(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 13
Sáng sớm, cái lạnh đêm qua dần tan bớt, ở Nam Hà trấn, những ngọn liễu mới đâm chồi càng thêm xanh tốt dưới ánh nắng ban mai.
Trong tửu lâu Nam Hà trấn, khách khứa đã dần đông đúc, tửu lâu trở nên náo nhiệt hẳn, người ra kẻ vào tấp nập.
Tô Khuynh ôm đàn đi ra từ cửa hậu viện tửu lâu, hắn ngồi ngay ngắn sau tấm rèm, bắt đầu công việc như ngày thường, sắp xếp vài món đồ quen thuộc rồi bắt đầu gảy đàn.
Ông chủ tửu lâu là một người trung niên thân hình phúc hậu. Tuy sống ở thâm sơn cùng cốc, kinh doanh tửu lâu hái ra tiền, nhưng ông vẫn là một người yêu thích phong nhã. Ông ta đứng một bên nhìn Tô Khuynh gảy đàn, không nén nổi vỗ tay, cười nói: "Ta quả thật không nhìn nhầm, tiếng đàn của ngươi không tầm thường tí nào."
"Lúc nhỏ có học qua thôi, gần đây mới luyện lại." Tô Khuynh lắc đầu cười khẽ, vẫn cúi đầu lướt nhẹ ngón tay trên dây đàn, sau đó hỏi: "Hôm nay vị cô nương ngồi ở bàn trên kia không tới sao?"
Ông chủ tửu lâu ngẩng đầu nhìn theo hướng Tô Khuynh nói, chiếc bàn đó trống không, trên bàn đặt một tách trà, trên mặt trà còn tỏa ra hơi nóng.
Đó là trà chuẩn bị sẵn từ trước, vì chiếc bàn ấy ngày nào cũng có khách nhưng hôm nay lại vắng bóng.
Nhìn chiếc bàn trống đó một lúc, ông chủ tửu lâu cười híp mắt nói: "Ngươi nói Yến Hạ à?"
Tô Khuynh gật đầu: "Thì ra ông chủ cũng quen nàng ấy."
"Sao không quen cho được? Tất nhiên là quen, con bé đó là con gái nuôi của Diệp lão tứ." Ông chủ tửu lâu liếc nhìn chiếc bàn trống không ấy một cái, dường như vẫn thấy hình bóng Yến Hạ ngồi đợi ở đó mỗi ngày.
Tô Khuynh nghe vậy, hỏi: "Diệp lão tứ?"
"Là tiên sinh kể chuyện trong tửu lâu chúng ta, cũng là một kẻ thú vị đó chứ." Nhắc đến người đó ông chủ lại bật cười, phất tay nói: "Ta quen hắn cũng lâu lắm rồi, nghe chuyện của hắn không ít, hắn thương con gái nuôi lắm."
Ông chủ tửu lâu chỉ lên góc tầng hai kia, nói tiếp: "Mắt Diệp lão tứ bất tiện, lúc trước ngày nào Yến Hạ cũng đúng giờ đến đón hắn về, gần đây không biết sao con bé đến sớm hơn hẳn."
Tô Khuynh yên lặng lắng nghe ông chủ tửu lâu nói, hắn chợt nhớ lần gặp mặt mấy hôm trước với Yến Hạ, ánh mắt bỗng thoáng nét dịu dàng. Nhắc tới Yến Hạ, ông chủ không nén nổi mà lại bắt đầu huyên thuyên tiếp: "Nhưng mà cả nhà họ cũng kỳ lạ lắm."
"Sao thế?" Tô Khuynh khó hiểu hỏi.
Ông chủ tửu lâu ngồi xuống kế bên, từ từ nói: "Cả nhà họ chuyển đến trấn hơn mười năm trước, lúc đó con bé ấy chỉ vừa chào đời. Cả nhà họ kẻ tàn phế, người bệnh tật, ta thấy cũng đáng thương lắm nên giúp họ tìm ch�� ở."
