Vạn vật không lên tiên - Chương 151: Biên Thùy Gặp Gỡ: Phương Pháp Tàn Khốc Của Thanh Vân
Mặt trời đã ngả về tây, nhưng những tia nắng cuối cùng vẫn không đủ để xua đi sự u ám trong lòng Tần Mặc khi hắn rời khỏi khu rừng nhỏ. Nỗi xót xa cho Linh Thảo Bi Kịch vẫn còn vương vấn, như một vết sẹo khó lành trong tâm hồn hắn. Hắc Phong bước đi trầm ổn bên cạnh, đôi mắt đỏ rực thỉnh thoảng lại liếc nhìn chủ nhân, như muốn sẻ chia gánh nặng. Ngọc Hồ Điệp, sau sự kiện kinh hoàng ấy, càng nép mình vào vạt áo Tần Mặc, đôi cánh ngọc bích lấp lánh nhưng mang theo vẻ run rẩy, mong manh.
Hành trình trên Đường Cổ Đạo Thương Gia tiếp tục, nhưng không khí xung quanh Tần Mặc dường như đã thay đổi. Sự trầm tĩnh của hắn giờ đây pha lẫn một nỗi ưu tư sâu sắc, một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn đã thấu hiểu rõ hơn về cái giá của sự "thăng tiến" mà thế giới này theo đuổi – sự hủy hoại bản chất, nỗi đau tột cùng, và sự mất mát của chính sự sống. Mỗi bước chân của hắn giờ đây đều mang theo một lời hứa thầm lặng, một quyết tâm sắt đá: bảo vệ bản chất vạn vật, dù phải đối đầu với cả thế giới.
Sau vài ngày đêm băng rừng lội suối, vượt qua những con đường mòn phủ đầy lá mục và đá dăm, cuối cùng, một hình ảnh khác hẳn với Hoàng Thành Thiên Long phồn hoa hay những khu rừng tĩnh mịch hiện ra trước mắt Tần Mặc. Đó là Thị Trấn Biên Thùy, một điểm dừng chân cuối cùng trước khi tiến sâu vào vùng núi non hiểm trở của Linh Thú Sơn Mạch.
Từ xa, thị trấn hiện lên như một đốm màu xám nâu giữa nền xanh thẫm của cây cối và màu đá sẫm. Các ngôi nhà được dựng từ gỗ và đá thô sơ, mái nhà thấp lè tè phủ rêu phong, san sát nhau, tạo thành một cụm kiến trúc vững chãi nhưng có phần hoang dã. Những bức tường rào bằng gỗ sồi kiên cố, tuy không quá cao lớn, nhưng đủ để ngăn cách thị trấn với những mối hiểm nguy rình rập từ bên ngoài. Khác với sự tráng lệ của Hoàng Thành, nơi đây mang một vẻ đẹp mộc mạc, gai góc, phản ánh cuộc sống khắc nghiệt của những cư dân nơi biên ải.
Càng đến gần, những âm thanh của cuộc sống thường nhật càng trở nên rõ nét. Tiếng chó sủa vang dội từ những căn nhà gỗ, tiếng người nói chuyện ồn ào pha lẫn tiếng rao hàng của những thương nhân mang vác nặng nề. Thỉnh thoảng, tiếng súng săn vang lên khô khốc từ phía rừng sâu, báo hiệu một cuộc săn bắt thành công, hoặc thất bại. Không khí ở đây đặc quánh mùi gỗ ẩm, da thú khô, và khói bếp cay nồng, hòa quyện với một chút mùi mồ hôi chua chát của những con người cần lao. Cả thị trấn toát lên một vẻ bán hoang dã, mộc mạc nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm và căng thẳng thường trực. Nơi đây không có sự thanh tịnh của Vô Tính Thành, cũng chẳng có vẻ kiêu sa của Hoàng Thành, chỉ có sự sống động đầy tranh giành và mưu sinh.
