Vạn vật không lên tiên - Chương 12: Áp Lực Vô Hình: Tiếng Vọng Từ Vạn Vật Phía Ngoài
**CHƯƠNG 12: Áp Lực Vô Hình: Tiếng Vọng Từ Vạn Vật Phía Ngoài**
Thương Hải Các, đúng như tên gọi, là một biển cả của thương trường, nơi vạn vật hội tụ và trao đổi, nơi mỗi giao dịch đều ẩn chứa những khát vọng riêng. Bình minh hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu rọi xuống mặt biển lấp lánh, Tần Mặc và Hắc Phong đã bắt đầu cuộc hành trình khám phá khu chợ sầm uất nhất nơi đây. Khác với màn đêm rực rỡ bởi đèn lồng, ban ngày, Thương Hải Các hiện lên với một vẻ đẹp tráng lệ nhưng cũng đầy phồn tạp. Các tòa nhà cao tầng bằng gỗ quý và đá san hô, được chạm khắc tinh xảo với hình ảnh sóng nước, cá và rồng biển, vươn cao kiêu hãnh dưới ánh nắng vàng ươm, phản chiếu sự giàu có và quyền lực. Những ban công rộng lớn mở ra biển, nơi những thương nhân và tu sĩ vẫn tiếp tục các cuộc đàm phán, trao đổi ngay cả khi bữa sáng còn chưa kết thúc.
Tiếng sóng vỗ bờ không ngừng nghỉ, vẫn là bản giao hưởng quen thuộc, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với tiếng mặc cả ồn ào hơn của thương nhân, tiếng rao hàng lanh lảnh từ các quầy hàng rong, tiếng búa rèn vang vọng từ các xưởng đóng tàu xa xa, và cả tiếng chim biển kêu vang vọng từ những vách đá. Mùi muối biển vẫn nồng nặc, nhưng giờ đây nó quyện chặt với mùi cá tươi từ chợ hải sản mới mở, mùi trầm hương thoang thoảng từ những cửa hàng pháp bảo, mùi gia vị ngoại lai từ các gian hàng quốc tế, và mùi da thuộc từ những gánh hàng bán quần áo tu luyện. Một sự pha trộn độc đáo của các hương vị biển cả và thương mại, vừa quen thuộc vừa xa lạ, kích thích mọi giác quan của Tần Mặc. Gió biển thổi lồng lộng, mang theo hơi mặn của đại dương, làm mát đi cái không khí đang sôi sục bởi sự trao đổi và giao thương không ngừng nghỉ.
Tần Mặc nắm chặt Vô Danh Kiếm bên hông, sải bước giữa dòng người tấp nập. Hắc Phong theo sát phía sau, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua đám đông với vẻ cảnh giác, thỉnh thoảng lại gầm gừ khe khẽ khi cảm nhận được những luồng linh khí cường đại lướt qua. Đối với Tần Mặc, mỗi bước chân vào sâu hơn trong khu chợ này là một bước chân vào một thế giới hoàn toàn khác biệt so với Vô Tính Thành của hắn. Ở Vô Tính Thành, "ý chí tồn tại" của vạn vật thường đơn thuần, trong sáng, hướng về sự bình yên và cân bằng. Nhưng ở đây, mọi thứ lại phức tạp, đan xen, chồng chéo lên nhau đến mức hỗn loạn.
Hắn ghé qua một quầy hàng bày bán đủ loại binh khí, từ trường kiếm sáng loáng cho đến đoản đao cổ xưa. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một thanh trường kiếm bằng Hắc Thiết, cảm nhận "ý chí" của nó. Khác với sự tĩnh lặng của Vô Danh Kiếm, thanh Hắc Thiết Kiếm này không ngừng "kêu gào", một tiếng vọng khát khao được tôi luyện, được mài sắc, được vung lên trong chiến trận để chứng tỏ giá trị của mình. Không chỉ dừng lại ở đó, Tần Mặc còn cảm nhận được một "ý chí" khác, mạnh mẽ hơn, bao trùm lên thanh kiếm – đó là "ý chí" của người thợ rèn đã tạo ra nó, khát vọng được công nhận tài năng, được bán với giá cao, và "ý chí" của người chủ sắp sở hữu nó, khao khát sức mạnh, danh vọng, và khả năng thăng tiến trong tu luyện.
