Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 152: Tiếng Gào Câm Lặng: Tần Mặc Giao Tiếp Với Gấu Sơn Trúc

Tà dương rải những vệt máu cam cuối cùng lên rặng núi xa, nhuộm đỏ cả một góc Thị Trấn Biên Thùy đang chìm dần vào bóng tối. Mưa đã ngớt, nhưng hơi ẩm vẫn còn vương vấn trong không khí, phảng phất mùi đất nồng và lá mục. Tiếng chó sủa vọng từ xa, lẫn với tiếng rao hàng yếu ớt của những người tiểu thương vội vã đóng cửa hàng, tạo nên một bản hòa âm xao xác của chốn biên thùy.

Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Tô Lam cùng các đệ tử Thanh Vân Tông khuất dần sau những mái nhà gỗ. Lòng hắn nặng trĩu, không phải vì sự bất lực, mà vì nỗi xót xa sâu sắc. Hắc Phong bên cạnh hắn khẽ rên rỉ, âm thanh trầm đục như tiếng thở dài của dã thú. Đôi mắt đỏ rực của nó dán chặt vào nơi con Gấu Sơn Trúc bị phong ấn vừa được khiêng đi, hàm chứa nỗi đồng cảm nguyên thủy với đồng loại bị xiềng xích. Ngọc Hồ Điệp, vẫn còn run rẩy, đậu trên vai Tần Mặc, đôi cánh ngọc bích khẽ rung, như thể vẫn đang nếm trải dư vị của nỗi sợ hãi tột cùng mà nó cảm nhận được từ linh thú tội nghiệp. Tần Mặc đưa tay khẽ vuốt ve Ngọc Hồ Điệp, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền qua, trấn an sinh linh nhỏ bé.

Hắn biết, Tô Lam đã rời đi, nhưng nhiệm vụ của nàng chưa hoàn tất. Con Gấu Sơn Trúc kia sẽ được đưa về Thanh Vân Tông, nơi nó sẽ trải qua quá trình "khai linh" và "thuần hóa" tàn khốc, để rồi bị biến thành một công cụ, một thứ không còn là chính nó. Ý nghĩ ấy như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm can Tần Mặc, bởi hắn thấu hiểu sâu sắc bi kịch của việc "thoát ly bản chất." Hắn đã chứng kiến quá nhiều, từ linh thảo nhỏ bé bị cưỡng ép héo úa, đến giờ là một linh thú mạnh mẽ bị tước đoạt ý chí.

Chợt, một âm thanh yếu ớt lọt vào tai Tần Mặc, không phải tiếng gầm gừ, cũng chẳng phải tiếng than khóc, mà là một sự rung động vi tế trong không khí, một "ý chí tồn tại" đang lay động. Hắn nhận ra đó là từ khu vực vừa rồi, nơi con Gấu Sơn Trúc bị phong ấn. Có vẻ như các đệ tử Thanh Vân Tông không mang nó đi ngay, mà tạm thời để nó ở một góc khuất hơn, có lẽ để tiện canh giữ hoặc chờ đợi thêm chỉ thị từ Tô Lam.

Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắn không thể để mặc một sinh linh khác chìm trong nỗi đau mà không cố gắng. Tuy hắn không thể giải cứu nó một cách đường hoàng, nhưng ít nhất, hắn có thể lắng nghe. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quay gót, hướng bước chân về phía âm thanh yếu ớt kia. Hắc Phong nhận ra ý định của chủ nhân, nó không gầm gừ nữa, chỉ trầm mặc theo sau, đôi mắt đỏ rực vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ. Ngọc Hồ Điệp cũng im lìm trên vai Tần Mặc, như một linh hồn nhỏ bé đang đồng hành trong một cuộc hành trình đầy bi thương.

Thị trấn dần chìm vào màn đêm, những ánh đèn lồng dầu leo lét bắt đầu được thắp lên, soi rọi những con hẻm nhỏ hẹp, lầy lội sau cơn mưa. Mùi da thú, khói bếp, và cả mùi mồ hôi của những người lao động nặng nhọc hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của vùng biên cương. Tần Mặc men theo một con đường đất nhỏ, dẫn đến một khoảnh đất trống ở rìa thị trấn, nơi có một vài lều bạt dã chiến được dựng lên, có lẽ là nơi các tu sĩ Thanh Vân Tông tạm nghỉ ngơi.