Tần Mặc dừng lại ở một góc khuất, dưới bóng một cây cổ thụ khổng lồ có tán lá rậm rạp. Trời đã sáng muộn, những đám mây xám xịt giăng kín bầu trời, khiến ánh sáng ban ngày trở nên yếu ớt, tạo nên một không khí mát mẻ, ẩm ướt. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. "Ý chí tồn tại" của vạn vật nơi đây dội vào tâm trí hắn như một dòng thác hỗn độn. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của những người phàm nhân đang gồng mình mưu sinh, sự cảnh giác của những con chó giữ nhà, sự lo lắng của những linh thú bị săn đuổi, và cả sự kiêu căng, ngạo nghễ của những tu sĩ vãng lai ghé qua.
"Nơi đây, ý chí của con người và linh vật lẫn lộn, căng thẳng hơn nhiều," Tần Mặc thầm nghĩ, cảm nhận sự phức tạp trong từng luồng ý chí đan xen. Nó không đơn thuần là nỗi sợ hãi hay ham muốn mà hắn từng bắt gặp, mà là một bức tranh đa sắc, nơi sự sống và cái chết luôn cận kề, nơi khát vọng và tuyệt vọng song hành.
Ngọc Hồ Điệp, vẫn nép vào lòng bàn tay Tần Mặc, khẽ cựa quậy, đôi cánh ngọc bích rung rinh nhẹ. Sự sợ hãi của nó trước môi trường mới mẻ, đầy rẫy những ý chí mạnh mẽ và hung hãn, được truyền thẳng đến Tần Mặc. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve lưng nó, cảm nhận sự run rẩy từ cơ thể nhỏ bé. "Đừng sợ, có ta đây," hắn thầm thì, giọng nói trầm ấm như muốn trấn an cả thế giới.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền uy dũng, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó vẫn không ngừng quét ngang dọc, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cuống họng nó, không phải là sự hung dữ, mà là một lời nhắc nhở chủ nhân về những mối hiểm nguy tiềm ẩn. Hắc Phong đã học được cách tin tưởng Tần Mặc một cách tuyệt đối, nhưng bản năng của một linh thú cường đại vẫn khiến nó luôn trong tư thế sẵn sàng bảo vệ.
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn quét qua từng ngóc ngách của thị trấn. Hắn thấy những tu sĩ mặc y phục đủ màu sắc, từ những tông môn xa lạ đến những kẻ tu luyện tự do, đang ra vào các cửa hàng dược liệu, vũ khí. Họ mang theo một khí chất khác biệt, một sự tự tin thái quá, và một luồng linh lực mạnh mẽ khiến vạn vật xung quanh phải e dè. Hắn nhận ra, dù ở đâu, sự tham lam và khát vọng sức mạnh dường như không bao giờ thay đổi. Những gì hắn đã chứng kiến từ Hoàng Thành Thiên Long đến Đường Cổ Đạo Thương Gia, và giờ đây là Thị Trấn Biên Thùy này, chỉ càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường mình đã chọn. Con đường của sự cân bằng, của sự tôn trọng bản chất, không phải là con đường dễ dàng.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió ẩm ướt mang theo mùi hương của núi rừng và sự sống. Dù lòng còn nặng trĩu những suy tư, nhưng bước chân hắn vẫn vững vàng. Thị Trấn Biên Thùy này, có lẽ, sẽ là nơi hắn tiếp tục hành trình lắng nghe và bảo vệ, nơi hắn sẽ lại chứng kiến những bi kịch, nhưng cũng là nơi hắn sẽ gieo những hạt mầm của hy vọng. Ngọc Hồ Điệp khẽ rúc sâu hơn vào tay hắn, như tìm kiếm hơi ấm và sự an toàn. Hắn mỉm cười nhẹ, nhẹ nhàng đặt nó vào túi áo, rồi cùng Hắc Phong chậm rãi hòa vào dòng người tấp nập, hướng về phía trung tâm thị trấn, nơi những câu chuyện mới đang chờ đợi.
