Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 128: Làng Ngũ Cốc: Tiếng Thở Dài Của Đất Và Công Cụ

Sau khi rời khỏi Hẻm Vực Vô Danh, nơi những tiếng vọng thê lương của binh khí tan vỡ còn ám ảnh tâm trí, Tần Mặc cùng Hắc Phong và Ngân Loan tiếp tục cuộc hành trình. Chân trời xanh thẳm trải dài vô tận, những ngọn núi hùng vĩ nối tiếp nhau như những bức tường thành cổ xưa, nhưng trong tâm khảm hắn, khung cảnh hoang tàn của chiến trường cũ vẫn in đậm, một lời nhắc nhở không ngừng về bi kịch mà vạn vật phải gánh chịu. Hắn hiểu rằng, con đường đi tìm sự "cân bằng bản chất" sẽ không chỉ dừng lại ở những sinh linh có tri giác, mà còn lan rộng đến cả những vật phẩm vô tri, những thứ tưởng chừng như không thể có "ý chí tồn tại" riêng.

Họ đã đi qua nhiều ngày đêm, vượt qua những con đường mòn cheo leo và những khu rừng rậm rạp. Hắc Phong vẫn luôn trung thành đi bên cạnh, đôi mắt đỏ rực không ngừng dò xét xung quanh, cảnh giác với mọi mối hiểm nguy tiềm tàng. Ngân Loan, sau những trải nghiệm đau đớn ở hẻm vực, giờ đây thường rúc sâu vào vai Tần Mặc, hoặc nép mình trong vạt áo hắn, đôi khi mới khẽ ngẩng đầu nhìn ra thế giới bên ngoài bằng ánh mắt đầy tò mò, nhưng cũng phảng phất sự dè dặt. Nó vẫn còn ám ảnh bởi những "tiếng vọng" bi thương, nhưng sự hiện diện trấn an của Tần Mặc đã giúp nó dần lấy lại được sự bình tĩnh vốn có.

**Cảnh 1: Thôn Làng Sơn Cước**

Rồi một buổi sáng, khi ánh mặt trời vừa hé rạng phía chân trời đông, nhuộm vàng những đỉnh núi còn chìm trong sương sớm, Tần Mặc cùng hai người bạn đồng hành của mình cuối cùng cũng đặt chân đến một ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa những ngọn đồi xanh mướt. Đó là Làng Ngũ Cốc, một thôn làng bình dị với những mái nhà tranh vách đất mộc mạc, những thửa ruộng bậc thang xanh rì trải dài như những dải lụa mềm mại, và dòng suối nhỏ uốn lượn chảy róc rách bên rìa làng.

Không khí nơi đây trong lành đến lạ thường, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi cây cỏ tươi non và thoảng hoặc mùi khói bếp từ những căn nhà đang bắt đầu đỏ lửa. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ rải vàng trên những con đường đất nhỏ hẹp, xuyên qua kẽ lá của những cây cổ thụ, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây đã tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ thường. Nó khác xa với sự hùng vĩ đôi khi đến ngột ngạt của những khu rừng linh khí, hay sự hoang tàn của những chiến trường cũ. Đây là thế giới của phàm nhân, một thế giới giản dị, chân chất.

Tần Mặc dừng chân ở rìa làng, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nheo lại khi hắn quan sát cuộc sống đang diễn ra trước mắt. Hắn không vội vàng bước vào, mà chỉ đứng đó, như một lữ khách xa lạ đang chiêm nghiệm một bức tranh tuyệt đẹp. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa nơi này và những nơi hắn đã đi qua. Ở Vô Tính Thành, sự bình yên đến từ sự từ chối tu luyện, từ sự chấp nhận bản chất sơ khai của vạn vật. Còn ở đây, sự bình yên lại đến từ sự vô tri, từ sự tách biệt với thế giới tu sĩ đầy biến động.

Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng, như đang nói với chính mình: "Đây là thế giới của phàm nhân... thật khác biệt."

Hắc Phong, cảm nhận được sự trầm tư trong chủ nhân, khẽ cọ đầu vào chân hắn. Đôi mắt đỏ rực của nó vẫn không ngừng quét nhìn xung quanh, nhưng không còn sự căng thẳng hay bất an như khi ở Hẻm Vực Vô Danh. Nơi này, dù lạ lẫm, nhưng không mang theo mùi vị của máu tanh hay sự hủy diệt. Ngân Loan, đậu trên vai Tần Mặc, cũng đã hé mắt. Nó tò mò ngước nhìn những mái nhà tranh, những đứa trẻ đang chạy nhảy, rồi lại ngó xuống những thửa ruộng bậc thang xanh ngắt. Tiếng kêu trong trẻo của nó đã trở lại, dù vẫn còn chút e dè, nhưng không còn là tiếng rít khe khẽ đầy sợ hãi. Nó nhẹ nhàng rúc vào cổ Tần Mặc, như một lời thì thầm: "Nơi này... thật ấm áp."

Tần Mặc vuốt nhẹ bộ lông bạc óng ánh của Ngân Loan. Hắn hiểu cảm giác của nó. Sau những bi kịch mà họ đã chứng kiến, sự bình yên này như một liều thuốc xoa dịu tâm hồn. Nhưng trong sâu thẳm, Tần Mặc vẫn không khỏi băn khoăn. Sự bình yên này có thật sự bền vững? Hay nó chỉ là một lớp vỏ mỏng manh che đậy những vấn đề sâu xa hơn của Huyền Vực?

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí mát lạnh tràn vào lồng ngực. Mùi đất, mùi cây cỏ, mùi khói bếp... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống đơn sơ. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe những "ý chí tồn tại" xung quanh. Những cây lúa non đang vươn mình đón nắng, chúng khao khát được lớn lên, được nuôi dưỡng, được đơm bông kết hạt. Dòng suối đang chảy, nó muốn hòa mình vào đất mẹ, muốn mang sự sống đến cho vạn vật. Những hòn đá dưới chân hắn, chúng muốn ở yên đó, làm nền tảng vững chắc cho con đường. Tất cả đều là những ý chí thuần túy, không có sự tham lam, không có sự cưỡng ép.

Chính cái sự thuần túy ấy lại khiến Tần Mặc cảm thấy một nỗi niềm khó tả. Nó giống Vô Tính Thành, nhưng lại khác. Vô Tính Thành là sự lựa chọn, là sự từ chối có ý thức. Còn nơi đây, là sự mặc định, sự chưa bị chạm đến. Liệu sự vô tri này có phải là một dạng hạnh phúc, hay chỉ là một sự trì hoãn cho bi kịch?

Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy ánh lên một tia suy tư sâu sắc. "Chúng ta vào làng thôi," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ấm. "Cần phải hiểu rõ hơn về nơi này."

Hắc Phong khẽ gầm gừ đồng tình, bước chân vững chãi theo sau Tần Mặc. Ngân Loan khẽ cất tiếng kêu trong trẻo, rồi lại rúc mình vào vai hắn, như một đứa trẻ đang bám víu vào người thân trong một thế giới rộng lớn và đầy bí ẩn. Họ bắt đầu bước vào Làng Ngũ Cốc, mang theo những câu hỏi chưa lời đáp, và một trái tim đầy đồng cảm với vạn vật. Mỗi bước đi của Tần Mặc đều chậm rãi, như muốn cảm nhận từng hạt bụi trên con đường đất, từng làn gió nhẹ mơn man qua những mái nhà tranh. Hắn biết rằng, hành trình tìm kiếm sự cân bằng không chỉ là đối đầu với những tu sĩ cường đại, mà còn là thấu hiểu cả những góc khuất bình dị nhất của thế gian.

