Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 232: Ánh Sáng Bản Nguyên: Hồi Ức Thức Tỉnh Của Cổ Vật

Hơi thở của Tô Lam vẫn còn phảng phất sự kinh ngạc, sự thấu hiểu vừa bừng nở như một đóa hoa trong tâm hồn nàng. Câu nói cuối cùng của Tần Mặc, "Đúng vậy. Đó là bản nguyên," như một câu chú nhẹ nhàng, khép lại cánh cửa của sự ngờ vực và mở ra một chân trời mới. Nàng nhìn hắn, đôi mắt phượng vẫn còn lay động ánh sáng của sự giác ngộ, của một niềm tin vừa được gieo trồng sâu sắc.

"Thật đơn giản... mà ta lại không nhìn ra," nàng thì thầm lần nữa, không phải vì muốn Tần Mặc nghe, mà như tự nói với chính mình. Một nỗi ân hận nhẹ nhàng, không hẳn là hối tiếc, mà là sự nhận thức muộn màng về những năm tháng đã qua. Bao nhiêu giáo điều, bao nhiêu lời răn của tông môn, bao nhiêu sự truy cầu sức mạnh đã che mờ tầm mắt nàng. Thế giới tu luyện này, với khao khát thăng tiên bất diệt, đã khiến vạn vật phải vùng vẫy thoát ly bản chất, để rồi quên đi cái cốt lõi, cái bản nguyên giản dị nhất. Cái "ý chí tồn tại" không cần phải hùng vĩ, không cần phải phi phàm. Nó chỉ cần là chính nó.

Sự giác ngộ này không chỉ là một bước tiến trong tu luyện, mà còn là một sự giải thoát cho tâm hồn Tô Lam. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một niềm hy vọng mới bừng cháy. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng nàng đã tìm thấy chìa khóa. Chìa khóa để không chỉ kết nối với vật chất, mà còn với những chiều sâu vô hình của thế giới, với những gì được dệt nên từ tâm hồn và ký ức. Nàng biết, con đường này sẽ độc đáo, khác biệt hoàn toàn với mọi tông môn hiện tại, một con đường mà nàng sẽ phải tự mình khám phá, nhưng nàng không còn cô độc. Bởi vì, bên cạnh nàng, có Tần Mặc, người chỉ dẫn im lặng nhưng sâu sắc, và trong tâm hồn nàng, có tiếng vọng của U Linh Mộng Cảnh, của Kỷ Nguyên Khai Sáng, như một lời nhắc nhở về chân lý bị lãng quên.

Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, nơi họ đang hiện diện, vẫn giữ vẻ cổ xưa, tĩnh mịch và tràn ngập linh khí nguyên thủy. Ánh sáng lờ mờ từ các tinh thể đá tự nhiên trên vách hang động hắt xuống, tạo nên những dải sáng huyền ảo, khi ẩn khi hiện. Tiếng gió nhẹ lướt qua các khe đá, đôi khi vọng lại những âm thanh không rõ nguồn gốc, như tiếng thở dài của thời gian. Mùi đất ẩm, đá cổ và một hương vị khó tả của sự khởi nguyên, của hàng triệu năm tích tụ, len lỏi vào từng hơi thở. Nơi đây, mọi thứ đều như một tấm thảm dệt từ ký ức, từ những rung động đầu tiên của vạn vật khi ý chí mới được hình thành.

Tần Mặc khẽ đứng dậy, ánh mắt hắn lướt qua những bức tường đá, những khối thạch nhũ lấp lánh, như đang tìm kiếm điều gì đó. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, cũng ngẩng đầu, đôi tai vểnh lên, cảnh giác nhưng không kém phần tò mò. Hắn đã chứng kiến những khoảnh khắc thức tỉnh của Tô Lam, và dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí. Bộ lông của nó khẽ run lên, như thể đón nhận những luồng năng lượng vô hình.

"Chúng ta đi sâu hơn một chút," Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản, không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn khó lay chuyển. "Nơi đây còn cất giấu nhiều điều hơn những gì chúng ta thấy."

