Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 233: Lắng Nghe Lưỡi Kiếm: Khát Khao Ban Sơ Thức Tỉnh

Ánh sáng trắng từ phiến đá cổ cuối cùng cũng thu lại, trả lại sự tĩnh mịch cho Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, nhưng không gian ấy giờ đây đã vĩnh viễn mang một dấu ấn khác. Tô Lam đứng đó, trái tim nàng còn rung động mạnh mẽ hơn cả tiếng ngân từ phiến đá. Nàng đã chứng kiến một điều phi thường, một chân lý bị chôn vùi dưới hàng ngàn năm lầm lạc của tu đạo. Khi Tần Mặc nhẹ nhàng rút tay về, ánh mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ thu, không một gợn sóng, nhưng trong sự bình thản ấy, Tô Lam cảm nhận được một sự mãn nguyện sâu sắc, tựa như một người nghệ nhân vừa hoàn thành tác phẩm tâm huyết.

Nàng nhìn hắn, rồi lại nhìn phiến đá giờ đây vẫn tỏa ra một quầng sáng mờ ảo, vĩnh cửu, như một ngọn hải đăng của ký ức. Trong tâm trí nàng, những lời răn dạy của Tần Mặc chợt vang vọng, không còn là những triết lý mơ hồ mà đã trở thành hiện thực sống động. “Không phải tìm kiếm, mà là chờ đợi. Không phải cưỡng ép, mà là thấu hiểu.” Nàng đã từng nghi ngờ, đã từng bối rối, nhưng giờ đây, mọi nghi hoặc đều tan biến như sương mai trước ánh dương. Con đường của Tần Mặc, con đường của “đồng cảm bản nguyên”, không chỉ là một lý thuyết, mà là một sức mạnh có thể “hồi sinh” vạn vật.

Niềm hy vọng mới bừng cháy trong lồng ngực Tô Lam, một niềm hy vọng không đến từ linh lực hay pháp tắc cường đại, mà đến từ sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của vạn vật. Nàng biết, con đường này sẽ đầy chông gai, sẽ bị cả thiên hạ tu sĩ phản đối và truy đuổi, bởi nó thách thức tận gốc rễ tín ngưỡng "thăng tiên" đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh. Nhưng nàng đã không còn sợ hãi. Nàng sẽ không chỉ tu luyện để thăng cấp, mà sẽ tu luyện để "đồng cảm", để "lắng nghe", để "cân bằng bản chất". Thanh Vân Tông, nơi nàng từng đặt trọn niềm tin và kỳ vọng, có lẽ sẽ phải thay đổi, hoặc nàng sẽ tạo ra một nhánh tu luyện hoàn toàn mới, một con đường mà không cần phải truy cầu sức mạnh phi phàm, mà chỉ cần truy cầu sự thấu hiểu sâu sắc nhất.

U Linh Mộng Cảnh, sau khoảnh khắc phiến đá cổ được thức tỉnh, cũng trở nên rõ ràng hơn một chút, như một làn sương mờ ảo nhưng có hình hài, lượn lờ trong không gian, tựa như một lời hứa hẹn rằng những bí mật của Kỷ Nguyên Khai Sáng và "chân lý thất lạc" sẽ dần được hé lộ. Nàng biết, Huyền Vực còn rất nhiều cổ vật, rất nhiều di tích đang chờ được "thức tỉnh" bằng con đường của Tần Mặc, con đường của bản nguyên. Và nàng, Tô Lam, sẽ là một trong những người đồng hành cùng hắn trên con đường đó. Sự kiện này đã khắc sâu vào tâm trí Tô Lam, trở thành một dấu mốc quan trọng trong hành trình của nàng. Nàng hít thở sâu, cảm nhận không khí cổ xưa và linh khiết của không gian này, dường như mỗi phân tử đều đang thì thầm những câu chuyện từ quá khứ xa xăm. Một quyết tâm sắt đá, chưa từng có, hiện rõ trong ánh mắt phượng của nàng.

