Vạn vật không lên tiên - Chương 13: Mưa Đá Hỗn Loạn: Tiếng Kêu Cứu Từ Tận Cùng Ý Chí
Đêm đã xuống hoàn toàn, bao trùm Thị Trấn Biên Thùy trong một vẻ u ám, nhưng trong lòng Tần Mặc, một ngọn lửa quyết tâm vừa mới được nhen nhóm, sáng rực hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây không phải là nơi hắn có thể dừng chân lâu. Hắn cần phải đi sâu hơn, tìm hiểu kỹ hơn, để có thể tìm ra con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, và nơi vạn vật có thể sống đúng với bản chất của chính mình.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xua đi màn sương mù dày đặc giăng mắc trên những mái nhà tranh, Tần Mặc và Hắc Phong đã rời khỏi Thị Trấn Biên Thùy. Họ không lưu lại thêm một khắc nào nữa trong cái thị trấn ồn ào và đầy rẫy khát vọng tham lam ấy. Mục tiêu của họ giờ đây là Linh Thú Sơn Mạch – một dãy núi hùng vĩ, trải dài vô tận, nơi được mệnh danh là trái tim hoang dã của Huyền Vực.
Khi dần tiến sâu vào sơn mạch, Tần Mặc cảm nhận được một sự khác biệt rõ rệt. Không còn những kiến trúc nhân tạo thô kệch, không còn những tiếng rao hàng ồn ã hay những lời nguyền rủa của thợ săn. Thay vào đó, vạn vật nơi đây hiện ra với vẻ nguyên thủy, hùng vĩ và đầy sức sống. Những vách đá sừng sững vươn mình chạm mây, ẩn chứa trong mình những hang động khổng lồ, bí ẩn. Những thác nước lớn cuồn cuộn đổ xuống từ trên cao, tạo nên bản giao hưởng của thiên nhiên. Cây cổ thụ khổng lồ, thân cành sần sùi, đã trải qua hàng ngàn năm phong sương, chúng lặng lẽ đứng đó như những chứng nhân của thời gian, mang trong mình “ý chí tồn tại” bền bỉ, an nhiên. Dưới chân, những con đường mòn lẩn khuất, uốn lượn, không phải do bàn tay con người tạo ra, mà là vết tích của bước chân linh thú qua bao đời, hoặc là dấu vết lướt qua của những thợ săn gan dạ và tu sĩ mạo hiểm.
Không khí nơi đây trong lành đến lạ, mát lạnh và ẩm ướt, mang theo mùi đất sau đêm sương, mùi cây cỏ dại xen lẫn mùi hương nồng nàn của hoa rừng. Từng hơi thở của Tần Mặc đều như được gột rửa, tâm trí hắn trở nên minh mẫn hơn. Hắc Phong dẫn đường, cái mũi thính nhạy của nó liên tục đánh hơi, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua những tán cây rậm rạp, những bụi rậm um tùm. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ nhẹ, một tiếng gầm trầm thấp, như cảnh báo về một linh thú đang ẩn mình gần đó, hoặc chỉ đơn thuần là muốn nhắc Tần Mặc về một lối đi có thể tiềm ẩn nguy hiểm.
Tần Mặc im lặng, bước chân hắn nhẹ nhàng, hòa mình vào tiết tấu của rừng núi. Hắn lắng nghe. Tiếng gầm rú của linh thú từ xa vọng lại, nghe hoang dã nhưng không hề mang sự phẫn nộ như tiếng kêu của Hỏa Hổ bị nhốt. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách qua ghềnh đá, tiếng lá cây xào xạc trong làn gió sớm. Tất cả đều là những "ý chí" thuần khiết, đơn sơ. Mỗi chiếc lá đều muốn hấp thụ ánh sáng, mỗi ngọn cỏ đều muốn vươn mình đón sương. Chúng không khao khát quyền lực, không truy cầu danh vọng, cũng không mong muốn được "thăng tiên" theo cách cưỡng ép. Chúng chỉ muốn sống, muốn tồn tại theo bản chất của mình.
