Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 183: Pháp Bảo Thành Biến: Tai Họa Khai Linh Cổ Thành

Tô Lam vẫn đứng đó, đôi mắt phượng nhìn xa xăm, nội tâm nàng đang trải qua một trận bão tố. Nàng không còn là Tô Lam của trước đây, một tu sĩ kiên định với giáo lý tông môn. Nàng đã là một người mang trong mình hạt giống của sự hoài nghi, của một chân lý khác. Nàng biết, từ giờ trở đi, con đường của nàng sẽ không còn đơn giản nữa. Nàng sẽ phải tự mình tìm kiếm, tự mình khám phá, để xem rốt cuộc, đâu mới là chân lý thực sự của Huyền Vực này. Nhưng ít nhất, nàng đã có một điểm khởi đầu.

Tần Mặc không ở lại lâu để chứng kiến sự giằng xé của Tô Lam. Hắn biết, khoảnh khắc bấy giờ đã chạm đến tận cùng của sự tĩnh lặng mà họ có thể có được giữa những hiểm nguy rình rập. Linh Thú Sơn Mạch rộng lớn, nhưng không có nghĩa là an toàn tuyệt đối. Hắn khẽ thở dài, rồi quay lưng bước đi, Hắc Phong và Tiểu Lang lặng lẽ theo sau. Con đường phía trước còn dài, và những chân lý mà hắn mang theo cần được gieo rắc, cần được chứng minh bằng những hành động cụ thể, không chỉ là lời nói. Tô Lam vẫn đứng đó, tựa như một bức tượng trầm mặc giữa núi rừng, cho đến khi bóng dáng Tần Mặc khuất dần sau những tán cây rậm rạp, nàng mới khẽ run rẩy, siết chặt chuôi kiếm. Có lẽ, nàng cũng cần một khoảng không để tự mình sắp xếp lại mớ hỗn độn trong tâm trí, trước khi đối mặt với một thế giới đã không còn như nàng vẫn tưởng.

Mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ những chỏm núi xa xa. Tần Mặc cùng hai người bạn đồng hành tiếp tục cuộc hành trình trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, một con đường đất rộng lớn, có dấu vết hằn sâu của vô số bánh xe và bước chân lữ khách. Không khí ban đầu còn vương chút nắng ấm cuối ngày, cùng với tiếng bánh xe kẽo kẹt của những đoàn xe buôn phía xa, tiếng ngựa hí vang vọng và những lời nói chuyện ồn ào xen lẫn tiếng rao hàng thưa thớt từ những lữ quán ven đường. Mùi bụi đất khô, mùi mồ hôi mằn mặn và cả mùi da thuộc từ những chiếc túi hành lý của các thương nhân quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, bình dị của cuộc sống nơi trần thế. Tần Mặc sải bước đều đều, đôi mắt đen láy vẫn không ngừng quan sát xung quanh, thu nhận từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe tiếng gió rì rào qua kẽ lá, tiếng côn trùng rả rích và cả những tiếng lòng thầm kín của vạn vật trên con đường này. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của những thớ gỗ trên bánh xe, khát khao được nghỉ ngơi của những chú ngựa kéo hàng, và cả sự lo lắng thầm kín của những người lữ khách về chặng đường dài phía trước.

Tuy nhiên, sự bình yên đó không kéo dài được bao lâu. Dần dần, một cảm giác bất an len lỏi vào không gian. Tiếng ồn ào của đường xá thưa dần, như thể một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy âm thanh. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, nặng nề bao trùm. Ngay cả tiếng gió cũng trở nên lạnh lẽo và mang theo một sự u ám khó tả. Tần Mặc dừng bước, nheo mắt nhìn về phía chân trời. Một làn khói bụi lớn, cuồn cuộn như một bức tường xám khổng lồ, đang từ từ bốc lên từ phía trước, nơi có một tòa thành cổ đang hiển hiện mờ ảo trong ánh tà dương. Vẻ mặt của hắn trở nên trầm trọng.

