Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Mộng Huyễn Giới - Chương 1 : Chuẩn bị

Sáng sớm tại Hồ Hoàn Kiếm, thủ đô Hà Nội của Việt Nam, như mọi ngày, người dân xung quanh bắt đầu ngày mới bằng những bài tập thể dục.

Một thanh niên có khuôn mặt thanh tú, tuổi tầm đôi mươi, đang dạo bước bên bờ hồ. Nhưng điều kỳ lạ là, dường như không ai chú ý đến sự hiện diện của anh ta, hay nói đúng hơn là trong mắt họ căn bản không có sự tồn tại của chàng trai này.

Anh ta cũng chẳng màng đến những người xung quanh, trên gương mặt không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Chỉ có ánh mắt khi nhìn về nơi đây là đong đầy cảm giác phức tạp.

Nơi đây chính là nơi anh sinh ra và lớn lên, vốn dĩ anh cũng có một cuộc sống bình thường như bao người khác, cho đến cái ngày định mệnh kia.

Cái ngày ấy đã thay đổi toàn bộ cuộc đời anh. Trời cao đã ban tặng anh tất cả, nhưng cũng buộc anh phải gánh vác trách nhiệm vốn có của mình.

Và hôm nay cũng là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời anh, không kém gì cái ngày định mệnh năm xưa.

Anh cứ thế dạo bước, từ con phố này sang con phố khác, đi khắp 36 phố phường Hà Nội, dường như muốn khắc ghi từng ngóc ngách nơi đây vào sâu thẳm tâm trí mình, mãi cho đến vài ngày sau đó.

Nguyễn Hoàng Vũ hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi tâm tình. Từ cái ngày định mệnh ấy đến giờ, tất cả người và vật từng có liên quan đến anh đều đã dần dần yên diệt. Giờ đây, anh phải gánh vác trên lưng hàng tỷ tỷ sinh linh cùng vận mệnh của cả vùng vũ trụ này.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời, Nguyễn Hoàng Vũ lầm bẩm: "Cuối cùng thì cũng đã đến bước này rồi."

Thân ảnh anh bắt đầu bay lên khỏi mặt đất, từng chút một, 10 mét, 100 mét, rồi hàng nghìn mét, càng lúc càng cao, cuối cùng đến được phiến tinh không bên trên Trái Đất. Ngẩng đầu nhìn lại, anh có thể thấy xa xa một quả cầu lửa khổng lồ và Mặt Trăng đang xoay quanh Trái Đất, cách đó vài nghìn kilômét. Một vài vệ tinh nhân tạo cũng đang chuyển động quanh quỹ đạo hành tinh xanh.

Nhưng lúc này, trong mắt Nguyễn Hoàng Vũ không còn thấy gì khác, chỉ còn lại Trái Đất xanh tươi trước đó đã biến mất, thay vào đó là một quả cầu bị vô số sợi tơ đủ màu sắc quấn quanh, bao trùm, tạo thành một tấm lưới khổng lồ giăng kín bề mặt Trái Đất, trông vô cùng lộn xộn và hỗn loạn.

Đứng ngắm nhìn một lúc, Nguyễn Hoàng Vũ cất tiếng:

"Hào quang vốn thuộc về vùng vũ trụ này, cuối cùng cũng sẽ nở rộ. Nơi đây đã từng là một tòa lồng giam, nhưng cũng chính là một sự bảo hộ tốt nhất dành cho các ngươi."

Nói xong, Nguyễn Hoàng Vũ vung tay về phía Trái Đất, như mu���n tóm lấy thứ gì đó. Ngay lập tức, những sợi tơ chằng chịt kia như bị một lực lượng vô hình kéo túm, dần dần chuyển động theo hướng tay anh.

Thế nhưng, ngay lúc này, anh có thể cảm nhận rõ ràng một luồng lực lượng kháng cự mạnh mẽ truyền từ tay mình. Những sợi tơ vốn đang thuận theo anh lại đột ngột bạo động, bùng nổ ra một luồng kháng cự cực mạnh, muốn đánh nát tay anh và thoát ra.

Thấy vậy, Nguyễn Hoàng Vũ hừ lạnh một tiếng, lực ở tay càng thêm mạnh mẽ, trực tiếp nắm chặt những sợi tơ kia rồi xé toạc chúng ra hai bên.

Trên trán anh bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Cả người anh cảm thấy khá khó chịu bởi sự phản kháng cực độ của những sợi tơ. Thế nhưng, do bị đứt gãy, chúng chỉ còn có thể lung tung giãy giụa.

Dù vậy, tay anh vẫn gắt gao trấn áp, không cho chúng nối liền lại với nhau. Đúng lúc này, dị biến xảy ra: từ bên trong mỗi đầu sợi tơ, một xiềng xích hư ảo thò ra, đánh mạnh vào tay anh.