***
Tần Mặc và Hắc Phong đã dành gần hết buổi sáng để thăm dò Thị Trấn Biên Thùy. Hắn không tìm kiếm sự chú ý, chỉ lặng lẽ quan sát, cảm nhận những "ý chí tồn tại" đang chảy trôi trong dòng người. Hắn nhận thấy sự lo toan của những người thợ săn, sự tham vọng của các thương nhân, và đặc biệt là sự kiêu ngạo ẩn sâu trong tâm khảm của những tu sĩ ngang qua. Mỗi ý chí, dù nhỏ bé hay mạnh mẽ, đều kể một câu chuyện về cuộc đời của chúng, về những lựa chọn và những ràng buộc. Ngọc Hồ Điệp, được Tần Mặc che chở trong túi áo, thỉnh thoảng lại vỗ cánh nhẹ, đôi khi phát ra tiếng kêu yếu ớt khi cảm nhận được những luồng linh khí quá mạnh từ các tu sĩ.
Đến giữa trưa, một cảm giác bất an đột ngột xâm chiếm Tần Mặc. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí nhiễu loạn mạnh mẽ, không phải là sự hỗn tạp thông thường của thị trấn, mà là một sự giằng xé, một nỗi đau đớn tột cùng đang truyền đến từ phía rìa thị trấn, nơi Linh Thú Sơn Mạch bắt đầu. Nó giống như tiếng kêu thảm thiết của một linh hồn bị bóp nghẹt, khẩn cầu sự giải thoát.
"Hắc Phong, đi thôi," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. Hắc Phong, vốn dĩ đã cảm nhận được điều bất thường, lập tức đứng dậy, bộ lông đen tuyền khẽ dựng lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác. Cả hai nhanh chóng rời khỏi sự ồn ào của thị trấn, băng qua những con đường mòn phủ đầy đá sỏi, hướng về phía nguồn linh khí hỗn loạn.
Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ núi rừng và mùi đất ẩm. Bầu trời đã quang đãng hơn một chút, những tia nắng gay gắt xuyên qua kẽ lá, nhưng không khí vẫn nặng trĩu một nỗi lo âu. Khi họ đến rìa thị trấn, nơi những tán cây cổ thụ bắt đầu vươn mình che phủ những con đường mòn dẫn vào Linh Thú Sơn Mạch, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt Tần Mặc.
Một nhóm tu sĩ Thanh Vân Tông, với trang phục xanh lam nhạt quen thuộc, đang vây quanh một khoảng đất trống. Ở giữa, một trận pháp màu xanh lam rực rỡ đang giam giữ một linh thú nhỏ. Đó là một con Gấu Sơn Trúc, với bộ lông trắng đen đặc trưng, đôi mắt to tròn ngây thơ, nhưng giờ đây tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Nó vùng vẫy dữ dội trong trận pháp, cố gắng thoát ra, nhưng những sợi linh lực vô hình cứ siết chặt lấy nó, khiến nó không thể nhúc nhích. Tiếng gầm gừ của nó không phải là sự hung dữ, mà là tiếng kêu than đau đớn, xé lòng. Mỗi lần nó giãy giụa, linh lực trong trận pháp lại càng siết chặt hơn, khiến cơ thể nhỏ bé của nó run rẩy bần bật.
Và ở giữa nhóm tu sĩ ấy, Tần Mặc nhận ra một gương mặt quen thuộc – Tô Lam. Nàng vẫn mặc bộ trang phục tu sĩ tinh xảo, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng. Vẻ mặt nàng lạnh lùng, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên sự kiên định đến tàn nhẫn. Nàng đang chỉ huy các đệ tử khác, không chút mảy may dao động trước sự đau khổ tột cùng của linh thú. Lâm Phong, với khí chất hăng hái thường thấy, cũng ở đó, vâng lệnh sư tỷ một cách nhiệt thành.
