Vạn vật không lên tiên - Chương 122: Lời Dặn Của Dòng Chảy: Viên Đá Tinh Lộ
Cánh cổng đá cổ kính của Vô Tính Thành, nơi Tần Mặc vừa bước qua, nay đã lùi xa, chỉ còn là một vệt mờ ảo trong ánh bình minh đang lên. Những tia nắng đầu tiên, như những mũi tên vàng óng, xuyên qua lớp sương mỏng còn vương trên những ngọn cây, nhuộm vàng cả một góc trời và dòng Suối Tinh Lộ trong vắt đang róc rách chảy. Tần Mặc và Hắc Phong dừng lại bên bờ suối, nơi những hòn cuội tròn nhẵn được dòng nước mài giũa qua bao năm tháng, lấp lánh như những viên ngọc thô dưới ánh nắng ban mai. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi cây cỏ dại vươn mình đón nắng, và một chút hương hoa dại thoang thoảng từ những cánh đồng còn ẩn mình sau những rặng núi xanh.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng không khí mát lành lùa vào buồng phổi, xua đi những nặng nề còn vương vấn trong lòng. Hắn vuốt ve bộ lông đen tuyền mềm mượt của Hắc Phong, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ thân hình đồ sộ của con linh thú. Hắc Phong khẽ cọ đầu vào tay hắn, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên trong cổ họng, như một lời an ủi, một sự cam kết đồng hành không lời. Đôi mắt đỏ rực của nó dõi theo ánh mắt của Tần Mặc, lúc hướng về phía sau, nơi Vô Tính Thành dần khuất bóng, lúc lại hướng về phía trước, nơi con đường cổ đạo trải dài vô tận, dẫn vào một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc cảm thấy mình đang đứng trên một lằn ranh mỏng manh, giữa hai thế giới. Một bên là Vô Tính Thành, biểu tượng của sự bình yên, của cuộc sống không màng danh lợi, nơi vạn vật tìm thấy sự cân bằng trong bản chất thuần khiết nhất của chúng. Hắn lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của dòng Suối Tinh Lộ, của những hòn cuội, của những cây cỏ ven bờ. Chúng không cầu gì ngoài việc được là chính mình, được tuân theo quy luật tự nhiên, được chảy, được lớn lên, được sống một cuộc đời trọn vẹn trong sự giản dị. Ý chí ấy, thuần khiết và thanh thản, như một bản hòa ca không lời, thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng mạch máu của hắn.
Và bên kia, là Huyền Vực rộng lớn, nơi mà những câu chuyện về “thăng tiên”, về “tu luyện vật tính” đã trở thành lẽ sống, thành mục đích tối thượng của vạn vật. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là những con đường đất quen thuộc của Vô Tính Thành, mà sẽ là những con đường đầy thử thách, nơi những “ý chí tồn tại” bị bóp méo, bị tha hóa bởi khát vọng vượt lên trên bản chất của chính mình. Sự đối lập ấy tạo nên một cơn sóng ngầm trong tâm khảm Tần Mặc. Hắn đã rời đi, mang theo không chỉ là hy vọng của Vô Tính Thành, mà còn là gánh nặng của một sứ mệnh cao cả, sứ mệnh “chữa lành” một thế giới đang dần đánh mất đi sự cân bằng.
“Bình yên... và trách nhiệm,” Tần Mặc lẩm bẩm, giọng nói hòa lẫn vào tiếng nước chảy róc rách, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. Sự bình yên của Vô Tính Thành là món quà quý giá nhất mà hắn được ban tặng, là kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn. Nhưng trách nhiệm thì nặng nề hơn rất nhiều. Hắn phải mang sự bình yên ấy, không phải bằng cách áp đặt, mà bằng cách khơi gợi, bằng cách cho vạn vật thấy rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi bản chất để đạt được sự trường tồn. Chiếc vòng tay gỗ của Hạ Nguyệt trong túi áo, Vô Danh Kiếm lặng lẽ nằm sau lưng, và cả lời hứa với chính mình, tất cả đều là những sợi dây vô hình níu giữ hắn, nhắc nhở hắn về cội nguồn, về mục đích.
