Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1: Bình Minh Ở Vô Tính Thành: Thanh Âm Khởi Nguyên

Trong thuở hồng hoang khai thiên lập địa, khi vạn vật vừa thành hình, Huyền Vực vốn là một mảnh đại lục vô biên, nơi sinh linh đầu tiên nảy mầm từ hỗn độn. Đó là Kỷ Nguyên Khai Sáng, một thời đại mà giới tu hành đời sau chỉ còn biết qua những truyền thuyết mơ hồ và những mảnh bia đá phong hóa. Tương truyền, vào thuở ấy, không chỉ con người, thần thú mà đến cả cỏ cây, đá sỏi, gió mây, đều ẩn chứa một "ý chí tồn tại" nguyên thủy, một bản năng sống động và thuần khiết. Chúng không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, chỉ đơn thuần tồn tại, tự tại và hài hòa. Chính từ những "ý chí" đơn sơ mà mạnh mẽ ấy, linh khí dần hình thành, và khái niệm "vật tính" – bản chất cốt lõi của mỗi thực thể – đã ra đời. Người ta tin rằng, đó là thời kỳ mà Huyền Vực đạt đến sự cân bằng tuyệt đối, một trạng thái hòa hợp mà sau này, khi khát vọng thăng tiên bắt đầu nảy mầm, đã vĩnh viễn mất đi.

Nhiều ngàn năm sau, tại một góc khuất của Huyền Vực, nơi những con đường tơ lụa huyền ảo không vươn tới, một vùng đất được mệnh danh là Vô Tính Thành vẫn giữ trọn vẹn nét nguyên sơ của Kỷ Nguyên Khai Sáng. Nơi đây, thời gian như ngừng trôi, và con người sống một cuộc đời chậm rãi, thuận theo lẽ tự nhiên.

***

Ánh bình minh mỏng manh lướt qua khung cửa sổ gỗ lim, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất. Tần Mặc khẽ cựa mình, đôi mắt đen láy từ từ mở ra, đón lấy những tia nắng đầu tiên của ngày. Hắn lắng nghe. Không phải bằng đôi tai trần tục, mà bằng một cảm quan tinh tế ẩn sâu trong linh hồn. Tiếng cựa mình của chiếc giường gỗ lim, dù vô tri, cũng như đang than thở về sự mục ruỗng của thời gian. Tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, chẳng khác nào một lời thì thầm về hành trình vô định. Tần Mặc đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Hắn bước ra khỏi căn nhà gỗ ấm cúng, để lại sau lưng mùi hương quen thuộc của gỗ mục và đất ẩm.

Không khí buổi sớm mai ở Vô Tính Thành trong lành đến lạ, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi cỏ dại mơn mởn. Hắn bước chân trần trên con đường lát đá cuội nhẵn bóng, cảm nhận từng viên đá thô ráp dưới lòng bàn chân. Mỗi viên đá, dù đã trải qua bao năm tháng mài mòn dưới bước chân của bao thế hệ, vẫn mang trong mình một "ý chí tồn tại" kiên định, như một lời khẳng định vững chắc về sự hiện hữu của chính nó. Đến Suối Tinh Lộ, dòng nước trong vắt róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong. Tần Mặc cúi mình, vốc một ngụm nước mát lạnh rửa mặt. Hơi nước mơn man trên làn da ngăm nắng, đánh thức mọi giác quan. Hắn nhắm mắt lại, để "ý chí" của dòng suối len lỏi vào tâm trí.

"Tự do… tự do…"

Dòng suối như đang hát, một bản trường ca về sự tự do không ngừng nghỉ, về khao khát được chảy trôi, được hòa mình vào đại dương rộng lớn, không bị ràng buộc bởi bất kỳ bờ bãi hay gông cùm nào. Những hòn đá cuội nằm im lìm dưới đáy suối, bị dòng nước bào mòn qua năm tháng, lại mang một "ý chí" khác.