**Cảnh 2: Đồng ruộng Làng Ngũ Cốc**

Khi Tần Mặc tiến sâu hơn vào làng, đi dọc theo những con đường đất nhỏ dẫn đến các cánh đồng, khung cảnh trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, trải dài trên những thửa ruộng lúa xanh mướt, tạo nên một bức tranh đồng quê thanh bình. Gió nhẹ lay động những ngọn lúa non, tạo ra những làn sóng xanh rì lăn tăn trên khắp cánh đồng, mang theo mùi hương của đất đai màu mỡ và cây cỏ tươi tốt.

Hắn nhìn thấy những người nông dân đang cần mẫn làm việc. Họ không có linh lực cường đại, không có pháp bảo lấp lánh, chỉ có đôi tay chai sạn và ý chí lao động bền bỉ. Một số người đàn ông đang kéo cày trên những mảnh ruộng đã thu hoạch, chuẩn bị cho vụ mùa tiếp theo. Điều khiến Tần Mặc chú ý là cách họ làm việc. Họ không chỉ đơn thuần cầm cày và điều khiển trâu, mà còn thì thầm những lời cầu nguyện hoặc những chú ngữ đơn giản vào những chiếc cày gỗ của mình. Một người đàn ông có dáng vẻ chất phác, khuôn mặt rám nắng, khẽ vuốt ve thân chiếc cày cũ kỹ, đôi môi mấp máy: "Cày già ơi, hãy giúp ta xới đất thật sâu, cho hạt giống nảy mầm tốt lành."

Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn lắng nghe. Và hắn nghe thấy. Những chiếc cày gỗ, chúng vốn dĩ chỉ muốn làm phận sự của một chiếc cày – xới đất, làm tơi xốp, giúp cây trồng sinh trưởng. Nhưng khi những lời "chú ngữ" và "cầu nguyện" của người nông dân chạm vào chúng, những chiếc cày bắt đầu phát ra những rung động yếu ớt, đầy bối rối. Chúng không muốn "thăng cấp" hay "linh hóa", chúng chỉ muốn hoàn thành công việc của mình một cách tốt nhất. Nhưng những lời cầu nguyện kia, dù không ác ý, lại đang cố gắng "khai linh" cho chúng, cố gắng biến chúng thành những "linh cày" mạnh mẽ hơn, hiệu quả hơn. Chúng cảm thấy một gánh nặng không tên, một sự biến đổi cưỡng ép mà chúng không hề mong muốn.

Ngân Loan trên vai Tần Mặc khẽ rùng mình. Đôi mắt tinh anh của nó nhìn chằm chằm vào những chiếc cày đang được kéo đi trên đồng, rồi lại ngước nhìn Tần Mặc, như thể nó cũng cảm nhận được sự bất an nào đó. Hắc Phong đứng cạnh Tần Mặc, đôi tai dựng đứng, khẽ gầm gừ trong cổ họng. Nó không "nghe" được ý chí tồn tại như Tần Mặc, nhưng sự nhạy bén của một linh thú đã cho phép nó cảm nhận được sự xáo trộn năng lượng, sự bất thường trong những vật phẩm vốn dĩ nên tĩnh lặng kia.

Tần Mặc mở mắt. Hắn nhìn thấy một bà lão gầy gò, lưng còng, tóc bạc trắng, đang ngồi bên một chiếc guồng nước cũ kỹ gần bờ suối. Bà không ngừng xoa tay lên những thanh gỗ đã mục nát, đôi môi nhăn nheo mấp máy những lời thì thầm: "Guồng nước già nua, hãy quay nhanh hơn một chút, mang nước về cho ruộng lúa của ta." Giọng điệu của bà lão không hề độc ác hay tham lam, chỉ là sự tha thiết, một mong muốn giản dị để cuộc sống đỡ vất vả hơn.