"Ý chí nơi đây... thuần khiết hơn, nhưng cũng đầy rẫy sự khắc nghiệt của sinh tồn," Tần Mặc thì thầm với Hắc Phong, giọng hắn trầm lắng, như đang nói với chính mình. Hắc Phong khẽ quay đầu lại, đôi mắt rực lửa ánh lên vẻ thấu hiểu, rồi lại tiếp tục bước đi. "Mỗi chiếc lá, mỗi ngọn cỏ đều muốn vươn lên, muốn sống mãnh liệt theo cách của nó. Không bị ép buộc, không bị biến dạng."
Hắn cảm nhận được sự đối lập rõ nét giữa vùng núi này và những nơi hắn đã đi qua. Ở Thị Trấn Biên Thùy, “ý chí tồn tại” của vạn vật bị bóp méo bởi khát vọng của con người, biến chúng thành công cụ, thành món hàng. Còn nơi đây, mọi thứ vẫn giữ được vẻ nguyên sơ, bản năng. Từng tảng đá lớn, từng dòng suối nhỏ đều có một “ý chí” riêng: sự vững chãi của đá, sự chảy trôi không ngừng của nước. Chúng không tranh giành, không mưu cầu hơn những gì bản thân chúng vốn có. Đây chính là một vẻ đẹp khác của Huyền Vực, một vẻ đẹp mà những kẻ chỉ biết truy cầu thăng tiên có lẽ đã lãng quên.
Dù vậy, ẩn sâu trong sự hùng vĩ đó, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một sự cảnh giác tiềm ẩn. Đây là nơi của những linh thú hoang dã, nơi sự sống và cái chết diễn ra theo quy luật tự nhiên. Những con thú mạnh mẽ gầm gừ khẳng định lãnh thổ, những loài cây độc ẩn mình chờ con mồi. Tất cả đều là sự sống. Tất cả đều là “ý chí tồn tại”. Hắc Phong đột nhiên dừng lại, đôi tai vểnh lên, đôi mắt nheo lại nhìn vào một bụi cây rậm rạp phía trước. Một tiếng gầm gừ trầm thấp thoát ra từ cổ họng nó, cảnh báo Tần Mặc về sự hiện diện của một linh thú nào đó đang ẩn mình. Tần Mặc khẽ gật đầu, hắn biết Hắc Phong đang muốn nói: "Cẩn trọng, chủ nhân. Thế giới này không chỉ có sự bình yên."
Hắn nhắm mắt lại, năng lực đặc biệt của hắn lan tỏa. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng gầm gừ của Hắc Phong, mà còn nghe thấy "ý chí" của bụi cây kia – một ý chí kiên cường bám rễ vào đất, che giấu một sự sống đang run rẩy bên trong. Có lẽ là một con thú nhỏ đang trốn tránh kẻ săn mồi. Tần Mặc khẽ thở dài, hắn hiểu rằng, ngay cả trong vẻ đẹp nguyên thủy này, sự sinh tồn vẫn luôn là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ. Nhưng đó là một cuộc đấu tranh tự nhiên, không phải là sự cưỡng ép hay bóp méo bản chất.
Hắn mở mắt, nhìn về phía trước. Con đường mòn dần trở nên rõ ràng hơn, uốn lượn theo sườn núi. Hắn biết, mình đang đi đúng hướng. Hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới này, không chỉ qua những lời kể hay những cảnh tượng chớp nhoáng, mà phải thật sự hòa mình vào nó, lắng nghe từng "ý chí" nhỏ bé nhất, để có thể tìm ra con đường cho Vô Tính Thành, cho cả Huyền Vực. Ngọn lửa quyết tâm trong lòng Tần Mặc càng bùng cháy mạnh mẽ, sưởi ấm tâm hồn hắn giữa cái lạnh của núi rừng. Hắn không còn là thiếu niên lạc lối. Hắn đang là người tìm đường.
