Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 182: Chân Lý Không Lên Tiên: Lời Giải Thích Khó Chấp Nhận

Ánh bình minh đầu tiên, như một nét bút thủy mặc của tạo hóa, chậm rãi vẽ lên bức tranh hùng vĩ của Linh Thú Sơn Mạch. Những vệt nắng vàng nhạt len lỏi qua tầng tầng lớp lớp tán lá cổ thụ, rọi xuống thảm thực vật xanh rì, ướt đẫm sương đêm. Không khí nơi đây mang theo mùi đất ẩm, mùi nhựa cây thanh khiết và hơi lạnh phả ra từ những khe núi đá. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim rừng véo von và tiếng côn trùng vo ve, tạo nên một bản giao hưởng nguyên sơ, tràn đầy sức sống.

Tần Mặc ngồi bên một con suối nhỏ, ánh mắt thâm thúy nhìn dòng nước trong vắt trôi đi. Hắn không vội vã, chỉ lặng lẽ cảm nhận nhịp đập của sơn lâm sau một đêm dài. Hắc Phong nằm cuộn tròn gần đó, bộ lông đen tuyền lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Đôi mắt đỏ rực của nó, dù khép hờ, vẫn toát lên sự cảnh giác tiềm tàng, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng những âm thanh xa xăm. Tiểu Lang, với bộ lông xám mềm mượt, đang ngoan ngoãn rúc vào lòng Tần Mặc, lim dim ngủ, thỉnh thoảng lại rên rỉ khe khẽ như thể đang mơ một giấc mơ ngọt ngào. Mùi ẩm ướt của đất và cỏ tươi vương vấn quanh mũi, mang lại cảm giác bình yên đến lạ thường.

Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát, nhẹ nhàng như gió thoảng, xuất hiện từ phía sau một bụi cây rậm rạp. Nàng không tạo ra chút tiếng động nào, nhưng Hắc Phong vẫn lập tức ngẩng đầu, một tiếng gầm gừ trầm đục thoát ra từ cổ họng, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng về phía Tô Lam. Tiểu Lang cũng giật mình tỉnh giấc, đôi tai nhỏ vểnh cao, khẽ rên rỉ một tiếng rồi nép chặt hơn vào Tần Mặc, như một chú mèo con tìm kiếm sự che chở.

Tô Lam vẫn giữ vẻ thanh tú, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, bộ y phục Thanh Vân Tông màu xanh lam nhạt tinh xảo. Nàng không rút thanh kiếm bên hông, nhưng thần thái lại căng thẳng, cảnh giác. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng, ban đầu còn vương chút thận trọng, giờ đây lại xoáy sâu vào Tần Mặc, chứa đựng một sự phức tạp khó tả. Đó là sự hoài nghi, sự băn khoăn, và cả một nỗi khao khát tìm kiếm câu trả lời đã dằn vặt nàng suốt đêm qua. Nàng đã dành cả một đêm để suy nghĩ, để đối chiếu những lời Tần Mặc nói với những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng từ thuở nhỏ, và nàng nhận ra, có điều gì đó không thể dung hòa.

Tần Mặc bình thản đón ánh mắt nàng, không một chút kinh ngạc. Hắn biết nàng sẽ quay lại. Hắn chỉ nhẹ nhàng vỗ về Tiểu Lang, trấn an nó, rồi cất giọng trầm ấm: "Ngươi đã suy nghĩ kỹ rồi sao?"

Tô Lam không đáp trực tiếp câu hỏi của hắn, mà bước thêm vài bước lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn vài trượng. Nàng nhìn hắn, nhìn Hắc Phong, nhìn Tiểu Lang, rồi lại nhìn khối quặng vô tri mà hắn đã "chữa lành" đêm qua, nay chỉ còn là một hòn đá bình thường nằm im lìm ven đường. Ánh mắt nàng dường như muốn xuyên thấu vào tâm can hắn.