Hắc Phong, vốn dĩ vẫn bước đi ung dung bên cạnh, giờ đây bỗng khựng lại. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ cảnh giác cao độ. Lông trên gáy nó từ từ dựng đứng, một tiếng gầm gừ trầm thấp thoát ra từ cổ họng, cảnh báo về một mối nguy hiểm tiềm tàng. Tiểu Lang, vốn đang lanh lợi chạy nhảy xung quanh, cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Nó rụt rè rúc vào chân Tần Mặc, toàn thân run rẩy. Đôi mắt to tròn của nó ngước lên nhìn hắn đầy sợ hãi, như muốn tìm kiếm sự che chở.

"Có vẻ có chuyện không lành..." Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn trầm khẽ, nhưng ánh mắt lại sắc như dao, xuyên qua lớp bụi mờ. Hắn không cần phải nghe tiếng lòng của con người để cảm nhận được sự hỗn loạn sắp xảy ra. "Cổ thành kia đang... rên rỉ." Hắn cảm nhận được những rung chấn nhẹ dưới chân, như thể mặt đất đang thở dốc, hay một trái tim khổng lồ đang đập loạn xạ.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng nhỏ, tiếng của nó sâu và đầy uy lực, nhưng không phải là gầm gừ đe dọa, mà là cảnh báo. "Nguy hiểm, chủ nhân. Khí tức hỗn loạn. Rất hỗn loạn." Hắc Phong là một linh thú mạnh mẽ, có khả năng cảm nhận linh khí và những biến động của tự nhiên một cách nhạy bén. Sự hỗn loạn mà nó cảm nhận được không chỉ là sự xáo trộn vật lý, mà còn là sự bất ổn sâu sắc trong bản chất của vạn vật.

Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn biết Hắc Phong không bao giờ sai. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên đầu Tiểu Lang đang run rẩy, trấn an nó bằng một cái chạm nhẹ nhàng nhưng vững chãi. "Đừng sợ, Tiểu Lang. Có ta ở đây." Hắn hướng ánh mắt về phía làn khói bụi ngày càng dày đặc, nơi bóng dáng cổ thành dần hiện rõ hơn trong ánh chiều tà. Tòa thành đó, lẽ ra phải tĩnh lặng và uy nghiêm, nhưng giờ đây lại đang phát ra một thứ năng lượng kỳ dị, như thể nó đang bị xé toạc từ bên trong. "Chúng ta phải đến đó. Có vẻ như... một bi kịch mới đang diễn ra." Tần Mặc không nói rõ "chúng" là ai, nhưng trong tâm trí hắn, đó là những kẻ đã bất chấp mọi quy luật tự nhiên, ép buộc vạn vật phải đi theo con đường "thăng tiên" cực đoan, bất chấp hậu quả. Hắn cất bước nhanh hơn, ánh mắt kiên định, mang theo một nỗi lo lắng sâu sắc. Hắc Phong và Tiểu Lang theo sát phía sau, bóng dáng của họ in đậm trên con đường cổ đạo bụi bặm, hướng về phía màn khói bụi mù mịt, nơi một bi kịch đang chờ đợi.

Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của buổi chiều tà, Tần Mặc cùng Hắc Phong và Tiểu Lang cuối cùng cũng đến được vùng ngoại ô của Cổ Thành Linh Khê. Cảnh tượng đập vào mắt hắn không chỉ là sự hỗn loạn, mà còn là nỗi kinh hoàng tột độ. Cái tên "Linh Khê" – suối linh, giờ đây nghe như một sự giễu cợt cay đắng. Các bức tường đá cổ kính, vốn được xây dựng vững chãi qua hàng ngàn năm, giờ đây đang nứt toác một cách đau đớn. Không phải là những vết nứt thông thường do thời gian bào mòn, mà là những khe hở sâu hoắm, phát ra một thứ ánh sáng xanh lam kỳ dị, lập lòe như những mạch máu đang đập trong một cơ thể khổng lồ. Ánh sáng đó mang theo một mùi linh khí nồng nặc đến khó chịu, không phải là sự tinh khiết, mà là một thứ linh khí bị cưỡng ép, bị bóp méo, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

