Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 127: Hẻm Vực Vô Danh: Tiếng Vọng Của Binh Khí Tan Vỡ

Đêm trôi qua trong tịch mịch. Ánh trăng tà yếu ớt len lỏi qua tán cây cổ thụ, vẽ nên những bóng hình u tối, mờ ảo trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng gió rít qua kẽ lá mang theo hơi lạnh của sương đêm, khiến Tần Mặc phải siết chặt vạt áo thô của mình. Bên cạnh hắn, Hắc Phong vẫn nằm cuộn tròn, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng đêm, chỉ có đôi mắt đỏ rực là thỉnh thoảng chớp động, thăm dò xung quanh. Ngân Loan khẽ cựa mình trên vai Tần Mặc, tiếng thở đều đều như một lời trấn an giữa chốn rừng sâu hun hút.

Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn vẫn còn vương vấn sự trầm tư của những suy ngẫm đêm qua. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được bi kịch của những Linh Thảo Tiên Tử bị ép buộc vươn cao đến kiệt quệ, của Mộc Linh nhỏ bé gãy gập vì cố gắng thay đổi hình hài bản chất. Những hình ảnh ấy, cùng với áp lực vô hình từ linh khí dày đặc nhưng biến chất của khu rừng, đã khắc sâu vào tâm trí hắn, như một vết sẹo nhức nhối. Hắn chợt hiểu ra, sự truy cầu thăng tiên mù quáng không chỉ gây họa cho những sinh linh có linh trí, mà còn làm biến dạng cả bản chất của thiên nhiên, của những vật vô tri. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Câu nói cổ xưa ấy không còn là lời cảnh báo xa vời, mà đang hiển hiện rõ ràng trước mắt hắn, trong từng chiếc lá héo úa, trong từng cành cây gãy gập.

Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám. Tần Mặc nhẹ nhàng đỡ Ngân Loan đang say ngủ xuống một cành cây thấp, khẽ vuốt ve bộ lông bạc óng ánh của nó. Hắc Phong cũng vươn vai, gầm gừ một tiếng trầm đục, ý bảo đã sẵn sàng lên đường. Họ rời khỏi khu rừng linh khí đầy áp lực, tiếp tục cuộc hành trình trên Đường Cổ Đạo Thương Gia. Con đường ban đầu còn lờ mờ dấu vết của người qua lại, nhưng càng đi sâu về phía tây, dấu vết xe cộ càng thưa thớt, những lề đường cỏ dại mọc um tùm, nuốt chửng từng tấc đất. Nắng sớm trải vàng trên những bụi cây gai góc, nhưng không khí vẫn mang theo một vẻ tĩnh mịch đến lạ.

Tần Mặc bước đi, cảm nhận từng bước chân in hằn trên nền đất khô cằn. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Nghe tiếng gió lao xao mang theo mùi đất bụi, mùi cỏ dại khô cháy. Nghe tiếng Hắc Phong lướt đi nhẹ nhàng phía trước, đôi khi dừng lại đánh hơi, dò xét. Nghe tiếng Ngân Loan kêu lích chích trên vai, đôi mắt tinh anh không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh. Đôi lúc, hắn cảm thấy một sự bất an mơ hồ từ Hắc Phong và Ngân Loan. Hắc Phong sẽ khẽ gầm gừ, bộ lông dựng đứng, còn Ngân Loan thì rụt người lại, tiếng kêu trở nên gấp gáp hơn. Tần Mặc biết, chúng đang cảm nhận được một điều gì đó bất thường, một thứ linh khí hỗn loạn, không thuần khiết, khác hẳn với linh khí trong lành mà chúng từng hít thở tại Vô Tính Thành, hay thậm chí là linh khí bị ép buộc trong khu rừng hôm qua.

"Có điều gì đó không ổn sao, Hắc Phong?" Tần Mặc khẽ hỏi, giọng nói trầm lắng như tiếng gió thoảng qua. Hắc Phong chỉ lắc đầu, cụp tai xuống, nhưng đôi mắt đỏ rực vẫn ánh lên sự cảnh giác cao độ. Ngân Loan rúc sâu vào cổ Tần Mặc, bộ lông mềm mại cọ vào da hắn, như tìm kiếm sự che chở. Tần Mặc vuốt ve nhẹ nhàng trên lưng Ngân Loan, cố gắng trấn an nó. Hắn cũng đã cảm nhận được. Một luồng linh khí lạnh lẽo, mang theo mùi của kim loại gỉ sét và một nỗi u uất khó tả, đang dần bao trùm không gian. Con đường cổ đạo bắt đầu dẫn vào một vùng đất cằn cỗi hơn, nơi những ngọn đồi trọc trụi xếp chồng lên nhau, và những bụi cây lúp xúp cố gắng bám trụ trên nền đất đá ong đỏ quạch. Bầu trời vẫn xanh trong, nhưng có một dải mây xám đang dần kéo đến từ phía chân trời, như một điềm báo cho những gì sắp xảy ra.