***

Sau những khám phá chấn động và khoảnh khắc giác ngộ sâu sắc, Tô Lam quyết định không chần chừ. Nàng cần phải tự mình kiểm chứng, tự mình thực hành những gì đã học được từ Tần Mặc. Nàng chọn một góc khuất trong Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, nơi những phế tích cổ xưa chất chồng, những vật phẩm bị lãng quên nằm im lìm trong bụi thời gian. Nơi đây, ánh sáng vàng cam vĩnh cửu của "hoàng hôn" vẫn bao phủ, khiến mọi thứ mang một vẻ u hoài, hùng vĩ nhưng cũng đầy cô độc. Tiếng gió lướt qua những mái vòm đổ nát, xuyên qua các hành lang vắng lặng, tạo ra những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian, hòa cùng tiếng chim kêu thưa thớt từ những kẽ đá và tiếng nước chảy róc rách từ những hồ cạn đã khô cạn một nửa. Mùi đá cổ phong hóa xen lẫn mùi hoa khô từ những vườn thượng uyển nay chỉ còn là ký ức, đôi khi lại thoang thoảng mùi hương liệu cổ xưa còn sót lại, gợi nhắc về một thời vàng son đã lụi tàn.

Nàng khom người, bàn tay thanh tú lướt qua những mảnh vỡ, những di vật vô tri. Cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại trên một thanh kiếm cũ kỹ, rỉ sét, nằm lẫn trong đống đổ nát. Thanh kiếm này không hề có chút linh khí nào, lưỡi kiếm đã bị ăn mòn bởi thời gian, chuôi kiếm mục nát, tựa như một vật phẩm đã hoàn toàn mất đi giá trị và ý nghĩa. Nàng nhẹ nhàng nhặt nó lên, cảm nhận sự lạnh lẽo và nặng nề của kim loại đã chết trong tay.

Tần Mặc ngồi đối diện nàng, tựa lưng vào một phiến đá lớn, ánh mắt hắn bình thản quan sát, không hề xen vào. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân hắn, đôi mắt đỏ rực tinh ranh cũng dõi theo từng cử động của Tô Lam, như một người bạn đồng hành trung thành và cảnh giác. Không gian tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng gió và tiếng lòng nàng đang xao động.

Tô Lam hít sâu một hơi, đặt thanh kiếm ngang đùi, nhắm mắt lại. Nàng cố gắng làm rỗng tâm trí, buông bỏ mọi tạp niệm, mọi thói quen tu luyện đã ăn sâu vào cốt tủy. Nhưng việc này thật sự khó khăn hơn nàng tưởng. Linh lực trong cơ thể nàng, như một dòng chảy tự nhiên, vô thức lưu chuyển, và bản năng của một tu sĩ mạnh mẽ luôn thúc đẩy nàng "khai linh", "cảm nhận" bằng linh khí. Mỗi khi nàng cố gắng tập trung vào thanh kiếm, một phần linh lực lại vô thức tỏa ra, khiến nàng không thể đạt được trạng thái "thuần túy lắng nghe" mà Tần Mặc đã nói.

"Không được dùng linh lực... chỉ lắng nghe... Thật khó để buông bỏ thói quen hàng trăm năm," nàng thầm thì trong tâm trí, cảm thấy một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Cái tôi của một thiên tài tu luyện, của một đệ tử Thanh Vân Tông từng được ca tụng, đang vùng vẫy chống lại sự khiêm nhường tuyệt đối mà con đường này đòi hỏi. Nàng đã quen với việc "chinh phục" và "điều khiển" vạn vật bằng linh lực, chứ không phải "hòa mình" và "đồng cảm" với chúng.