Nhưng Tần Mặc lại nghe thấy một "tiếng than vãn" não nề từ chiếc guồng nước. Nó đã quá cũ kỹ, những thanh gỗ đã mòn vẹt, các khớp nối đã han gỉ. "Ý chí tồn tại" của nó là được phục vụ, được quay tròn để đưa nước, nhưng nó đã mệt mỏi rồi. Nó muốn được nghỉ ngơi, muốn được mục nát và trở về với đất mẹ một cách tự nhiên. Nhưng những lời "cầu nguyện" và "chú ngữ" của bà lão đang cố gắng ép buộc nó phải hoạt động mạnh mẽ hơn, phải "trẻ lại", phải "linh hóa". Đó là một sự cưỡng ép vô hình, tàn nhẫn không kém gì những tu sĩ cưỡng ép binh khí "linh hóa" để trở thành thần binh.

Tần Mặc cảm nhận được sự mâu thuẫn sâu sắc. Những người dân làng này không phải tu sĩ. Họ không có khát vọng "thăng tiên" hay truy cầu sức mạnh vô độ. Họ chỉ là những phàm nhân đơn giản, khao khát một cuộc sống tốt đẹp hơn, một mùa màng bội thu hơn. Họ tin rằng, việc "khai linh" cho các vật dụng nông nghiệp của mình, dù chỉ là những lời cầu nguyện đơn thuần, sẽ giúp chúng trở nên hiệu quả hơn, mang lại lợi ích cho họ. Nhưng chính sự vô tri này, sự thiếu hiểu biết về "ý chí tồn tại" của vạn vật, lại đang vô tình gây ra bi kịch.

"Chúng không muốn điều đó," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm như một lời thở dài. Hắn không nói với ai cụ thể, nhưng Hắc Phong và Ngân Loan đều cảm nhận được sự đau đáu trong lời nói của hắn. "Chúng chỉ muốn được là chính mình, làm đúng phận sự của mình, rồi trở về với đất."

Hắn bước chậm rãi giữa những hàng lúa xanh, cảm nhận mùi mồ hôi của người lao động pha lẫn mùi đất. Hắn thấy một người đàn ông khác đang dùng chiếc bừa để san phẳng đất. Người đàn ông này cũng không ngừng vuốt ve chiếc bừa, thì thầm những lời "kích thích linh tính" của nó. Và chiếc bừa, nó cũng phát ra những "rung động" tương tự, sự bối rối, sự kháng cự yếu ớt trước một sự thay đổi mà nó không hề mong muốn.

Bi kịch "thoát ly bản chất" không chỉ là vấn đề của những tu sĩ tham lam hay những linh thú bị cưỡng ép. Nó đã len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống, thậm chí là trong những hành động vô tri, giản dị nhất của con người. Điều này cho thấy mức độ nghiêm trọng và sự lan rộng của vấn đề trong Huyền Vực. Tần Mặc chợt nhận ra, để thay đổi điều này, hắn không chỉ cần đối đầu với kẻ địch, mà còn cần phải thức tỉnh sự hiểu biết trong tâm trí của những người dân bình thường. Một công việc khó khăn hơn vạn lần việc chiến đấu.

Ánh mắt Tần Mặc xa xăm. Hắn nhìn những cánh đồng lúa bát ngát, nhìn những người nông dân cần mẫn. Hắn cảm nhận được sự sống động của vạn vật nơi đây, nhưng cũng cảm nhận được một nỗi u buồn tiềm ẩn. Sự vô tri của con người, đôi khi, lại tàn nhẫn hơn cả sự cố ý.

**Cảnh 3: Bờ suối cạnh Làng Ngũ Cốc**

Tần Mặc tìm một tảng đá phẳng lặng bên bờ suối, ngồi xuống. Dòng nước trong veo chảy qua kẽ đá, tạo nên những âm thanh róc rách êm tai, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm từ con suối và mùi hương tinh khiết của cây cỏ ven bờ. Hắn nhìn vào dòng nước đang không ngừng trôi, phản chiếu ánh nắng trưa dịu nhẹ, và trong tâm trí hắn, những "tiếng vọng" từ Hẻm Vực Vô Danh lại ùa về, trộn lẫn với "tiếng than vãn" yếu ớt của những nông cụ.