Tô Khuynh nhận ra điều cốt yếu trong lời ông ta, hắn hỏi: "Cả nhà?"
"Phải đó, Yến Hạ có bốn cha nuôi mẹ nuôi, thân thể bọn họ đều có tật nguyền, cũng không biết có phải trước kia đắc tội với ai không mà phải lâm vào cảnh này."
Tô Khuynh ngừng gảy đàn, nghiêm túc nghe ông chủ tửu lâu nói.
Ông ta hồi tưởng lại tình cảnh khi ấy, lắc đầu nói: "Cha lớn Yến Hạ suốt ngày bệnh hoạn, không chịu ra khỏi phòng, bọn ta tới thăm mấy lần cũng không thấy hắn ló mặt ra. Hắn ở trong trấn mười mấy năm nhưng bao nhiêu người vẫn chưa từng thấy mặt hắn. Bọn ta cũng chẳng rõ rốt cuộc hắn mắc bệnh gì, hắn phải uống thuốc liên tục để duy trì mạng sống. Nhưng mà nghe nói mấy hôm nay Yến Hạ bốc thuốc ngày càng nhiều, ta đoán e là hắn… chẳng còn sống được bao lâu nữa rồi."
Tô Khuynh vẫn cúi đầu, cụp mắt như có tâm sự. Ông chủ tửu lâu nói tiếp: "Nhị nương của con bé thì què quặt, tính tình thì đanh đá, đi làm bên ngoài toàn làm hỏng việc nên lâu dần chẳng ai muốn thuê nữa, chỉ đành ở nhà thêu thùa may vá. Còn cha ba của con bé là một hán tử khỏe mạnh, việc gì cũng làm được, nhưng tiếc thay lại bị câm. Mấy người họ, cộng thêm Diệp lão tứ mù lòa mà ngươi nhắc tới, có phải cả nhà vừa phế vừa bệnh không chứ?"
Tô Khuynh bất đắc dĩ cười cười, ông chủ tửu lâu lại chuyển sang chuyện của Diệp lão tứ, người làm tiên sinh kể chuyện ở tửu lâu này: "Mấy câu chuyện của Diệp lão tứ không biết nghe được từ đâu, toàn kể chuyện không đầu không cuối. Lúc trước còn có người thích nghe hắn kể chuyện, nhưng về sau mọi người nghe chán cả rồi, chỉ đến đây uống trà tán gẫu với hắn thôi."
Ông chủ tửu lâu rất thích vị cầm sư Tô Khuynh này, không chỉ bởi kỹ nghệ đánh đàn tuyệt vời, mà còn vì hắn là một thính giả vô cùng tốt. Mỗi khi ông ta nói, Tô Khuynh đều yên lặng lắng nghe, đến khi ông ấy nói xong hắn mới quay đầu nhìn chỗ Yến Hạ thường ngồi, như có điều suy tư, khẽ nói: "Hôm nay nàng ấy không đến có khi xảy ra chuyện gì không?"
Nghe vậy, ông chủ tửu lâu phất tay cười nói: "Có thể có chuyện gì được? Trấn Nam Hà chúng ta chỉ có bấy nhiêu, xảy ra chuyện chẳng lẽ chúng ta không biết?"
Tô Khuynh lắc đầu, cảm thấy mình đã nghĩ quá nhiều nên không nói thêm gì nữa.
·
Đúng là Yến Hạ gặp phải vài chuyện, vài chuyện mà trước đây nàng có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Trấn Nam Hà vẫn rất bình yên, nếu ai đó để ý một chút sẽ phát hiện bầu trời trên một căn viện bỗng trở nên khác lạ so với những nơi khác, như có sức mạnh thần bí nào đó khống chế, tách rời căn viện với Nam Hà trấn, giam hãm mọi thứ bên trong.
Đó là căn viện của Yến Hạ.