"Trận pháp! Gia tăng áp lực! Không được để nó chạy thoát!" Giọng Tô Lam vang lên dứt khoát, thanh thoát nhưng lạnh lẽo, như một lưỡi kiếm sắc bén cứa vào không khí.
"Rõ! Sư tỷ!" Lâm Phong và các đệ tử khác đồng thanh đáp lời, lập tức thúc giục linh lực, khiến trận pháp càng thêm vững chắc, xiềng xích Gấu Sơn Trúc chặt hơn nữa.
"Grừ... ư..." Gấu Sơn Trúc phát ra một tiếng kêu thảm thiết, cơ thể nó co rúm lại, đôi mắt ngây thơ giờ đây đẫm lệ, biểu cảm đau đớn tột cùng. Nó không hiểu vì sao mình lại bị giam cầm, vì sao những kẻ này lại tàn nhẫn đến vậy. Nó chỉ muốn được tự do, được trở về với hang động ấm áp của mình, được gặm những ngọn trúc non xanh.
Tần Mặc ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp, cùng Hắc Phong và Ngọc Hồ Điệp. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của Gấu Sơn Trúc một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Không phải là khao khát thăng tiên, không phải là mong muốn tu luyện để trở nên mạnh mẽ hơn. Mà là nỗi sợ hãi tột độ, nỗi tuyệt vọng khi bị mất đi sự tự do, bị cưỡng ép phải rời xa bản chất của mình. Nó khao khát được trở về với những ngọn trúc, với khu rừng thân thuộc, được sống một cuộc đời đơn giản, đúng với bản chất của một con gấu trúc.
Tâm trí Tần Mặc bỗng hiện lên hình ảnh Linh Thảo Bi Kịch, rồi Ngọc Hồ Điệp suýt bị cưỡng ép. Lại một lần nữa, hắn chứng kiến sự tàn nhẫn của thế giới tu luyện, nơi vạn vật bị coi là công cụ, là tài nguyên để phục vụ cho khát vọng thăng tiên mù quáng của nhân loại. Nỗi đau trong lòng hắn dâng trào, pha lẫn sự tức giận và một ý chí kiên cường hơn bao giờ hết. Tô Lam, nàng vẫn không thay đổi, vẫn tin vào con đường của tông môn nàng. Nhưng liệu nàng có thực sự hiểu được cái giá của con đường ấy?
Hắc Phong khẽ rên rỉ, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ phẫn nộ. Nó cũng cảm nhận được sự đau khổ của Gấu Sơn Trúc. Ngọc Hồ Điệp trong túi áo Tần Mặc run rẩy không ngừng, như một chiếc lá mỏng manh trước cơn bão. Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve nó, trấn an cả Hắc Phong. Hắn biết, hắn không thể tiếp tục đứng nhìn. Dù đối thủ là Tô Lam, dù hắn không có sức mạnh để đối đầu trực tiếp với một tông môn lớn, nhưng hắn không thể làm ngơ trước bi kịch này. Cái giá của sự "thăng tiến" này, nó đã quá đắt.
***
Cuộc giằng co giữa Gấu Sơn Trúc và trận pháp của Thanh Vân Tông kéo dài thêm một lúc. Dù cố gắng đến mấy, linh thú nhỏ bé vẫn không thể chống lại sức mạnh áp đảo của các tu sĩ. Tiếng gầm gừ của nó dần yếu ớt, những cái giãy giụa trở nên thưa thớt hơn, cho đến khi cuối cùng, kiệt sức, nó đổ gục xuống, thở hổn hển trong trận pháp, đôi mắt ngây thơ giờ đây chỉ còn ánh lên sự trống rỗng và cam chịu.