Hắn nhớ lại sự đau đớn của những mảnh binh khí bị xé toạc, ý chí bị bẻ cong đến mức không thể phục hồi. Rồi hắn lại nghĩ đến Mộc Linh nhỏ bé trong rừng linh khí dày đặc, khao khát được giữ nguyên hình dạng cây con bình thường, nhưng bị ép buộc phải biến đổi bởi linh khí ngoại lai. Và giờ đây, là những chiếc cày, chiếc bừa, chiếc guồng nước cũ kỹ, chúng không khao khát sức mạnh hay thăng cấp, chỉ muốn được "là chính mình" – một chiếc cày để xới đất, một guồng nước để quay, một cái bừa để san phẳng. Ý chí của chúng đơn giản đến tột cùng, thuần khiết đến mức khiến người ta phải xót xa.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung động từ vạn vật xung quanh. Hắn không nói lớn, chỉ là một lời thì thầm tự sự, hoặc là gửi gắm qua ý niệm đến Hắc Phong và Ngân Loan đang ngồi cạnh hắn: "Ngay cả ở đây, ở nơi bình yên này, sự vô tri cũng đang gieo mầm cho bi kịch. Vạn vật không cần 'thăng cấp', chúng chỉ cần được là chính mình."

Lời nói của hắn ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc, nhưng cũng hàm chứa một sự kiên định không lay chuyển. Bi kịch "thoát ly bản chất" không chỉ do sự độc ác hay tham lam của tu sĩ, mà còn đến từ sự thiếu hiểu biết, mong muốn giản đơn của phàm nhân. Điều này khiến gánh nặng trên vai Tần Mặc trở nên nặng nề hơn, con đường hắn chọn trở nên phức tạp hơn vạn phần. Hắn không chỉ phải đối đầu với những cường giả truy cầu "thăng tiên" điên cuồng, mà còn phải tìm cách thức tỉnh nhận thức của những người dân bình thường, những người vô tình gây hại cho vạn vật bằng chính những thiện ý của mình.

Hắn mở mắt, nhìn về phía chiếc guồng nước mà bà lão đã cầu nguyện lúc nãy. Nó vẫn đang quay, nhưng chậm chạp hơn, từng vòng quay nặng nề như đang gánh chịu một sức nặng vô hình. Tiếng "kêu" của nó trong tâm trí Tần Mặc yếu ớt hơn những chiếc khác, như một lời than vãn không thành tiếng. "Ý chí tồn tại" của nó đã quá mệt mỏi, quá kiệt quệ. Nó muốn được giải thoát, nhưng lại bị níu giữ bởi những lời cầu nguyện đầy thiện ý nhưng sai lầm.

Tần Mặc đứng dậy, bước đến gần chiếc guồng nước. Hắn nhẹ nhàng đưa tay chạm vào một thanh gỗ của guồng, cảm nhận sự thô ráp, mục nát và sự mệt mỏi đang thấm đẫm trong từng thớ gỗ. Hắn "nghe" được tiếng thở dài từ sâu bên trong nó, tiếng kêu than về một khớp nối bị kẹt, về những vết nứt nhỏ đang dần ăn mòn sự kiên cố cuối cùng. Thay vì cố gắng "thức tỉnh" nó thêm, thay vì tìm cách "khai linh" để nó quay nhanh hơn như cách mà những người dân làng vẫn làm, Tần Mặc lại làm một điều hoàn toàn khác.