Tô Lam gật đầu, sự mệt mỏi thể chất tan biến, nhường chỗ cho một tinh thần phấn chấn và khao khát khám phá. Nàng đi theo Tần Mặc, bước chân nhẹ nhàng hơn, không còn sự vội vã hay áp lực của một tu sĩ đang truy cầu sức mạnh. Mỗi bước đi của nàng giờ đây như một sự chiêm nghiệm, một sự hòa mình vào không gian cổ kính này. Nàng nhìn những viên đá, những thân cây hóa thạch, không còn chỉ bằng con mắt của một tu sĩ mà bằng cả tâm hồn, cố gắng lắng nghe những tiếng vọng im lặng từ chúng.

Càng đi sâu, không gian càng trở nên rộng lớn, những khối đá khổng lồ vươn lên như những cột trụ chống trời, tạo nên một quần thể kiến trúc tự nhiên hùng vĩ. Ánh sáng từ các tinh thể đá càng lúc càng mạnh, biến đổi từ màu trắng bạc sang xanh lam, rồi tím huyền ảo, phản chiếu lên vách đá tạo thành những hình thù kỳ dị, như những bức tranh cổ đại được vẽ bằng ánh sáng. Đến một ngã rẽ, Tần Mặc dừng lại. Trước mắt họ là một khoảng không rộng lớn hơn, nơi có một phiến đá cổ đại nằm nghiêng, bị bao phủ bởi lớp bụi thời gian và rêu phong. Phiến đá này không phải là một khối đá bình thường. Nó có hình dáng gần như một tấm bia, nhưng kích thước khổng lồ, cao hơn cả người trưởng thành, và rộng đến vài trượng. Trên bề mặt của nó, những đường nét chạm khắc thô sơ nhưng đầy ý nghĩa, những biểu tượng và hình ảnh nguyên thủy mà Tô Lam chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch cổ nào của Thanh Vân Tông. Đó là những ký tự của một nền văn minh đã bị lãng quên, của một thời đại mà lịch sử chỉ còn là những mảnh vỡ mờ nhạt.

Phiến đá tỏa ra một luồng khí tức yếu ớt, lẫn lộn giữa sự mệt mỏi và một chút khao khát mơ hồ, như một sinh linh đang ngủ say nhưng lại mơ thấy một giấc mơ mãnh liệt. Tô Lam khẽ rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác thương cảm lạ lùng. Nàng cảm nhận được sự cô đơn, sự chờ đợi khắc khoải từ phiến đá này. Nó dường như đã nằm đây qua hàng vạn năm, chứng kiến bao nhiêu thay đổi của Huyền Vực, bao nhiêu lần thế giới này sinh diệt, rồi lại tái sinh.

"Nó... dường như đang ngủ say, nhưng lại có một chút gì đó muốn thức tỉnh," Tô Lam thì thầm, bước lại gần phiến đá, ánh mắt đầy sự quan tâm. Nàng đưa tay lên, nhưng do dự chưa dám chạm vào, sợ làm phiền giấc ngủ ngàn năm của nó.

Tần Mặc đứng phía sau nàng, ánh mắt hắn cũng dán chặt vào phiến đá cổ. Hắn không nói gì ngay lập tức, mà để Tô Lam tự cảm nhận, tự lắng nghe. Hắn biết rằng, với khả năng vừa được khai mở, Tô Lam sẽ cảm nhận được những điều mà trước đây nàng không thể.

"Mỗi vật đều có ký ức của riêng nó, dù là ngắn ngủi hay hàng triệu năm," Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch. "Điều quan trọng là có ai lắng nghe hay không."

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như thể đồng tình với lời của Tần Mặc. Nó cũng tiến lại gần phiến đá, mũi nó hít hà không khí, đôi mắt đỏ rực lướt qua những hoa văn cổ xưa. Dường như, cả nó cũng cảm nhận được sự đặc biệt của cổ vật này. Phiến đá, dưới ánh sáng lờ mờ, hiện ra những vết nứt nhỏ li ti, như những nếp nhăn của thời gian, khắc sâu vào bề mặt. Những biểu tượng trên đó không phải là những hình vẽ rồng phượng uy nghi hay những pháp trận phức tạp, mà là những hình ảnh đơn sơ của núi non, sông nước, của những sinh linh đầu tiên trong Huyền Vực, thậm chí là những đường nét trừu tượng của cảm xúc, của những suy nghĩ đầu tiên khi ý chí hình thành.

