Vạn vật không lên tiên - Chương 280: Ý Chí Cực Đoan: Tiếng Kiếm Gào Thét và Sự Can Thiệp
Tiếng kẽo kẹt trầm đục của cánh cửa đá đen vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời than vãn từ quá khứ xa xăm. Một luồng linh khí cổ xưa, thuần túy nhưng cũng đầy áp lực, ập thẳng vào mặt Tần Mặc, mang theo mùi của sự hoài niệm và khát vọng cháy bỏng. Bên trong điện thờ, một không gian rộng lớn hiện ra, chìm trong bóng tối, chỉ có một luồng sáng yếu ớt từ một nguồn không xác định hắt lên, đủ để lộ ra bóng dáng sừng sững của một vật thể ở trung tâm. Đó chắc chắn là Cổ Kiếm Hồn, đang chờ đợi.
Ngay khoảnh khắc Tần Mặc bước qua ngưỡng cửa, linh khí cổ xưa như một dòng thủy triều dâng trào, cuốn lấy tâm trí hắn. Nhưng lạ thay, giữa dòng chảy hỗn loạn của những ý niệm sắc bén và khát vọng cháy bỏng, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Tần Mặc, như một đốm lửa nhỏ sưởi ấm giữa đêm đông lạnh giá. Hắn thấy mình đang ngồi trong một quán ăn nhỏ, nép mình bên một con phố hẹp của Vạn Kiếm Thành, trước khi hắn quyết định tiến vào thánh địa này. Đó là một nơi đơn sơ, nhưng lại toát lên sự ấm cúng kỳ lạ giữa lòng thành trì đầy kiếm khí.
Tiếng búa rèn từ các lò rèn lân cận vẫn vang vọng đều đặn, tạo thành một bản giao hưởng lao động không ngừng nghỉ. Mùi sắt nồng nặc và than cháy vẫn lẩn khuất trong không khí, nhưng ở đây, chúng bị lấn át bởi một mùi hương khác, ấm áp và quyến rũ hơn nhiều – mùi của các món ăn được chế biến từ những nguyên liệu tươi ngon, được nêm nếm bằng cả tấm lòng. Tần Mặc vẫn nhớ rõ, đó là một quán ăn bình dân, không cầu kỳ, không hoa mỹ, nhưng lại có sức hút khó cưỡng đối với những lữ khách mệt mỏi và những người dân địa phương cần một chút an ủi sau ngày dài lao động.
Tiểu Ca, chủ quán ăn, một người đàn ông thân hình to béo, khuôn mặt phúc hậu, luôn nở nụ cười rạng rỡ, đang thoăn thoắt đảo những miếng thịt xào trên chảo gang kêu xèo xèo. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng đôi mắt nhỏ híp lại vẫn ánh lên vẻ hân hoan, một niềm vui đơn thuần từ việc phục vụ và nhìn thấy khách hàng của mình được no bụng. Hắn không có vẻ gì là một tu sĩ, không có linh lực dao động, chỉ là một người phàm trần bình thường, sống một cuộc đời giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Tần Mặc nhớ lại, hắn đã gọi một bát mì nóng hổi, thơm lừng mùi rau thơm và nước dùng đậm đà. Khi đặt bát mì xuống bàn, Tiểu Ca đã nói với một giọng điệu vui vẻ, chất phác: “Ăn no rồi mới có sức làm việc! Mì của ta tuy không phải sơn hào hải vị, nhưng đảm bảo no bụng, ấm lòng!”