"Kiên định… kiên định…"

Chúng thì thầm về sự kiên định, về việc chống chọi lại sức mạnh của dòng chảy, giữ vững vị trí của mình, mặc cho thời gian và hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu. Tần Mặc mỉm cười. Đó là thứ âm nhạc mà chỉ riêng hắn có thể nghe thấy, một bản giao hưởng của vạn vật, mỗi vật một âm sắc, mỗi vật một lời nguyện cầu. Hắn vuốt nhẹ lên một chiếc lá non vừa hé mình dưới ánh bình minh. Chiếc lá nhỏ bé run rẩy, như đang khao khát được vươn lên đón lấy mặt trời, được tắm mình trong sương sớm, được sống trọn vẹn một vòng đời ngắn ngủi nhưng ý nghĩa của nó. Đó là "ý chí sinh trưởng", một khao khát nguyên thủy và không thể chối từ.

“Mặc nhi, con lại ra suối sớm vậy? Coi chừng cảm lạnh.”

Giọng nói hiền từ của mẫu thân Tần Thị vang lên từ phía sau. Bà, với khuôn mặt phúc hậu và mái tóc đen điểm vài sợi bạc, đang đứng tựa cửa, ánh mắt chất chứa tình yêu thương và sự lo lắng nhẹ nhàng. Tần Mặc quay lại, nở một nụ cười ấm áp.

“Con không sao đâu, mẹ. Con chỉ ra hít thở khí trời một chút.”

Tần Thị khẽ lắc đầu, trong mắt vẫn thoáng chút bận tâm. “Con lúc nào cũng thích cái sự yên tĩnh này. Thôi, mau về nhà ăn sáng đi, cha con đang đợi đấy.”

Tần Mặc gật đầu, theo mẫu thân trở về. Ngôi nhà nhỏ vẫn còn vương vấn mùi khói bếp và hương vị thức ăn dân dã, ấm cúng. Cha hắn, Tần Sơn, thân hình rắn rỏi, gương mặt khắc khổ vì lao động, đang ngồi bên bàn gỗ, chậm rãi uống trà. Đôi mắt ông, dù chân thật và ít nói, luôn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào con trai mình.

“Để nó đi, con trai ta nó thích yên tĩnh,” Tần Sơn khẽ nói, đặt chén trà xuống, một nụ cười hiền lành nở trên môi. “Nó có cách của nó để cảm nhận thế giới này.”

Tần Mặc ngồi xuống, nhận lấy bát cháo nóng hổi từ tay mẫu thân. Hắn biết, cha mẹ luôn thấu hiểu sự khác biệt của hắn, dù họ không thể nghe thấy những "thanh âm" mà hắn nghe. Đối với họ, đó là sự trầm tư, là nét đặc biệt của con trai.

Bữa sáng trôi qua trong không khí ấm cúng, những câu chuyện vụn vặt về làng xóm, về vụ mùa sắp tới. “Mấy hôm nay, lão Hà quán trà cứ than thở mãi về mấy cây chè bị sâu bệnh,” Tần Thị nói, giọng thoáng chút lo lắng. “Không biết có cứu được không.”

Tần Mặc lắng nghe, trong lòng thầm cảm nhận. Hắn như nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt của những cây chè đang bị sâu bệnh hành hạ, một "ý chí suy yếu" đang dần lụi tàn. Hắn cũng nghe thấy sự tuyệt vọng của lão Hà, một khao khát được cứu vãn, được giữ lấy những gì mình đã vun trồng.

“Để con ghé xem thử, mẹ,” Tần Mặc đáp, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự quan tâm. Hắn biết, đôi khi, chỉ cần lắng nghe, hắn có thể hiểu được gốc rễ của vấn đề, và có thể, tìm ra cách giúp đỡ.