Tô Lam chậm rãi đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay mình lên bề mặt phiến đá lạnh lẽo. Lớp bụi thời gian bám trên đó khẽ bở ra, để lộ ra những đường nét chạm khắc tinh xảo hơn bên dưới. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng buông bỏ mọi tạp niệm, mọi suy nghĩ về linh lực, về tu luyện. Nàng muốn lắng nghe. Nàng muốn đồng cảm. Nàng muốn cảm nhận "ý chí tồn tại" của phiến đá này, giống như cách nàng đã làm với viên Linh Thạch.

Tuy nhiên, lần này lại khác.

Phiến đá chỉ rung động nhẹ, một sự phản ứng yếu ớt, rồi lại chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Tô Lam cố gắng tập trung, cố gắng đẩy mình vào trạng thái "trống rỗng" như Tần Mặc đã chỉ dẫn, nhưng một bức tường vô hình dường như ngăn cản nàng. Những thói quen cũ, những bản năng đã ăn sâu vào cốt tủy của một tu sĩ mạnh mẽ, vẫn còn đó. Nàng vô thức muốn "khai linh" phiến đá, muốn dùng linh lực để thâm nhập vào nó, muốn "kiểm soát" hoặc "thúc đẩy" nó thức tỉnh, thay vì chỉ "lắng nghe" và "đồng cảm" thuần túy.

"Tại sao ta lại không thể... Nó vẫn còn quá mơ hồ," Tô Lam thốt lên trong tâm trí, một tia bực bội nhẹ nhàng dấy lên. Nàng mở mắt, nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự bối rối và một chút thất vọng về chính mình. "Ta... ta vẫn còn bị ràng buộc bởi thói quen cũ. Ta vô thức muốn dùng linh lực, muốn... điều khiển nó."

Tần Mặc bước đến gần hơn, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tô Lam. Hắn không phán xét, không trách móc, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. "Đừng cố gắng thay đổi nó, Tô Lam. Hãy để nó tự tìm thấy tiếng nói của mình. Chỉ cần lắng nghe, không phán xét." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua phiến đá cổ. "Ngươi đã sống trong một thế giới mà vạn vật đều bị ép buộc phải thay đổi, phải vươn lên. Nên bản năng của ngươi là muốn 'giúp đỡ' nó theo cách mà thế giới này vẫn làm. Nhưng bản chất của sự đồng cảm là chấp nhận, không phải định hướng."

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào phiến đá, rồi lại nhìn sang Tô Lam, như muốn truyền tải một sự động viên thầm lặng. Bộ lông đen của nó khẽ dựng lên, một luồng khí tức cổ xưa dường như đang dấy lên từ phiến đá, dù yếu ớt nhưng không thể che giấu.

Tô Lam hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí. Nàng hiểu lời Tần Mặc. Nàng đã quen với việc "khai linh", với việc "thuần hóa" hoặc "kiểm soát" vật chất để phục vụ mục đích tu luyện. Đó là cách mà Thanh Vân Tông, và cả thế giới tu luyện này, đã làm hàng ngàn năm qua. Họ không lắng nghe, họ ra lệnh. Họ không đồng cảm, họ khai thác. Và chính điều đó đã tạo nên sự mất cân bằng, đã đẩy vạn vật vào một vòng xoáy truy cầu thăng tiên không ngừng. Nàng lại nhắm mắt, cố gắng loại bỏ mọi suy nghĩ về linh lực, về sức mạnh, về mục đích. Nàng chỉ muốn là một thực thể thuần túy, lắng nghe một thực thể thuần túy khác. Nàng cố gắng cảm nhận sự mệt mỏi của phiến đá, sự cô đơn của nó, sự chờ đợi của nó. Nàng đặt tâm hồn mình vào vị trí của nó, cố gắng hiểu nó muốn gì, nó đã trải qua những gì.