Tần Mặc, như thể đọc được suy nghĩ của nàng, khẽ cất tiếng, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của ngàn cân, tựa như lời nhắc nhở từ một vị ẩn sĩ đã thấu hiểu nhân tình thế thái. "Không phải tìm kiếm, mà là chờ đợi. Không phải cưỡng ép, mà là thấu hiểu. Nó đã ở đó, chỉ chờ nàng nhìn thấy."

Tô Lam mở mắt, nhìn vào thanh kiếm cũ kỹ vẫn lạnh lẽo, vô tri trong lòng bàn tay. "Nhưng nó đã chết. Làm sao có thể lắng nghe một vật đã chết?" Nàng hỏi, giọng nàng chứa đựng sự bối rối và một chút thất vọng. Thanh kiếm không hề phản ứng, không hề rung động, chỉ là một khối kim loại vô hồn.

"Nó chưa chết, chỉ là đang ngủ quên," Tần Mặc đáp, ánh mắt hắn vẫn kiên nhẫn, không một chút thúc giục. "Mỗi vật đều có khát khao tồn tại của riêng mình. Ngay cả một tảng đá cũng muốn được là đá, một dòng nước cũng muốn được chảy. Thanh kiếm này cũng vậy, nó có khát khao của riêng nó, chỉ là chưa được lắng nghe."

Lời nói của Tần Mặc như một tia sáng xuyên qua màn đêm u tối trong tâm trí Tô Lam. "Khát khao tồn tại..." Nàng lặp lại, cảm thấy một cái gì đó chợt bừng sáng. Nàng đã luôn tìm kiếm linh khí, sự sống, nhưng lại bỏ qua "khát khao" của vật thể, thứ bản nguyên sâu sắc hơn cả linh khí. Nàng nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này, nàng không cố gắng làm rỗng tâm trí một cách cưỡng ép, mà chỉ đơn thuần "buông bỏ". Nàng cho phép linh lực của mình lùi sâu vào đan điền, không còn cố gắng điều khiển hay khám phá. Nàng chỉ "tồn tại" cùng thanh kiếm, không phán xét, không kỳ vọng.

Thời gian trôi qua, từng khắc, từng khắc. Không gian vẫn tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió lướt qua như những lời thì thầm cổ xưa. Tô Lam cảm thấy cơ thể mình dần trở nên tê dại, nhưng tâm trí nàng lại càng lúc càng tỉnh táo. Nàng bắt đầu cảm nhận được sự kết nối mong manh với thanh kiếm, không phải bằng linh lực, mà bằng một thứ cảm giác tinh tế hơn, sâu sắc hơn. Đó là sự lạnh lẽo của kim loại, sự thô ráp của rỉ sét, và một sự im lặng, trống rỗng... Nhưng trong sự trống rỗng ấy, một cái gì đó mong manh, yếu ớt đang cố gắng vẫy vùng. Nó giống như một hạt mầm đang cố nảy nở trong lòng đất khô cằn, khó nhận ra, nhưng không hề thiếu sức sống. Tần Mặc vẫn ngồi đó, ánh mắt bình thản, nhưng khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận thấy. Hắc Phong cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nheo lại, dường như nó cũng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí. Tô Lam vẫn chưa thể "lắng nghe" được rõ ràng, nhưng nàng đã bắt đầu chạm vào ngưỡng cửa của "đồng cảm".

***

Vài khắc sau, trong Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, ánh sáng cam vàng huyền ảo vẫn bao trùm, tạo nên một bức tranh cổ kính và u hoài. Gió nhẹ lướt qua những tàn tích, mang theo mùi của đá phong hóa và không khí trong lành tinh khiết. Tô Lam vẫn ngồi bất động, thanh kiếm cũ kỹ vẫn nằm ngang đùi nàng. Nàng đã trải qua không biết bao nhiêu lần thử và thất bại. Mỗi lần linh lực vô thức trỗi dậy, nàng lại phải tự mình dập tắt, ép buộc bản thân trở về trạng thái "rỗng". Sự giằng xé nội tâm đã khiến nàng kiệt sức, nhưng nàng không bỏ cuộc. Hình ảnh Tần Mặc nhẹ nhàng "thức tỉnh" phiến đá cổ vẫn hiện rõ trong tâm trí nàng, tiếp thêm cho nàng sức mạnh.

Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, Tô Lam đã buông bỏ được mọi sự gò bó của linh lực. Nàng không còn cố gắng "tìm kiếm" hay "cảm nhận" bằng giác quan tu sĩ, mà chỉ đơn thuần "lắng nghe" bằng một phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn, bằng sự đồng cảm thuần túy. Nàng đã trở về trạng thái của một người bình thường, không linh lực, không thần thông, chỉ còn lại sự chân thành và cởi mở.

Và rồi, từ sâu thẳm trong thanh kiếm cũ kỹ, một rung động yếu ớt, mơ hồ bắt đầu xuất hiện. Nó không phải là linh khí, không phải là năng lượng hay sức mạnh. Đó là một "ý chí" nguyên thủy, một "khát khao" thuần túy, tựa như hơi thở đầu tiên của một sinh linh mới thức tỉnh. Nó nhỏ bé đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng đối với Tô Lam, nó rõ ràng như tiếng sấm giữa trời quang.

Nàng nhắm nghiền mắt, toàn bộ tâm trí hòa vào thanh kiếm. Đôi mắt phượng của nàng khẽ giật giật khi cảm nhận được rung động đầu tiên. Thanh kiếm, vẫn nằm im lìm, nhưng trong cảm nhận của Tô Lam, nó không còn là một vật chết nữa. Nàng cảm nhận được "ý chí" không lời của nó, một khao khát cháy bỏng được sử dụng, được tạo ra để làm gì.

"Một khao khát... chỉ là một khao khát đơn thuần muốn được chém... được sắc bén... được hoàn thành sứ mệnh của một thanh kiếm," Tô Lam thầm thì trong tâm trí, giọng nàng tràn ngập sự ngạc nhiên. Nàng nhận ra, thanh kiếm này không hề "mong muốn" trở thành thần binh, không hề "mong muốn" sở hữu linh lực cường đại, hay "mong muốn" thăng cấp. Nó chỉ muốn là chính nó, một thanh kiếm tốt, sắc bén, có thể hoàn thành sứ mệnh chém giết của mình.

Tần Mặc, ánh mắt vẫn bình thản nhưng khóe môi hiện lên một nụ cười tán thành. "Đó là bản nguyên của nó. Không cần linh lực, không cần thăng cấp, chỉ cần là chính nó." Hắn nhẹ nhàng nói, lời lẽ đơn giản nhưng chứa đựng triết lý sâu xa về sự tồn tại.

Tô Lam mở mắt, nhìn vào thanh kiếm. "Thật kỳ lạ... nó không muốn mạnh mẽ hơn, không muốn trở thành thần binh... chỉ muốn là một thanh kiếm tốt." Nàng nói, giọng nàng run run vì xúc động. Đây là một sự thật hoàn toàn trái ngược với mọi thứ nàng từng được học. Trong thế giới tu luyện, mọi vật phẩm, mọi sinh linh đều hướng tới sự mạnh mẽ hơn, sự thăng cấp, sự đột phá. Nhưng thanh kiếm này, ở trạng thái bản nguyên nhất của nó, lại chỉ muốn được là chính nó, hoàn thành sứ mệnh cơ bản nhất.