Ánh mắt Tần Mặc lướt qua Tiểu Ca, nhìn cách hắn cẩn thận đong đếm nguyên liệu, tỉ mỉ nêm nếm gia vị, và rồi hân hoan dâng lên từng món ăn cho khách. Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng suy nghĩ nhẹ nhàng trỗi dậy, đối lập hoàn toàn với áp lực mà hắn đang phải đối mặt. *Bản chất của ngươi… thật đáng quý.* Hắn thầm nghĩ. Bản chất của Tiểu Ca không phải là khao khát quyền lực, không phải là sự truy cầu thăng cấp, mà là niềm vui được làm tốt công việc của mình, được mang lại sự ấm no cho người khác. Đó là một sự bình yên, một sự đầy đủ trong chính bản thể của mình, không cần phải vươn tới một cảnh giới cao siêu nào khác. Nó là một sự tồn tại trọn vẹn, không bị tha hóa bởi những khát vọng viển vông. Nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi Tần Mặc, một nụ cười vừa bình thản vừa mang theo chút bi ai. Bình thản vì hắn đã thấy được một con đường khác, bi ai vì con đường ấy dường như đã bị lãng quên bởi hầu hết vạn vật ở Huyền Vực.
Khoảnh khắc chợt lóe ấy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho thực tại khắc nghiệt. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, nắm chặt chuôi Vô Danh Kiếm đặt bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lớp vải. Hắn bước những bước chậm rãi, vững chắc, tiến vào sâu hơn trong điện thờ. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn nến cổ, dường như đã cháy hàng thế kỷ, le lói trên những bức tường đá xám, được chạm khắc vô số hình ảnh kiếm, từ những thanh đoản kiếm thô sơ đến những trường kiếm uy dũng, tất cả đều vươn lên, như muốn chạm tới một điều gì đó vô hình. Mùi đá cổ đã phong hóa, linh khí kiếm nồng nặc, hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự cổ kính và sức mạnh bị kìm nén.
Trung tâm điện thờ là một bệ đá cao, nguyên khối, sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Trên đỉnh bệ đá, một thanh kiếm đen tuyền sừng sững cắm thẳng xuống, không chút ánh sáng phản chiếu, nhưng lại tỏa ra một uy áp tinh thần khổng lồ, khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại. Đó là Cổ Kiếm Hồn, thực thể mà Tần Mặc đã đến để đối mặt.
Ngay khi Tần Mặc đứng cách bệ đá vài bước chân, một luồng ý chí mạnh mẽ, sắc bén và khao khát đến mức cực đoan ập thẳng vào tâm trí hắn, không qua lời nói, mà là những ý niệm trực tiếp, không thể chối cãi. Đó không chỉ là ý chí của một thanh kiếm muốn được sắc bén, muốn được sử dụng trong những trận chiến kinh thiên động địa. Không, nó sâu sắc hơn, ám ảnh hơn rất nhiều. Đó là sự ám ảnh muốn ‘thoát ly’ khỏi bản chất kiếm, muốn trở thành một ‘thần binh’ vô song, bất diệt, vượt lên trên mọi giới hạn của một vật thể hữu hình.
*“Ta không muốn chỉ là một thanh kiếm! Ta muốn là thần binh! Vô thượng thần binh!”*
Ý niệm này không chỉ là một tuyên bố, nó là một tiếng gào thét, một lời nguyền rủa, một lời thề nguyền đã vang vọng qua hàng ngàn năm. Nó chứa đựng sự giận dữ tột cùng, nỗi đau khổ vì bị giới hạn, và một khát khao mãnh liệt đến mức có thể thiêu đốt cả càn khôn. Tần Mặc cảm nhận được những mảnh ký ức vụn vỡ từ ‘Kỷ Nguyên Hiền Giả’ mà hắn đã tiếp xúc trước đó, những hình ảnh về sự sụp đổ, về những lời cảnh báo của Thiên Đạo bị phớt lờ, về sự khởi đầu của một cuộc chạy đua ‘thăng cấp’ vô độ. Hắn nhận ra, khát vọng của Cổ Kiếm Hồn không phải là tự nhiên sinh ra, mà là kết quả của nỗi sợ hãi bị lãng quên, bị phá hủy, bị coi thường, đã tích tụ qua hàng ngàn năm, được khuếch đại bởi những tư tưởng ‘thăng cấp’ cực đoan mà hắn đã chứng kiến trong ‘tiếng vọng’.