Lần này, nàng cảm nhận được một chút gì đó khác. Một dòng chảy yếu ớt, như một con suối ngầm dưới lòng đất, bắt đầu len lỏi vào tâm trí nàng. Đó là những hình ảnh vụn vặt, mờ ảo, như những giấc mơ bị gián đoạn. Nàng thấy một thế giới cổ xưa, nơi những sinh linh đầu tiên còn chưa có hình hài rõ ràng, nơi núi non còn đang hình thành, nơi dòng sông còn đang tìm đường chảy. Nàng thấy một luồng năng lượng khổng lồ, thuần khiết, bao trùm khắp nơi, và phiến đá này là một phần của luồng năng lượng đó, một nhân chứng im lặng của sự khởi nguyên. Nhưng những hình ảnh đó quá nhanh, quá rời rạc, như những mảnh vỡ của một tấm gương bị đập tan. Nàng vẫn không thể kết nối sâu sắc, không thể thấu hiểu trọn vẹn. Nàng cảm thấy một sự thất vọng nhẹ nhàng dâng lên, nhưng lần này, nàng không để nó lấn át mình.

"Ta... ta vẫn chưa đủ buông bỏ," Tô Lam khẽ nói, mở mắt ra. Nàng nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt có sự kiên định, không phải của một người từ bỏ, mà của một người sẽ tiếp tục nỗ lực. "Ta vẫn còn một bức tường vô hình ngăn cản."

Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, như một sự động viên. Ánh mắt hắn nhìn vào phiến đá, sâu thẳm và đầy suy tư. Hắc Phong, vẫn đứng bên cạnh, bộ lông dựng lên một chút, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào phiến đá, như thể nó cũng đang lắng nghe một điều gì đó mà con người không thể nghe thấy. Không khí trong không gian cổ xưa này càng lúc càng trở nên cô đặc, như thể có một điều gì đó trọng đại sắp xảy ra.

Tần Mặc nhẹ nhàng tiến lên, bước chân hắn không tạo ra bất kỳ tiếng động nào trên nền đá ẩm ướt. Hắn đứng đối diện phiến đá cổ, tấm lưng gầy gò nhưng kiên định. Tô Lam im lặng quan sát, trái tim nàng đập nhẹ nhàng trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự mong đợi mơ hồ. Nàng biết, Tần Mặc sẽ làm điều mà nàng không thể. Hắn sẽ là cầu nối.

Hắn đưa tay ra, không chút do dự, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay mình lên bề mặt lạnh lẽo của phiến đá. Hắn không nhắm mắt, đôi mắt đen láy của hắn vẫn mở to, nhìn thẳng vào phiến đá, như thể đang đối thoại trực tiếp với nó. Không có bất kỳ linh lực nào được phóng ra từ cơ thể Tần Mặc. Hắn chỉ là sự hiện hữu thuần túy, một ý chí đồng cảm sâu sắc, một tâm hồn rộng mở để lắng nghe và thấu hiểu. Hắn buông bỏ mọi định kiến, mọi ý niệm về sự thay đổi hay kiểm soát. Hắn chỉ đơn thuần là "có mặt" ở đó, với phiến đá.

Không khí trong Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Tiếng gió dường như đã ngưng lại. Tiếng nước chảy róc rách cũng im bặt. Mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn lại sự im lặng đầy mong đợi, như một khoảng trống trước khi một bản giao hưởng hùng tráng bắt đầu. Mùi đất ẩm, đá cổ và hương vị khó tả của thời gian, của sự khởi nguyên, trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết, như đang kể một câu chuyện đã bị lãng quên hàng triệu năm.

Tô Lam đứng phía sau, nàng nín thở. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang lan tỏa từ Tần Mặc, không phải linh lực, mà là một thứ gì đó tinh khiết hơn, nguyên thủy hơn. Đó là sự "đồng cảm" đến cực hạn, là "ý chí tồn tại" của một người đang hòa mình vào "ý chí tồn tại" của một vật.