Những tảng đá xây thành dường như đang "sống dậy" một cách quái dị. Chúng không còn giữ được hình dạng ban đầu, mà vặn vẹo và biến dạng thành những hình thù sắc nhọn như móng vuốt, hoặc uốn lượn như những xúc tu khổng lồ. Một số kiến trúc cổ kính đã sụp đổ, tạo thành những đống đổ nát khổng lồ, từ đó phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị mắc kẹt. Tiếng la hét hoảng loạn của người dân vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng gạch đá đổ vỡ và tiếng đất đá rung chuyển. Nhiều người dân đang cố gắng chạy trốn khỏi thành phố đang sụp đổ, nhưng những con đường đã bị chặn, những bức tường đá đổ nát cản bước chân họ.

Thậm chí, không chỉ có con người. Một số linh thú nhỏ và phàm nhân sống trong thành cũng bị ảnh hưởng. Thân thể chúng biến dạng một cách đáng sợ, lông lá hoặc da thịt mọc ra những khối u kỳ dị, ánh mắt chúng đầy vẻ hoảng loạn và đau đớn, không còn giữ được chút ý chí tồn tại nào của bản thân. Chúng vật vã, giãy dụa giữa những đống đổ nát, như những sinh vật bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng khủng khiếp. Tần Mặc cảm nhận được từng rung chấn mạnh mẽ dưới chân, như thể trái tim của chính tòa thành đang đập loạn nhịp, trong một cơn co giật kéo dài. Không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt, bao trùm lấy tất cả, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Từ trên cao, trên một vách đá lởm chởm cách đó không xa, một bóng người mảnh mai lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng. Đó chính là Tô Lam. Nàng đã không quay về tông môn, mà lại âm thầm đi theo Tần Mặc, bởi những lời nói và những gì nàng đã chứng kiến đã gieo vào lòng nàng một hạt giống hoài nghi quá lớn để có thể bỏ qua. Gương mặt nàng trắng bệch dưới ánh sáng xanh lam kỳ dị, đôi mắt phượng vốn kiên định giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng và bối rối. Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, nhưng không có ý định rút ra hay hành động. Nàng chỉ đứng đó, chết lặng, như một pho tượng đá. Cảnh tượng trước mắt nàng đã vượt quá mọi giới hạn hiểu biết và niềm tin mà nàng từng có.

Tần Mặc bước nhanh hơn, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách của cảnh tượng hỗn loạn. Hắn không thể làm ngơ trước bi kịch này. Mỗi vết nứt trên bức tường, mỗi tiếng la hét của người dân, mỗi tiếng rên rỉ của linh thú đều như những mũi kim đâm vào tâm can hắn. "Chúng đang bị ép buộc... bị xé nát bản chất." Giọng hắn trầm khẽ, đầy đau xót, như thể chính hắn đang cảm nhận được sự đau đớn của Cổ Thành Linh Khê và những sinh linh trong đó. Hắn biết, đây không phải là một sự kiện tự nhiên. Đây là hậu quả của sự truy cầu "thăng tiên" một cách cực đoan, cưỡng ép "khai linh" một thực thể khổng lồ như một tòa thành, biến nó thành một "Pháp bảo thành" mà không màng đến sự tồn vong của những sinh linh sống trên đó.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng, nó căng người, lông trên lưng dựng đứng, sẵn sàng chiến đấu hoặc bảo vệ chủ nhân bất cứ lúc nào. Nó cũng cảm nhận được sự bất thường, sự sai trái trong quá trình biến đổi này. Tiểu Lang, thì hoàn toàn sợ hãi. Nó rúc sâu vào chân Tần Mặc, chỉ dám hé mắt nhìn trộm cảnh tượng kinh hoàng, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rên rỉ đáng thương.

