thành 'thần binh vô tri', mà ở sự sắc bén, sự bền bỉ, và ý chí phục vụ. Ngươi muốn mạnh mẽ, nhưng không phải bằng cách từ bỏ chính mình."
Từng lời nói của Tần Mặc như những gợn sóng nhẹ nhàng, cố gắng xoa dịu dòng thác ý niệm đang cuộn trào. Hắn không phủ nhận khát vọng mạnh mẽ của Cổ Kiếm Hồn, bởi hắn hiểu rằng khát vọng đó là chính đáng. Nhưng cách mà nó theo đuổi, con đường "thoát ly bản chất" để trở thành "thần binh vô tri", lại là một bi kịch. Hắn nhìn thấy trong dòng ký ức của Cổ Kiếm Hồn, những hình ảnh về các "thần binh" đã "thăng cấp" thành công. Chúng mạnh mẽ, vô song, nhưng cũng trống rỗng, không còn "ý chí tồn tại" riêng của một thanh kiếm. Chúng chỉ là những công cụ khổng lồ, mù quáng, phục vụ cho ý chí của người chủ mà không còn linh hồn riêng. Đó chính là điều mà Tần Mặc gọi là "thoát ly bản chất", và đó cũng là điều mà hắn muốn ngăn cản.
Nỗi sợ hãi của Cổ Kiếm Hồn không hề giảm bớt. Ngược lại, những luồng ý niệm càng trở nên dữ dội hơn, như một con thú bị dồn vào đường cùng. "Không! Ngươi không hiểu! Nếu không mạnh mẽ, ta sẽ bị bỏ rơi! Ta sẽ bị quên lãng! Ta sẽ biến mất! Những kẻ yếu đuối không có quyền tồn tại!"
Tần Mặc cảm nhận được sự phẫn nộ, sự tuyệt vọng và cả một nỗi căm hờn sâu sắc từ Cổ Kiếm Hồn. Nó không chỉ là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là một sự phản kháng quyết liệt đối với số phận mà nó cho là bất công. Nó đã chứng kiến quá nhiều sự biến mất, quá nhiều sự lãng quên, và nó không muốn lặp lại bi kịch đó. Đối với Cổ Kiếm Hồn, "thăng cấp" là con đường duy nhất để khẳng định sự tồn tại, để vượt qua nỗi sợ hãi bị xóa sổ. Và chính điều này đã khiến nó trở nên cực đoan, ám ảnh.
"Sức mạnh không đến từ việc từ bỏ bản chất, mà từ việc thấu hiểu và phát huy bản chất đến cực hạn," Tần Mặc tiếp tục, giọng nói trầm ổn, đầy sự đồng cảm. "Một thanh kiếm sắc bén nhất không phải là thanh kiếm biết bay lượn, biết tự phát sáng, mà là thanh kiếm có thể chém đứt mọi thứ. Giá trị của ngươi, nằm ở sự sắc bén, ở sự kiên định. Những thanh kiếm bị lãng quên không phải vì chúng yếu đuối, mà vì chúng đã đánh mất đi "ý chí tồn tại" của chính mình, chúng đã cố gắng trở thành một thứ khác mà chúng không phải là."
Hắn nhắm chặt mắt hơn, cố gắng truyền tải trọn vẹn thông điệp của mình, không chỉ bằng lời nói mà bằng cả tâm niệm. Bi kịch của Cổ Kiếm Hồn là một ví dụ điển hình cho sự tha hóa của "vật tính" trong Huyền Vực, một sự tha hóa được thúc đẩy bởi nỗi sợ hãi và khao khát vô độ. Tần Mặc biết, quá trình cảm hóa sẽ vô cùng gian nan, không thể một sớm một chiều. Nỗi sợ hãi ngàn năm đã ăn sâu vào linh hồn kiếm, biến nó thành một phần không thể tách rời. Hắn phải tìm cách xoa dịu nỗi sợ hãi đó, nhưng đồng thời cũng phải giúp nó tìm lại "ý chí tồn tại" nguyên bản, cân bằng khát vọng sức mạnh với bản chất vốn có của một thanh kiếm. Hắn không muốn Cổ Kiếm Hồn từ bỏ khát vọng mạnh mẽ, mà là hướng khát vọng đó theo một con đường khác, một con đường không cần phải "thoát ly bản chất".
