Vạn vật không lên tiên - Chương 121: Bước Chân Định Mệnh: Lời Hẹn Với Chân Trời
Bình minh đã trườn mình qua những mái ngói rêu phong, len lỏi vào từng khe cửa sổ gỗ, đánh thức Vô Tính Thành sau giấc ngủ dài. Ánh nắng vàng như mật rót đầy gian nhà đơn sơ của Tần Mặc, nơi hương khói nhẹ từ bếp củi còn vương vấn, quyện cùng mùi cơm mới nấu và canh rau dại. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, xoa dịu những lo âu vô hình đang lơ lửng trong tâm khảm mỗi người.
Tần Mặc ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ mộc mạc, đối diện với cha mẹ mình. Bữa sáng diễn ra trong một không gian trầm mặc hiếm thấy. Thường ngày, đây là khoảng thời gian rộn rã tiếng trò chuyện, tiếng cười đùa giản dị của gia đình. Nhưng hôm nay, chỉ có tiếng đũa chạm bát khẽ khàng và những ánh mắt trao đổi chất chứa bao điều muốn nói. Mẹ Tần Mặc, với khuôn mặt hiền từ phúc hậu và mái tóc đen điểm bạc, không ngừng gắp thêm thức ăn vào bát hắn, động tác nhẹ nhàng nhưng chất chứa nỗi lo lắng sâu thẳm của một người mẹ sắp phải chia xa đứa con trai duy nhất. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng kiên cường nén lại những giọt lệ.
“Con đi đường xa, phải nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng quên ăn uống điều độ,” Tần Thị khẽ nói, giọng nàng đượm buồn nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản. “Bên ngoài kia không giống Vô Tính Thành của chúng ta đâu con. Người ta tranh giành, đấu đá, không ai có thể tin tưởng hoàn toàn. Con phải cẩn thận từng li từng tí.” Nàng đặt một miếng cá kho vào bát hắn, rồi nắm lấy bàn tay hắn, xoa nhẹ như muốn truyền hơi ấm và sự bình yên của Vô Tính Thành vào lòng bàn tay gầy gò ấy.
Tần Mặc cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay mẹ, cảm nhận được nỗi lo âu trĩu nặng trong từng câu chữ. Hắn ngẩng đầu nhìn mẹ, rồi lại nhìn sang cha. Tần Sơn, với thân hình rắn rỏi và gương mặt khắc khổ vì lao động, trầm ngâm hơn cả. Y ít nói, nhưng mỗi lời y thốt ra đều mang sức nặng của năm tháng và trải nghiệm. Y chỉ im lặng quan sát Tần Mặc, đôi mắt chân thật nhưng sâu sắc như chứa đựng cả biển trời lo toan. Thỉnh thoảng, y mới cất tiếng, dặn dò những điều tuy nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng thiết thực.
“Con đường con chọn là đúng đắn, nhưng cũng đầy chông gai,” Tần Sơn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm ấm như tiếng gió thoảng qua rặng tre. Y không nhìn thẳng vào Tần Mặc, mà nhìn xa xăm ra khoảng sân vườn nhỏ, nơi những bông hoa dại đang rung rinh trong nắng sớm. “Cái gọi là ‘tiên đạo’ bên ngoài kia, có thể khiến người ta quên đi gốc gác, quên đi cái ‘vật tính’ nguyên thủy của mình. Nhưng con, con đã nhìn thấy sự thật, con đã hiểu được ý nghĩa của sự ‘cân bằng bản chất’. Hãy vững tâm, đừng quên bản chất của mình, đừng quên Vô Tính Thành này đã nuôi dưỡng con như thế nào.” Y ngừng một lát, rồi quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. “Đừng vì khát vọng ‘thăng tiên’ mà đánh mất chính mình. Con hãy sống thật với bản thân, đó là điều quan trọng nhất.”
Tần Mặc lắng nghe từng lời của cha, mỗi câu nói như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn biết, cha mẹ không chỉ lo cho sự an nguy của hắn, mà còn lo cho cái tâm, cho cái ‘bản chất’ mà hắn đã kiên trì bảo vệ. Hắn gật đầu chậm rãi, cố gắng mỉm cười trấn an. “Con hiểu mà. Cha mẹ yên tâm, con sẽ cẩn thận. Con sẽ mang theo lời dặn của cha mẹ, mang theo sự bình yên của Vô Tính Thành này để đối mặt với thế giới bên ngoài. Và con sẽ trở về.” Giọng hắn tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá.