Từ xa, hắn đã thấy con Gấu Sơn Trúc. Nó bị trói chặt bởi những sợi xích sắt dày cộp, khắc đầy phù văn trấn áp, và một trận pháp giản dị nhưng hiệu quả đang giam cầm nó. Linh thú khổng lồ giờ đây chỉ còn là một khối thịt lông xù, mắt to tròn đầy vẻ hoảng loạn. Những vết thương mới do phản kháng còn rỉ máu, thấm vào bộ lông dày, tạo nên những mảng màu đỏ sẫm. Nó nằm yên, chỉ thỉnh thoảng khẽ cựa quậy, mỗi lần như vậy, tiếng xích sắt lại va vào nhau chan chát, khô khốc và đầy thê lương. Một vài đệ tử Thanh Vân Tông đang ngồi gần đó, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự nghiêm cẩn, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn con linh thú đầy cảnh giác.

Tần Mặc dừng lại ở một khoảng cách vừa đủ, nấp sau một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá rậm rạp che phủ bóng hắn. Hắn không muốn gây thêm sự chú ý, chỉ muốn lắng nghe. Ánh mắt hắn dán chặt vào Gấu Sơn Trúc, xuyên qua vẻ ngoài hung dữ, hoang dã mà nó cố gắng thể hiện, để chạm đến tận sâu thẳm "ý chí tồn tại" của nó.

"Ngươi đang cố gắng biến nó thành thứ không phải nó, Tô cô nương," Tần Mặc thầm nhủ, ánh mắt đượm buồn. "Cũng giống như linh thảo kia, bị ép buộc đến héo úa... Bi kịch này, liệu có bao giờ kết thúc?"

Hắn nghe thấy tiếng đối thoại từ phía những đệ tử Thanh Vân Tông:

"Sư tỷ, nó vẫn còn phản kháng mãnh liệt. Có cần tăng thêm pháp lực trấn áp không?" Một đệ tử trẻ tuổi hỏi, giọng có vẻ lo lắng.

Tô Lam, người vừa quay lại sau khi sắp xếp công việc, đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm vào Gấu Sơn Trúc. Nàng vẫn mặc bộ y phục xanh lam tinh xảo, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, nhưng gương mặt thanh tú giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi và một chút bối rối. Ánh mắt nàng dao động khi nhìn con linh thú, không còn sự kiên định tuyệt đối như trước.

"Không cần," nàng đáp, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nhưng thiếu đi sự dứt khoát quen thuộc. "Để nó kiệt sức. Càng phản kháng, càng mau khuất phục." Lời nói của nàng vẫn mang tính mệnh lệnh, vẫn theo giáo điều tông môn, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được một sự mâu thuẫn nhỏ ẩn sâu bên trong. Giọng nàng có chút trầm hơn, như đang tự thuyết phục chính mình.

Tần Mặc khẽ thở dài. Hắn biết, Tô Lam vẫn đang đấu tranh. Nhưng nỗi đau của Gấu Sơn Trúc không thể chờ đợi. Hắn nhắm mắt lại, tập trung năng lực của mình, cố gắng kết nối với "ý chí tồn tại" của linh thú.

---

Không khí xung quanh Tần Mặc chợt trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, như thể mọi âm thanh từ thế giới bên ngoài đều bị hút vào một hư không vô hình. Hắn cảm thấy một dòng chảy năng lượng vô hình tuôn vào tâm trí, mang theo những hình ảnh, cảm xúc hỗn loạn, đau đớn đến tột cùng. Đó là tiếng gào câm lặng từ sâu thẳm linh hồn Gấu Sơn Trúc.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn giờ đây không còn chỉ nhìn thấy một con gấu to lớn bị xiềng xích, mà là một sinh linh tràn đầy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Hắn thấy một khu rừng rậm rạp, xanh tươi, nơi Gấu Sơn Trúc từng tự do dạo bước, tìm kiếm những quả mọng ngọt ngào và ngủ vùi dưới bóng cây cổ thụ. Hắn cảm nhận được niềm vui giản dị khi nó vờn với những con thú nhỏ hơn, sự bình yên khi nó ngửi mùi đất ẩm sau mưa, và bản năng mạnh mẽ khi nó bảo vệ lãnh thổ của mình.