Khóe miệng Nguyễn Hoàng Vũ rỉ máu. Anh cảm thấy lực lượng trong cơ thể gần như đình trệ, bị những xiềng xích kia đánh cho tan nát thành một đoàn hỗn loạn.

Tay anh run rẩy, nhưng vẫn cố gắng nắm chặt, khuôn mặt trắng bệch gần như kiệt sức. Trong khi đó, những xiềng xích kia lại càng thêm cuồng loạn, ra sức đánh mạnh tới tấp vào anh.

Giữa lúc nguy cấp này, quanh người Nguyễn Hoàng Vũ bắt đầu xuất hiện đủ mọi loại hình thái.

Những luồng sáng chói lòa, được tạo thành từ đủ mọi loại hình thái chim, muông, tẩu thú, con người và vật thể, chiếu rọi cả vùng tinh không này. Ngước mắt nhìn lên, dường như chúng đã chiếm cứ toàn bộ Thái Dương Hệ, thậm chí còn vươn xa hơn nữa.

Đáng tiếc là giờ đây không một ai có thể thưởng thức được cảnh tượng kỳ vĩ này. Trong số đó, nổi bật nhất là những quang cầu vô cùng chói mắt. Chúng tựa như những vì tinh tú, lại giống như từng thế giới thu nhỏ, chiếu rọi bốn phương, lấn át tất cả những hình thái khác.

Nguyễn Hoàng Vũ quát lớn một tiếng, vang vọng khắp tinh không: "Dung!"

Ngay lập tức, những quang cầu kia liền lao tới, dung nhập vào thân thể anh. Sau đó, tất cả những hình thái chim muông, tẩu thú và vật thể khác cũng bắt đầu gia nhập.

Lực lượng đang tàn phá bừa bãi trong cơ thể anh bị một thứ khác ngang ngược trấn áp. Một cảm giác cường đại chưa từng có bắt đầu xuất hiện.

Nguyễn Hoàng Vũ nhân cơ hội này, tay còn lại hướng về phía lỗ thủng lớn nơi những sợi tơ đứt đoạn đổ vào, ném ra một vật. Dường như cảm nhận được uy hiếp chí mạng, những xiềng xích hư ảo càng thêm điên loạn, đánh phá xung quanh rồi hướng thẳng vào bản thể anh. Thế nhưng lúc này, anh đã có thể dễ dàng trấn áp những thứ này.

Cùng lúc đó, vật phẩm anh ném ra bỗng chốc nở rộ ánh sáng ngút trời. Một cột sáng hoàng kim quán xuyên thiên địa xuất hiện. Những xiềng xích hư ảo không còn tấn công anh nữa, mà quay ngược lại, cố gắng bao vây lấy cột sáng hoàng kim, hòng quấn nát nó.

Đáng tiếc là chúng chỉ có thể tạo nên từng trận gợn sóng, chứ chẳng thể làm gì được cột sáng hoàng kim.

Nhân lúc này, tay Nguyễn Hoàng Vũ bắt đầu chuyển động, túm lấy từng sợi tơ đã đứt đoạn. Lập tức, hàng tỷ bàn tay khổng lồ xuất hiện tại từng đầu sợi tơ bị đứt đoạn, lôi kéo chúng vào phía trong cột sáng hoàng kim.

Theo từng sợi tơ đứt đoạn bị kéo vào bên trong, cột sáng hoàng kim càng lúc càng vững chắc. Những xiềng xích kia giờ đây đã không thể đến gần nó được nữa.

Lúc này, Nguyễn Hoàng Vũ cảm thấy vô cùng xúc động. Việc này anh đã chờ đợi rất, rất lâu rồi, mà hôm nay lại sắp thành công. Làm sao anh có thể không hưng phấn cho được?

Khi sợi tơ cuối cùng bị kéo vào trong cột sáng hoàng kim, Nguyễn Hoàng Vũ liền kết ấn trong tay. Cùng lúc đó, cột sáng hoàng kim đại thịnh quang mang, trực tiếp quán xuyên toàn bộ Thái Dương Hệ, xuyên qua tận cùng vũ trụ, kết nối đến một nơi nào đó không rõ.

Những đầu xiềng xích kia giờ đây đã quấn chặt lấy từng sợi tơ. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy chúng không còn ở bên trong mà đã quấn quanh từ bên ngoài từng sợi tơ.

Nguyễn Hoàng Vũ thở phào một hơi, lẩm bẩm: "Cái lồng giam đáng chết này."

Sau đó, anh ngắm nhìn xuống Trái Đất và nói:

"Những gì ta cần làm đã hoàn tất. Các ngươi đừng khiến ta thất vọng."

Nói xong, thân ảnh anh tan biến khỏi vùng tinh không này. Mọi chuyện xảy ra ở đây, không một ai có thể biết được, cứ như chưa từng diễn ra, như một giấc mộng hão huyền.

Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết và thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free