Cha Tần Sơn nhìn hắn, đôi mắt trầm tĩnh ánh lên vẻ mãn nguyện. “Hãy sống thật với bản thân, đó là điều quan trọng nhất, Mặc nhi.” Lời nói của cha hắn, tuy giản dị, lại thấm sâu vào tâm hồn Tần Mặc, như một lời nhắc nhở về con đường hắn đang đi, một con đường mà hắn tự biết là khác biệt so với số đông, nhưng lại là con đường duy nhất hắn có thể bước.

***

Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành vào buổi sớm đã rộn ràng. Các gian hàng gỗ đơn giản được dựng san sát nhau, mái che bằng vải bạt nhiều màu sắc tạo nên một khung cảnh dân dã, ấm áp. Tiếng rao hàng huyên náo, tiếng cười nói giòn tan của những người phụ nữ, tiếng gà kêu cục tác trong lồng, tiếng trả giá xôn xao, tất cả hòa quyện thành một bản hòa ca sống động của cuộc sống. Mùi thức ăn dân dã từ các quán nhỏ, mùi hoa quả tươi mới, mùi đất ẩm và hương thảo mộc từ các tiệm thuốc bắc quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của Vô Tính Thành. Ánh nắng nhẹ xuyên qua kẽ lá, rải những vệt vàng óng trên đường lát đá cuội, tạo nên một không khí thân thiện và bình yên.

Tần Mặc bước đi giữa dòng người, bên cạnh hắn là Phong Dao và Hạ Nguyệt. Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và nụ cười rộng, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Hắn cao ráo, thích mặc đồ thoải mái, dễ vận động, và đôi mắt tinh nhanh, lanh lợi của hắn không ngừng quét qua mọi ngóc ngách của khu chợ. Hạ Nguyệt, thanh tú trong chiếc váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, thì luôn bước điềm đạm bên Tần Mặc, ánh mắt dõi theo hắn với sự thấu hiểu.

“Mặc, mày lại ngẩn người ra đấy à?” Phong Dao huých nhẹ vào vai Tần Mặc, giọng điệu trêu chọc thường thấy. “Hạ Nguyệt, hắn lại nghe thấy tiếng gì rồi.”

Tần Mặc khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Không có gì, chỉ là chợ hôm nay ồn ào hơn mọi khi thôi.” Nhưng trong lòng hắn, âm thanh của khu chợ không chỉ là sự ồn ào. Hắn nghe thấy "ý chí" của từng cọng rau tươi, khao khát được giữ lại sự xanh non; của từng quả trứng gà, mong muốn được ấp ủ thành sinh mệnh mới; của từng chiếc giỏ tre, than thở về sự bền bỉ của sợi mây.

Hạ Nguyệt mỉm cười dịu dàng, ánh mắt lấp lánh sự tin tưởng. Nàng nắm nhẹ lấy tay Tần Mặc, một cử chỉ thân mật mà chỉ hai người họ mới có. “Mặc kệ chúng nó trêu chọc, em biết anh đang nghe những điều đặc biệt.” Lời nói của nàng như một dòng suối mát lành, xoa dịu những suy nghĩ sâu xa trong lòng Tần Mặc. Nàng không cố gắng hiểu tường tận, chỉ đơn thuần tin tưởng và chấp nhận.

Đi thêm một đoạn, họ thấy Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn và vẻ mặt lanh lợi, đang chạy nhảy vui vẻ quanh một sạp hàng bán đồ chơi gỗ. Chiếc váy áo tươi sáng của cô bé như một điểm nhấn rực rỡ giữa sắc màu dân dã của khu chợ. “Anh Tần Mặc lại đi đâu rồi?” Cô bé reo lên, khi nhìn thấy Tần Mặc. Hắn cúi xuống, xoa đầu cô bé, nghe thấy "ý chí hồn nhiên" của Tiểu Hoa, khao khát được vui đùa, được khám phá thế giới xung quanh mà không chút vướng bận.