Hắc Phong khẽ rùng mình, như cảm nhận được sự dao động trong tâm trí chủ nhân. Nó liếm nhẹ vào tay Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự thông hiểu và trung thành tuyệt đối. Tần Mặc mỉm cười nhẹ, vỗ về cổ nó. Con sói khổng lồ này, với ‘ý chí tồn tại’ kiên cường của một linh thú dũng mãnh, nhưng cũng đầy tình cảm, sẽ là người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất của hắn trên hành trình đầy chông gai này. Từng làn gió nhẹ mơn man trên da mặt Tần Mặc, mang theo hơi thở của buổi sớm, của sự khởi đầu, của một chương mới trong cuộc đời hắn. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình, chậm rãi, vững vàng, chứa đựng cả sự lưu luyến và quyết tâm. Ánh nắng bình minh đã lên cao hơn một chút, vẽ nên những đường nét vàng óng trên mặt nước Suối Tinh Lộ, hắt lên vẻ tĩnh lặng nhưng đầy nội lực của Tần Mặc. Nơi đây, chính là điểm khởi đầu.
Không gian xung quanh Tần Mặc và Hắc Phong vẫn còn bao trùm bởi sự tĩnh lặng của buổi sớm, chỉ có tiếng nước chảy róc rách của Suối Tinh Lộ làm nền. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, và ánh nắng vàng dịu đã hoàn toàn xua tan màn sương mỏng, để lộ ra những tán lá xanh non tơ rung rinh trong gió. Phía xa, cổng thành Vô Tính Thành giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ, một ký ức vừa mới đây thôi còn hiện hữu rõ ràng.
Trong lúc Tần Mặc đang chìm đắm trong những suy tư của riêng mình, một bóng dáng quen thuộc chậm rãi xuất hiện. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ như tuyết và chòm râu dài trắng muốt, bước đến bên bờ suối. Ông mặc một chiếc áo vải thô giản dị, màu nâu sẫm, trông có vẻ đã cũ kỹ nhưng lại toát lên sự thanh tịnh, thoát tục. Đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông nhìn thẳng vào Tần Mặc, chứa đựng sự thông thái của một người đã chứng kiến bao thăng trầm của thời gian. Ông không nói lời nào vội vã, chỉ đứng đó, lặng lẽ quan sát. Tiếng nước chảy róc rách dường như cũng trở nên rõ ràng hơn, như một sự lắng nghe, một sự thấu hiểu vô hình giữa người và thiên nhiên. Mùi đất ẩm và cây cỏ dại càng thêm đậm đà trong không khí, như chào đón sự hiện diện của vị trưởng lão.
Tần Mặc quay lại, nhìn thấy Lão Khang, trong lòng hắn trỗi dậy một cảm giác vừa kính trọng vừa lưu luyến. Hắn biết, đây là cuộc chia tay thực sự, là những lời dặn dò cuối cùng trước khi hắn dấn thân vào thế giới rộng lớn kia. Hắn gật đầu nhẹ, chờ đợi những lời từ vị trưởng lão.
Lão Khang khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió, rồi ông cất giọng trầm ấm, chứa đựng sự bình thản nhưng cũng đầy suy tư: “Mặc nhi, con đã quyết rồi chứ?” Giọng ông không mang theo bất kỳ sự phán xét hay nghi vấn nào, chỉ là một lời hỏi thăm, một sự xác nhận cho con đường mà Tần Mặc đã chọn.
Tần Mặc nhìn thẳng vào đôi mắt của Lão Khang, ánh mắt hắn kiên định, không một chút dao động. “Vâng, Lão Khang. Con phải đi.” Lời đáp của hắn ngắn gọn, nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá, một sự chấp nhận số phận và trách nhiệm. Hắn biết, sự ra đi này không chỉ vì bản thân hắn, mà còn vì Vô Tính Thành, vì một lẽ phải lớn lao hơn.