Tô Lam tiến đến gần, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt nàng quét qua một lượt con Gấu Sơn Trúc, không một chút biểu cảm xót xa. Nàng rút ra một pháp khí hình trụ nhỏ, màu trắng ngà, trên thân khắc những phù văn phức tạp. Nàng niệm chú, linh lực từ pháp khí lập tức tuôn ra, tạo thành một luồng sáng chói mắt bao phủ lấy Gấu Sơn Trúc. Ngay lập tức, cơ thể nhỏ bé của nó hoàn toàn bất động, mọi kháng cự biến mất, như một pho tượng bị phong ấn. Linh khí xung quanh nó cũng bị hút vào trong pháp khí, khiến không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Giờ đây, Gấu Sơn Trúc chỉ còn là một vật thể vô tri, bị tước đoạt hoàn toàn ý chí và bản chất của mình.
Chiều tà đã buông xuống, những tia nắng vàng yếu ớt cố gắng xuyên qua những đám mây dày đặc, tạo thành một vầng sáng mờ ảo trên nền trời. Gió vẫn thổi mạnh, rít lên từng hồi qua những ngọn cây, mang theo hơi lạnh se sắt. Tần Mặc, chứng kiến toàn bộ quá trình, không thể kìm nén thêm nữa. Nỗi xót xa và sự phẫn nộ dâng trào trong lòng hắn. Hắn không thể để một linh thú vô tội phải chịu đựng số phận bi thảm như Linh Thảo Bi Kịch.
Hắn bước ra khỏi chỗ nấp, bóng dáng gầy gò nhưng vững chãi của hắn hiện rõ dưới ánh chiều tà. Hắc Phong theo sát phía sau, còn Ngọc Hồ Điệp vẫn nép trong túi áo, khẽ run rẩy. Tiếng bước chân của Tần Mặc, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại vang lên rõ ràng trong không khí tĩnh lặng sau khi Gấu Sơn Trúc bị phong ấn.
Tô Lam, đang cất pháp khí, giật mình quay lại. Đôi mắt phượng của nàng mở to, lộ rõ sự ngạc nhiên khi nhìn thấy Tần Mặc. Gương mặt thanh tú của nàng thoáng vẻ bối rối, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng nàng, dù không biết vì lý do gì. Nàng không ngờ lại gặp hắn ở đây, và vào thời khắc này.
Ánh mắt Tần Mặc giao với Tô Lam. Đó không phải là ánh mắt trách móc hay giận dữ, mà là một ánh mắt xót xa sâu thẳm, chất chứa một câu hỏi thầm lặng, nhưng đầy sức nặng, như muốn xuyên thấu vào tận đáy lòng nàng. Hắn không nói gì, chỉ nhìn, nhưng cái nhìn ấy còn mạnh mẽ hơn ngàn lời trách móc.
"Ngươi... Sao ngươi lại ở đây?" Tô Lam lên tiếng trước, giọng nàng mang chút ngạc nhiên, pha lẫn sự khó chịu. Nàng cố gắng che giấu sự bối rối của mình. "Đây là nhiệm vụ của tông môn ta. Ý chí của linh thú, ta cần gì phải nghe? Chúng cần được dẫn dắt để tiến hóa!"
Tần Mặc nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng. "Sức mạnh có phải là tất cả, Tô cô nương? Ngươi có nghe thấy ý chí của nó không?" Giọng hắn trầm ấm, nhưng vang vọng, như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn. Hắn chỉ vào con Gấu Sơn Trúc đang bất động. "Tiến hóa, hay là bị bẻ cong bản chất? Ngươi có thực sự biết nó muốn gì không?"
Lâm Phong, đứng cạnh Tô Lam, lập tức xen vào, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ tức giận. Y không thể chịu được khi có kẻ dám chất vấn sư tỷ của mình. "Tần Mặc, ngươi là ai mà dám chất vấn sư tỷ? Đây là phúc phận của con linh thú này, được Thanh Vân Tông thu nhận! Nó sẽ được tu luyện, được ban cho cơ hội thăng tiên, đó là vinh quang tột bậc!"