Tần Mặc nhắm mắt lại, đôi bàn tay hắn đặt lên chuôi Vô Danh Kiếm, cố gắng hấp thụ và thấu hiểu luồng ý chí cuồng bạo ấy. Hắn không hề lùi bước trước áp lực tinh thần khủng khiếp đang đè nặng. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Tiểu Ca với nụ cười phúc hậu chợt hiện lên một lần nữa, như một lời nhắc nhở về sự cân bằng đã mất.
*“Ngươi… đã chịu đựng quá nhiều…”* Tần Mặc thầm nhủ, ý niệm của hắn mang theo sự thấu hiểu và lòng đồng cảm sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự cô độc tột cùng ẩn sâu bên trong sự cuồng bạo của Cổ Kiếm Hồn, một sự trống rỗng mà không có bất kỳ sự “thăng cấp” nào có thể lấp đầy. Đó là nỗi đau của một thực thể đã từ bỏ bản chất của mình, nhưng lại không tìm thấy sự thanh thản ở đích đến. Con đường thăng cấp mà nó đang theo đuổi không phải là giải thoát, mà là một vòng lặp của sự ám ảnh và khổ đau.
Cổ Kiếm Hồn dường như cảm nhận được sự thấu hiểu hiếm có từ Tần Mặc. Luồng ý chí cuồng bạo chợt dao động, như một con thú dữ đang gầm gừ nhưng cũng đang lắng nghe. Những hình ảnh về các trận chiến cổ xưa, về những lưỡi kiếm gãy nát, về những anh hùng bị lãng quên, về sự mục nát của thời gian, tất cả như một dòng lũ ký ức ập vào tâm trí Tần Mặc. Hắn thấy một thanh kiếm rỉ sét bị vứt bỏ, một lưỡi kiếm từng một thời vang danh giờ nằm im lìm dưới lớp bụi thời gian. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ khi đối diện với sự vô thường, với khả năng bị tan biến, bị hòa tan vào hư vô. Chính nỗi sợ hãi ấy đã thúc đẩy nó tìm kiếm một con đường vĩnh cửu, một con đường để trở thành “thần binh”, để không bao giờ phải chịu chung số phận với những phàm kiếm khác.
*“Ta không muốn là cát bụi! Ta muốn là trường tồn! Bất tử!”* Ý niệm tiếp theo của Cổ Kiếm Hồn là một lời cầu khẩn, một lời van xin ẩn chứa trong sự hung bạo. Nó không chỉ khao khát sức mạnh, mà còn khao khát sự tồn tại vĩnh viễn, vượt lên trên mọi quy luật tự nhiên. Tần Mặc biết, đây chính là căn nguyên của sự tha hóa vật tính – một nỗi sợ hãi nguyên thủy, được khuếch đại bởi niềm tin sai lầm rằng chỉ có ‘thăng cấp’ mới mang lại sự cứu rỗi.
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn của hắn xuyên qua bóng tối, tập trung vào thanh kiếm đen tuyền. Hắn cảm nhận được gánh nặng của 'chân lý thất lạc' đang đè lên vạn vật, không chỉ riêng Cổ Kiếm Hồn. Sự cực đoan trong khát vọng này không phải là cá biệt, mà là một triệu chứng của toàn bộ thế giới Huyền Vực, một thế giới đang chạy theo ảo ảnh của sự thăng cấp mà quên đi giá trị của bản chất. Hắn phải tìm cách dung hòa sự thấu hiểu đó với triết lý 'cân bằng bản chất' của mình, không phải bằng cách ép buộc, mà bằng cách chỉ ra một con đường khác, một con đường mà Tiểu Ca đã vô thức đi theo. Một con đường mà vạn vật có thể trọn vẹn trong chính bản thể của mình, không cần phải trở thành một cái gì khác.