Họ tiếp tục đi, đến một gian hàng nhỏ ven đường, nơi Ông Bảy – người thợ gốm tài hoa của Vô Tính Thành – đang miệt mài với công việc của mình. Thân hình gầy gò của ông đổ bóng trên nền đất, đôi tay dính đầy đất sét, khéo léo nặn từng món đồ gốm. Khuôn mặt hiền lành, nhân hậu của ông toát lên sự điềm đạm và kiên nhẫn.

“Ông Bảy,” Hạ Nguyệt khẽ gọi, “Hôm nay ông làm gì mà say sưa vậy?”

Ông Bảy ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu nở trên môi, lộ ra vài vết chân chim ở khóe mắt. “À, Nguyệt đó à, cả Tần Mặc và Phong Dao nữa. Ta đang cố gắng thổi hồn vào chiếc bình này đây.” Ông vuốt ve chiếc bình gốm còn ướt, đôi mắt ánh lên sự yêu nghề. “Mỗi món đồ gốm đều có linh hồn riêng, con à. Phải lắng nghe nó. Đất sét có ý chí của đất sét, nước có ý chí của nước, lửa có ý chí của lửa. Khi chúng hòa quyện vào nhau, chúng tạo nên một linh hồn mới. Nếu con không lắng nghe, không hiểu được bản chất của chúng, thì con chỉ tạo ra một vật vô tri mà thôi.”

Tần Mặc gật đầu, lời nói của Ông Bảy cộng hưởng sâu sắc với năng lực của hắn. Hắn nghe thấy "ý chí" của đất sét, khao khát được định hình, được trở thành một thứ gì đó hữu dụng; "ý chí" của nước, mong muốn được hòa tan, được mềm dẻo; và "ý chí" của lửa, khao khát được tôi luyện, được bền bỉ. Đó là một quá trình biến đổi, một sự thăng hoa không cần đến linh lực hay pháp thuật.

Xa hơn một chút, Thợ Săn Trẻ, với thân hình cường tráng và vẻ ngoài mạnh mẽ, đang khoe chiến lợi phẩm của mình – một con hươu lớn – với đám đông dân làng hiếu kỳ. Tay hắn cầm chắc cây cung tên, gương mặt rắn rỏi đầy tự tin. “Con thú mạnh nhất là con thú biết tự do, không bị trói buộc!” Hắn tuyên bố hùng hồn, giọng nói vang vọng khắp khu chợ. “Nó chạy nhanh nhất, nó sống mãnh liệt nhất, vì nó không bao giờ chấp nhận bị giam hãm!” Lời nói của Thợ Săn Trẻ cũng như một triết lý sâu sắc, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, về sự tự do của bản chất, một điều mà hắn biết, thế giới bên ngoài đã dần quên lãng.

Thôn Trưởng Vô Tính Thành, một ông lão trung niên với mái tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, đang đứng giữa đám đông, nói chuyện với các thôn dân về việc chuẩn bị cho vụ mùa mới. Ông mặc áo vải giản dị, khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị. “Bình yên là tài sản quý giá nhất của chúng ta, phải giữ gìn nó,” ông nói, giọng điệu trầm ấm, điềm tĩnh. “Đừng vì những ham muốn nhất thời mà đánh mất đi sự an ổn mà cha ông ta đã dày công gìn giữ.”

Dạ Nha, một con quạ đen tuyền với đôi mắt tinh ranh, bay lượn trên bầu trời xanh thẳm, đôi khi đậu trên mái nhà cao nhất, quan sát mọi hoạt động bên dưới. Tiếng quạ kêu "quạc... quạc..." vang lên, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của một người quan sát thầm lặng, một linh vật của Vô Tính Thành. Tần Mặc khẽ ngước nhìn. Hắn nghe thấy "ý chí cảnh giác" của Dạ Nha, một sự thông minh và bản năng sinh tồn, luôn tìm kiếm sự cân bằng trong tự nhiên.