Tần Mặc đứng đó, như một cái cây cổ thụ vững chãi giữa bão tố, lắng nghe tiếng gào thét của nỗi đau, cảm nhận sự rung động của những ký ức bi tráng. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc đối thoại với một thanh kiếm, mà là cuộc chiến với một triết lý đã ăn sâu vào tâm thức của cả một thế giới. Đây là một thử thách lớn cho con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Bởi lẽ, để vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", hắn cần phải lay chuyển được những "ý chí tồn tại" đã bị tha hóa như Cổ Kiếm Hồn. Trong bóng tối của điện thờ, giữa sự im lặng đáng sợ và tiếng gào thét của ý niệm, Tần Mặc bắt đầu đặt những viên gạch đầu tiên cho một con đường mới, một con đường đầy gian nan nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
***
Bên ngoài điện thờ, không khí hoàn toàn trái ngược. Tiếng kiếm va chạm chan chát, tiếng gầm gừ uy dũng của Hắc Phong, tiếng hô hoán của các tu sĩ Vạn Kiếm Thành, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự đối đầu và bảo vệ. Gió mạnh vẫn không ngừng thổi, mang theo cái lạnh cắt da thịt và mùi bụi đất nồng nặc từ những trận giao tranh. Ánh trăng bị mây đen che khuất, chỉ có những tia chớp loé lên từ kiếm khí, thỉnh thoảng chiếu sáng khuôn mặt sắc lạnh của Tô Lam và vẻ giận dữ của Thủ Vệ trưởng Long Hổ.
Tô Lam cùng Hắc Phong đang đối đầu với không chỉ Long Hổ mà còn là một nhóm tu sĩ ngày càng đông đảo của Vạn Kiếm Thành. Kiếm của nàng Vô Danh Kiếm, trong tay nàng, như một dải lụa bạc uốn lượn, tạo nên những đường kiếm tinh xảo, đẹp mắt nhưng ẩn chứa sát khí kinh người. Mỗi đường kiếm của nàng đều chặn đứng một đòn tấn công, mỗi nhát gạt đều đẩy lùi đối thủ, không cho bất kỳ ai có cơ hội tiến thêm một bước về phía điện thờ. Kiếm khí của nàng xoay chuyển linh hoạt, tạo thành một vòng xoáy phòng thủ vững chắc, khiến Long Hổ cùng các tu sĩ khác phải chùn bước.
"Mau tránh ra! Tên quái lạ kia đang làm gì trong điện thờ của Cổ Kiếm Hồn? Ngươi dám cản đường Vạn Kiếm Thành sao?!" Thủ Vệ trưởng Long Hổ gằn giọng, khuôn mặt vạm vỡ với vết sẹo trên má đỏ bừng vì tức giận. Hắn vung thanh đại kiếm nặng nề của mình, mỗi đòn chém đều mang theo sức mạnh bão táp, tạo ra những luồng phong kình cuồng bạo. Nhưng thanh kiếm của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, vẫn không thể xuyên phá được phòng tuyến kiếm khí của Tô Lam. Nàng không tấn công chí mạng, chỉ đơn thuần là phòng thủ, nhưng sự phòng thủ của nàng lại mạnh mẽ và quyết liệt đến mức khiến đối phương phải nản lòng.
Hắc Phong không đợi lệnh, nó đã lao ra trước, thân hình khổng lồ như một cái bóng đen bao trùm. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ hung dữ, hằn học nhìn các tu sĩ đang bao vây. Nó gầm gừ, nhe hàm răng nanh sắc nhọn, rồi tung ra những đòn vuốt mạnh mẽ, tạo thành một rào cản vững chắc bằng chính thân thể uy dũng của mình. Một tu sĩ trẻ tuổi, quá tự tin vào tốc độ của mình, cố gắng lách qua, nhưng lập tức bị Hắc Phong dùng móng vuốt sắc bén hất văng ra xa, lăn mấy vòng trên mặt đất đầy bụi. Tiếng kêu đau đớn của hắn càng làm tăng thêm sự cảnh giác của những người khác.
"Đây không phải việc của các ngươi. Hắn sẽ không làm hại Cổ Kiếm Hồn. Lùi lại!" Giọng Tô Lam thanh thoát nhưng kiên quyết, lạnh lùng tựa băng sương. Nàng không hề nao núng, ánh mắt phượng sáng ngời quét qua từng đối thủ. Lòng trung thành của nàng đối với Tần Mặc đã vượt qua mọi giới hạn của các quy tắc và tín ngưỡng của tu sĩ. Nàng tin Tần Mặc, và nàng sẽ bảo vệ hắn bằng mọi giá.