Sự khám phá này đã làm chấn động thế giới quan của Tô Lam một lần nữa. Nàng nhận ra, "thăng tiên" không phải là mục đích duy nhất, cũng không phải là mục đích của mọi vạn vật. Nhiều khi, chính sự truy cầu vô độ đó đã làm sai lệch bản chất, làm mất đi "ý chí tồn tại" thuần túy của chúng. Thanh kiếm này, dù cũ nát, rỉ sét, nhưng "khát khao" được là chính nó vẫn còn đó, ẩn sâu dưới lớp thời gian và sự lãng quên. Nó không hề chết, chỉ là đang chờ đợi được lắng nghe.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt thấu hiểu. Hắc Phong bên cạnh hắn cũng khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, đôi mắt đỏ rực như ánh lên sự đồng tình. Bộ lông đen tuyền của nó dường như cũng phát ra một thứ năng lượng tĩnh lặng, như một sự chứng giám cho khoảnh khắc thiêng liêng này. Tô Lam cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản, không phải linh lực, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự kết nối bản nguyên. Nàng đã vượt qua được rào cản lớn nhất của bản thân, chiến thắng được thói quen và định kiến cố hữu. Nàng đã thực sự "lắng nghe" được tiếng lòng của một vật vô tri, và tiếng lòng ấy, thật đơn giản, thật thuần khiết. Đây là bước đầu tiên trên con đường mà nàng đã quyết tâm đi theo, con đường "cân bằng bản chất", không ép buộc, không truy cầu vô độ, mà chỉ là trở về với chính mình.

***

Khi Tô Lam hoàn toàn đồng cảm với "khát khao" của thanh kiếm, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra, vượt xa mọi dự đoán của nàng. Thanh kiếm cũ kỹ, rỉ sét, đột nhiên khẽ ngân lên một tiếng "keng" trong trẻo, rất nhỏ nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, tựa như một sợi dây đàn cổ vừa được khảy nhẹ sau hàng ngàn năm im lìm. Tiếng ngân ấy không mang theo linh lực, không có chút nào uy áp của thần binh, nhưng lại chứa đựng một sự tinh anh, một sức sống mãnh liệt.

Ngay sau tiếng ngân ấy, một cảnh tượng đáng kinh ngạc diễn ra. Lớp rỉ sét dày đặc, xù xì bám chặt trên lưỡi kiếm bỗng nhiên nứt toác, rồi bong ra từng mảng nhỏ như vảy cũ, rơi lả tả xuống nền đá. Dưới lớp rỉ sét ấy, không phải là một lưỡi thép mục nát hay ăn mòn, mà là một lưỡi thép sáng loáng, sắc bén, phản chiếu ánh sáng vàng cam huyền ảo của không gian. Lưỡi kiếm ấy không hề có chút linh quang nào, không tỏa ra chút hào quang nào của bảo khí, nhưng lại toát lên một vẻ tinh anh, thuần túy đến lạ thường. Nó như một con dao sắc bén nhất, được rèn đúc chỉ để làm nhiệm vụ của một con dao, không hơn không kém, nhưng lại hoàn mỹ trong bản chất của nó.

U Linh Mộng Cảnh, vốn vẫn lơ lửng mờ ảo trong không gian, dường như cũng cảm nhận được sự kiện này. Nó khẽ rung động, làn sương mờ ảo quanh không gian càng trở nên rõ ràng hơn một chút, như một thực thể đang lắng nghe và chứng kiến. Từ sâu thẳm trong U Linh Mộng Cảnh, một làn sóng ký ức mơ hồ, chập chờn lướt qua tâm trí Tô Lam. Nàng như thấy những hình ảnh về những thanh kiếm thời xa xưa, những binh khí được rèn đúc bằng sự tôn trọng bản chất, không bị ép buộc phải trở thành thần khí, nhưng lại sở hữu sức mạnh và ý chí không kém gì. Đó là ký ức về một thời đại mà vạn vật được là chính nó, không bị ràng buộc bởi sự truy cầu vô độ.

Tô Lam nhìn chằm chằm vào thanh kiếm, đôi mắt nàng mở to vì kinh ngạc, giọng nàng run rẩy đến không tin nổi. "Nó... nó đã sống lại... không cần linh lực..." Nàng thốt lên, cảm giác như mọi định nghĩa về tu luyện, về sức mạnh mà nàng từng biết đều đang bị phá vỡ. Đây không phải là "khai linh" để tạo ra một linh khí, mà là "hồi sinh" một bản chất đã ngủ quên.