Và rồi, phiến đá bắt đầu rung lên.

Không phải là một sự rung động yếu ớt như khi Tô Lam chạm vào. Lần này, là một sự chấn động mạnh mẽ, dứt khoát, như một trái tim khổng lồ vừa được đánh thức sau giấc ngủ ngàn năm. Những vết nứt nhỏ li ti trên bề mặt phiến đá dường như sống dậy, run rẩy, rồi từ bên trong, một ánh sáng bắt đầu tỏa ra.

Đó là một ánh sáng trắng thuần khiết, không phải linh quang chói lóa, không phải ánh sáng rực rỡ của pháp khí hay pháp trận. Nó là một loại ánh sáng dịu nhẹ, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, xuyên thấu mọi vật chất, soi rọi vào tận cùng tâm hồn. Đó là ánh sáng của "ký ức" và "mục đích", ánh sáng của "bản nguyên" được khơi gợi. Ánh sáng ấy không chỉ chiếu sáng không gian xung quanh, mà còn như một dòng chảy ấm áp, lan tỏa vào tâm trí Tô Lam, vào từng ngóc ngách ký ức của nàng.

Tần Mặc nhắm mắt lại, nhưng không phải vì chói lóa. Hắn đang lắng nghe, đang thấu hiểu. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh, những âm thanh, những cảm xúc từ Kỷ Nguyên Khai Sáng vụt hiện rõ ràng như thể hắn đang sống trong thời khắc đó. Hắn "nghe" thấy tiếng vọng của sự hình thành phiến đá, tiếng reo ca của những sinh linh đầu tiên khi ý chí mới được ban tặng. Hắn "thấy" mục đích ban đầu của nó, không phải là một pháp khí chiến tranh, không phải là một công cụ tu luyện, mà là một nhân chứng, một người kể chuyện im lặng, một nơi cất giữ ký ức của Huyền Vực khi vạn vật vừa mới có ý chí, khi mọi thứ còn thuần khiết, chưa bị mục tiêu thăng tiên làm vẩn đục. Nó chỉ muốn là chính nó – một phiến đá ghi chép lịch sử, một thư viện của thời gian.

"Ta nghe thấy ngươi... Ta hiểu ngươi... Hãy là chính ngươi..." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn hòa quyện vào sự rung động của phiến đá, như một lời cổ vũ từ tận sâu thẳm tâm hồn.

Ánh sáng trắng càng lúc càng rực rỡ, bao trùm lấy Tần Mặc và phiến đá, tạo thành một khung cảnh siêu thực. Tô Lam kinh ngạc đến tột độ. Nàng chưa bao giờ thấy bất kỳ tu sĩ nào, dù mạnh mẽ đến đâu, có thể khiến một cổ vật phát sáng rực rỡ đến thế mà không dùng đến dù chỉ một chút linh lực. Đây không phải là sự "khai linh", mà là sự "thức tỉnh", sự "hồi sinh".

Cùng lúc đó, U Linh Mộng Cảnh, từ trạng thái mờ ảo, lung linh như sương khói, dần hiện rõ hơn. Nó không còn là một bóng hình không rõ ràng, mà là một dải lụa ánh sáng xoáy quanh phiến đá và Tần Mặc, hòa mình vào những ký ức đang được khơi gợi. Hình dáng của nó trở nên sắc nét hơn, như một thực thể được dệt nên từ những mảnh vỡ của thời gian và cảm xúc. Nó không nói, nhưng sự hiện diện của nó như một sự khẳng định, một sự chứng giám cho chân lý đang được tái sinh. Tô Lam cảm thấy một luồng thông tin ồ ạt tràn vào tâm trí nàng từ U Linh Mộng Cảnh, những hình ảnh rõ ràng hơn về Kỷ Nguyên Khai Sáng, về một thế giới nơi vạn vật sống hài hòa với bản chất của mình, không bị ép buộc phải truy cầu những mục tiêu viển vông.