"Ngay cả một viên đá cũng mang trong mình khát khao được trở thành linh thạch thượng phẩm... một khát khao khác hẳn với sự bình yên của đá núi Vô Tính Thành," Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói chìm nghỉm giữa tiếng ồn ào của chợ. Hắn chạm vào một viên linh thạch ngũ sắc đang tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, và lập tức cảm nhận được "ý chí" của nó, mong muốn được hấp thu linh khí, được tinh luyện, được trở thành một phần của pháp bảo tối thượng, giúp chủ nhân của nó đạt đến cảnh giới cao hơn. Nó không phải là sự bình yên, mà là một sự truy cầu không ngừng nghỉ.
Một giọng nói trầm đục vang lên bên tai Tần Mặc: "Vị khách quan này, có muốn xem qua pháp bảo phòng thân này không? Đảm bảo sẽ giúp ngài thăng tiến vài phần tu vi!"
Tần Mặc quay lại, nhìn thấy một thương nhân trung niên với bộ râu quai nón rậm rạp, đôi mắt tinh ranh đang nhìn hắn với vẻ dò xét. Ông ta đẩy tới một chiếc nhẫn ngọc bích, bên trong ẩn chứa một trận pháp phòng ngự. Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ chạm vào chiếc nhẫn. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được "ý chí" mạnh mẽ từ nó: khao khát được bảo vệ, được che chắn, được tồn tại lâu dài hơn, và hơn hết, là khao khát được chủ nhân của nó tin tưởng, được mang theo trên con đường tu luyện gian nan. Nhưng xen lẫn với "ý chí" của chiếc nhẫn, hắn còn cảm nhận được "ý chí" của chính thương nhân kia – một khát khao cháy bỏng về lợi nhuận, về những đồng tiền vàng sẽ đổi chủ, về sự công nhận tài năng kinh doanh của mình. "Ý chí" ấy rực cháy, không kém gì "ý chí" thăng tiên của tu sĩ.
Hắc Phong bất chợt gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ bất an khi luồng linh khí từ chiếc nhẫn ngọc bích tỏa ra quá mạnh, như muốn chứng tỏ giá trị của nó. Nó áp sát vào chân Tần Mặc, như muốn nhắc nhở hắn về sự nguy hiểm tiềm tàng.
Tần Mặc lắc đầu nhẹ, mỉm cười với thương nhân: "Đa tạ hảo ý, nhưng tại hạ chưa có nhu cầu."
Thương nhân có vẻ tiếc nuối, nhưng cũng nhanh chóng chuyển sự chú ý sang những khách hàng tiềm năng khác. Tần Mặc và Hắc Phong tiếp tục bước đi, qua những quầy hàng bán linh dược thơm lừng, những tấm phù chú lấp lánh, những trang phục tu luyện được thêu dệt tinh xảo. Mỗi vật phẩm đều mang một "ý chí" riêng, nhưng chúng đều có một điểm chung: khát khao được trở nên mạnh mẽ hơn, hữu dụng hơn, được phục vụ cho mục tiêu "thăng tiến" của con người. Một viên linh dược "mong muốn" được nuốt chửng để tăng cường sức mạnh, một tấm phù chú "khao khát" được thi triển phép thuật, một bộ giáp "ao ước" được che chở chủ nhân trong chiến trận.
Những "ý chí" ấy không phải là xấu, nhưng Tần Mặc nhận ra, chúng đang bị đẩy đến một giới hạn cực đoan. Chúng không còn là sự tồn tại thuận theo tự nhiên, mà là sự tồn tại bị thúc ép bởi khát vọng vô độ của con người. Cả Thương Hải Các là một bản sao thu nhỏ của thế giới tu luyện rộng lớn, nơi mọi thứ đều xoay quanh sự truy cầu, sự tranh giành, và một mục tiêu duy nhất: thăng tiên. Hắn cảm nhận được sự nôn nóng, sự cạnh tranh ngầm ẩn trong mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười, mỗi lời nói của những con người nơi đây. Sự bất an mà hắn cảm nhận được từ loài chim di cư, từ những câu chuyện của Vân Du Khách, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó không chỉ là sự bất an về một tai họa sắp đến, mà còn là sự bất an từ chính nội tại của một thế giới đang mất cân bằng.
Hắn biết rằng, để hiểu rõ hơn về sự mất cân bằng này, hắn cần phải đi sâu hơn vào nó, không chỉ dừng lại ở sự phồn hoa của Thương Hải Các. Hắn cần phải nhìn thấy những khía cạnh khác, những nơi mà sự truy cầu này được thể hiện một cách trần trụi và khắc nghiệt nhất.