"Ngươi... thực sự muốn gì?" Tô Lam cất tiếng, giọng nàng thanh thoát nhưng ẩn chứa sự kiên định. "Ngươi chống lại cả thế giới tu luyện vì những thứ vô tri đó sao? Những kẻ không có linh căn, không có thiên phú, không thể tu luyện, chẳng lẽ đều phải sống một cuộc đời phàm tục, ngắn ngủi mà không có mục tiêu thăng tiến?" Nàng dừng lại, dường như đang cân nhắc từng lời nói của mình. "Chẳng lẽ, ngươi muốn phủ nhận tất cả những gì mà giới tu sĩ đã dày công xây dựng suốt hàng vạn năm qua? Phủ nhận con đường thăng tiên vĩ đại, con đường mà tất cả vạn vật đều khao khát?"

Tần Mặc khẽ thở dài, trong ánh mắt hắn có chút mệt mỏi, nhưng sự bình tĩnh và kiên định vẫn không hề suy suyển. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là câu hỏi của riêng Tô Lam, mà là câu hỏi của cả thế giới tu luyện, là định kiến đã ăn sâu vào cốt tủy của Huyền Vực này. "Không phải chống lại," hắn nói, giọng điệu vẫn trầm ấm, từ tốn, "mà là muốn vạn vật được là chính nó. Ngươi đã thấy khối quặng kia, nó muốn gì? Nó muốn được là một khối quặng bình thường, không bị cưỡng ép phải 'khai linh', không bị bóc lột để rồi đau đớn. Nó muốn được trở về bản chất sơ khai của mình."

Hắn dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt Tô Lam. "Con đường thăng tiên, đó là một lựa chọn, không phải là một định mệnh bắt buộc. Vạn vật đều có quyền được lựa chọn con đường của mình. Một thanh kiếm có thể chọn chém giết, nhưng cũng có thể chọn ngủ yên trong vỏ, chờ đợi một chủ nhân chân chính. Một con chim có thể chọn bay lượn trên trời cao, nhưng cũng có thể chọn xây tổ ấm trên mặt đất. Bản chất của sự tồn tại không phải là để trở thành một cái gì đó 'cao hơn', mà là để sống trọn vẹn với cái mà mình vốn dĩ là."

Tô Lam nhíu mày, những lời Tần Mặc nói quá khác biệt so với những gì nàng được dạy. "Nhưng nếu không có sự truy cầu 'cao hơn', nếu không có khát vọng thăng tiên, thì tu luyện còn ý nghĩa gì? Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi luẩn quẩn trong vòng luân hồi, không tìm được con đường giải thoát? Phàm nhân thì sao? Linh thú thì sao? Chúng chẳng lẽ phải chịu đựng kiếp sống ngắn ngủi, rồi hóa thành cát bụi hay sao?" Nàng cố gắng dùng logic và những giáo lý tông môn để phản bác hắn, nhưng trong lòng nàng, một âm thanh khác lại vang vọng, yếu ớt nhưng đầy sức thuyết phục. Đó là tiếng than thở của khối quặng đêm qua, là sự bình yên mà Tần Mặc đã mang lại cho nó.

"Giải thoát không nằm ở cảnh giới, mà nằm ở sự thấu hiểu," Tần Mặc nhẹ nhàng đáp. "Khi một vạn vật thấu hiểu bản chất của mình, chấp nhận nó, và sống trọn vẹn với nó, đó chính là giải thoát. Một con người sống cuộc đời bình dị, yêu thương gia đình, gieo trồng ruộng đồng, cũng là một dạng giải thoát. Một con chim được tự do bay lượn, ca hát, cũng là một dạng giải thoát. Sự giải thoát mà các ngươi tìm kiếm, có phải chăng là trốn tránh chính bản chất của mình, để rồi cố gắng trở thành một thứ không phải là mình?"

Hắn ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng trôi lững lờ. "Vạn vật đều có ý chí tồn tại của riêng mình. Ý chí đó không nhất thiết phải là 'lên tiên'. Có khi, đó chỉ là ý chí muốn được sống, muốn được cảm nhận, muốn được là chính nó."

Tô Lam im lặng, đôi mắt nàng khẽ dao động. Nàng cảm thấy một luồng suy nghĩ mới mẻ, mạnh mẽ đang va đập vào những bức tường thành kiên cố trong tâm trí nàng. Nàng đã được dạy rằng thăng tiên là mục đích tối thượng, là vinh quang tột đỉnh mà mọi sinh linh đều hướng tới. Nhưng những lời Tần Mặc lại khiến nàng phải nhìn nhận lại tất cả. Nàng có thể cảm nhận được sự chân thành trong từng lời hắn nói, không một chút dối trá, không một chút mưu cầu. Nàng đã từng chứng kiến hắn "trấn an" khối quặng, giúp nó tìm lại sự bình yên, không phải bằng pháp thuật hay linh lực, mà bằng một sự thấu hiểu sâu sắc mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào.