"Không thể nào... không có linh lực... đó là... bản nguyên!" Tô Lam thốt lên, giọng nàng run rẩy vì kinh ngạc và xúc động. Nàng hiểu. Nàng đã chứng kiến tận mắt. Sức mạnh của "đồng cảm", của "ý chí tồn tại" thuần túy, vượt xa mọi linh lực, mọi pháp thuật mà nàng từng biết. Đây là con đường mà Tần Mặc đang đi, con đường mà hắn muốn chỉ dẫn cho cả Huyền Vực. Con đường để vạn vật được là chính nó, không bị ràng buộc bởi sự cưỡng ép.

Hắc Phong, đứng cạnh Tô Lam, cũng khẽ gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực ánh lên một sự tôn kính sâu sắc. Bộ lông đen của nó dường như cũng phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, như thể nó cũng đang hòa mình vào khoảnh khắc thiêng liêng này.

Ánh sáng trắng từ phiến đá cổ không ngừng lan tỏa, tràn ngập không gian. Những biểu tượng và hình ảnh nguyên thủy trên bề mặt phiến đá như sống dậy, nhảy múa trong ánh sáng, kể lại câu chuyện của một thời đại đã bị lãng quên. Đó là ký ức về sự cân bằng, về sự tôn trọng bản chất, về một thế giới mà "thăng tiên" không phải là mục tiêu duy nhất, mà chỉ là một trong nhiều lựa chọn.

Tô Lam cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một niềm hy vọng mới bừng cháy. Nàng đã từng nghĩ rằng để cứu vãn Huyền Vực, cần phải tìm ra một phương pháp tu luyện mạnh mẽ hơn, một loại linh lực cao cấp hơn. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, câu trả lời lại nằm ở sự đơn giản nhất: trở về bản nguyên, lắng nghe ý chí tồn tại, và cho vạn vật quyền được là chính nó.

Phiến đá, sau một hồi phát sáng rực rỡ, dần dần dịu lại, ánh sáng thu vào bên trong, nhưng không biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, nó giữ lại một ánh sáng trắng mờ ảo, vĩnh cửu, như một ngọn hải đăng của ký ức. Những vết nứt trên bề mặt dường như đã liền lại một chút, hoặc ít nhất là không còn vẻ mệt mỏi như trước. Nó đã tìm lại được "ký ức" và "mục đích" của mình.

Tần Mặc nhẹ nhàng rút tay về, ánh mắt hắn vẫn bình thản, nhưng trong sâu thẳm lại ánh lên một sự mãn nguyện. Hắn đã giúp một cổ vật bị lãng quên tìm lại tiếng nói của mình, mà không cần dùng đến bất kỳ sức mạnh cưỡng ép nào.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn phiến đá, trong lòng nàng dấy lên một sự quyết tâm chưa từng có. Con đường nàng sẽ đi, chắc chắn sẽ đầy chông gai, sẽ bị cả thiên hạ tu sĩ phản đối và truy đuổi. Nhưng nàng tin rằng, đây mới là chân lý. Nàng sẽ không chỉ tu luyện để thăng cấp, mà sẽ tu luyện để "đồng cảm", để "lắng nghe", để "cân bằng bản chất". Nàng sẽ tìm cách áp dụng những gì mình học được vào Thanh Vân Tông, và có thể, sẽ tạo ra một nhánh tu luyện hoàn toàn mới, một con đường mà không cần phải truy cầu sức mạnh phi phàm, mà chỉ cần truy cầu sự thấu hiểu sâu sắc nhất.

Sự kiện này đã khắc sâu vào tâm trí Tô Lam, trở thành một dấu mốc quan trọng trong hành trình của nàng. U Linh Mộng Cảnh, sau khi phiến đá được thức tỉnh, cũng trở nên rõ ràng hơn một chút, như một lời hứa hẹn rằng những bí mật của Kỷ Nguyên Khai Sáng và "chân lý thất lạc" sẽ dần được hé lộ. Nàng biết, Huyền Vực còn rất nhiều cổ vật, rất nhiều di tích đang chờ được "thức tỉnh" bằng con đường của Tần Mặc, con đường của bản nguyên. Và nàng, Tô Lam, sẽ là một trong những người đồng hành cùng hắn trên con đường đó.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free