***
Rời khỏi sự phồn hoa của Thương Hải Các, Tần Mặc và Hắc Phong bắt đầu hành trình trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, con đường huyết mạch nối liền các thành thị và khu vực quan trọng của Huyền Vực. Khác hẳn với sự náo nhiệt, rực rỡ của thành phố cảng, cổ đạo hiện ra với vẻ bụi bặm, hoang sơ hơn nhiều. Đây là một con đường đất rộng lớn, có những đoạn được lát đá dăm thô sơ, in hằn dấu vết của vô số bánh xe và bước chân lữ khách qua hàng thế kỷ. Hai bên đường là những dải đất hoang vu, đôi khi là những cánh rừng thưa thớt, đôi khi là những đồi cát thấp thoáng dưới ánh nắng chói chang.
Thời tiết ban ngày trên cổ đạo thường khắc nghiệt, với nắng gắt và những cơn gió bụi thổi lồng lộng. Mùi bụi đất nồng nặc quyện với mùi mồ hôi của người đi đường, mùi da thuộc từ những chiếc túi hành lý và mùi nhựa thông từ những bánh xe cũ kỹ. Tiếng bánh xe kẽo kẹt trên đường, tiếng ngựa hí vang vọng từ những đoàn xe ngựa chở hàng, tiếng nói chuyện ồn ào của các thương nhân và những tu sĩ vội vã tạo nên một bản giao hưởng không ngừng của cuộc sống du mục. Tần Mặc và Hắc Phong không còn là tâm điểm của sự chú ý như ở Thương Hải Các, họ hòa mình vào dòng người, trở thành một phần của bức tranh lớn về sự di chuyển và trao đổi không ngừng nghỉ này.
Tần Mặc bước đi chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn cảm nhận được "ý chí" của những con đường, chúng khao khát được dẫn dắt, được kết nối các vùng đất xa xôi. "Ý chí" của những chiếc xe ngựa, chúng muốn được chở hàng, được di chuyển không ngừng. Nhưng sâu thẳm hơn, hắn cảm nhận được sự mệt mỏi từ những con vật kéo xe. Chúng không có khát vọng thăng tiên, chúng chỉ muốn được nghỉ ngơi, được tự do khỏi gánh nặng. "Ý chí" của chúng là một tiếng than vãn trầm thấp, bị át đi bởi những "ý chí" mạnh mẽ hơn của con người. Chúng bị ràng buộc bởi khát khao của chủ nhân – khát khao về lợi nhuận, về sự nhanh chóng, về việc tích lũy của cải.
Hắn dừng lại bên một đoàn xe ngựa đang cố gắng vượt qua một đoạn dốc cao. Con ngựa đầu đàn đang thở dốc, đôi mắt nó ánh lên vẻ kiệt sức và tuyệt vọng. Tần Mặc đưa tay khẽ chạm vào bờm nó, và ngay lập tức, hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng, sự kiệt quệ và khát khao được buông bỏ gánh nặng. Nó không muốn gì hơn ngoài việc được nằm xuống, được nghỉ ngơi dưới bóng cây râm mát, và được gặm cỏ tươi.
"Những con vật này, chúng không khao khát thăng tiên, nhưng chúng lại bị ràng buộc bởi khát khao của con người. Ý chí của chúng chỉ muốn được nghỉ ngơi, được tự do...", Tần Mặc thầm nghĩ, giọng hắn trầm thấp, hòa vào tiếng gió bụi.
Hắc Phong, vốn dĩ đã luôn cảnh giác, đột nhiên gầm gừ khẽ, đôi tai nó vểnh lên, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía trước. "Nguy hiểm... phía trước," nó như muốn nói. Tần Mặc hiểu ý, hắn biết Hắc Phong có khứu giác và thính giác nhạy bén hơn hắn rất nhiều. Nguy hiểm trên cổ đạo là điều thường tình, có thể là đạo tặc, có thể là linh thú hoang dã bị kích động, hoặc đơn giản chỉ là những xung đột giữa các thương đội.
Hắn vuốt ve đầu Hắc Phong, trấn an nó. "Chúng ta sẽ cẩn thận."
Hắn cảm nhận được "ý chí" của các thương nhân trong đoàn lữ hành, sự lo lắng về đạo tặc, về sự hư hỏng của hàng hóa, về việc liệu chuyến đi này có mang lại lợi nhuận như mong đợi hay không. Tất cả đều là sự truy cầu, sự không ngừng nghỉ. Và những tu sĩ vội vã lướt qua họ, mang theo một vẻ mặt kiên định, đôi mắt đầy khát vọng, vội vàng tiến về một mục tiêu nào đó mà Tần Mặc chưa thể hình dung rõ ràng. "Ý chí" của họ là một ngọn lửa cháy bỏng, không bao giờ tắt. Họ không quan tâm đến sự mệt mỏi của con đường, không quan tâm đến sự khắc nghiệt của thời tiết, chỉ quan tâm đến việc đạt được cảnh giới cao hơn, đến gần hơn với con đường thăng tiên.