Sau bữa ăn, Tần Mặc đứng dậy, đi về phía góc phòng nơi hành lý của hắn đã được chuẩn bị sẵn. Đó chỉ là một gói vải thô đơn giản, bên trong có vài bộ quần áo dự phòng, một túi lương khô đủ dùng cho những ngày đầu, và một bình nước lọc từ Suối Tinh Lộ. Vô Danh Kiếm, thanh kiếm đã đồng hành cùng hắn qua bao trận chiến, được buộc chắc chắn sau lưng, vỏ kiếm cũ kỹ nhưng lưỡi kiếm vẫn sắc bén, tiềm ẩn sức mạnh mà chỉ Tần Mặc mới thực sự hiểu. Hắn chạm nhẹ vào vỏ kiếm, cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ kiên cường của nó, một ý chí không màng danh vọng, chỉ muốn được là chính nó, được làm một thanh kiếm bảo vệ.
Mỗi vật phẩm, dù là đơn sơ nhất, trong căn nhà này đều mang trong mình một ‘ý chí tồn tại’ rõ ràng và thuần khiết. Chiếc bàn gỗ muốn được làm chỗ dựa vững chắc, chiếc bát muốn được chứa đựng thức ăn nuôi sống con người, ngọn lửa trong bếp muốn sưởi ấm. Tất cả đều là những biểu hiện chân thật nhất của ‘vật tính’, không bị tha hóa bởi khát vọng ‘thăng tiên’ mù quáng. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, ghi nhớ lấy cảm giác này, mùi hương này, bầu không khí này, như một lời nhắc nhở không bao giờ quên về cội nguồn của mình. Hắn biết, gánh nặng trên vai hắn không chỉ là sự kỳ vọng của cha mẹ, mà là cả một triết lý sống, một con đường mà Vô Tính Thành đã kiên trì gìn giữ qua bao thế hệ. Chuyến đi này không chỉ là hành trình của cá nhân Tần Mặc, mà là hành trình của ‘bản chất’, của ‘cân bằng’ đối diện với sự ‘tha hóa’ của cả một thế giới. Hắn sẽ phải tìm cách khiến vạn vật từ chối con đường cực đoan, hoặc dẫn dắt chúng tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải “lên tiên”. Đó là một con đường cô độc, nhưng cũng là con đường duy nhất hắn có thể đi.
***
Bến Tàu Hải Nguyệt, vốn là nơi bình yên nhất Vô Tính Thành, nơi tiếng sóng vỗ bờ rì rầm như khúc hát ru muôn thuở, hôm nay lại mang một vẻ trang trọng khác lạ. Mặt trời đã lên cao hơn một chút, trải những vạt nắng vàng óng xuống mặt nước xanh biếc, làm lấp lánh những con sóng nhỏ lăn tăn. Mùi nước biển mặn mòi quyện cùng mùi gỗ ẩm từ cầu cảng, tạo nên một không khí thân thuộc, nhưng hôm nay lại phảng phất chút u hoài. Hầu hết người dân Vô Tính Thành đều có mặt, đứng lặng lẽ, không ồn ào, chỉ có những tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ rì rầm như tiếng gió thoảng qua những cánh rừng thông. Họ không tới để tiễn một anh hùng hay một chiến binh, mà để tiễn một người con của Vô Tính Thành, một người sẽ mang theo niềm hy vọng của họ đến một thế giới xa lạ.
Tần Mặc đứng giữa vòng vây của những gương mặt thân quen, ánh mắt hắn lướt qua từng người, ghi nhớ từng nụ cười, từng ánh nhìn lo lắng nhưng đầy tin tưởng. Bên cạnh hắn, Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài mượt mà được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, mặc chiếc váy màu xanh ngọc nhẹ nhàng, đứng sát bên hắn, như một điểm tựa vững chắc. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ nắm lấy tay Tần Mặc, hơi lạnh từ những ngón tay nàng truyền sang hắn, nhưng ánh mắt nàng lại ấm áp như ánh nắng ban mai.
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, tiến lại gần Tần Mặc. Y đặt bàn tay nhăn nheo lên vai Tần Mặc, khẽ vỗ nhẹ. “Tần Mặc, con đã sẵn sàng. Ta biết con sẽ làm được.” Giọng y trầm ấm, đầy uy tín. “Hãy nhớ, giá trị của vạn vật không nằm ở việc chúng có thể thăng tiên hay không, mà ở việc chúng giữ được bản chất của mình. Đó là lời răn từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, là chân lý mà Vô Tính Thành đã gìn giữ. Con đường của con sẽ cô độc, nhưng không bao giờ sai lầm. Đừng bao giờ nghi ngờ điều đó.” Lão Khang nhìn sâu vào mắt Tần Mặc, ánh mắt y như muốn khắc ghi những lời dặn dò ấy vào tận sâu thẳm tâm hồn hắn.