Tuy nhiên, các tu sĩ Vạn Kiếm Thành ngày càng đông. Những tiếng bước chân dồn dập, tiếng áo giáp va chạm nhau vang lên từ phía sau, cho thấy viện binh đang ồ ạt kéo đến. Long Hổ, với vẻ mặt đầy kiên định và tức giận, không ngừng chỉ huy tấn công, buộc Tô Lam phải liên tục di chuyển và phản ứng. Tình thế dần trở nên bất lợi cho nàng. Dù kiếm pháp của Tô Lam có tinh diệu đến đâu, một mình nàng khó lòng chống lại cả một đội quân.
Tô Lam thi triển một chuỗi kiếm pháp phức tạp, Vô Danh Kiếm trong tay nàng như hóa thành hàng trăm tia sáng bạc, tạo ra một vòng xoáy kiếm khí đẩy lùi vài tu sĩ đang cố gắng tiếp cận từ hai bên. Kiếm khí sắc bén xé toạc không khí, tạo thành những vết rạch sâu trên mặt đất, buộc đối thủ phải lùi bước. Cùng lúc đó, Hắc Phong gầm lên một tiếng, phun ra một luồng hắc diễm từ miệng. Ngọn lửa đen tuyền không quá lớn, nhưng mang theo một sức nóng khủng khiếp và mùi lưu huỳnh nồng nặc, đốt cháy một góc của rào chắn tạm thời mà các tu sĩ vừa dựng lên bằng linh lực, tạo ra một khoảng trống cho Tô Lam có thể cơ động.
Long Hổ thấy vậy, nét mặt càng thêm dữ tợn. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục giằng co như thế này, thể diện của Vạn Kiếm Thành sẽ bị tổn hại nghiêm trọng. Hắn không thể để một kẻ lạ mặt cùng một con yêu thú cản đường mình ngay trước ngưỡng cửa thánh địa. Hắn rút ra một chiếc tù và bằng xương màu trắng ngà, được chạm khắc hình rồng hổ tinh xảo. Hắn đặt lên môi, thổi lên một tiếng dài, chói tai, vang vọng khắp Vạn Kiếm Thành, tựa như tiếng gầm của mãnh thú báo hiệu nguy hiểm. Tiếng tù và mang theo một luồng linh lực đặc biệt, như một mệnh lệnh khẩn cấp, chắc chắn sẽ thu hút thêm nhiều tu sĩ cấp cao hơn.
Ngay sau đó, Long Hổ không chần chừ, hắn kích hoạt một lá bùa hộ mệnh màu vàng cổ kính, dán lên bộ giáp trụ nặng nề của mình. Một luồng linh quang màu vàng kim lập tức bao phủ lấy hắn, khiến thân hình vạm vỡ của hắn như cao lớn hơn, và sức mạnh từ những đòn đánh của hắn cũng tăng lên gấp bội. Long Hổ gầm lên một tiếng, vung kiếm lao tới Tô Lam với một tốc độ kinh người, không còn giữ lại chút sức lực nào. Sức mạnh bùng nổ từ hắn khiến không khí xung quanh như bị xé toạc, tạo ra một áp lực khổng lồ đè nặng lên Tô Lam.
Tô Lam biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Tiếng tù và của Long Hổ sẽ thu hút những kẻ quyền lực hơn, những tu sĩ mạnh mẽ hơn. Cuộc chiến bên ngoài điện thờ sẽ leo thang, và nàng phải giữ vững vị trí này đủ lâu để Tần Mặc có thể hoàn thành việc của mình. Nàng không thể lùi bước. Nàng vung kiếm, đón lấy đòn tấn công như vũ bão của Long Hổ, ánh mắt kiên định không chút sợ hãi. Nàng là bức tường vững chắc, là lá chắn cuối cùng bảo vệ Tần Mặc, và nàng sẽ không bao giờ gục ngã. Bởi vì, nàng tin vào con đường của hắn, con đường "cân bằng bản chất", một con đường mà cả thế giới này đang dần quên lãng. Trong sự căng thẳng tột độ của cuộc giao tranh, ánh mắt nàng lại hướng về cánh cửa điện thờ vẫn còn hé mở, nơi Tần Mặc đang đối diện với một cuộc chiến ý chí còn cam go hơn nhiều, một cuộc chiến để cứu rỗi linh hồn của một thanh kiếm đã lầm đường lạc lối. Nàng biết, những gì Tần Mặc đang làm không chỉ là thay đổi một Cổ Kiếm Hồn, mà là gieo mầm một niềm tin mới cho cả Huyền Vực này.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.