Khi những tia nắng đã lên cao, xuyên qua tán lá rừng dày đặc, nhuộm vàng con đường mòn, Tần Mặc và Hắc Phong đã đi được một quãng đường dài. Cảnh quan xung quanh dần thay đổi, rừng cây bớt rậm rạp hơn, nhường chỗ cho những khoảng đất trống xen kẽ với những rẫy nương bậc thang được khai phá khéo léo. Mùi hương của đất ẩm và cây cỏ giờ đây phảng phất thêm mùi khói bếp nhẹ nhàng, báo hiệu sự gần kề của một khu dân cư. Họ đã đến Thôn Làng Sơn Cước.
Thôn làng hiện ra giữa thung lũng, được bao bọc bởi những ngọn núi xanh rì. Những ngôi nhà gỗ nhỏ, mái lợp tranh, nép mình vào sườn đồi, tạo nên một bức tranh yên bình, hòa mình hoàn hảo vào thiên nhiên hùng vĩ. Không có sự xa hoa, không có những bức tường thành kiên cố hay những biểu tượng sức mạnh nào. Tất cả đều đơn sơ, mộc mạc, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp an nhiên, tự tại.
Tần Mặc cảm nhận được “ý chí” của những ngôi nhà này – chúng khao khát được che chở, được bảo vệ những con người bên trong khỏi gió sương, khỏi thú dữ. “Ý chí” của những mảnh đất canh tác – chúng muốn được nuôi dưỡng, muốn được gieo trồng để mang lại sự sống. “Ý chí” của dòng suối trong vắt chảy qua làng – muốn được ban phát nguồn nước mát lành. Tất cả đều là những “ý chí” đơn giản, thiết thực, gắn liền với cuộc sống thường nhật.
Trong làng, những người dân đang tất bật với công việc của mình. Tiếng cuốc đất, tiếng gọi nhau í ới, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống. Tần Mặc và Hắc Phong tiến vào làng, thu hút sự chú ý của vài người dân. Họ nhìn hắn với ánh mắt tò mò, nhưng không hề có sự cảnh giác hay sợ hãi như những thợ săn ở Thị Trấn Biên Thùy. Tần Mặc không có vẻ gì là tu sĩ hay kẻ săn linh thú, bộ trang phục vải thô của hắn khiến hắn trông giống một lữ khách bình thường.
"Này, chàng trai trẻ đi đâu mà lạc vào đây?" một người đàn ông trung niên, dáng người chất phác, da rám nắng vì nắng gió, đang ngồi đẽo gỗ trước hiên nhà, cất tiếng hỏi. Ông ta không hề có vẻ ngạc nhiên hay nghi ngờ, chỉ đơn thuần là tò mò về một người lạ.
Tần Mặc khẽ cúi đầu chào. "Chào tiền bối. Vãn bối đi ngang qua, muốn hỏi thăm một chút về đường đi và tình hình gần đây."
Người đàn ông đặt con dao xuống, mỉm cười hiền lành. "Đường đi thì cứ men theo con suối này là sẽ ra khỏi sơn mạch. Còn tình hình ư... Cũng chẳng có gì đặc biệt đâu, ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt." Giọng ông ta chất phác, mang theo sự hài lòng với cuộc sống đơn giản.
Nhưng ngay lập tức, một người phụ nữ lớn tuổi hơn, đang phơi quần áo bên cạnh, lại thở dài. "Chàng trai này nói đúng đó. Mấy tháng nay trời đất lạ lắm, mưa bão thất thường, không như mọi khi. Cây cối cũng không còn tươi tốt như trước. Nhiều đêm gió rít mạnh như muốn thổi bay cả mái nhà. Cầu mong mọi sự bình an."