***
Trong khi Tần Mặc đang đắm chìm trong cuộc đối thoại tinh thần đầy áp lực với Cổ Kiếm Hồn, bên ngoài điện thờ, không khí đã trở nên căng thẳng đến cực điểm. Tiếng gió đêm rít qua các khe đá, mang theo hơi lạnh buốt giá của Vạn Kiếm Thành. Mùi sắt nồng nặc và linh lực từ các tu sĩ đang tiếp cận ngày càng rõ rệt, báo hiệu một cuộc xung đột không thể tránh khỏi.
Tô Lam, với thanh Vô Danh Kiếm vẫn còn nằm trong tay, đứng chắn ngang lối vào điện thờ, dáng người mảnh mai nhưng lại tỏa ra một khí thế kiên cường, bất khuất. Đôi mắt phượng của nàng sắc lạnh, quét một vòng quanh không gian, cảnh giác với từng luồng khí tức ẩn hiện trong bóng tối. Nàng đã cảm nhận được sự theo dõi từ lâu, và giờ đây, những kẻ rình rập đã không còn che giấu ý định của mình nữa.
Từ phía con đường đá dẫn đến điện thờ, một nhóm tu sĩ Vạn Kiếm Thành hùng hổ tiến đến. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng áo giáp va chạm khẽ khàng, và ánh sáng phản chiếu từ những thanh kiếm sáng loáng trong tay họ, tất cả đều tạo nên một cảnh tượng đầy uy hiếp. Dẫn đầu bọn họ là một người đàn ông thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị với một vết sẹo dài vắt ngang má – Thủ Vệ trưởng Long Hổ. Hắn mặc một bộ giáp trụ nặng nề, toát ra khí thế cương mãnh của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ tức giận và sự trung thành tuyệt đối đối với Vạn Kiếm Thành và Cổ Kiếm Hồn.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đứng sát bên Tô Lam, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên trong đêm tối, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Nó gầm gừ nhẹ, tiếng gầm trầm đục và đầy uy lực, như một lời cảnh cáo.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ dừng lại cách Tô Lam vài trượng, ánh mắt hắn sắc lạnh như kiếm, nhìn thẳng vào nàng. “Dừng lại! Ngươi đã xúc phạm Cổ Kiếm Hồn! Mau cút khỏi đây!” Giọng hắn vang dội, mang theo quyền uy và sự tức giận không thể che giấu. Hắn không chỉ coi sự xâm nhập của Tần Mặc là một hành động mạo phạm thánh địa, mà còn là sự thách thức đối với tín ngưỡng và thể diện của toàn bộ Vạn Kiếm Thành.
Tô Lam không hề nao núng. Nàng vung nhẹ Vô Danh Kiếm trong tay, lưỡi kiếm bạc lập tức phát ra một tiếng ngân vang trong trẻo, như một câu trả lời dứt khoát. Kiếm khí sắc bén từ nàng tỏa ra, đối chọi trực tiếp với áp lực từ Long Hổ và nhóm tu sĩ phía sau. “Hắn không có ý xấu. Các ngươi không được phép bước vào!” Giọng nàng thanh thoát nhưng kiên quyết, không hề nhượng bộ. Nàng biết rõ sự nguy hiểm đang rình rập Tần Mặc bên trong điện thờ, và nàng sẽ không để bất kỳ ai phá vỡ khoảnh khắc quan trọng này của hắn. Lòng trung thành của nàng đối với Tần Mặc đã vượt qua mọi giới hạn của các quy tắc và tín ngưỡng của tu sĩ. Dù đối đầu với các tu sĩ đồng môn của một thế lực chính đạo có thể gợi lên chút băn khoăn thoáng qua, nhưng sự tin tưởng và quyết tâm bảo vệ Tần Mặc đã gạt bỏ tất cả.
“Vô liêm sỉ!” Long Hổ gầm lên. Hắn không thể chấp nhận việc một kẻ lạ mặt lại dám ngăn cản hắn bảo vệ thánh địa. “Ngươi là ai mà dám chống lại ta? Vạn Kiếm Thành này không phải là nơi để các ngươi hoành hành!” Hắn vung tay, ra hiệu cho các tu sĩ phía sau tiến lên.