Tần Mặc biết, đây không phải là một vùng đất bình thường. Sự bất an của Hắc Phong và Ngân Loan, cùng với luồng linh khí hỗn loạn mà hắn đang cảm nhận, đều chỉ ra rằng hắn đang tiến gần đến một nơi chứa đựng quá nhiều bi kịch. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khô khan của không khí tràn vào lồng ngực. Quyết tâm trong hắn không hề suy suyển, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Hắn cần phải hiểu, cần phải thấy rõ hơn nữa về những gì đang xảy ra với vạn vật trong thế giới Huyền Vực này. Chỉ khi đó, hắn mới có thể tìm ra con đường để "cân bằng bản chất", con đường mà hắn tin rằng sẽ cứu vãn thế giới này khỏi sự sụp đổ.

Khi Tần Mặc cùng hai người bạn đồng hành tiến sâu hơn, Đường Cổ Đạo Thương Gia dần biến mất, thay thế vào đó là những vách đá dựng đứng, lởm chởm, tạo thành một hẻm vực sâu hun hút. Ánh nắng ban trưa đã bị chặn lại bởi những vách đá cao ngất, khiến không gian trở nên âm u, lạnh lẽo. Gió bắt đầu mạnh hơn, rít qua các khe đá bị nứt vỡ, tạo ra những âm thanh thê lương như tiếng thở than của một linh hồn bị giam cầm. Tần Mặc dừng chân, ánh mắt quét qua cảnh tượng trước mắt. Đây là một nơi hoang tàn đến kinh hoàng. Đất đá nứt toác thành từng mảng lớn, những cây cổ thụ vốn sừng sững giờ đây chỉ còn trơ trọi những thân cây cháy đen, vặn vẹo như những bóng ma. Khắp nơi, vô số mảnh vỡ kim loại, đá quý vỡ vụn, và những mảnh pháp bảo không còn hình dạng ban đầu, rải rác trên mặt đất, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, tiếng gầm mang theo sự khó chịu và cảnh giác cao độ, không phải là tiếng gầm uy dũng mà là một âm thanh trầm đục, nặng nề. Ngân Loan trên vai Tần Mặc rụt người lại, bộ lông bạc óng ánh giờ đây dựng đứng lên từng sợi, đôi mắt tinh anh mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định với vẻ hoảng sợ. "Đây là... tàn tích của một cuộc chiến sao?" Tần Mặc lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. Hắn không hỏi Hắc Phong hay Ngân Loan, mà là hỏi chính mình, hỏi cái không gian nặng nề đang bao trùm lấy hắn. Linh khí ở đây không chỉ hỗn loạn, mà còn mang theo một sự đau đớn tột cùng, một cảm giác tan vỡ, tuyệt vọng. Nó không giống với sự áp bức cưỡng chế của khu rừng linh khí, mà là một sự đổ nát, một cái chết bi thương.

Mùi sắt gỉ nồng nặc hòa lẫn với mùi lưu huỳnh còn vương vấn từ những trận pháp thuật cổ xưa, tạo nên một thứ hương vị khó chịu, gợi lên hình ảnh máu và lửa. Mùi tro bụi bay lơ lửng trong không khí, bám vào da thịt, vào quần áo. Bầu không khí ở đây u ám, tĩnh mịch đến đáng sợ, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự hỗn loạn không thể che giấu, như thể những linh hồn đã từng ngã xuống nơi đây vẫn còn đang quanh quẩn, không thể siêu thoát. Tần Mặc cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo từ lòng đất bốc lên, xuyên qua đế giày, thấm vào tận xương tủy. Hắn biết, đây chính là "Hẻm Vực Vô Danh" mà hắn đã từng nghe loáng thoáng trên Đường Cổ Đạo, một nơi bị nguyền rủa bởi những trận chiến thảm khốc của các tu sĩ.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe "ý chí tồn tại" của nơi này. Hắn nghe thấy những tiếng vọng yếu ớt của những tiếng gào thét xa xưa, những âm thanh của kim loại va chạm vào nhau, vỡ vụn. Đó không phải là tiếng vang của quá khứ, mà là những "tiếng vọng" từ bản chất của vạn vật bị tổn thương, bị hủy hoại. Tần Mặc mở mắt, nhìn vào một mảnh giáp trụ đã mục nát, chỉ còn là một lớp gỉ sét bám vào đá. Hắn thấy một ý chí yếu ớt đang cố gắng giữ lại chút hình hài cuối cùng của mình, một nỗi căm phẫn vô tận vì bị biến thành một công cụ, rồi bị vứt bỏ.