Tần Mặc chỉ khẽ thở dài, không đáp lời Lâm Phong, ánh mắt vẫn tập trung vào Tô Lam. Hắn biết, Lâm Phong chỉ là một người đệ tử trung thành, bị nhồi nhét bởi giáo điều của tông môn. Nhưng Tô Lam, nàng đã chứng kiến những điều khác biệt. Hắn hy vọng, trong sâu thẳm, nàng có thể cảm nhận được.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả. Những lời nói của hắn như những mũi kim châm vào niềm tin sắt đá mà nàng đã xây dựng bấy lâu nay. Nàng nhớ lại những lời hắn nói ở Hoàng Thành Thiên Long, nhớ lại ánh mắt của hắn khi hắn bảo vệ Ngọc Hồ Điệp. Một sự bối rối và khó chịu lạ thường lan tỏa trong tâm trí nàng. Nàng đã thành công trong nhiệm vụ, nhưng không cảm thấy chút vui mừng hay thỏa mãn nào. Thay vào đó là một sự trống rỗng, và một câu hỏi âm ỉ: "Liệu mình có thực sự đúng?"
"Ta... ta làm theo giáo lý của tông môn," Tô Lam nói, giọng nàng thấp hơn, không còn sự dứt khoát như trước. "Ngươi không hiểu đâu. Chúng ta đang ban cho chúng một cơ hội, một con đường." Nàng cố gắng tự trấn an mình, nhưng ánh mắt nàng vẫn không thể che giấu được sự dao động.
Tần Mặc không nói thêm. Hắn biết, lời nói của hắn chỉ là hạt giống, việc nó có nảy mầm hay không còn phụ thuộc vào chính Tô Lam. Hắn chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn nàng, như muốn nàng tự mình đối diện với lương tâm của mình.
Tô Lam ra hiệu cho các đệ tử mang Gấu Sơn Trúc đi. Các tu sĩ Thanh Vân Tông nhanh chóng tuân lệnh, cẩn thận nâng linh thú đã bị phong ấn lên và rời đi. Trước khi quay lưng, Tô Lam lại liếc nhìn Tần Mặc một lần nữa. Ánh mắt nàng phức tạp, mang theo sự tức giận, sự bối rối, và cả một chút hoài nghi mà nàng không muốn thừa nhận. Rồi nàng quay lưng đi, bóng dáng thanh thoát của nàng dần khuất vào phía con đường dẫn về thị trấn, cùng với các đệ tử và linh thú bị phong ấn.
Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ nhìn theo, lòng nặng trĩu. Hắc Phong khẽ rên rỉ, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra từ nó, đầy vẻ thương cảm cho Gấu Sơn Trúc. Ngọc Hồ Điệp trong vòng tay Tần Mặc vẫn run rẩy, như vẫn còn ám ảnh bởi nỗi đau của linh thú. Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve nó, trấn an nó bằng hơi ấm từ cơ thể mình. Ánh mắt hắn vẫn đượm buồn, nhưng không hề lung lay.
Sự xuất hiện của Tô Lam, và phương pháp tàn nhẫn của Thanh Vân Tông, đã một lần nữa khắc sâu vào tâm khảm Tần Mặc về sự mất cân bằng của Huyền Vực. Ngay cả những tông môn được coi là chính đạo cũng áp dụng những phương pháp cưỡng ép, tước đoạt bản chất của vạn vật chỉ để phục vụ cho khát vọng thăng tiên. Điều này càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn biết, con đường của hắn sẽ ngày càng cô độc, ngày càng khó khăn, nhưng hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.
Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời chiều tà, nơi những đám mây vẫn cuồn cuộn trôi. Hắn biết, những hạt mầm hoài nghi hắn gieo vào lòng Tô Lam, dù còn yếu ớt, nhưng đã bắt đầu nảy mầm. Và chính sự chủ động can thiệp của hắn, dù chỉ bằng lời nói, cũng là một tuyên ngôn cho con đường mà hắn đã chọn – con đường bảo vệ bản chất vạn vật, dù phải đối đầu với cả thiên hạ. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, và tìm kiếm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không bao giờ là mục tiêu duy nhất.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.