Tô Lam vẫn đứng trên cao, đôi mắt nàng không rời khỏi Tần Mặc. Nàng thấy hắn tiến vào vùng nguy hiểm, thấy vẻ mặt đầy lo lắng và quyết tâm của hắn. Nàng cũng nghe thấy tiếng than khóc của tòa thành, tiếng la hét của người dân. Những lời giáo điều về "khai linh" vạn vật để chúng có cơ hội "thăng tiên", để chúng vươn lên tầm cao mới, giờ đây chỉ còn là những lời rỗng tuếch, vô nghĩa. Nàng đã từng tự hào về con đường tu luyện của mình, về sứ mệnh đưa vạn vật tiến hóa. Nhưng cảnh tượng trước mắt nàng, với những bức tường đang biến dạng một cách đau đớn, với những sinh linh đang quằn quại trong tuyệt vọng, đã hoàn toàn phá vỡ mọi niềm tin đó. Đây không phải là "thăng tiên", đây là sự hủy diệt, là một bi kịch thảm khốc đang diễn ra ngay trước mắt nàng.

Tần Mặc không dừng lại. Hắn tiếp tục tiến sâu hơn vào vùng ngoại ô thành, tìm kiếm một vị trí an toàn hơn một chút, một gò đất cao còn sót lại sau những trận rung chấn, để có thể tập trung lắng nghe. Đêm khuya càng lúc càng lạnh lẽo, gió mạnh không ngừng thổi, mang theo những mảnh vụn đá và bụi bặm. Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn tập trung vào việc "nghe" ý chí của Cổ Thành Linh Khê. Hắn gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi tiếng ồn ào hỗn loạn xung quanh, chỉ còn lại sự giao cảm thuần túy với thực thể khổng lồ trước mặt.

Ngay lập tức, một tiếng thét đau đớn, một tiếng rên rỉ thấu tận xương tủy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Đó không phải là tiếng thét của một sinh linh đơn lẻ, mà là tiếng thét của cả một thực thể sống, một thực thể đang bị xé toạc, bị cưỡng ép. Hắn cảm nhận được một sự giằng xé khủng khiếp bên trong Cổ Thành Linh Khê. Một mặt, có một khát vọng "thăng cấp" mãnh liệt, một ý chí vươn lên khỏi bản chất vật chất thông thường, biến mình thành một pháp bảo, một thứ siêu việt. Khát vọng này không phải của riêng tòa thành, mà là của những kẻ đã gieo rắc ý niệm đó, những kẻ đã kích hoạt quá trình "khai linh" một cách cưỡng ép. Nhưng mặt khác, lại là nỗi kinh hoàng tột độ khi phải nuốt chửng, phải biến dạng, phải hy sinh chính những sinh linh đang sống trên mình, những linh thú, những con người đã gắn bó với nó qua bao thế hệ.

Cổ Thành Linh Khê không muốn trở thành "Pháp bảo thành" theo cách này. Nó không muốn đạt được sự vĩ đại bằng cách hủy diệt chính những gì nó đã bao bọc, che chở. Ý chí tồn tại nguyên bản của nó là một nơi trú ngụ vững chãi, một mái nhà cho vạn vật, chứ không phải là một công cụ hủy diệt. Giờ đây, nó đang bị cưỡng ép, bị một thế lực vô hình nào đó điều khiển, bị kéo vào một con đường mà nó không hề mong muốn. Sự biến đổi này đang gây ra nỗi đau đớn tột cùng cho nó, như thể nó đang bị lột da, bị bẻ gãy từng mảnh.

