(Đã dịch) Văn Hóa Nhập Xâm Dị Thế Giới - Chương 280 : Ca sĩ
- Holm! Đây thật sự là ngươi sao?!
Người trẻ tuổi bước đến trước mặt Holm đang ôm bé gái, hắn đi theo tước sĩ Bạch Kinh Hoa.
Holm ngẩng đầu, đôi mắt sưng đỏ khẽ giương lên. Sau khi thấy rõ dáng vẻ của người trước mắt, khi nhận ra đây chính là bằng hữu cũ trong ký ức, hắn không khỏi kinh ngạc thốt lên.
- Léon... ngươi... khoác lên mình bộ y phục này, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Holm nhận ra người đứng trước mặt từng là bằng hữu xưa kia của mình. Bọn họ đều sống ở tầng đáy của Bồ Câu Đen, lẫn lộn trong các con hẻm nhỏ tại Nolan, cũng như nơi thành phố ngầm dưới lòng đất của Nolan.
- Lúc ta trở về, đã phát hiện mỹ nhân Gustama bị đội chấp pháp Nolan bắt đi. Còn ngươi và muội muội của ngươi thì tựa như đã biến mất khỏi thế gian này. Nhưng ngươi bây giờ...
Holm đánh giá bằng hữu xưa kia của mình, thật không biết nên nói gì. Trên người hắn vẫn còn mặc bộ trang phục cũ nát, đầy vết vá và lấm lem, trong khi Léon lại khoác lên mình một bộ lễ phục mới tinh. Nhìn thoáng qua chất liệu vải sợi tổng hợp trên áo thôi, e rằng cả đời hắn cũng không thể mua nổi nó.
Mấy tháng trước, bằng hữu này của Holm còn lang thang trong những cống thoát nước của Nolan cùng hắn, mỗi ngày đều lấm lem bụi đất. Vậy mà hiện tại, hắn trông chẳng khác nào con cháu của những gia tộc quý tộc.
- Một vị nghệ nhân nhân từ đã bằng lòng thu nhận ta làm đệ tử học diễn kịch của ông ấy.
Léon thoáng liếc sang tước sĩ Bạch Kinh Hoa. Chủ nhân của hắn đang chuyên tâm bàn chuyện hợp tác với bà chủ tửu quán kia.
- Tiểu tử ngươi thật là may mắn. Ta nói, với dung mạo của ngươi, chỉ cần dựa vào đó thôi cũng đủ để kiếm sống rồi.
Holm ngưỡng mộ than thở. Những người sống ở tầng đáy Nolan như bọn hắn, cuộc sống hằng ngày vô cùng gian khổ. Giống như Léon, nhờ vào vẻ bề ngoài của mình mà được quý tộc hoặc thương nhân Nolan coi trọng, quả thực đã là may mắn tột cùng.
Hơn nữa còn là thân phận diễn viên tập sự, chứ không phải là loại tình nhân lén lút đó.
Léon chỉ vào vết sưng trên mắt Holm, hỏi:
- Holm, ngươi làm sao thế này? Hôm nay ngươi lại đến cái nhà giam dưới lòng đất đó à?
- Đúng thế, ta vốn dĩ đã giành được quán quân, thế mà tiền thưởng lại bị đám thú nhân khốn kiếp đó cướp mất!
Sự phẫn nộ của Holm ảnh hưởng đến bé gái đang nằm trong ngực hắn, khiến bé lại khóc nấc lên.
- Holm... Ngươi dứt khoát theo ta đến kịch viện Bạch Kinh Hoa đi, ta sẽ tìm cách thuyết phục đạo sư của ta.
Léon biết hoàn cảnh khó khăn c���a bạn mình. Một mặt là nghèo túng, mặt khác lại còn cưu mang một bé gái không rõ lai lịch. Léon cứ nghĩ tên này chỉ đùa bỡn mà thôi, nhưng không ngờ đã lâu đến vậy mà Holm vẫn chưa từ bỏ đứa bé không rõ lai lịch này.
Holm cười giễu:
- Những vị quý tộc kia sẽ không thích loại chuột bẩn thỉu như ta đâu, ta lại không có dung mạo tuấn tú như ngươi.
- Nhưng... Ngươi đã thắng chức quán quân trong nhà giam dưới lòng đất. Mặc dù... ta không hiểu rõ quy tắc ở nơi đó, nhưng so tài ở đó hẳn cũng... giống như ca hát vậy nhỉ?
- Ta chỉ hát những câu sáo rỗng, rẻ tiền và vô dụng mà thôi. Các vị quý tộc không có hứng thú đâu.
Holm dường như không muốn làm liên lụy đến tiền đồ xán lạn của bằng hữu mình. Ban đầu hắn định vươn tay vỗ vai Léon, cổ vũ đối phương nắm lấy cơ hội lần này, nhưng rồi chợt nhận ra tay mình quá nhơ nhớp nên lại rụt về.
- Nhưng... Ta nghe qua tiếng hát của Holm ngươi, thật lợi hại đó... Ngươi ở đây chờ ta một chút.