Ánh nắng ban mai tắt lịm, từng tầng mây đen ùn ùn kéo đến che kín bầu trời. Yến Hạ ngẩng đầu nhìn trận đánh trên cao. Từ lúc chào đời tới giờ nàng chưa hề nghĩ có một ngày mình sẽ tận mắt chứng kiến một trận quyết đấu như vậy. Đáng nói hơn, người ra tay lại chính là cha nhỏ, người mà nàng vẫn luôn nghĩ chỉ biết ăn chơi nhàn rỗi.
Không giống Tô Khuynh, tiếng đàn của cha nhỏ Diệp Đề trầm thấp, chất chứa sát ý ngút trời. Tiếng đàn ngân lên như cộng hưởng với tiếng tim đập mãnh liệt trong lồng ngực nàng, vang dội như tiếng trống trận. Tiếng đàn ấy không phải đao kiếm, nhưng còn sắc bén hơn vạn lần đao kiếm.
Cha nhỏ nhẹ nhàng ôm đàn hạ xuống trước mặt Yến Hạ, ba bóng người lập tức bay tới, bao vây quanh Diệp Đề.
Tam đại hộ pháp Quỷ Môn, Bạch Phát chặn trước mặt Diệp Đề, mái tóc bạc phơ như ba ngàn sợi tơ rung động theo gió, không ngừng lay động trong tiếng đàn vang vọng, cố gắng chống lại sát khí. Hai bên trái phải Diệp Đề, Bích Nhãn và Hồng Trang cũng đã rút sẵn binh đao. Trong trận giao chiến với Diệp Đề vừa rồi, bọn họ phải hao tốn không ít sức lực mới tạm thời đánh ngang tay với y.
"Không hổ là Diệp Đề." Bích Nhãn nhìn người vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên giữa vòng vây, lạnh lùng nói.
Cha nhỏ thoải mái đón nhận lời này, sau đó mỉm cười nói: "Trước khi tới các ngươi phải biết chứ."
"Đúng là chúng ta đã biết trước." Bích Nhãn tiến lên một bước, nói: "Nên lần này các ngươi nhất định phải chết."
Vừa dứt lời, nàng ta liền tiếp tục ra tay, đòn đánh lần này hoàn toàn khác hẳn lần trước.
Trong lúc Bích Nhãn xuất thủ, vô số sợi tơ từ mái tóc Bạch Phát cuốn theo tiếng gió quét tới, tức thì quấn quanh thanh đao của Bích Nhãn. Lưỡi đao lóe lên ánh bạc, đao thế càng tăng, trở nên sắc bén kinh người, tức khắc xuyên phá tiếng đàn, chém thẳng về phía Diệp Đề.
"Cha nhỏ!" Yến Hạ vừa nhìn thấy cảnh nguy hiểm, gương mặt trắng bệch vì kinh hãi, hét lên.
Ý cười của cha nhỏ nhẹ như tơ, tiếng đàn bỗng khựng lại, y lập tức thoái lui, nhưng rồi đột ngột khựng lại.
Bởi vì sau lưng y là Yến Hạ và cha lớn.
Y có rất nhiều cách tránh khỏi một đao này nhưng trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, y không thể tránh đi được.
Y tránh đi thì một đao ấy sẽ nhắm trúng Yến Hạ và cha lớn.
Cha nhỏ khựng lại một khắc rồi quay người, cây cổ cầm lơ lửng trước ngực y, đôi mắt ảm đạm vẫn không nhìn ra chút cảm xúc, song biểu cảm của y lại nghiêm túc hơn bao giờ hết. Mười ngón tay y lướt trên dây đàn, tiếng đàn vừa ngưng lại vang lên lần nữa, lần này mạnh mẽ như cuồng phong bão táp. Ngay lập tức, âm ba vô hình ngưng kết trước mặt y tạo thành một bức tường vững chắc, va chạm với sát chiêu của Bích Nhãn.