Hắc Phong, sau khi gầm gừ cảnh giác, giờ đây đã nằm xuống cạnh Tần Mặc, đôi mắt vẫn mở, nhưng dường như nó cũng đang lắng nghe những lời đối thoại đó, như thể nó cũng thấu hiểu được ý nghĩa sâu xa mà Tần Mặc đang truyền tải. Tiểu Lang vẫn cuộn tròn trong lòng hắn, hơi thở đều đặn, hoàn toàn tin tưởng vào sự bảo vệ của chủ nhân. Cảm giác ẩm ướt của sương sớm vẫn còn vương vấn trên da thịt, nhưng trong lòng Tô Lam, một cảm giác bối rối, nóng bỏng đang trỗi dậy, xua tan đi cái lạnh của núi rừng.

Tần Mặc không tiếp tục nói, hắn chỉ im lặng, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí Tô Lam, để nàng tự mình cảm nhận, tự mình suy ngẫm. Hắn biết, con đường thay đổi nhận thức không phải là một sớm một chiều, mà là một hành trình dài của sự khám phá và chấp nhận.

Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng đặt Tiểu Lang xuống cạnh Hắc Phong. Hắc Phong khẽ rên rỉ, dùng mũi dụi vào người Tiểu Lang, như một lời trấn an. Tần Mặc quay sang Tô Lam, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là một sự quyết đoán. "Nếu ngươi muốn biết rõ hơn, hãy đi theo ta. Ta sẽ cho ngươi thấy, cái giá của việc vạn vật đều muốn thăng tiên."

Tô Lam không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Một luồng gió nhẹ lướt qua tán cây, tạo thành âm thanh xào xạc như một lời thì thầm của núi rừng. Nàng vẫn còn rất nhiều hoài nghi, rất nhiều câu hỏi, nhưng sự tò mò đã chiến thắng tất cả. Có điều gì đó trong con người Tần Mặc, trong sự bình thản và thấu hiểu của hắn, đã khiến nàng không thể rời đi. Nàng muốn biết, muốn thấy, muốn tìm hiểu chân lý mà hắn đang theo đuổi.

Tần Mặc quay người, dẫn đầu đoàn người nhỏ bé đi sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch. Hắc Phong và Tiểu Lang theo sát gót hắn. Tô Lam bước theo sau, đôi mắt phượng vẫn đầy phức tạp, nhưng bước chân đã không còn chút do dự nào. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn, nhưng trong lòng nàng, một vùng tối mờ mịt vẫn còn đó, chờ đợi được soi rọi.

***

Càng đi sâu vào Linh Thú Sơn Mạch, cảnh vật xung quanh càng trở nên hoang sơ và hùng vĩ. Tiếng chim hót líu lo vẫn văng vẳng, tiếng suối chảy vẫn róc rách, nhưng theo thời gian, Tô Lam bắt đầu nhận thấy một sự khác biệt tinh tế. Khi họ tiến vào một khu vực thung lũng sâu, bầu không khí bỗng trở nên nặng nề hơn, tĩnh mịch hơn. Tiếng côn trùng thưa thớt dần, và những tiếng động bản năng của thú rừng cũng ít đi. Mùi đất ẩm và nhựa cây tươi mát dần được thay thế bằng một mùi ẩm mốc, khô héo của lá cây mục nát và đất cằn.

Ánh sáng mặt trời, dù vẫn rọi xuống qua tán cây, nhưng lại mang một vẻ mờ nhạt, như thể bị hút cạn sức sống. Những thân cây cổ thụ cao lớn vươn mình lên trời xanh, nhưng một số lại có vẻ héo úa, cành lá khô quắt, vỏ cây nứt nẻ. Chúng không có dấu hiệu bệnh tật rõ ràng, nhưng lại thiếu đi cái sức sống mãnh liệt thường thấy ở những cây cổ thụ đã sống hàng ngàn năm trong Linh Thú Sơn Mạch. Thảm thực vật dưới chân cũng kém phong phú hơn hẳn, chỉ lác đác vài bụi cây cằn cỗi và những mảng cỏ khô héo. Một sự u ám bao trùm cả thung lũng, khác hẳn với sự tươi tốt, tràn đầy linh khí mà Tô Lam thường cảm nhận được ở những nơi khác.