Hắn dùng chút linh lực nhẹ nhàng của mình, không phải để "khai linh", mà để cảm nhận cấu trúc của chiếc guồng. Hắn nhận ra một khớp nối bằng gỗ đã bị kẹt cứng do thời gian và sự bào mòn của nước. Với sự tinh tế của đôi tay, Tần Mặc nhẹ nhàng nắn lại khớp nối bị kẹt, dùng một lực vừa đủ để nó trở nên linh hoạt hơn, nhưng không hề thay đổi bản chất của nó. Hắn không "truyền linh khí", không "thúc đẩy" nó, chỉ đơn thuần là sửa chữa một lỗi nhỏ để nó có thể thực hiện "ý chí tồn tại" ban đầu của mình một cách tốt hơn.

Ngay lập tức, một "tiếng thở phào" nhẹ nhõm vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Chiếc guồng nước, như vừa được trút bỏ một gánh nặng vô hình, bắt đầu quay trơn tru hơn, nhịp nhàng hơn. Tiếng nước chảy cũng trở nên đều đặn hơn, mang theo một vẻ an bình. Những thanh gỗ mục nát dường như cũng phát ra một "rung động" hài lòng, một cảm giác biết ơn sâu sắc. Nó không "mạnh hơn", không "linh hóa", nhưng nó đã có thể thực hiện chức năng của mình một cách hiệu quả hơn, đúng với bản chất mà nó mong muốn.

Hành động nhỏ bé này của Tần Mặc đã chứng minh một điều sâu sắc. Vạn vật không cần "thăng cấp" một cách cưỡng ép. Chúng chỉ cần được là chính mình, được hỗ trợ để phát huy bản chất vốn có. "Cân bằng bản chất" không phải là ngăn cấm sự phát triển, mà là tôn trọng "ý chí tồn tại" của mỗi thực thể, để chúng có thể đạt đến cực hạn của bản thân mình một cách tự nhiên và hài hòa nhất.

Hắc Phong khẽ cụp tai, đôi mắt đỏ rực nhìn Tần Mặc với vẻ hiểu biết. Ngân Loan trên vai hắn khẽ cất tiếng kêu líu lo, như một lời tán thưởng. Chúng đều cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong chiếc guồng nước, và hơn thế nữa, chúng cảm nhận được sự bình yên vừa được khôi phục.

Tần Mặc đứng thẳng người, hít sâu luồng không khí trong lành. Sự kiện này cho thấy bi kịch "thoát ly bản chất" đã lan rộng đến mọi ngóc ngách của Huyền Vực, không phân biệt tu sĩ hay phàm nhân, thậm chí là cả trong những hành động tưởng chừng vô hại của "Kỷ Nguyên Khai Sáng" khi ý chí vạn vật mới hình thành. Nó nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhưng cũng mở ra một tia hy vọng. Việc Tần Mặc có thể "nghe" và "giúp đỡ" các vật phẩm vô tri một cách tinh tế, như sửa guồng nước, báo hiệu khả năng của hắn trong việc hóa giải những tổn thương do "khai linh" sai lầm, không chỉ cho sinh linh mà còn cho cả vật phẩm.

Sự vô tri của dân làng cho thấy Tần Mặc sẽ cần không chỉ sức mạnh để đối đầu với những kẻ thù hùng mạnh, mà còn sự kiên nhẫn và trí tuệ để thay đổi nhận thức của mọi người, để dẫn dắt họ đến một con đường cân bằng hơn. Đó là một con đường gian nan, nhưng cũng là con đường duy nhất mà Tần Mặc nhìn thấy có thể cứu vãn Huyền Vực khỏi lời nguyền "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."

Hắn đưa mắt nhìn xa xăm, về phía những ngọn núi xanh thẳm, nơi những vùng đất rộng lớn hơn đang chờ đợi. Tâm hồn hắn tràn đầy sự trầm tư, sự đồng cảm, và một quyết tâm sắt đá. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng Tần Mặc biết rằng, mỗi bước đi, mỗi hành động nhỏ bé đều mang một ý nghĩa to lớn. Hắn sẽ không lùi bước.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free