Rồi những hình ảnh ấy bị xé nát bởi sự xuất hiện của những con người với pháp khí lấp lánh, những trận pháp rực rỡ và những tiếng kiếm khí sắc lạnh. Gấu Sơn Trúc không hiểu. Nó chỉ cảm nhận được sự xâm phạm, sự đe dọa đến bản chất tự do của nó. Nó chiến đấu, bằng tất cả sức mạnh nguyên thủy của mình, không phải vì tham vọng hay thù hận, mà chỉ vì muốn bảo vệ quyền được là chính nó, quyền được sống theo bản năng tự nhiên của một linh thú Sơn Trúc.

Nhưng sức mạnh của nó là hữu hạn. Những sợi xích lạnh lẽo xiết chặt lấy thân thể, những phù văn trấn áp hút cạn linh lực, và những lời nói hùng hồn về "tiến hóa," về "thăng tiên" cứ văng vẳng trong tâm trí nó, như những âm thanh vô nghĩa và đáng sợ. Nó không muốn "tiến hóa," nó không muốn "thăng tiên" theo cách đó. Nó chỉ muốn trở về khu rừng của mình, nơi có những thân cây trúc quen thuộc, nơi có dòng suối mát lành, nơi nó có thể tự do gầm gừ, tự do ngủ vùi, tự do là một con Gấu Sơn Trúc.

Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng Tần Mặc, không phải nỗi sợ của hắn, mà là nỗi sợ hãi mà hắn đang cảm nhận từ Gấu Sơn Trúc. Nó sợ hãi việc bị biến đổi, bị ép buộc trở thành một thứ xa lạ, mất đi ký ức về khu rừng, mất đi bản năng của một loài gấu. Nó không muốn linh lực cường đại, không muốn trường sinh, nó chỉ muốn sự bình yên của bản chất. Đây không phải là sự phản kháng của một kẻ ngoan cố, mà là tiếng gào câm lặng của một linh hồn bị tổn thương, một "ý chí tồn tại" đang tuyệt vọng bấu víu vào những gì còn sót lại của bản thân.

"Ta nghe thấy tiếng gào câm lặng của ngươi..." Tần Mặc thầm nhủ, giọng hắn nghẹn lại trong cổ họng. "Một sự phản kháng không thể dập tắt, dù thân thể ngươi đã bị trói buộc..."

Từ chỗ nấp, Tần Mặc bước ra, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một sự kiên định đến lạ thường. Hắc Phong theo sát, đôi mắt đỏ rực dán chặt vào những đệ tử Thanh Vân Tông đang canh gác. Ngọc Hồ Điệp trên vai Tần Mặc khẽ vỗ cánh, như một lời cổ vũ im lặng.

Các đệ tử Thanh Vân Tông giật mình khi thấy một bóng người xuất hiện từ trong bóng tối. Họ lập tức đứng dậy, tay đặt lên chuôi kiếm, cảnh giác nhìn Tần Mặc.

"Ngươi là ai? Dám lẻn vào khu vực của Thanh Vân Tông!" Một đệ tử hùng hồn quát.

Tô Lam, đang đứng cách đó không xa, cũng quay lại. Nàng nhận ra Tần Mặc. Ánh mắt nàng lập tức trở nên đề phòng, xen lẫn sự khó hiểu. "Ngươi lại ở đây làm gì? Đừng có ý đồ quấy nhiễu!" Giọng nàng vẫn giữ vẻ uy nghiêm, nhưng có chút run nhẹ, như thể sự xuất hiện của Tần Mặc luôn khiến nàng mất đi sự tự chủ.

Tần Mặc không đáp lại lời của đệ tử kia. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Gấu Sơn Trúc, rồi từ từ chuyển sang Tô Lam. Hắn đưa tay ra, không phải để chạm vào linh thú, mà như một cử chỉ xoa dịu vô hình.

"Nó không muốn..." Giọng Tần Mặc trầm ấm, nhưng vang vọng một cách lạ lùng trong không gian. "Nó không muốn trở thành thứ mà các ngươi muốn. Nó chỉ muốn là chính nó." Hắn nói, mỗi từ như một nhát dao khứa vào giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí Tô Lam.