Tần Mặc quay sang nhìn bà lão, đôi mắt hắn ánh lên vẻ tập trung. "Thật sao? Có điều gì khác thường nữa không, thưa bà?" Hắn cảm nhận được "ý chí" lo lắng từ lời nói của bà lão, một nỗi bất an không thể gọi tên rõ ràng.
Bà lão nhăn trán, cố gắng nhớ lại. "À, thì... mấy bữa trước, có một trận sương muối lạ lắm. Giữa mùa hè mà sương đóng trắng xóa cả ngọn cây, làm hỏng hết mấy vạt rau. Rồi chim chóc cũng ít hót hơn, nhiều loài linh thú nhỏ cũng không thấy bóng dáng đâu nữa." Bà lắc đầu, "Người già rồi, chỉ biết cầu Trời khấn Phật cho yên ổn thôi."
Người đàn ông trung niên xua tay. "Bà đừng nói mấy chuyện xui xẻo đó nữa. Chắc tại tuổi già nên hay lo xa. Rừng núi thì lúc nào chẳng có chuyện lạ. Chàng trai đi đường xa, có muốn uống chén trà không?"
Tần Mặc khẽ từ chối, nhưng trong lòng hắn, lời nói của bà lão đã gieo thêm một hạt mầm lo lắng. "Ý chí" của những người dân nơi đây tuy đơn giản, nhưng lại phản ánh một sự bất ổn đang lan rộng. Những hiện tượng thời tiết bất thường không chỉ ảnh hưởng đến những vùng đất xa xôi, mà đã len lỏi đến cả những thôn làng bình dị nhất. Đây không phải là sự thay đổi tự nhiên của mùa màng. Đây là những dấu hiệu của sự mất cân bằng mà Vân Du Khách đã từng nhắc đến, những lời cảnh báo mà Tần Mặc đã cảm nhận được từ cánh chim di cư.
Bầu trời, vốn đang trong xanh, bỗng nhiên u ám dần. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, che khuất ánh mặt trời. Gió bắt đầu thổi mạnh, lùa qua những ngọn cây, tạo nên tiếng xào xạc ngày càng lớn. Những người dân trong làng cũng nhận ra sự thay đổi này. Họ hối hả thu dọn đ��� đạc, dắt con cái vào nhà, nét mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng sấm ầm ì từ xa vọng lại, báo hiệu một cơn bão sắp đến. Tần Mặc nhìn Hắc Phong, đôi mắt hắn trầm tư. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi tai nó vểnh lên, như đang lắng nghe thứ gì đó mà chỉ có nó mới cảm nhận được. Sự bất an trong không khí ngày càng rõ rệt, không còn là những lời than thở vu vơ, mà là một mối đe dọa hữu hình sắp ập đến.
"Chúng ta phải tìm chỗ trú ẩn," Tần Mặc nói với Hắc Phong. Hắn cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của không khí, và "ý chí" của gió đang trở nên cuồng loạn. Đây không phải là một cơn bão bình thường.
Họ nhanh chóng rời khỏi Thôn Làng Sơn Cước, men theo con đường mòn dẫn lên vùng núi cao hơn. Tần Mặc hy vọng có thể tìm được một hang động để trú ẩn trước khi cơn bão thực sự ập đến. Càng lên cao, gió càng rít mạnh, quất vào người Tần Mặc và Hắc Phong như những ngọn roi vô hình. Nhiệt độ giảm đột ngột, khiến không khí trở nên lạnh buốt. Những đám mây đen kịt giờ đây đã bao trùm hoàn toàn bầu trời, biến cảnh vật xung quanh trở nên u ám như đêm.
Hắc Phong lao đi phía trước, đôi chân mạnh mẽ của nó bám chắc vào từng gồ đá. Nó không ngừng đánh hơi, tìm kiếm một nơi an toàn. Tần Mặc đi theo sát nó, đôi mắt hắn cảnh giác quét qua xung quanh, cố gắng nhận ra bất kỳ dấu hiệu nào của một hang động.