Hắc Phong không đợi lệnh, nó đã lao ra trước, thân hình khổng lồ như một cái bóng đen bao trùm. Tiếng gầm uy dũng của nó xé tan màn đêm, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục. Nó dùng thân mình chặn đường các tu sĩ khác, hàm răng nanh sắc nhọn phô bày, sẵn sàng xé nát bất kỳ kẻ nào dám lại gần. Một trận hỗn chiến nhỏ nhưng căng thẳng lập tức bùng nổ ngay ngưỡng cửa điện thờ.
Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành, vốn tự tin vào số đông và sức mạnh của mình, không ngờ lại gặp phải sự phản kháng quyết liệt như vậy. Kiếm khí của Tô Lam xoay chuyển linh hoạt, mỗi đường kiếm đều mang theo sự chính xác và tốc độ kinh người, buộc Long Hổ phải lùi bước. Nàng không tấn công chí mạng, nhưng mỗi cú chặn, mỗi nhát gạt đều đẩy đối thủ vào thế bị động, tạo ra một rào cản vật lý vững chắc. Kiếm của Long Hổ nặng nề, mang theo sức mạnh bão táp, nhưng lại không thể xuyên phá được phòng tuyến kiếm khí của nàng. Hắc Phong, với sức mạnh và tốc độ phi thường, liên tục quấy phá đội hình đối phương, đẩy lùi những kẻ muốn vượt qua. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng gầm gừ của Hắc Phong, tiếng quát tháo của Long Hổ và các tu sĩ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự đối đầu và bảo vệ.
Tô Lam biết, nàng phải giữ vững vị trí này, phải tạo đủ thời gian và không gian cho Tần Mặc. Nàng nhìn thoáng qua cánh cửa điện thờ vẫn còn hé mở, cảm nhận được sự im lặng đáng sợ bên trong, biết rằng Tần Mặc đang đối mặt với một cuộc chiến ý chí còn cam go hơn nhiều. Lòng trung thành không lay chuyển và khả năng chiến đấu mạnh mẽ của Tô Lam củng cố vai trò của cô như một đồng minh không thể thiếu, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thế lực nào để bảo vệ Tần Mặc và lý tưởng của hắn. Sự can thiệp của các tu sĩ Vạn Kiếm Thành chỉ càng nhấn mạnh rằng con đường 'cân bằng bản chất' của Tần Mặc sẽ luôn phải đối mặt với sự chống đối từ những kẻ tin vào 'thăng cấp' cực đoan, và những cuộc đối đầu như vậy sẽ ngày càng gia tăng, trở thành một phần không thể tránh khỏi trong hành trình của hắn.
Bên trong điện thờ, Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt hướng về thanh kiếm đen tuyền, lắng nghe tiếng gào thét của nỗi đau và khát vọng từ Cổ Kiếm Hồn, trong khi bên ngoài, tiếng kiếm va chạm và tiếng gầm gừ của Hắc Phong đang tạo ra một lớp bảo vệ vững chắc. Hắn biết, để lay chuyển một ý chí đã tồn tại hàng ngàn năm, hắn cần không chỉ là sự thấu hiểu, mà là cả một phép màu. Và phép màu ấy, hắn phải tự mình tạo ra, bằng chính trái tim và ý chí của mình, giữa cuộc chiến của bản chất và khát vọng. Con đường phía trước, Tần Mặc biết, sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, bởi vì để lay chuyển một ý chí đã tồn tại hàng ngàn năm, hắn cần không chỉ là sự thấu hiểu, mà là cả một phép màu. Và phép màu ấy, hắn phải tự mình tạo ra, bằng chính trái tim và ý chí của mình, trong khi tiếng gào thét của lưỡi kiếm và sự can thiệp từ bên ngoài vẫn không ngừng vang vọng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.