"Linh khí hỗn loạn đến mức này... Đây là hậu quả của sự truy cầu sức mạnh mà không màng đến sinh mạng của vạn vật sao?" Tần Mặc thì thầm, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm. Hắn nhìn Hắc Phong, rồi lại nhìn Ngân Loan. Hắc Phong gầm gừ nhẹ, như muốn khẳng định điều hắn đang nghĩ. Ngân Loan khẽ kêu lên một tiếng trong trẻo nhưng đầy lo lắng, đôi mắt nó nhìn thẳng vào Tần Mặc, như muốn nói rằng nó cũng cảm nhận được nỗi đau từ những mảnh vỡ kia. Tần Mặc biết, Ngân Loan có một sự nhạy cảm đặc biệt với linh khí và "ý chí tồn tại" của vạn vật, nhất là những linh hồn bị tổn thương. Điều này càng củng cố niềm tin của Tần Mặc rằng hắn không đơn độc trong việc cảm nhận và thấu hiểu những bi kịch này.

Càng đi sâu vào hẻm vực, cảnh tượng càng trở nên thê lương hơn. Những vách đá dựng đứng hai bên bị khoét sâu, tạo thành những hang động nhỏ, nơi gió rít qua nghe như tiếng khóc than. Mặt đất lổn nhổn những viên đá cuội đen sì, lấm tấm những đốm màu đỏ sẫm như máu đã khô cạn từ bao đời. Tần Mặc bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn không thể rời mắt khỏi những mảnh vỡ đang nằm la liệt khắp nơi. Đó không chỉ là kim loại hay đá, mà là những "vật" đã từng có ý chí, đã từng được ban cho "linh tính" và rồi bị hủy hoại một cách tàn nhẫn.

Tần Mặc bước vào trung tâm của bãi chiến trường, nơi những vết tích của trận chiến dường như còn đậm nét hơn cả. Một cái hố sâu hoắm, rộng lớn, như một miệng vực khổng lồ, là minh chứng cho sức mạnh hủy diệt của pháp thuật. Xung quanh miệng hố, vô số mảnh vỡ của binh khí, pháp bảo và cả những bộ xương cốt đã hóa đá nằm chồng chất lên nhau, tạo thành một gò đất nhỏ. Gió vẫn mạnh, mang theo những hạt cát mịn và bụi tro, quất vào mặt, khiến bầu trời càng thêm âm u. Ánh sáng chiều tà yếu ớt, bị những đám mây xám xịt che khuất, chỉ còn đủ để soi rọi những hình ảnh hoang tàn, bi tráng.

Hắn cúi xuống, chạm tay vào một mảnh giáp vỡ nát. Mảnh giáp bằng kim loại đen thui, vẫn còn lạnh buốt dưới đầu ngón tay Tần Mặc. Ngay lập tức, một dòng "ý chí tồn tại" dữ dội, đau đớn ùa vào tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì hắn từng cảm nhận. Hắn "thấy" hình ảnh của mảnh giáp này khi còn nguyên vẹn, một bộ giáp uy nghi, được rèn đúc từ những kim loại tinh túy nhất, mang trong mình một ý chí kiên cường, muốn bảo vệ chủ nhân. Nhưng rồi, nó bị ép buộc "linh hóa", bị bơm vào linh lực một cách cưỡng ép, để trở thành một thần binh, một vật bất khả xâm phạm. Ý chí của nó bị bẻ cong, từ sự kiên cường bảo vệ chuyển thành khát khao sức mạnh, khát khao được "thăng cấp", được trở nên "khác biệt" so với bản chất ban đầu của một bộ giáp.

Tần Mặc nhắm nghiền mắt lại, cố gắng chịu đựng những "tiếng vọng" đau đớn đang gào thét trong đầu. Hắn "thấy" khoảnh khắc mảnh giáp bị xé toạc bởi một đòn pháp thuật kinh thiên, ý chí của nó bị vỡ vụn, tan tành cùng với hình hài. Nỗi đau không phải là đau thể xác, mà là nỗi đau của bản chất bị bẻ cong, bị hủy hoại, không còn đường quay về. Đó là sự tuyệt vọng của một vật phẩm vô tri bị ép buộc trở nên "linh" rồi cuối cùng lại bị vứt bỏ như một thứ phế liệu. "Chúng... chúng muốn trở thành vũ khí, nhưng không phải để bị biến thành những thứ vô tri thế này." Tần Mặc thì thầm, giọng nói khản đặc, như đang nói v���i chính những mảnh vỡ dưới tay hắn. "Sự thăng cấp cưỡng ép... nó còn tàn bạo hơn cái chết."