Đột nhiên, một tiếng "ầm!" vang vọng, chấn động cả sơn mạch. Không phải là tiếng sấm, mà là tiếng của một vật thể lớn vừa va chạm mạnh vào mặt đất ở đâu đó phía xa. Sau đó, một tiếng rít kinh hoàng xé toạc không trung, như tiếng của hàng vạn mũi tên sắc nhọn cùng lúc lao xuống.
"Hắc Phong, cẩn thận!" Tần Mặc hét lớn, nhưng lời hắn vừa thốt ra đã bị nuốt chửng bởi tiếng gió gào rú.
Và rồi, nó đến.
Không phải là mưa, cũng không phải là tuyết. Đó là mưa đá. Những viên đá lạnh lẽo, sắc nhọn, có viên lớn bằng đầu ngón tay cái, có viên to bằng quả trứng chim, trút xuống như vũ bão. Chúng đập vào cây cối tạo nên tiếng "crack" khô khốc, va vào vách đá tạo nên tiếng "bang" chói tai, và rơi xuống mặt đất tạo nên những tiếng lộp bộp liên hồi, ngày càng dày đặc. Tần Mặc vội vàng đưa tay che đầu, nhưng những viên đá vẫn đập vào vai, vào lưng hắn, gây ra những cơn đau nhói.
Hắc Phong phản ứng cực nhanh. Nó gầm lên một tiếng dữ dội, không phải tiếng gầm cảnh báo, mà là tiếng gầm của sự giận dữ và bất lực. Nó dùng thân hình đồ sộ của mình, cúi thấp xuống, che chắn cho Tần Mặc. Bộ lông đen tuyền của nó cứng cáp như thép, nhưng Tần Mặc vẫn cảm nhận được sự chấn động khi những viên đá lớn liên tục đập vào lưng nó. Hắc Phong là linh thú, sức chịu đựng của nó phi thường, nhưng ngay cả nó cũng phải khẽ rên lên vì những đòn va chạm liên tiếp.
Tần Mặc ngã khuỵu xuống dưới sự che chắn của Hắc Phong, cố gắng bám chặt vào lớp lông dày của nó. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ năng lực của mình để lắng nghe. Hắn muốn nghe "ý chí" của những viên đá này. Liệu chúng chỉ là sự giận dữ thuần túy của thiên nhiên, hay còn điều gì khác?
Và rồi, một cảm giác kinh hoàng ập đến, khiến toàn thân Tần Mặc run rẩy. Trong tâm trí hắn, tiếng kêu gào của hàng ngàn, hàng vạn "ý chí" hỗn loạn vang vọng. Những viên đá này không hề mang "ý chí" thuần túy của băng giá, không phải là sự kết tinh tự nhiên của nước. Thay vào đó, chúng là hiện thân của một sự hỗn loạn khôn cùng, một nỗi giận dữ khó hiểu, một sự căm phẫn tột cùng, và hơn cả, là một áp lực nặng nề đến từ một nguồn năng lượng vô cùng mạnh mẽ, đang lan tỏa từ rất xa.
"Không... đây không phải là mưa đá tự nhiên!" Tần Mặc thốt lên trong lòng, giọng hắn run rẩy vì kinh hãi. "Ý chí này... đầy sự hỗn loạn, oán hận, và một sức mạnh cưỡng bức từ xa! Giống như... chúng bị cưỡng ép phải ngưng kết, bị đẩy đi, mang theo một nỗi phẫn uất tột cùng!"
Hắn cảm nhận được "ý chí" của từng viên đá nhỏ bé. Chúng không muốn rơi xuống, không muốn va đập, không muốn gây tổn thương. Chúng chỉ muốn được là nước, được bay lượn trên cao, được luân chuyển theo quy luật tự nhiên. Nhưng có một lực lượng vô hình nào đó đã bóp méo "ý chí" của chúng, biến chúng thành những mũi tên sắc nhọn, gieo rắc sự hủy diệt. Đó là một sự cưỡng ép, một sự chà đạp lên "vật tính" của chúng.