Tô Lam, đã hạ xuống gò đất cao đó tự lúc nào, đứng cách Tần Mặc vài bước chân. Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát hắn. Nàng nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Tần Mặc, thấy đôi mày hắn nhíu chặt, thấy sự đồng cảm sâu sắc trong từng biểu hiện nhỏ nhất. Nàng không thể nghe được "ý chí tồn tại" của tòa thành như Tần Mặc, nhưng nàng lại cảm nhận được sự đau đớn từ hắn, như thể hắn đang chia sẻ gánh nặng của Cổ Thành Linh Khê. Nàng nhìn về phía thành phố đang tan hoang, những lời giáo điều về "thăng tiên" và "khai linh" mà nàng được dạy từ bé bỗng trở nên trống rỗng và vô nghĩa.

"Ngươi không muốn... ngươi đang bị ép buộc. Nhưng ai... ai đã làm điều này?" Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn nghẹn ngào, như đang nói chuyện với chính tòa thành, với chính ý chí tồn tại đang quằn quại trong đau đớn. Hắn không cần kẻ đó phải hiện diện. Hắn biết, đó là những kẻ đã bị ám ảnh bởi quyền năng, bởi sự vĩnh hằng, những kẻ tin rằng mục đích cao cả có thể biện minh cho mọi phương tiện tàn khốc.

Tô Lam đột nhiên bật thốt, giọng nàng run rẩy, như thể đang thốt ra một lời nguyền rủa. Ánh mắt nàng xoáy sâu vào thành phố đang biến dạng, tràn ngập sự hoài nghi và phẫn nộ. "Đây... đây không phải là con đường chính đạo... Đây là... sự hủy diệt!" Nàng tự lẩm bẩm, không phải với Tần Mặc, mà với chính bản thân mình, với niềm tin đang sụp đổ trong lòng. Những lời giáo huấn của sư phụ, của tông môn, giờ đây chỉ còn là những tiếng vọng xa xăm, bị át đi bởi tiếng rên rỉ đau đớn của Cổ Thành Linh Khê. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, đã cảm nhận quá rõ ràng sự sai trái của cái gọi là "thăng tiên" cực đoan.

Tần Mặc từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn kiên định, không còn vẻ đau khổ của sự đồng cảm, mà thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt. Hắn nhìn Tô Lam, nhưng không nói gì. Hắn biết, lời nói lúc này là vô nghĩa. Hành động mới là điều cần thiết. Hắn quay lưng lại với Tô Lam, bắt đầu bước đi, hướng về phía thành phố đang sụp đổ. Hắn mặc kệ nguy hiểm, mặc kệ sự hỗn loạn, mặc kệ những lời cảnh báo của Hắc Phong đang gầm gừ bên cạnh. Hắn phải vào đó. Hắn phải tìm hiểu, phải can thiệp, phải làm điều gì đó để ngăn chặn bi kịch này.

Tô Lam nhìn bóng lưng Tần Mặc, lòng nàng dâng lên một sự do dự tột độ. Một phần nàng muốn ngăn hắn lại, muốn cảnh báo hắn về sự nguy hiểm cận kề. Một phần khác lại thúc đẩy nàng đi theo, để tận mắt chứng kiến, để tìm ra sự thật đằng sau bi kịch này. Nội tâm nàng đấu tranh dữ dội. Niềm tin vào tông môn, vào con đường "chính đạo" mà nàng đã theo đuổi cả đời đang sụp đổ hoàn toàn. Nàng không còn là Tô Lam của trước đây. Giờ đây, nàng là một người đang đứng trước ngã ba đường, giữa một bên là giáo điều cũ kỹ và một bên là chân lý tàn khốc. Nàng nhìn Tần Mặc ngày càng tiến sâu vào vòng xoáy của sự hủy diệt, và rồi, như một sự thúc đẩy vô thức, nàng cũng siết chặt chuôi kiếm, bước theo. Dù cho con đường phía trước có ra sao, nàng cũng phải đi tiếp, để tìm kiếm một con đường khác, một chân lý khác cho Huyền Vực này.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free