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, nụ cười bình thản nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu vô hạn. "Nó chưa từng chết. Chỉ là được lắng nghe." Hắn nói, khẳng định lại chân lý mà hắn đã luôn theo đuổi. Thanh kiếm không cần linh lực để "sống", nó chỉ cần được "hiểu" và "tôn trọng" bản chất tồn tại của nó.

"Đây... đây mới là con đường thực sự... không phải ép buộc... mà là hồi phục..." Tô Lam thì thầm, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một gánh nặng ngàn cân như vừa được trút bỏ. Nàng đã luôn tìm kiếm một con đường để cứu vãn Huyền Vực, một phương pháp tu luyện mạnh mẽ hơn, nhưng lại không ngờ rằng, câu trả lời lại nằm ở sự đơn giản nhất: trở về bản nguyên, lắng nghe ý chí tồn tại, và cho vạn vật quyền được là chính nó.

Trong tâm trí Tô Lam, một suy nghĩ chợt lóe lên, rõ ràng như ánh sáng rực rỡ của thanh kiếm. "Thanh kiếm này... nó đã cho mình thấy một chân lý còn sâu sắc hơn cả những gì Tần Mặc đã nói." Nàng đã không chỉ học được từ Tần Mặc, mà còn tự mình trải nghiệm, tự mình thấu hiểu. Sự giác ngộ này còn mạnh mẽ hơn bất kỳ lời giảng nào.

Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào lưỡi kiếm sáng loáng. Nó khẽ gầm gừ một tiếng, âm thanh không còn vẻ cảnh giác hay tò mò, mà thay vào đó là một sự tôn kính sâu sắc, như thể nó cũng đang chứng kiến một điều thần kỳ.

Tô Lam nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi kiếm sáng bóng, cảm nhận sự sắc bén và "ý chí" mạnh mẽ của nó. Cô không còn cảm thấy sự lạnh lẽo vô tri, mà là một sự sống động, một sự kiên định. Cô ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng tràn đầy sự ngưỡng mộ, không còn là sự nghi ngờ hay bối rối của một tu sĩ mạnh mẽ đối với một kẻ tu vi thấp hơn, mà là sự tôn kính của một học trò đối với một bậc thầy. Một niềm tin kiên định, vững chắc như thép vừa được rèn, bừng cháy trong ánh mắt nàng.

U Linh Mộng Cảnh nhẹ nhàng lướt qua, như một luồng gió vô hình, khiến Tô Lam cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với không gian này, với những ký ức cổ xưa và chân lý thất lạc. Việc Tô Lam có thể hồi phục bản chất của thanh kiếm mà không cần linh lực cho thấy tiềm năng to lớn của con đường 'đồng cảm bản nguyên' không chỉ cho bản thân cô mà còn cho việc 'chữa lành' Huyền Vực. Phản ứng của U Linh Mộng Cảnh với sự thành công của Tô Lam gợi ý rằng thực thể này sẽ là một 'người quan sát' hoặc 'người hướng dẫn' quan trọng, có thể tiết lộ thêm về 'Kỷ Nguyên Khai Sáng' khi Tô Lam tiến bộ. Thanh kiếm được hồi phục này, dù chỉ là một vật phẩm nhỏ bé, sẽ trở thành một vật phẩm biểu tượng cho con đường mới của Tô Lam, và có thể đóng vai trò quan trọng trong các sự kiện sau này, chứng minh rằng bản chất không cần sức mạnh tu luyện để có giá trị, chỉ cần được lắng nghe và tôn trọng. Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm, cảm nhận sự hòa hợp tuyệt đối. Con đường phía trước có thể còn rất dài, nhưng nàng biết, nàng đã tìm thấy chân lý của mình.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free