Léon dường như nhớ ra điều gì đó, lập tức chạy ra khỏi tửu quán. Chẳng bao lâu sau, hắn cầm một tờ giấy chạy trở lại, đưa tờ giấy đó cho Holm.
Đây là một tờ... quảng cáo, một tờ quảng cáo hết sức bắt mắt.
- Thế giới vịnh xướng giả?
Holm nhìn nội dung ghi trên tờ quảng cáo, hơi nghi hoặc hỏi lại.
- Ừ... Gần đây, Phát thanh Nolan đang chuẩn bị cho chương trình này. Người thắng cuộc có thể nhận được tiền thưởng, còn có thể xuất hiện trước công chúng của Nolan nữa.
- Phát thanh Nolan...
Holm chỉ mới nghe nói qua về chương trình phát thanh này. Hắn đã không còn tiền để dành để mua một thứ đắt giá như "quyền sử dụng Magicnet", thành ra hắn chỉ thoáng nghe một số người đi đường nhắc tới chương trình kỳ diệu trên mạng này.
Dù ở bất cứ đâu tại Nolan, người ta cũng đều có thể nghe thấy âm thanh ấy...
- Ta... sẽ đi thử một chút.
Holm không dám chắc rằng người dân Nolan có thể tiếp nhận và thưởng thức loại âm nhạc từ nhà giam dưới lòng đất hay không. Thế nhưng, hắn sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội kiếm tiền nào, bởi lẽ số tiền kiếm được mỗi tháng khi làm việc tại tửu quán này căn bản không đủ để nuôi sống chính bản thân hắn.
- Còn nữa Holm, ta... hi vọng có thể... mua được tin tức từ ngươi về nơi này.
Léon lấy ra hai kim tệ, nhét vào tay đối phương. Bất kể Holm biết tin tức gì, giá trị của nó tuyệt đối không thể dùng kim tệ để đong đếm. Hắn chỉ muốn thông qua phương thức này để giúp đỡ bằng hữu của mình.
- Hỏi đi.
Holm nắm chặt kim tệ trong tay, không từ chối.
- Từ sau khi mỹ nhân Gustama bị bắt, ta... cùng muội muội Leili của ta mỗi người một ngả. Đến giờ ta vẫn chưa gặp lại nàng, ngươi có biết tin tức gì về nàng không?
- Muội muội của ngươi? Ta có nghe qua một lời đồn, có người trông thấy một tiểu ác ma rời đi cùng một cô bé tinh linh. Còn đi đến đâu thì ta cũng không rõ lắm.
- Tinh linh? Ta... biết sơ qua...
Léon còn chưa kịp nói lời cảm tạ, tước sĩ Bạch Kinh Hoa đã thỏa thuận xong với bà chủ tửu quán kia. Bà ta rốt cuộc cũng quyết định bán lại tửu quán này cho tước sĩ Bạch Kinh Hoa.
- Vị đạo sư kia của ngươi tại sao lại mua lại tửu quán này?
Holm sau khi dỗ bé gái ngủ thiếp đi thì hỏi nhỏ bằng hữu đang đứng cạnh mình.
- Ta nghe đạo sư nói... là để lắp đặt "TV".
Hắn cũng không rõ lắm chân tướng sự việc. Hôm nay, vì muốn tìm kiếm tung tích muội muội của mình, hắn mới chủ động đề nghị tước sĩ Bạch Kinh Hoa dẫn hắn theo tới phố Sóc.
- "TV"? Đó là gì? Là tên của một loại máy móc ma pháp mới, hay là tên của một loại ma pháp nào đó?
Holm thoáng nhìn ra phía ngoài tửu quán. Ngoại trừ chiếc xe ma pháp kia ra, hắn không trông thấy bóng dáng máy móc ma pháp cỡ lớn nào khác.
- Tóm lại Holm à, ta sẽ thuyết phục đạo sư để ngươi tiếp tục làm việc ở đây. Ta nghĩ việc kinh doanh của tửu quán này chẳng bao lâu nữa sẽ khá khẩm hơn thôi.
Léon nói xong thì vội vã chạy tới phía tước sĩ Bạch Kinh Hoa. Lúc này, lão phu nhân bên cạnh ông ta lấy ra một tờ khế ước, bắt đầu bàn bạc chuyện hợp đồng.
Holm một tay ôm bé gái, tay kia cầm tờ quảng cáo "Thế giới vịnh xướng giả" kia, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ "Phàm là cư dân Nolan, ai cũng có thể tham gia cuộc tranh tài lần này, bất kể xuất thân."
Hắn cũng không dám chắc người dân Nolan có thể nghe lọt tai thứ ngôn ngữ mà người ngoài nghe có vẻ hơi dã man kia không, nhưng giờ đây, dường như hắn chỉ có thể đi con đường này mà thôi.
- Đừng lo... Sẽ nhanh chóng được ăn no bụng thôi.
Holm nói khẽ với bé gái đã ngủ say trong lòng.
Bản dịch này chỉ được đăng tải duy nhất tại truyen.free.