Tần Mặc cảm nhận được sự hài hòa, sự gắn kết giữa con người và vạn vật nơi đây. Mọi thứ đều có "ý chí" riêng, nhưng chúng lại hòa hợp với nhau, tạo nên một bức tranh cuộc sống bình dị, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, chỉ đơn thuần là tồn tại và trân trọng những gì mình đang có.

***

Giữa trưa, ánh nắng ấm áp trải đều khắp Vô Tính Thành, không gay gắt mà dịu nhẹ như một lời vuốt ve. Tần Mặc một mình đến Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi những con thuyền nhỏ neo đậu bên cầu cảng gỗ đơn giản. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một âm thanh êm đềm, đều đặn. Mùi gỗ ẩm từ cầu tàu cũ kỹ quyện vào mùi nước sông thoang thoảng, tạo nên một không khí thanh bình và tĩnh lặng.

Hắn ngồi xuống mép cầu tàu, thả chân xuống dòng sông. Hơi nước mát lạnh bao quanh đôi chân, mang theo "ý chí tự do" của dòng chảy, khao khát được hòa mình vào dòng nước lớn hơn, ra biển cả bao la. Hắn nhìn những con thuyền gỗ, chúng nằm im lìm trên mặt nước, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, chúng vẫn mang "ý chí" của mình. Con thuyền nhỏ nhất thì thầm về ước mơ được ra khơi, được chở nặng những chuyến hàng, được khám phá những vùng đất mới. Con thuyền cũ kỹ nhất lại than thở về những năm tháng đã qua, về những chuyến đi đã từng, và một nỗi bình yên chấp nhận sự mục ruỗng của thời gian.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe. "Ý chí" của vạn vật nơi đây thật rõ ràng, thuần khiết. Nhưng rồi, từ phương xa, từ tận chân trời nơi dòng sông đổ ra biển, một luồng "ý chí tồn tại" khác bất ngờ ập đến, như một làn sóng lạnh lẽo và hỗn loạn, xuyên thấu qua mọi giác quan của hắn.

Nó không phải là một "ý chí" đơn lẻ, mà là vô số những "ý chí" đan xen vào nhau, chồng chéo lên nhau, tạo thành một mớ bòng bong của nỗi sợ hãi, sự giằng xé và tuyệt vọng. Tần Mặc cảm thấy như có hàng vạn linh hồn đang gào thét trong câm lặng. Hắn nghe thấy "ý chí" của những ngọn núi đang bị xé nát, của những dòng sông đang bị ô nhiễm, của những cánh rừng đang bị đốt trụi. Hắn nghe thấy "ý chí" của những con thú đang bị xua đuổi khỏi tổ ấm, của những linh thảo đang bị cưỡng ép khai linh, mất đi bản chất nguyên thủy của mình.

Nỗi sợ hãi này không phải của Vô Tính Thành. Nó mang theo sự hỗn loạn tột cùng, một cảm giác mất cân bằng sâu sắc. Đó là tiếng kêu cứu yếu ớt, nhưng lại dồn dập và đau đớn, như hàng ngàn sợi tơ đang bị kéo căng đến mức sắp đứt. Nó khiến Tần Mặc bất an, một cảm giác chưa từng có kể từ khi hắn biết đến năng lực đặc biệt của mình.