Áp lực tinh thần đè nặng lên Tần Mặc. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, như thể hàng ngàn tiếng kêu gào thảm thiết đang cùng lúc xé toạc màng nhĩ hắn. Đây không phải là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần. Đây là một "tiếng kêu cứu" khổng lồ từ chính vạn vật, một lời cảnh báo bằng sự hỗn loạn, bằng sự hủy diệt, về một điều gì đó kinh hoàng đang diễn ra ở đâu đó trong Huyền Vực. Một thứ gì đó đang bóp méo quy luật tự nhiên, cưỡng ép "ý chí tồn tại" của vạn vật, đẩy chúng vào một trạng thái hỗn loạn không thể vãn hồi.
Hắc Phong gầm gừ liên hồi, không ngừng nhích mình để che chắn kỹ hơn cho Tần Mặc. Bộ lông đen của nó dính đầy những mảnh đá vụn, một vài vết xước đã hiện ra trên da thịt nó. Nhưng nó không lùi bước, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào màn mưa đá như muốn xuyên thủng nó, như muốn tìm ra nguồn gốc của sự hỗn loạn này. Nó cũng cảm nhận được. Nó cũng hiểu được. Nỗi đau đớn không chỉ đến từ thể xác, mà còn từ sự bất công đang đè nặng lên "ý chí" của vạn vật. Tần Mặc ôm chặt lấy Hắc Phong, trái tim hắn đập liên hồi, không phải vì sợ hãi trận mưa đá, mà vì sự kinh hoàng trước những gì hắn vừa cảm nhận được. Một thế lực vô hình, mạnh mẽ đến mức có thể cưỡng ép cả "ý chí" của thiên nhiên, đang lan tỏa sự hủy diệt.
Trận mưa đá kéo dài khoảng một khắc, nhưng đối với Tần Mặc, nó tựa như cả một đời. Khi tiếng va đập dần thưa thớt, rồi tắt hẳn, Tần Mặc ngẩng đầu lên. Bầu trời vẫn còn u ám, nhưng những đám mây đen đã bắt đầu tan ra, để lộ một vầng trăng khuyết mờ ảo phía xa. Không khí lạnh lẽo đến thấu xương, những viên đá vỡ vụn nằm la liệt trên mặt đất, lấp lánh dưới ánh trăng mờ.
Hắc Phong khẽ lắc mình, rũ bỏ những mảnh đá còn sót lại trên bộ lông. Nó nhẹ nhàng cọ đầu vào tay Tần Mặc, một tiếng gầm gừ trầm thấp thoát ra từ cổ họng, như trấn an, cũng như chia sẻ nỗi kinh hoàng. Tần Mặc vỗ nhẹ vào đầu nó, ánh mắt hắn đầy vẻ biết ơn.
Họ tiếp tục tìm kiếm. May mắn thay, chỉ cách đó không xa, Hắc Phong đã tìm thấy một hang động nhỏ, kín đáo, ẩn mình sau một cụm cây cổ thụ rậm rạp. Hang động không quá lớn, nhưng đủ để hai người và một con sói khổng lồ trú ẩn. Bên trong, không khí khô ráo hơn nhiều so với bên ngoài, và một mùi đất ẩm đặc trưng. Có lẽ đây là một hang động tự nhiên, hoặc có thể là nơi trú ngụ tạm thời của một linh thú nào đó.
Tần Mặc và Hắc Phong bước vào, tìm một góc khuất để nghỉ ngơi. Hắn ngồi xuống tảng đá phẳng lì, dựa lưng vào vách hang lạnh lẽo. Trận mưa đá đã qua đi, nhưng dư âm của những "ý chí" hỗn loạn vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng bình tâm.