Tô Lam siết chặt tay, ngón tay đặt trên chuôi thanh kiếm cổ bên hông. Vẻ mặt nàng cứng lại, như một bức tường phòng thủ đang cố gắng chống đỡ. "Ngươi biết gì mà nói?" Nàng nghiến răng, cố gắng giữ vững niềm tin của mình. "Đây là con đường tiến hóa của nó! Là phúc phận mà Thanh Vân Tông ban cho! Ngươi đang cố tình xuyên tạc!"

"Phúc phận?" Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt xót xa vẫn không rời khỏi Gấu Sơn Trúc. "Ngươi có thấy ánh mắt sợ hãi của nó không? Ngươi có nghe thấy tiếng gào câm lặng của nó không? Nó khao khát tự do, khao khát được trở về với khu rừng của mình, chứ không phải bị nhốt trong lồng giam của 'tiến hóa' mà các ngươi vẽ ra."

Càng nghe Tần Mặc nói, Tô Lam càng cảm thấy một sự hỗn loạn dâng trào trong lòng. Những lời nói của hắn như một lưỡi rìu sắc bén, chặt đứt những sợi dây liên kết giữa nàng và niềm tin tuyệt đối vào tông môn. Nàng nhớ lại lời hắn nói ở Hoàng Thành Thiên Long, nhớ lại ánh mắt thấu hiểu của hắn khi hắn nhìn Ngọc Hồ Điệp, và giờ đây là Gấu Sơn Trúc. Nàng nhìn ánh mắt hoảng loạn của Gấu Sơn Trúc, rồi lại nhìn ánh mắt sâu thẳm đầy đồng cảm của Tần Mặc.

Chợt, một điều kỳ lạ xảy ra. Gấu Sơn Trúc, nãy giờ vẫn gầm gừ yếu ớt, đột nhiên ngừng bặt. Đôi mắt to tròn của nó, vốn tràn ngập nỗi sợ hãi, giờ đây nhìn thẳng vào Tần Mặc, như thể nó thực sự cảm nhận được sự thấu hiểu từ hắn. Một tia hy vọng mong manh, hay chỉ là sự chấp nhận số phận, thoáng qua trong đáy mắt nó.

Tô Lam chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim nàng thắt lại. Một linh thú hung dữ, phản kháng mãnh liệt, lại trở nên tĩnh lặng trước một người phàm nhân không linh lực, chỉ bằng vài lời nói và ánh mắt thấu cảm. Niềm tin của nàng lung lay dữ dội. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả lan tỏa khắp cơ thể, không phải vì khí hậu đêm về, mà vì sự đổ vỡ trong tâm hồn.

"Ngươi... ngươi đang làm gì vậy?" Tô Lam lắp bắp, kiếm đã rút ra một chút khỏi vỏ, nhưng không phải vì muốn tấn công Tần Mặc, mà như một phản xạ tự vệ, một hành động vô thức để bảo vệ cái vỏ bọc niềm tin đang sụp đổ.

Tần Mặc không đáp. Hắn chỉ đứng đó, nhìn nàng, nhìn Gấu Sơn Trúc, như một bức tượng trầm mặc. Ánh mắt hắn không hề có sự trách móc hay phán xét, chỉ có nỗi xót xa và một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn biết, lời nói của hắn đã chạm đến Tô Lam, đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào mảnh đất tâm hồn nàng. Việc nó có nảy mầm hay không, còn tùy thuộc vào chính nàng.

---

Hoàng hôn đã buông hẳn, màn đêm bao trùm Thị Trấn Biên Thùy. Ánh chiều tà đỏ rực chỉ còn là một vệt cam mỏng manh ở đường chân trời, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh và vầng trăng khuyết ẩn hiện sau rặng núi. Không khí trở nên thoáng đãng hơn, mùi khói bếp và đất ẩm nồng hơn, mang theo sự tĩnh mịch của một buổi tối ở vùng biên cương. Tiếng chim kêu thưa thớt dần, như cũng chìm vào giấc ngủ.