Tần Mặc nhận ra, một "áp lực" vô hình bao trùm lên mọi thứ trên cổ đạo này. Đó không phải là áp lực của sự sinh tồn đơn thuần, mà là áp lực của sự "thăng tiến", của việc phải trở nên tốt hơn, mạnh mẽ hơn, giàu có hơn, quyền lực hơn. Áp lực đó không ngừng thúc đẩy vạn vật, không ngừng vắt kiệt "ý chí" của chúng, đẩy chúng vào một vòng xoáy không lối thoát. Khác hẳn với sự bình yên, tự tại của Vô Tính Thành, nơi "ý chí" của vạn vật được tự do thể hiện bản chất cốt lõi của mình mà không bị áp đặt bởi bất kỳ mục tiêu nào.
Hắc Phong lại khẽ gầm gừ, dẫn Tần Mặc rẽ vào một con đường mòn nhỏ hơn, ít người qua lại hơn. Nó dường như muốn tránh xa những "ý chí" hỗn tạp và đầy áp lực trên cổ đạo chính. Tần Mặc đi theo nó, lòng hắn nặng trĩu. Hắn bắt đầu hiểu rằng, sự mất cân bằng mà Vân Du Khách nhắc đến không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà nó đang hiện hữu trong từng "ý chí" của vạn vật, trong từng khía cạnh của cuộc sống bên ngoài Vô Tính Thành. Nó là một căn bệnh đang âm thầm hủy hoại sự cân bằng tự nhiên của Huyền Vực.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Những ánh nắng cuối cùng của ngày trải dài trên những ngọn núi xa xa, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy u hoài. Tần Mặc biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, và những gì hắn vừa cảm nhận được trên cổ đạo này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn mà hắn cần phải khám phá.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn chỉ còn là vệt mờ trên nền trời tím sẫm, Tần Mặc và Hắc Phong cuối cùng cũng đặt chân đến Thị Trấn Biên Thùy. Khác với sự phồn hoa tráng lệ của Thương Hải Các, hay sự bụi bặm hối hả của Đường Cổ Đạo Thương Gia, nơi đây mang một vẻ hoang dã, mộc mạc nhưng cũng đầy rẫy sự căng thẳng và khắc nghiệt. Thị trấn được xây dựng chủ yếu bằng gỗ thô và đá núi, với những bức tường rào bảo vệ thô sơ nhưng kiên cố, như một pháo đài nhỏ bé giữa vùng đất rộng lớn, giáp với Linh Thú Sơn Mạch hiểm trở.
Không khí nơi đây mát mẻ hơn, trong lành hơn, nhưng cũng mang theo một chút se lạnh của núi rừng. Mùi gỗ thông, mùi da thú nồng nặc quyện với mùi khói bếp từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối, và mùi mồ hôi của những người lao động nặng nhọc. Tiếng chó sủa vang vọng từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào hơn ở những quán rượu, tiếng búa rèn vang lên từng nhịp từ các lò rèn nhỏ, và đôi khi là tiếng súng săn khô khốc từ phía rừng núi. Tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, chân thực đến gai người.
Tần Mặc và Hắc Phong đi qua một con phố chính của thị trấn. Hai bên đường là những cửa hàng bán vũ khí, dược liệu, và các quán rượu nhỏ. Ánh lửa bập bùng từ các lò rèn hắt ra ngoài, soi rõ những bóng người vạm vỡ đang miệt mài với công việc. Hắn nhìn thấy những bộ giáp thô ráp được treo lủng lẳng bên ngoài cửa tiệm, những mũi tên sắc nhọn được sắp xếp gọn gàng, và những bình dược liệu tỏa ra mùi hương nồng nặc. Hắn chạm tay vào một chiếc rìu chiến bằng sắt đen, cảm nhận "ý chí" của nó – một khát khao được chặt, được phá hủy, được trở thành công cụ đắc lực trong tay chủ nhân để săn bắt, để chiến đấu.
"Nơi đây... mọi thứ đều sắc nhọn hơn," Tần Mặc thì thầm với Hắc Phong, giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút suy tư. Hắc Phong khẽ gật đầu, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những gương mặt khắc khổ, đầy cảnh giác của những thợ săn linh thú và tu sĩ đang tụ tập.