Tần Mặc dừng lại bên một thân cây cổ thụ đã khô héo đến mức chỉ còn trơ trọi những cành khẳng khiu như xương. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên lớp vỏ cây nứt nẻ, nhắm mắt lại. Một luồng ý chí tồn tại yếu ớt, đầy đau đớn và tuyệt vọng, truyền đến Tần Mặc. Nó không muốn thành tiên, nó chỉ muốn được sống, được xanh tốt như đồng loại của nó, nhưng linh khí xung quanh đã bị rút cạn, và nó đang dần chết mòn.

Tô Lam căng thẳng quan sát. Nàng cố gắng phóng thích linh thức của mình, cảm nhận linh khí xung quanh, nhưng chỉ thấy một sự loãng nhạt đến đáng sợ. Linh khí ở khu vực này thực sự rất yếu, gần như chỉ còn bằng một phần nhỏ so với bên ngoài. Nàng không thể tin được, một nơi sâu trong Linh Thú Sơn Mạch lại có thể có một vùng đất bị suy kiệt linh khí đến vậy.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn đầy ưu tư. Hắn quay sang Tô Lam, giọng nói trầm tĩnh, nhưng mang theo một sự nghiêm trọng chưa từng có. "Khi mọi vật đều chỉ hướng tới 'tiên', chúng quên đi bản chất của mình. Đất muốn thành linh thổ, cây muốn hóa thần mộc, sông muốn biến thành linh mạch... Mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều khát khao 'thăng cấp', 'tiến hóa' theo cái cách mà các ngươi gọi là thăng tiên."

Hắn đưa tay chỉ vào những thân cây khô héo xung quanh. "Nhưng khi tất cả cùng cố gắng, chúng rút cạn linh khí của nhau, của thế giới. Thế giới không còn đủ sức nuôi dưỡng, và chính chúng cũng tự hủy hoại bản thân. Ngươi thấy đó, những cây này, chúng không bị bệnh tật, không bị sâu bọ tàn phá, nhưng linh khí đã bị rút cạn. Chúng đang chết mòn vì không còn gì để sống."

Tô Lam cau mày. "Nhưng đó là con đường tiến hóa! Là định luật của trời đất! Những kẻ không thể thăng tiến thì đáng bị đào thải! Chỉ những kẻ mạnh mẽ, có ý chí kiên cường mới có thể tồn tại và vươn lên." Nàng lớn tiếng phản bác, những giáo điều đã ăn sâu vào nàng bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng không thể chấp nhận một thế giới nơi vạn vật đều bình đẳng, không có sự phân cấp, không có sự truy cầu cao hơn. Đối với nàng, đó là sự yếu đuối, là sự chối bỏ bản chất tiến lên của sinh linh. "Nếu không có sự cạnh tranh, không có sự đào thải, thì làm sao có thể có những sinh linh hùng mạnh, những linh dược quý hiếm, những bảo vật nghịch thiên?"

Tần Mặc lắc đầu, ánh mắt hắn không hề dao động trước sự phản bác mạnh mẽ của Tô Lam. "Tiến hóa là thuận theo tự nhiên, không phải cưỡng ép. Khi một con suối muốn thành biển cả, nó sẽ chảy theo dòng, kiên trì và bền bỉ, cuối cùng cũng sẽ đến được đại dương. Nhưng nếu nó cố gắng bốc hơi để nhanh hơn, để nhanh chóng 'thăng cấp' thành mây, thành mưa, nó sẽ cạn khô, biến mất giữa sa mạc."

Hắn lại đặt tay lên thân cây khô héo, nhắm mắt lại một lần nữa, như thể đang lắng nghe một lời thì thầm vô hình. "Ngươi có nghe thấy tiếng than thở của đất không? Của cây cối này không? Chúng không muốn 'thăng tiên', chúng không muốn trở thành linh thổ hay thần mộc. Chúng chỉ muốn được sống, được xanh tươi, được cảm nhận ánh nắng mặt trời, được hút nước từ lòng đất. Chúng chỉ muốn được là chính bản thân mình."