Lão Khang gật đầu, chòm râu bạc khẽ rung rinh theo nhịp đầu của ông. Ông đưa mắt nhìn dòng Suối Tinh Lộ đang cuồn cuộn chảy, rồi lại quay sang nhìn Tần Mặc. “Thế giới bên ngoài rộng lớn, nhưng cũng đầy cạm bẫy. Con đường ‘thăng tiên’ mà họ theo đuổi, đôi khi lại là con đường ‘thoát ly bản chất’. Con người ta, ai cũng muốn vươn cao, muốn mạnh hơn, muốn trường sinh bất tử. Nhưng có bao giờ họ tự hỏi, cái giá phải trả cho sự ‘vượt lên’ ấy là gì không?” Giọng ông trầm bổng, như tiếng gió thì thầm qua những tán lá, mang theo sự uyên thâm của một triết gia. “Họ ép buộc cây phải kết trái vào mùa đông, ép buộc sông phải chảy ngược dòng, ép buộc đá phải biết nói. Họ nghĩ đó là sự vĩ đại, là ‘khai linh’, là ‘thăng hoa’. Nhưng thực chất, đó là sự cưỡng ép, là sự hủy hoại ‘ý chí tồn tại’ nguyên thủy của vạn vật.”
Tần Mặc lắng nghe từng lời của Lão Khang, mỗi câu nói đều khắc sâu vào tâm khảm hắn. Hắn nhớ lại những câu chuyện Lão Khang từng kể về thời xa xưa, về những bi kịch của việc cố gắng “thăng tiên” một cách mù quáng, khiến cho bản chất của vạn vật bị biến đổi, trở nên méo mó và mất đi sự cân bằng vốn có. Hắn hiểu rằng, những điều ông nói không phải là lời cảnh báo suông, mà là kinh nghiệm xương máu của cả một thời đại.
Lão Khang tiếp tục, ánh mắt ông ánh lên một nỗi ưu tư sâu thẳm. “Sức mạnh không phải là tất cả, Mặc nhi. Sức mạnh có thể giúp con chiến thắng một đối thủ, nhưng không thể giúp con tìm thấy sự bình yên thực sự. Giữ được ‘chính mình’ mới là điều khó nhất. Giữa bao la cạm bẫy, giữa những lời mời gọi của quyền năng và danh vọng, liệu con có thể giữ vững được trái tim thuần khiết của Vô Tính Thành? Liệu con có thể lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật mà không bị ý chí của con người làm cho mờ mắt?”
Tần Mặc cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Hắn cảm nhận được sức nặng của những lời nói ấy, không phải là gánh nặng ép buộc, mà là gánh nặng của sự thấu hiểu, của một trách nhiệm cao cả. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Lão Khang, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm. “Con sẽ không quên lời dạy của người và Vô Tính Thành. Con sẽ luôn ghi nhớ rằng, con đường của con không phải là thăng tiên, mà là tìm lại sự cân bằng cho vạn vật.” Giọng hắn tuy nhẹ nhàng, nhưng lại vang lên một cách rõ ràng, dứt khoát, như một lời thề.
Lão Khang mỉm cười, nụ cười hiền từ làm cho những nếp nhăn trên khuôn mặt ông trở nên sâu hơn, nhưng lại toát lên vẻ an nhiên, tự tại. Ông cúi xuống, nhặt một viên đá cuội nhỏ từ dòng Suối Tinh Lộ. Viên đá ấy, được dòng nước mài nhẵn qua hàng ngàn năm, trơn láng và thanh khiết, không một góc cạnh sắc nhọn. Nó không lấp lánh như ngọc quý, không hùng vĩ như núi đá, nhưng lại chứa đựng một vẻ đẹp mộc mạc, bền bỉ, và một ‘ý chí tồn tại’ tĩnh lặng, không tham lam.