Tần Mặc không nói thêm lời nào. Hắn biết, mọi lời lẽ lúc này đều trở nên thừa thãi. Hắn quay lưng đi, không vội vã, nhưng bước chân mang theo một sự dứt khoát lạ thường. Ánh mắt hắn không còn vẻ xót xa u buồn như ban đầu, mà thay vào đó là một sự kiên định sâu sắc, một quyết tâm không gì có thể lay chuyển. Hắn đã nói những gì cần nói, đã gieo những hạt giống cần gieo. Giờ đây, con đường của hắn lại tiếp tục.

Hắc Phong khẽ rên rỉ một tiếng trầm đục, như một lời chào tạm biệt đầy thương cảm gửi đến Gấu Sơn Trúc, rồi lặng lẽ theo sau Tần Mặc. Ngọc Hồ Điệp vẫn đậu trên vai hắn, im lìm như một viên ngọc bích nhỏ, nhưng đôi cánh của nó không còn rung rẩy nữa, như thể nó cũng đã tìm thấy sự bình yên trong quyết tâm của chủ nhân. Ba bóng dáng, một người, một sói, một bướm, dần khuất vào màn đêm, men theo con đường đất dẫn ra khỏi Thị Trấn Biên Thùy, hướng về phía đông, nơi Làng Mộc Thạch ẩn mình giữa những cánh rừng già.

Tô Lam vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng đá giữa màn đêm. Nàng nhìn theo bóng Tần Mặc khuất dần, rồi lại nhìn xuống Gấu Sơn Trúc đang dần kiệt sức. Linh thú giờ đây nằm im lìm, không còn gầm gừ, nhưng ánh mắt nó vẫn ám ảnh nàng, ánh mắt của một sinh linh bị tước đoạt ý chí, bị ép buộc "thoát ly bản chất." Lời nói của Tần Mặc – "Nó không muốn... nó chỉ muốn là chính nó" – cứ vang vọng trong tâm trí nàng, như một hồi chuông cảnh tỉnh.

Nàng siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Chiếc kiếm cổ bên hông nàng, vốn là niềm tự hào của một tu sĩ Thanh Vân Tông, giờ đây dường như nặng trĩu. "Tiến hóa... hay ép buộc?" Nàng thì thầm, giọng nói lạc lõng giữa không gian rộng lớn, như một câu hỏi không lời đáp. Niềm tin sắt đá mà nàng đã xây dựng bấy lâu nay, niềm tin vào con đường "thăng tiên" mà tông môn đã dạy dỗ, đang bị lung lay dữ dội. Những hạt mầm hoài nghi mà Tần Mặc gieo, dù còn yếu ớt, nhưng đã bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn nàng, gặm nhấm sự kiên định của nàng từng chút một.

Nàng hạ kiếm xuống, tiếng kim loại va vào vỏ kiếm tạo ra một âm thanh khô khốc, xé tan sự tĩnh mịch. Ánh mắt nàng nhìn Gấu Sơn Trúc, không còn sự kiên nghị lạnh lùng, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc, một nỗi bối rối không thể che giấu. Nàng nhận ra rằng, dù đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng nàng không hề cảm thấy chút vui mừng hay thỏa mãn nào, chỉ có sự trống rỗng và một câu hỏi lớn lao về ý nghĩa thực sự của con đường tu luyện.

Xa xa, Tần Mặc vẫn bước đi. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều bi kịch của "thoát ly bản chất" đang chờ đợi hắn. Nhưng hắn sẽ không bao giờ từ bỏ. Mỗi sinh linh đều có quyền được là chính nó. Con đường của hắn, dù cô độc, dù phải đối đầu với cả thiên hạ, cũng sẽ kiên định bảo vệ quyền đó. Hắn sẽ tiếp tục lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, tiếp tục tìm kiếm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không bao giờ là mục tiêu duy nhất, là sự ép buộc tước đoạt bản chất của vạn vật.

Bóng đêm sâu thẳm nuốt trọn ba hình bóng, nhưng sự kiên định của Tần Mặc, cùng với hạt giống hoài nghi đã nảy mầm trong lòng Tô Lam, sẽ là những đốm lửa nhỏ, báo hiệu cho một sự thay đổi lớn lao đang dần đến với Huyền Vực.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free