Tô Lam im lặng, đôi mắt nàng khẽ mở to. Nàng cố gắng lắng nghe, nhưng chỉ nghe thấy tiếng gió lướt qua những cành cây khô khốc, tạo nên âm thanh rít lên đầy ai oán. Nàng không có năng lực như Tần Mặc để nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, nhưng những gì nàng thấy trước mắt lại quá đỗi chân thực. Những cây cối héo úa, vùng đất khô cằn, và linh khí suy kiệt... tất cả đều là những bằng chứng không thể chối cãi.

Một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi trong lòng nàng. Nếu những gì Tần Mặc nói là thật, nếu việc "thăng tiên" vô độ đang hủy hoại thế giới này từ từ, thì tất cả những gì nàng đã tin tưởng, tất cả những gì Thanh Vân Tông và giới tu luyện đã dày công xây dựng, đều là sai lầm? Đây là một cú sốc lớn đối với Tô Lam, một tu sĩ đã được nhào nặn trong khuôn khổ giáo điều từ thuở thơ ấu.

Hắc Phong nằm xuống bên cạnh, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào Tần Mặc, rồi lại liếc sang Tô Lam, như thể muốn nàng thấu hiểu những gì chủ nhân nó đang cố gắng truyền đạt. Tiểu Lang, với đôi tai vểnh cao, cũng đang nép vào chân Tần Mặc, im lặng lắng nghe, như một đứa trẻ thơ ngây cảm nhận được sự nghiêm trọng của câu chuyện. Mùi khô héo của vùng đất này ám ảnh Tô Lam, khiến nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ từ không khí mà còn từ tận sâu trong tâm hồn. Nàng không thể phủ nhận những gì mình đang thấy, nhưng cũng không thể chấp nhận hoàn toàn lời giải thích của Tần Mặc. Mâu thuẫn trong lòng nàng càng lúc càng gay gắt, như hai dòng nước xiết đang chảy ngược chiều nhau. Nàng đứng đó, giữa sự hùng vĩ đang dần lụi tàn của Linh Thú Sơn Mạch, với vô vàn câu hỏi không lời đáp.

***

Sau cuộc đối thoại căng thẳng trong vùng đất suy kiệt linh khí, Tần Mặc dẫn Tô Lam lên một đỉnh đồi nhỏ. Nơi đây, cảnh quan lại trở nên tươi tốt hơn một chút, linh khí cũng dồi dào hơn. Nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp nơi, mang theo sự ấm áp dịu nhẹ. Gió nhẹ lướt qua những ngọn cỏ dại, tạo nên âm thanh xào xạc vui tai. Tiếng chim hót xa xa và mùi cỏ dại, đất ẩm lại bao trùm không gian, mang lại cảm giác yên bình, tĩnh tại.

Tô Lam đứng lặng lẽ trên đỉnh đồi, đôi mắt phượng nhìn xa xăm xuống thung lũng xanh mướt bên dưới. Nàng siết chặt tay vào chuôi kiếm bên hông, cảm giác lạnh lẽo của kim loại không thể xua đi ngọn lửa mâu thuẫn đang bùng cháy trong lòng nàng. Những gì Tần Mặc vừa chỉ ra, những lời hắn vừa nói, đã khoét sâu một lỗ hổng lớn vào nền tảng niềm tin mà nàng đã xây dựng suốt bao năm qua. Từ khi sinh ra, nàng đã được dạy rằng thăng tiên là mục đích tối thượng của mọi sinh linh, là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh hằng và sức mạnh vô biên. Nhưng Tần Mặc lại nói rằng sự truy cầu vô độ đó đang hủy hoại chính thế giới này.

Nàng nhớ lại những lời Thiên Diệu Tôn Giả, lãnh đạo tối cao của Thanh Vân Tông, đã từng tuyên bố về sự vĩ đại của con đường thăng tiên, về trách nhiệm của tu sĩ trong việc "khai linh" vạn vật để chúng có cơ hội vươn lên. Nàng cũng nhớ lại những điển tịch cổ xưa, ghi chép về những vị tiên nhân đã thoát tục, đạt đến cảnh giới siêu phàm. Tất cả những điều đó giờ đây lại va chạm với hình ảnh những thân cây khô héo, với cảm giác linh khí suy kiệt mà nàng vừa trải nghiệm.