Tần Mặc khẽ cúi đầu, lòng hắn cảm thấy ấm áp trước sự tin tưởng và những lời dặn dò chí tình của Lão Khang. Hắn nắm chặt bàn tay Hạ Nguyệt, cảm nhận sự run rẩy nhẹ từ nàng. Nàng khẽ lấy một vật nhỏ từ trong tay áo, trao vào tay Tần Mặc. “Đây là… một chiếc vòng tay làm từ gỗ cây cổ thụ mà chúng ta thường chơi khi còn nhỏ,” Hạ Nguyệt nói, giọng nàng dịu dàng như gió thoảng nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kiên cường. “Nó sẽ nhắc nhở huynh về nhà. Huynh phải trở về, Mặc ca.” Chiếc vòng tay đơn giản, được làm từ một cành cây nhỏ đã khô héo, nhưng trên đó vẫn còn in dấu những đường vân tự nhiên, mộc mạc và chân thật. Nó không có bất kỳ năng lượng hay pháp lực nào, nhưng đối với Tần Mặc, nó quý giá hơn bất kỳ thần khí nào trên đời. Hắn chạm nhẹ vào chiếc vòng, cảm nhận được sự ấm áp từ những ký ức tuổi thơ, từ tình yêu và lời hứa của Hạ Nguyệt. Nó không chỉ là một kỷ vật, mà là một lời nhắc nhở về điểm tựa, về mục đích cuối cùng của hắn.
Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và nụ cười rộng đặc trưng, chen qua đám đông, vỗ mạnh vào vai Tần Mặc. “Mặc kệ mấy lão già bên ngoài nói gì! Cứ đi đi, nếu có kẻ nào dám động đến Vô Tính Thành, chúng ta sẽ tự lo liệu!” Hắn nói với vẻ hăng hái, có chút bốc đồng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự ủng hộ kiên định. “Tao tin mày là đúng! Cứ cho bọn chúng biết thế nào là ‘bản chất’!”
Thôn Trưởng Vô Tính Thành, ông lão trung niên với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, cũng tiến lại, khẽ gật đầu. “Tần Mặc, con là niềm hy vọng của Vô Tính Thành. Hãy giữ lấy bình yên trong lòng, và mang nó đi khắp nơi.”
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn lanh lợi, nép sau lưng mẹ, ngước nhìn Tần Mặc với vẻ ngưỡng mộ. Trong mắt cô bé, Tần Mặc không chỉ là người anh trai quen thuộc, mà còn là một câu chuyện cổ tích sắp được viết nên. Mấy thôn dân khác cũng xúm lại, người thì chúc “Cầu mong mọi sự bình an,” người thì dặn dò “Đi đường cẩn thận nhé con.” Tất cả những lời nói ấy, dù mộc mạc hay sâu sắc, đều gói trọn tình cảm của Vô Tính Thành dành cho Tần Mặc.
Dưới chân Tần Mặc, Hắc Phong nằm im lìm, bộ lông đen tuyền như bóng đêm. Đôi mắt đỏ rực của nó, thường ngày đầy vẻ hoang dã, giờ đây lại dịu đi, chỉ còn sự trung thành và thấu hiểu. Nó khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, một hành động như lời xác nhận, lời hứa đồng hành trên mọi nẻo đường hiểm nguy. Con linh thú khổng lồ dường như cũng cảm nhận được sự trang trọng của khoảnh khắc này, cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm trên vai chủ nhân.
Tần Mặc nhìn Hạ Nguyệt, nhìn chiếc vòng tay trong lòng bàn tay, rồi nhìn những gương mặt quen thuộc của người dân Vô Tính Thành. Trong lòng hắn, một cảm giác vừa ấm áp vừa nặng trĩu. Hắn biết, lời hứa trở về không chỉ là lời hứa với Hạ Nguyệt, với cha mẹ, mà là với cả Vô Tính Thành này. “Con sẽ không quên,” hắn khẽ thì thầm, không phải với riêng ai, mà là với tất cả. Hắn sẽ mang theo ngọn hải đăng bình yên này trong lòng, để soi sáng con đường “chữa lành” Huyền Vực. Hắn đã sẵn sàng, và hắn sẽ không để ai phải thất vọng.
***
Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng ấm áp và rực rỡ nhất xuống cổng thành Vô Tính Thành. Cổng thành, được xây bằng những thân cây cổ thụ vững chãi, đứng sừng sững như một người gác cổng già nua, đã chứng kiến biết bao thế hệ đi và đến. Hôm nay, nó lại chứng kiến một sự kiện trọng đại, một bước ngoặt của Vô Tính Thành và có lẽ là của cả Huyền Vực.
Tần Mặc, cưỡi trên lưng Hắc Phong, đứng trước ngưỡng cổng. Những người tiễn biệt đã lùi lại, tạo thành một hàng ngang im lặng, dõi theo hắn. Chỉ còn Hạ Nguyệt, Lão Khang, và cha mẹ hắn đứng ở phía xa nhất, ánh mắt họ không rời khỏi bóng dáng kiên định của hắn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa dại thoang thoảng từ những cánh đồng bên ngoài thành, và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua.