Họ dừng lại trước một khu chợ nhỏ, nơi bày bán đủ loại chiến lợi phẩm từ Linh Thú Sơn Mạch. Những bộ da thú, sừng linh thú, và cả những linh thú còn sống bị nhốt trong lồng chờ bán. Tần Mặc cảm nhận được "ý chí" của những bộ giáp thô ráp, chúng khao khát được bảo vệ, được che chắn thân thể cho người mặc trước những hiểm nguy của rừng núi. "Ý chí" của những mũi tên, chúng mong muốn được bay đi, được găm trúng mục tiêu, kết thúc một cuộc săn. Nhưng khi hắn nhìn thấy những linh thú bị nhốt, trái tim hắn như thắt lại.
Trong một chiếc lồng sắt lớn, một con Hỏa Hổ đang nằm thoi thóp. Bộ lông đỏ rực của nó giờ đây xám xịt, đôi mắt rực lửa ngày nào giờ chỉ còn là một ánh nhìn tuyệt vọng. Tần Mặc chạm tay vào song sắt lạnh lẽo của chiếc lồng, và ngay lập tức, một tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng trong tâm trí hắn. Đó là "ý chí" của Hỏa Hổ – một sự căm phẫn tột cùng, một nỗi đau đớn không thể tả xiết, một khát khao cháy bỏng được tự do, được trở về với rừng sâu, được săn mồi, được sống đúng với bản chất hoang dã của nó. "Ý chí" của nó không phải là khao khát thăng tiên, mà là khao khát được tồn tại theo cách của riêng mình, không bị giam cầm, không bị biến thành một món hàng.
"Con Hỏa Hổ này đã tu luyện được trăm năm, bán với giá không tưởng! Ai muốn có một linh thú hộ thân?" một Thợ Săn Linh Thú to lớn, râu ria xồm xoàm, nói lớn, giọng hắn vang vọng khắp khu chợ. Ánh mắt hắn đầy vẻ tham lam và tự mãn, hoàn toàn không cảm nhận được tiếng kêu gào tuyệt vọng từ con linh thú mà hắn đang rao bán.
Tần Mặc siết chặt nắm tay. Hắc Phong đứng cạnh hắn, đôi mắt vàng rực nhìn thẳng vào Hỏa Hổ, như chia sẻ nỗi đau và sự căm phẫn. Một tiếng gầm gừ trầm thấp thoát ra từ cổ họng nó, không phải là tiếng gầm uy hiếp, mà là tiếng gầm của sự đồng cảm. Tần Mặc hiểu rằng, Hắc Phong cũng cảm nhận được sự bất công và nỗi đau đớn của đồng loại.
Hắn nhìn những thợ săn, những tu sĩ xung quanh. "Ý chí" của họ rực cháy với khát vọng sức mạnh, khát vọng giàu sang, khát vọng kiểm soát. Đối với họ, linh thú chỉ là công cụ, là tài nguyên, là bước đệm trên con đường thăng tiến. Khát vọng thăng tiên cuồng nhiệt đã biến vạn vật thành những món hàng, những công cụ, mà không quan tâm đến "ý chí tồn tại" cốt lõi của chúng.
Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự tương phản gay gắt giữa triết lý sống bình yên, thuận theo tự nhiên của Vô Tính Thành và sự truy cầu danh vọng, sức mạnh, cùng áp lực sinh tồn khắc nghiệt của thế giới bên ngoài. Anh băn khoăn về con đường mình cần đi, về cách để dung hòa hai thế giới này. Không có xung đột trực tiếp nào xảy ra, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một "áp lực vô hình" từ môi trường xung quanh – áp lực của sự cạnh tranh, sự tàn bạo của thợ săn đối với linh thú, và khát vọng thăng tiến không ngừng của tu sĩ. Đó là một "xung đột tiềm tàng" giữa hắn và triết lý của thế giới này, một xung đột mà hắn biết mình sẽ phải đối mặt.
Hắn nhớ lại những lời cảnh báo của Vân Du Khách, những dấu hiệu bất an từ cánh chim di cư. Tất cả đều đang dẫn hắn đến một con đường định mệnh. Thị Trấn Biên Thùy, với những tiếng kêu gào thảm thiết của linh thú bị nhốt, với những ánh mắt sắc lạnh của thợ săn và tu sĩ, chính là bằng chứng sống động nhất cho sự mất cân bằng của Huyền Vực. Tần Mặc biết, đây không phải là nơi hắn có thể dừng chân lâu. Hắn cần phải đi sâu hơn, tìm hiểu kỹ hơn, để có thể tìm ra con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, và nơi vạn vật có thể sống đúng với bản chất của chính mình. Đêm đã xuống hoàn toàn, bao trùm Thị Trấn Biên Thùy trong một vẻ u ám, nhưng trong lòng Tần Mặc, một ngọn lửa quyết tâm vừa mới được nhen nhóm, sáng rực hơn bao giờ hết.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.