"Những gì ngươi nói..." Tô Lam khẽ cất tiếng, giọng nàng nhỏ đến mức gần như là tiếng thì thầm, lạc đi trong tiếng gió. "Nó đi ngược lại tất cả những gì ta được dạy. Những lời giáo huấn của sư phụ, của tông môn, của cả thế giới tu luyện... đều hướng đến mục tiêu thăng tiên." Nàng quay đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp đến cực điểm. "Nhưng những gì ta đã thấy... những gì ta đã cảm nhận được từ ngươi, từ khối quặng, từ vùng đất kia..." Nàng dừng lại, dường như không biết phải diễn tả cảm xúc hỗn độn của mình như thế nào. Nàng không thể phủ nhận những bằng chứng sống động đó, nhưng cũng không thể ngay lập tức từ bỏ toàn bộ niềm tin đã gắn bó với nàng cả đời.

Tần Mặc không ép buộc nàng. Hắn chỉ im lặng đứng bên cạnh, để nàng tự mình đấu tranh với những suy nghĩ của mình. Hắn biết, quá trình này cần thời gian, cần sự thấu hiểu từ chính nội tâm nàng. Hắn chỉ nhẹ nhàng đáp lời, giọng nói bình thản nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó tả: "Chân lý đôi khi không nằm trong sách vở, mà nằm trong tiếng lòng của vạn vật. Nằm trong sự cảm nhận của chính bản thân ngươi."

Hắc Phong ngồi ngay cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó vẫn nhìn chăm chú vào Tô Lam, như thể nó cũng đang thấu hiểu được sự giằng xé trong lòng nàng. Tiểu Lang, sau khi đã ngủ một giấc ngắn, giờ đây lại vươn vai, dụi đầu vào chân Tần Mặc, rồi ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên Tô Lam, dường như muốn chia sẻ sự ngây thơ, vô tư lự của mình. Sự hiện diện của hai linh thú, một mạnh mẽ thấu đáo, một ngây thơ thuần khiết, càng làm Tô Lam cảm thấy bối rối hơn. Chúng, theo giáo lý của nàng, cũng nên khao khát thăng tiên, nhưng chúng lại dường như hoàn toàn bằng lòng với bản chất của mình khi ở bên Tần Mặc.

Tô Lam lại quay đầu nhìn xuống thung lũng, ánh mắt xoáy sâu vào một điểm vô định. Một câu nói cổ xưa, một chân lý thất lạc mà nàng từng nghe phong thanh trong những điển tịch cũ kỹ, bỗng vang vọng trong tâm trí nàng, rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó là câu nói mà nàng đã từng coi là một lời nguyền rủa, một điều cấm kỵ, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Nàng khẽ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, như thể đang nói với chính mình: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên... thế giới sẽ không còn là thế giới..."

Tần Mặc thở dài nhẹ. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và nó đã bắt đầu nảy mầm trong lòng Tô Lam. Dù con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều chông gai và hiểu lầm, nhưng nàng đã bắt đầu nhìn nhận lại thế giới bằng một lăng kính khác. Nàng đã bắt đầu đặt câu hỏi, và đó chính là bước đầu tiên để tìm kiếm chân lý. Mối đe dọa từ sự truy đuổi của các tu sĩ vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong Linh Thú Sơn Mạch rộng lớn này, nhưng vào khoảnh khắc này, Tần Mặc không nghĩ đến nó. Hắn chỉ cảm thấy một chút nhẹ nhõm, vì đã có một người nữa bắt đầu lắng nghe tiếng lòng của vạn vật.

Tô Lam vẫn đứng đó, đôi mắt phượng nhìn xa xăm, nội tâm nàng đang trải qua một trận bão tố. Nàng không còn là Tô Lam của trước đây, một tu sĩ kiên định với giáo lý tông môn. Nàng đã là một người mang trong mình hạt giống của sự hoài nghi, của một chân lý khác. Nàng biết, từ giờ trở đi, con đường của nàng sẽ không còn đơn giản nữa. Nàng sẽ phải tự mình tìm kiếm, tự mình khám phá, để xem rốt cuộc, đâu mới là chân lý thực sự của Huyền Vực này. Nhưng ít nhất, nàng đã có một điểm khởi đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free