Hai bên chạm nhau, sóng gió trong viện cũng cuộn trào, lá cây, cát bụi tung bay tán loạn như sắp che phủ mọi thứ.
Yến Hạ vẫn đang đỡ cha lớn, đứng yên bất động. Bụi cát ùa tới, Yến Hạ vội che chắn cho cha lớn, đến khi bụi cát tản đi mới ngoái đầu nhìn vào trong sân.
Cha nhỏ đứng ở đằng xa, giờ khắc này thân hình gầy gò lại to lớn như ngọn núi nguy nga, ngăn chặn mọi nguy hiểm từ thanh đao khủng khiếp kia.
Thấy cha nhỏ không sao, Yến Hạ khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nàng chỉ mới yên lòng một chút, cát bụi tan đi, ngay phía sau lại xuất hiện một bóng người khác.
Hồng Trang.
Trận giao thủ vừa rồi, Bích Nhãn xuất đao, Bạch Phát trợ giúp, đao thế vừa nhanh vừa tàn độc, nhắm thẳng vào nơi này. Cha nhỏ dồn toàn bộ sự chú ý vào việc bảo vệ hai người phía sau, mà không để ý rằng, trong tình thế nguy cấp ấy, còn một người vẫn chưa hề động thủ.
Đến lúc này, Yến Hạ mới kinh hoàng nhận ra, kẻ ra tay thật sự lại không phải Bích Nhãn và Bạch Phát mà là Hồng Trang.
Hồng Trang đột ngột hiện thân, tiếng đàn của cha nhỏ vẫn chưa ngưng, y không kịp trở tay, Hồng Trang phất tay áo, hơn mười phi đao ẩn mình trong cát bụi và lá khô đang bay loạn xạ, phóng vút tới, âm thầm tấn công cha nhỏ.
Cha nhỏ quay người, không còn kịp phân biệt được gì nữa, y thoái lui về sau, tiếng đàn im bặt hẳn. Đến khi gió ngưng thổi, thân hình cha nhỏ cũng không dịch chuyển nửa bước.
"Cha nhỏ…" Yến Hạ cắn môi, muốn lao lên nhưng cha lớn bên cạnh đã kịp thời giữ nàng lại. Yến Hạ hét lên: "Cha nhỏ!"
Dường như nghe thấy Yến Hạ gọi mình, cha nhỏ khẽ quay đầu, mỉm cười nhàn nhạt, trên khóe môi đã vương vết máu.
Thân hình y hơi lảo đảo nhưng không ngã xuống, y vịn cây đàn, miễn cưỡng đứng vững, bạch y đã loang lổ máu tươi.
Tiếng đàn vừa dứt, bức tường âm ba hình thành từ tiếng đàn cũng biến mất theo. Trường đao của Bích Nhãn, vừa được giải phóng, liền lao vút tới, lưỡi đao kề sát cổ cha nhỏ.
"Nếu là trước kia, ba người chúng ta liên thủ cũng chưa chắc đã là đối thủ của ngươi." Bích Nhãn nhìn cha nhỏ, bàn tay cầm đao thoáng run, mũi đao vẫn chỉ thẳng cha nhỏ. Giọng điệu lạnh lùng mà mang chút tiếc nuối, nàng ta nói: "Đáng tiếc, bây giờ ngươi chỉ còn là một kẻ mù lòa đến cả ám khí cũng không tránh được thôi."
Máu tươi lại rỉ ra trên khóe môi cha nhỏ, những vết thương trên người cũng túa máu, nhuộm đỏ y sam trắng muốt. Y nghe Bích Nhãn nói vậy thì khẽ nhướng mày, bật cười trào phúng một tiếng.
– Hết chương 13 –
Nếu những trang viết này lay động trái tim bạn, hãy ghé thăm truyen.free để tiếp tục hành trình phiêu lưu cùng các nhân vật.