Hắn mở mắt, nhìn ra xa tít tắp, nơi đường chân trời giao thoa với biển cả. Màu xanh ngọc của nước biển, vốn nên mang vẻ bình yên, giờ đây trong mắt hắn lại như ẩn chứa một vực thẳm đen tối. Điều gì đang xảy ra bên ngoài kia? Điều gì đã khiến "ý chí tồn tại" của vạn vật trở nên hỗn loạn và đau khổ đến vậy? Lòng hắn trĩu nặng, một nỗi lo lắng vô hình bao trùm. "Tiếng gọi đó... không phải của Vô Tính Thành. Nó mang theo sự hỗn loạn, nỗi đau... Điều gì đang xảy ra bên ngoài kia?" Hắn tự hỏi, giọng nói thì thầm chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự trầm tư nặng nề.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Vô Tính Thành trong một sắc màu ấm áp và lãng mạn, Tần Mặc tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt. Quán trà được xây dựng từ gỗ đơn giản, với một sân nhỏ lát đá cuội và một ao cá nhỏ giữa sân, nơi tiếng nước chảy róc rách từ một thác nước mini tạo nên âm thanh êm dịu. Mái hiên rộng che mát, và hương trà thơm nồng quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng từ những khóm cây ven lối đi, tạo nên một không khí bình yên, thư thái hiếm có.

Hắn chọn một góc khuất, nơi có thể nhìn ra khung cửa sổ lớn hướng về phía hoàng hôn. Một tách trà nóng được đặt trước mặt hắn, hơi ấm lan tỏa từ chén trà gốm mộc mạc, làm dịu đi cái cảm giác bất an còn vương vấn trong lòng. Tần Mặc nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng, xua đi phần nào sự nặng nề.

Hắn nhìn ra ngoài. Ánh chiều tà nhuộm vàng những mái nhà ngói đất nung, những con đường đá cuội, và cả những tán cây xanh mướt. Vô Tính Thành, trong khoảnh khắc này, đẹp đến nao lòng, một vẻ đẹp của sự bình dị và yên ổn, như một bức tranh cổ xưa được vẽ nên bằng những gam màu trầm mặc. Hắn nghe thấy "ý chí" của thành trì này, một ý chí của sự bền vững, của sự che chở, của một vòng tay ấm áp ôm lấy những sinh linh nhỏ bé.

Nhưng rồi, hình ảnh về dòng "ý chí tồn tại" hỗn loạn và đau đớn từ Bến Tàu Hải Nguyệt lại hiện về trong tâm trí hắn. Sự tương phản giữa bình yên trước mắt và nỗi thống khổ cảm nhận được từ phương xa thật quá đỗi rõ ràng. Tần Mặc tự hỏi, liệu sự bình yên mong manh này có thể kéo dài mãi mãi không? Liệu Vô Tính Thành có thể mãi mãi đứng ngoài vòng xoáy của thế giới Huyền Vực rộng lớn, nơi mà khát vọng thăng tiên đã trở thành một nỗi ám ảnh, một cuộc đua vô độ để vươn tới cái gọi là "cực hạn"?

Hắn biết, năng lực của mình, khả năng nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, không phải là một món quà đơn thuần. Nó là một gánh nặng, một lời cảnh báo thầm lặng về những gì đang diễn ra. Khi Ông Bảy nói về linh hồn của đất sét, khi Thợ Săn Trẻ ca ngợi sự tự do của loài thú, Tần Mặc hiểu rằng, những người dân Vô Tính Thành này, dù không hề tu luyện hay theo đuổi con đường thăng tiên, lại chính là những người đang sống gần nhất với "vật tính" nguyên thủy, với sự cân bằng bản chất mà Kỷ Nguyên Khai Sáng đã từng có.

"Vô Tính Thành bình yên quá, nhưng tiếng vọng kia... liệu đây có phải là dấu hiệu của một cơn bão sắp đến?" Tần Mặc trầm ngâm, đôi mắt đen láy nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, mang theo một ngày bình yên nhưng cũng chất chứa những dự cảm chẳng lành. Hắn biết, một điều gì đó đang thay đổi. Và có lẽ, sự thay đổi đó sẽ không còn cho phép Vô Tính Thành mãi mãi là một ốc đảo tách biệt giữa dòng chảy hỗn loạn của Huyền Vực. Tim hắn chợt đập mạnh hơn, như một tiếng trống cảnh báo cho những biến cố sắp sửa ập đến.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free