“Dòng chảy Tinh Lộ này, dù đi đâu, cuối cùng cũng sẽ tìm về cội nguồn,” Lão Khang nói, giọng ông mang theo một sự triết lý sâu xa. “Nó không cố gắng chảy nhanh hơn, không cố gắng làm mình lớn hơn, nó chỉ chảy, theo bản chất của mình. Và những viên đá này, chúng không cố gắng trở thành vàng ngọc, chúng chỉ ở đây, cùng với dòng chảy, bền bỉ và kiên định.” Ông trao viên đá cuội nhỏ vào lòng bàn tay Tần Mặc. “Hãy giữ viên đá này bên mình, Mặc nhi. Nó là một phần của Vô Tính Thành, là bản chất thuần khiết nhất, không tranh giành, không vươn cao, nhưng bền bỉ và kiên định.”
Tần Mặc đón nhận viên đá với một sự trân trọng tột cùng. Hắn cảm nhận sự mát lạnh của nó trên lòng bàn tay, sự trơn nhẵn của bề mặt, và một trọng lượng nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Viên đá này, không phải là một pháp bảo hùng mạnh, không phải là một món đồ quý giá, nhưng đối với Tần Mặc, nó còn quý hơn vạn kim. Nó là một phần của Vô Tính Thành, một sợi dây liên kết vô hình với quê hương, với những người thân yêu, và với triết lý đã định hình nên con người hắn. Hắn siết chặt viên đá trong lòng bàn tay, cảm nhận sự bền bỉ của nó, và một dòng ấm áp lan tỏa trong tim. Viên đá nhỏ bé ấy, giờ đây, không chỉ là một vật kỷ niệm, mà là một lời nhắc nhở không lời, một ngọn hải đăng chỉ lối trên con đường phía trước đầy phong ba bão táp.
Hắn ngước nhìn Lão Khang một lần nữa, trong ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và quyết tâm. Lão Khang chỉ khẽ mỉm cười, gật đầu nhẹ, như một lời chúc phúc cuối cùng. Rồi ông quay người, chậm rãi bước trở lại con đường dẫn vào Vô Tính Thành, bóng dáng ông dần hòa vào bức tranh bình minh, để lại Tần Mặc đứng đó, bên bờ Suối Tinh Lộ, với viên đá trong tay, và một trái tim tràn đầy khát vọng nhưng cũng chất chứa những nỗi niềm.
Ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp Đường Cổ Đạo Thương Gia, biến những hạt bụi li ti trong không khí thành những đốm sáng lấp lánh. Tần Mặc siết chặt viên đá Tinh Lộ trong lòng bàn tay một lần nữa, cảm nhận sự mát lạnh và bền bỉ của nó, trước khi cẩn thận cất nó vào túi áo, nơi chiếc vòng tay gỗ của Hạ Nguyệt cũng đang nằm yên. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho Hắc Phong. Con sói khổng lồ hiểu ý chủ nhân, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, rồi cất bước kiên định, tiến sâu hơn vào con đường cổ đạo.
Con đường này, khác hẳn những lối mòn êm ả, sạch sẽ trong Vô Tính Thành. Nó gồ ghề, có những vết lún sâu do bánh xe và vó ngựa của vô số lữ khách để lại qua năm tháng. Bụi đất màu nâu vàng bị vó Hắc Phong khuấy động, bay lên thành từng đám mờ ảo, vương vào không khí, mang theo mùi đất khô, mùi mồ hôi của người đi đường, và cả một chút mùi da thuộc từ những gánh hàng xa xăm. Dọc hai bên đường, những cây cổ thụ cao lớn vươn mình, tán lá rậm rạp che phủ một phần con đường, tạo nên những mảng sáng tối đan xen. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng bánh xe kẽo kẹt, tiếng vó ngựa lộp cộp, và cả những tiếng người nói chuyện ồn ào, pha lẫn tiếng rao hàng của những thương nhân đang trên đường đến các thị trấn lân cận.