Hắn buông mảnh giáp, chạm vào một thanh kiếm gãy nằm cạnh đó. Thanh kiếm này từng là một Vô Danh Kiếm, không danh tiếng lẫy lừng, nhưng lại mang trong mình một ý chí sắc bén, muốn chém phá mọi chướng ngại. Nhưng rồi, nó cũng bị cưỡng ép khai linh, bị biến thành một "linh kiếm", một thứ vũ khí sở hữu linh trí và sức mạnh vượt trội. Ý chí của nó từ sự sắc bén tự nhiên biến thành sự khao khát chém giết, khao khát được công nhận, được trở thành "kiếm tiên", "thần kiếm". Và khi nó gãy vụn, ý chí của nó cũng bị xé toạc, không thể chấp nhận được sự yếu kém, sự thất bại của chính mình.

Ngân Loan trên vai Tần Mặc không thể chịu đựng được nữa. Nó rúc sâu vào cổ hắn, run rẩy bần bật, những tiếng kêu trong trẻo giờ đây biến thành những tiếng rít khe khẽ, yếu ớt, như đang khóc. Đôi mắt tinh anh của nó nhắm nghiền lại, tựa hồ không muốn nhìn thấy, không muốn cảm nhận thêm bất cứ nỗi đau nào nữa. Hắc Phong, đứng cạnh Tần Mặc, cũng trở nên bất an. Nó cào nhẹ chân Tần Mặc bằng móng vuốt của mình, như muốn nhắc nhở hắn, muốn kéo hắn ra khỏi vực thẳm của những "tiếng vọng" bi thương này. Đôi mắt đỏ rực của Hắc Phong nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, như muốn truyền tải một thông điệp: "Đừng để mình bị cuốn vào nỗi đau của chúng."

Tần Mặc biết, Hắc Phong đang lo lắng cho hắn. Nhưng hắn không thể rời đi. Hắn cần phải lắng nghe, cần phải thấu hiểu. Bi kịch "thoát ly bản chất" không chỉ giới hạn ở sinh linh, mà còn mở rộng sang cả những vật phẩm vô tri. Điều này cho thấy mức độ nghiêm trọng và sự lan rộng của vấn đề trong Huyền Vực, một sự thật kinh hoàng mà hắn chưa từng hình dung tới. Mỗi mảnh vỡ ở đây đều là một lời tố cáo, một bằng chứng sống động cho sự tàn bạo của các trận chiến tu sĩ và hậu quả của việc truy cầu sức mạnh mù quáng. Chúng không chỉ là những vật phẩm bị phá hủy, mà là những linh hồn bị xé toạc, những bản chất bị bẻ cong không thể phục hồi.

Tần Mặc đưa tay vuốt nhẹ lên đầu Ngân Loan, cố gắng trấn an nó. "Ta hiểu rồi, Ngân Loan. Ta hiểu nỗi đau của chúng." Giọng hắn trầm lắng, nhưng đầy sự kiên định. "Chúng ta sẽ không để những điều này xảy ra nữa." Hắn không cô đơn. Hắn có Hắc Phong trung thành, và có Ngân Loan, linh thú nhạy cảm với những linh hồn bị tổn thương. Chính sự nhạy cảm của Ngân Loan đã giúp Tần Mặc nhận ra rằng những "tiếng vọng" này không phải là ảo ảnh, mà là hiện thực bi thương của vạn vật.

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn chỉ là sự trầm tư, mà là một ngọn lửa của quyết tâm. Hắn đứng thẳng người, hít sâu mùi sắt gỉ và lưu huỳnh nồng nặc. Con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi không chỉ là để bảo vệ Vô Tính Thành, hay để cứu vãn những sinh linh. Nó là con đường để cứu vãn cả Huyền Vực, để vạn vật có thể được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "khác biệt" theo cái cách tàn nhẫn này. Hắn biết rằng, hắn sẽ phải đối mặt với nhiều cảnh tượng tương tự, nhiều bi kịch hơn nữa trên hành trình của mình. Nhưng hắn không sợ. Bởi vì hắn có "ý chí tồn tại" của vạn vật đang dẫn lối, và hắn có một niềm tin sắt đá vào con đường mà hắn đã chọn. Dù con đường ấy có gian nan đến đâu, hắn cũng sẽ không lùi bước.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free