Đây không chỉ là một cơn mưa. Đây là tiếng kêu cứu, tiếng gầm gừ của thế giới này. Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc, như thể vẫn còn bị chấn động bởi những tiếng kêu gào từ vạn vật. Rốt cuộc, điều gì đang gây ra tất cả? Cái gì đã đủ sức mạnh để bóp méo "ý chí tồn tại" của cả những giọt nước, biến chúng thành những viên đá mang đầy phẫn uất và áp lực?
Hắn nhớ lại lời của Vân Du Khách về sự mất cân bằng của Huyền Vực, về khát vọng thăng tiên cuồng nhiệt của các tu sĩ. Hắn nhớ lại "ý chí" tham lam và kiểm soát của những thợ săn ở Thị Trấn Biên Thùy, và nỗi đau đớn của con Hỏa Hổ bị nhốt. Giờ đây, trận mưa đá này là bằng chứng sống động nhất cho thấy sự mất cân bằng đó đã đạt đến một mức độ kinh hoàng. Nó không còn chỉ là câu chuyện xa xăm, mà đã trở thành hiện thực, ảnh hưởng đến từng hạt mưa, từng ngọn cây.
Một luồng khí lạnh lẽo luồn qua vách hang, khiến Tần Mặc rùng mình. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Hắn là người duy nhất có thể nghe được những tiếng kêu gào này, là người duy nhất có thể cảm nhận được sự thống khổ của vạn vật khi "vật tính" của chúng bị cưỡng ép, bị bóp méo. Sự cô độc bao trùm lấy hắn. Ai sẽ tin hắn? Ai sẽ hiểu những gì hắn đang cảm nhận?
Hắc Phong khẽ cọ đầu vào tay Tần Mặc một lần nữa, tiếng gầm gừ của nó giờ đây trở nên dịu dàng, như muốn trấn an, như muốn nói: "Ta ở đây, chủ nhân. Ngài không đơn độc." Tần Mặc mở mắt, nhìn vào đôi mắt đỏ rực của Hắc Phong, và một sự ấm áp lan tỏa trong lòng hắn. Đúng vậy, hắn không đơn độc. Hắn có Hắc Phong. Và hắn có "ý chí" của vạn vật đang kêu gọi hắn.
Trận mưa đá không chỉ là thiên tai, mà là một "lời cảnh báo" rõ ràng từ vạn vật, về một "thế lực" nào đó đang gây ra sự hỗn loạn và mất cân bằng trên quy mô lớn. Hắn hiểu rằng, những gì Vân Du Khách kể, những gì hắn thấy ở Thị Trấn Biên Thùy, và giờ là trận mưa đá này, đều là một phần của một vấn đề lớn hơn rất nhiều. Một vấn đề mà hắn, Tần Mặc, với năng lực độc đáo của mình, có lẽ đã được định sẵn để đối mặt.
Ngọn lửa quyết tâm trong lòng Tần Mặc lại bùng cháy. Nó không phải là sự bốc đồng, mà là sự kiên định, vững chắc. Hắn không thể lùi bước. Hắn cần phải đi sâu hơn nữa, tìm hiểu tận cùng nguồn gốc của sự hỗn loạn này. Có lẽ, trong những hang động sâu thẳm của Linh Thú Sơn Mạch, hoặc trong những vùng đất xa xôi hơn, hắn sẽ tìm thấy câu trả lời, hoặc ít nhất là một manh mối.
Bóng tối của hang động bao trùm, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, một ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm. Hắn sẽ tìm ra con đường. Hắn sẽ tìm ra cách để vạn vật có thể sống đúng với bản chất của chính mình, không bị ép buộc phải "lên tiên", không bị bóp méo bởi khát vọng vô độ của con người. Hắn sẽ tìm ra sự cân bằng cho Huyền Vực. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng Tần Mặc biết, hắn đã sẵn sàng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.