Tần Mặc quay đầu nhìn lại một lần cuối. Hình ảnh Vô Tính Thành hiện ra như một bức tranh thủy mặc sống động, với những mái nhà gỗ đơn sơ, những con đường đất quen thuộc, và bóng dáng những người thân yêu đang đứng đó, nhỏ bé nhưng kiên cường. Hắn khắc ghi hình ảnh ấy vào sâu thẳm tâm trí mình, như một báu vật vô giá. Hạ Nguyệt vẫn đứng đó, tay nàng nắm chặt chiếc vòng tay mà nàng đã trao cho hắn, ánh mắt nàng dõi theo hắn, không một chút nghi ngờ, chỉ có tình yêu và niềm tin tuyệt đối. Cha mẹ hắn đứng cạnh nàng, nét mặt trầm tư nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự ủng hộ. Lão Khang thì khẽ vuốt chòm râu bạc, gật đầu nhẹ như một lời tiễn biệt thầm lặng.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mơn man trên da mặt, cảm nhận sức nặng của Vô Danh Kiếm sau lưng, và cả sự ấm áp của chiếc vòng tay gỗ trong túi áo. Hắn khép hờ mắt, lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của Vô Tính Thành, một ý chí thuần khiết, không ham muốn, chỉ cầu mong sự bình yên. Ý chí ấy giờ đây như một ngọn đèn hải đăng, sẽ dẫn lối cho hắn trên con đường phía trước.
Đột nhiên, một tiếng quạ kêu vang vọng, xé tan không gian tĩnh lặng. Dạ Nha, con quạ đen quen thuộc thường đậu trên nóc nhà của Lão Khang, không biết từ lúc nào đã sà xuống, đậu trên một nhánh cây cao gần cổng thành. Nó cất tiếng kêu "Quạ... quạ..." một tiếng dài, như một lời chào, rồi sải cánh bay vút lên trời cao, xoay vòng vài lượt trên bầu trời quang đãng, như một tín hiệu cho sự khởi đầu. Ánh mắt tinh ranh của nó lướt qua Tần Mặc, như một lời chúc phúc thầm lặng, hoặc có lẽ là một lời cảnh báo về những hiểm nguy đang chờ đợi.
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn giờ đây không còn sự lưỡng lự, chỉ còn sự kiên định và quyết tâm. “Vô Tính Thành, quê hương của ta,” hắn độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm khảm hắn. “Ta sẽ trở về, mang theo sự cân bằng mà thế giới này đang đánh mất. Cha mẹ, Hạ Nguyệt, mọi người, hãy chờ ta.” Lời hứa ấy không chỉ là một nguyện vọng, mà là một lời thề được khắc sâu trong xương tủy hắn.
Hắn nhẹ nhàng thúc Hắc Phong. Con linh thú khổng lồ, như hiểu rõ ý chủ nhân, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, rồi sải bước kiên định. Những bước chân nặng nề nhưng vững chãi của Hắc Phong vang vọng trên nền đất, mang theo Tần Mặc và Vô Danh Kiếm, chậm rãi tiến qua cổng thành. Mỗi bước đi là một sự cắt đứt với quá khứ, một sự dấn thân vào tương lai vô định.
Bóng dáng hắn dần nhỏ lại trên con đường cổ đạo trải dài về phía chân trời. Cổng thành Vô Tính Thành lùi dần về phía sau, những gương mặt thân quen cũng mờ dần trong tầm mắt. Hắn không ngoái đầu nhìn lại nữa, vì hắn biết, những gì cần mang theo đã nằm trọn trong trái tim hắn. Hắn đã rời đi, mang theo hy vọng và sứ mệnh “chữa lành” cả một thế giới đang mất cân bằng. Con đường rộng lớn và chân trời bao la phía trước chờ đợi, nơi hắn sẽ đối mặt với vô vàn biểu hiện của “thăng tiên mù quáng”, của “ý chí tồn tại” bị tha hóa. Nhưng trong lòng Tần Mặc, ngọn lửa của niềm tin vào “cân bằng bản chất” vẫn cháy rực, được thắp sáng bởi sự bình yên của Vô Tính Thành, bởi tình yêu của Hạ Nguyệt, và bởi những lời răn cổ xưa về “chân lý thất lạc”.
Hắc Phong lao đi, nhanh dần, như một bóng ma đen tuyền hòa vào cảnh vật. Cỏ cây hai bên đường khẽ lay động, như chào đón một lữ khách mới. Con đường của “Vạn Vật Không Lên Tiên” đã thực sự bắt đầu, không còn là những bước chân ngập ngừng trong Vô Tính Thành, mà là những bước chân định mệnh tiến vào Huyền Vực rộng lớn, mang theo trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy hy vọng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.