Đây chính là thế giới bên ngoài, thế giới mà Lão Khang đã cảnh báo, thế giới mà Tần Mặc sẽ phải đối mặt. Hắn ngước nhìn bầu trời rộng lớn, cảm nhận sự bao la của Huyền Vực. Mây trắng bồng bềnh trôi, những tia nắng vàng óng vẫn trải đều trên mọi vật, nhưng không còn sự tĩnh lặng, thuần khiết như ở Vô Tính Thành. Nơi đây, ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật dường như phức tạp hơn, ồn ào hơn, và đôi khi, méo mó hơn. Hắn khẽ nheo mắt, nhìn về phía xa, nơi một đoàn lữ hành đang tiến đến. Những người phàm nhân với gánh nặng mưu sinh, những tu sĩ với khí tức mạnh mẽ nhưng đôi khi lại ẩn chứa sự hung hãn, tất cả đều đang chen chúc trên con đường này.
Tần Mặc cảm nhận được sự đối lập rõ rệt giữa triết lý “cân bằng bản chất” mà hắn mang theo và con đường “thăng tiên” cực đoan mà thế giới bên ngoài đang theo đuổi. Những lời dặn dò của Lão Khang vẫn văng vẳng bên tai: “Thoát ly bản chất”, “giữ được chính mình”. Hắn biết, đây sẽ là kim chỉ nam cho hắn trong những ngày sắp tới. Viên đá Tinh Lộ trong túi áo như một lời nhắc nhở không lời, về cội nguồn, về sự bền bỉ, về một ý chí tồn tại không cần phải vươn cao mà vẫn tự tại. Nó là một “mỏ neo” tinh thần, giữ chặt hắn khỏi những cám dỗ, những sự tha hóa mà hắn chắc chắn sẽ gặp phải.
Hắc Phong cất bước đều đặn, cơ thể đồ sộ của nó lướt đi một cách mạnh mẽ nhưng không kém phần uyển chuyển. Từng nhịp chân của nó dường như cũng mang theo một sự kiên định, một ý chí đồng hành cùng Tần Mặc đến tận cùng. Tần Mặc vuốt ve cổ Hắc Phong, cảm nhận sự ấm áp của bộ lông nó, và một lần nữa, hắn cảm thấy không hề đơn độc.
Đoạn đường đầu tiên này, tuy chỉ là một phần nhỏ của hành trình vĩ đại, nhưng lại là bước ngoặt quan trọng. Hắn đã chính thức rời xa vòng tay bảo bọc của Vô Tính Thành, tiến vào một thế giới đầy rẫy những điều chưa biết. Hắn sẽ gặp gỡ những người mới, chứng kiến những bi kịch của việc “thoát ly bản chất”, và có lẽ, cũng sẽ tìm thấy những đồng minh cho con đường của mình.
Tần Mặc nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mỏng, và những đám mây trắng vẫn lững lờ trôi. Một cảm giác vừa hồi hộp, vừa phấn khích, vừa nặng trĩu trách nhiệm dâng lên trong lòng hắn. “Vô Tính Thành, ta đi đây,” hắn độc thoại nội tâm. “Ta sẽ mang sự bình yên của ngươi đến với thế giới này, bằng cách của riêng ta.” Lời thề ấy, không chỉ vang vọng trong tâm khảm hắn, mà còn hòa cùng tiếng gió, tiếng vó ngựa, và tiếng ồn ào của Đường Cổ Đạo Thương Gia, báo hiệu một hành trình mới đã thực sự bắt đầu. Con đường của “Vạn Vật Không Lên Tiên” giờ đây đã không còn là những bước chân ngập ngừng, mà là những bước chân định mệnh, vững vàng tiến vào Huyền Vực rộng lớn, mang theo trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy hy vọng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.